21 tháng 10 2014

Báo cáo kinh tế của thủ tướng Việt Nam đầy mâu thuẫn (NV)

Báo cáo kinh tế của thủ tướng Việt Nam đầy mâu thuẫn

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

HÀ NỘI (NV) - Báo cáo của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng tại phiên họp Quốc Hội về tình hình kinh tế-xã hội chín tháng vừa qua đầy mâu thuẫn. Khác với trước đây, Quốc Hội Việt Nam đã công khai bày tỏ nghi ngại.

Trong báo cáo về tình hình kinh tế-xã hội chín tháng đầu năm 2014, ông Nguyễn Tấn Dũng công bố hàng loạt số liệu để chứng minh “tình hình kinh tế-xã hội tiếp tục có chuyển biến tích cực”: Tốc độ tăng giá tiêu dùng chỉ có 2.25% - thấp nhất trong mười năm vừa qua. Thị trường ngoại hối ổn định, dự trữ ngoại tệ đạt mức cao nhất từ trước đến nay. Thu ngân sách tăng 17.2% so với cùng kỳ năm ngoái. Nợ nần của quốc gia vẫn trong giới hạn cho phép. Xuất cảng tiếp tục tăng trưởng...



Một phụ nữ tưới nước trên một cánh đồng trồng rau ở huyện Khoái Châu, ngoại thành Hà Nội. Ông thủ tướng đọc bản báo cáo kinh tế tài chính tại Quốc Hội ngày 20 tháng 10, 2014 khoe “chuyển biến tích cực.” (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Tuy nhiên, cũng chính ông Dũng thừa nhận, “kinh tế vĩ mô và các yếu tố giúp cân đối nền kinh tế chưa vững chắc”: Tổng cầu tăng chậm. Tăng trưởng tín dụng chậm. Bội chi cao. Nợ nần của quốc gia tăng nhanh. Nợ xấu còn cao. Ông Dũng thú nhận: “Khó khăn thách thức rất lớn!"

Ðáp lại, trong báo cáo thẩm tra báo cáo của chính phủ Việt Nam, ông Nguyễn Văn Giàu, thay mặt Ủy Ban Kinh Tế Quốc Hội, vừa công khai bày tỏ sự nghi ngại, vừa bác bỏ những “thành tích” mà thủ tướng đưa ra. Ông Giàu nói thẳng, chính phủ “chưa có giải pháp phù hợp bảo đảm tăng trưởng hợp lý,” chưa đánh giá hết các tác động nguy hại của chính sách đến sản xuất, kinh doanh của doanh giới và dân chúng.

Cũng theo khuynh hướng vừa kể, tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn chỉ trích nhận định “tình hình kinh tế-xã hội tiếp tục có chuyển biến tích cực” trong báo cáo của chính phủ Việt Nam. Tờ báo này cho rằng, tình hình kinh tế-xã hội “cần được chẩn đoán sát thực tế” và “giấu bệnh thì không thể điều trị được.”

Theo tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, từ 2004 đến nay, năm nào chính phủ Việt Nam cũng báo cáo “tình hình kinh tế-xã hội tiếp tục có chuyển biến tích cực,” “kinh tế tiếp tục hồi phục, quí sau tăng trưởng cao hơn quí trước.” Năm nay, theo báo cáo của chính phủ, tăng trưởng kinh tế của chín tháng đầu năm đạt 5.62%.

Tuy nhiên, theo kết quả thẩm tra của Ủy Ban Kinh Tế Quốc Hội, số doanh nghiệp phải tạm ngưng hoạt động hoặc xin giải thể hiện chiếm hơn 20% tổng số doanh nghiệp. Trong 80% còn lại, có 39% thua lỗ, không thể nộp thuế. Nói cách khác chỉ có chừng 31% số doanh nghiệp đang hoạt động có lãi. Vậy thì chính phủ dựa vào đâu để tính toán và công bố GDP chín tháng đầu năm tăng 5.62%?

Giả dụ GDP chín tháng đầu năm tăng 5.62% nhờ khai thác thêm một triệu tấn dầu và than thì không thể xem việc đem tài nguyên đi bán là “chuyển biến tích cực.” Chưa kể, từ 2012 đến nay, chính phủ Việt Nam phải liên tục vay đảo nợ (vay nợ mới để trả nợ cũ), các khoản vay năm sau luôn cao hơn năm trước.

Tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn còn lưu ý, tuy báo cáo của chính phủ cho biết, nợ nần quốc gia xấp xỉ 60% GDP, nhưng con số đó vô nghĩa vì GDP có thể “nở” ra. Nếu so sánh nợ nần quốc gia với tổng thu ngân sách thì nợ nần quốc gia hiện là 25.9% tổng thu ngân sách và sẽ là 31% trong năm tới, vượt xa mức an toàn là 25%. 

(Người Việt) 

http://www.tintuchangngayonline.com/2014/10/bao-cao-kinh-te-cua-thu-tuong-viet-nam.html

Điểm Tin Thứ Ba 21.10.2014 (TTHN)

Điểm Tin Thứ Ba 21.10.2014

BREAKING NEWS
  • Tin tức sẽ được cập nhật vào lúc 4h00, 8h00, 13h30 và 18h30 giờ Hà Nội mỗi ngày.
  • Hai nữ bộ trưởng Nhật liên tiếp từ chức (RFA) - Thủ tướng Nhật Bản Abe đang phải hứng chịu tổn thất nặng nề khi Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Công nghiệp và Thương mại từ chức vì bê bối quỹ chính trị, còn Bộ trưởng Bộ Tư pháp quyết định rút lui sau khi bị cáo buộc vi phạm luật bầu cử.
  • Lấy phiếu tín nhiệm phải thực chất (BaoMoi) - PN - Hôm nay, 20/10, kỳ họp thứ tám, Quốc hội khóa XIII khai mạc tại Hà Nội. Tại kỳ họp diễn ra từ ngày 20/10 đến 28/11, Quốc hội sẽ xem xét, thông qua 18 dự án luật và ba dự thảo nghị quyết; cho ý kiến đối với 12 dự án luật.
  • Vì đâu khiếu kiện đất đai ngày một nhiều ? (RFA) - Khiếu kiện về đất đai, nhà cửa tại Việt Nam hiện là một vấn nạn vì rất nhiều vụ việc rơi vào bế tắc, suốt nhiều năm trời vẫn không giải quyết được. Hằng ngày vẫn có biết bao nhiêu người cho rằng bị lấy đất đai, phá nhà cửa một cách trái luật tiếp tục kêu ở các cơ quan trung ương.
  • Cẩn trọng với nước uống đóng chai nhựa bị nóng (RFA) - Một nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học thuộc trường đại học Florida, Mỹ, cho thấy việc uống nước trong chai nhựa để ở nhiệt độ cao trong thời gian dài có thể có những tác hại đối với sức khỏe. Việt Hà có bài tìm hiểu về vấn đề này trong trang tạp chí sức khỏe đời sống.
  • Joko Widodo nhậm chức Tổng thống Indonesia (RFI) - Tân Tổng thống Indonesia Joko Widodo, hôm nay 20/10/2014, chính thức nhậm chức, ba tháng sau cuộc bầu cử. Nhà lãnh đạo không xuất thân từ tầng lớp tinh hoa chính trị và quân sự này sẽ dẫn dắt nền dân chủ lớn thứ ba thế giới với 240 triệu cư dân trước những thách thức rất lớn trong khi ông không có được đa số tại Quốc hội.128B8714-B4C4-4A1F-8079-A82F4ECEBC2A
  • Jakarta xử 2 nhà báo Pháp làm phóng sự về phe nổi dậy (RFI) - Tòa án Indonesia, hôm nay 20/10/2014, bắt đầu xét xử hai phóng viên Pháp bị bắt vì thực hiện một phóng sự về lực lượng ly khai ở Papuasia, hòn đảo miền đông của quốc gia quần đảo này mà không có giấy phép. Hai bị cáo có khả năng bị kết án tới 5 năm tù.
  • 1,5 triệu động vật trên đại dương chết vì rác nhựa (RFI) - Chim, cá, cá voi, rùa…“Hàng năm, rác nhựa giết hại 1,5 triệu động vật”. Trên đây là tuyên bố của chuyên gia Viện nghiên cứu phát triển Pháp IRD. Các nghiên cứu mới đây của IRD báo động về mối nguy hại của “một lục địa thứ bảy”. “Lục địa thứ bảy” là tên gọi chỉ các đảo rác đã hình thành ở các đại dương.
  • Bạo động tạm lắng ở Hồng Kông (VOA) - Phong trào đòi dân chủ có tên là 'Cuộc Cách mạng Dù' đang bước vào một tuần lễ có tính chất bước ngoặt với cuộc đàm phán trực tiếp đầu tiên sắp diễn ra vào ngày mai
  • Nam và Bắc Hàn lại nổ súng ở biên giới (RFA) - Hàn Quốc hôm nay lên tiếng yêu cầu Bắc Hàn nên ngưng ngay những hành động khiêu khích, nhằm làm giảm những bớt những căng thẳng quân sự đôi bên đang xảy ra trước khi cuộc đối thoại cấp cao sắp diễn ra.
  • Đảng Cộng sản Trung Quốc họp Hội nghị trung ương 4 (RFI) - Hôm nay, 20/10/2014, đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 18 khai mạc Hội nghị toàn Ban Chấp hành Trung ương lần thứ tư, với sự tham dự của khoảng 200 ủy viên và 170 ủy viên dự khuyết cũng như của Ban Kỷ luật Thanh tra Trung ương. Theo báo chí Trung Quốc, trong bốn ngày làm việc, từ ngày 20/10 đến 23/10, Hội nghị Trung ương 4 tập trung thảo luận vấn đề « y pháp trị quốc ».
  • Marathon Bắc Kinh : Vận động viên phải đeo mặt nạ vì ô nhiễm (RFI) - Bắc Kinh chìm trong làn mây trắng dày đặc. Nhiều người trong số hơn 25.000 vận động viên từ 55 quốc gia tham dự cuộc chạy đua marathon tại Bắc Kinh hôm qua phải mang theo mặt nạ phòng khí độc, do mức độ ô nhiễm tại thủ đô Trung Quốc vượt 15 lần mức được phép.
  • Tajikistan ân xá 10.000 tù nhân (RFI) - Chính quyền nước Cộng hòa Tajikistan vùng Trung Á dự trù ân xá cho 10.000 tù nhân, chủ yếu là thường phạm, nhân kỷ niệm 20 năm bản Hiến pháp tại đây. Trong một bản thông cáo báo chí công bố hôm nay, 20/10/2014, phủ Tổng thống Tajikistan cho biết là một dự luật ân xá đã chuyển đến Quốc hội.
  • Người Kurdistan nhận đợt viện trợ vũ khí đầu tiên (RFI) - Cuộc chiến tại Kobane, miền Bắc Syria, bước sang một giai đoạn mới. Lần đầu tiên, không quân Hoa Kỳ tuyên bố đã thả dù vũ khí, đạn dược và vật dụng y tế xuống cho các lực lượng Kurdistan đang bị tổ chức thánh chiến Nhà nước Hồi giáo vây hãm.
  • Châu Âu muốn trợ giúp thêm Châu Phi chống Ebola (RFI) - Ngoại trưởng 28 nước thành viên Liên Hiệp Châu Âu họp lại hôm nay, 20/10/2014, tại Luxembourg với hai chủ đề nổi trội : Tăng cường giúp đỡ các quốc gia Châu Phi đang bị dịch Ebola hoành hành, và xem xét vấn đề khí đốt Nga cho Châu Âu trước mùa đông sắp đến.
  • Y tá là đối tượng có nguy cơ nhiễm Ebola cao nhất (RFA) - Tình hình lây lan virus Ebola tiếp tục gây quan ngại cho nhiều nơi trên thế giới. Ngay tại những quốc gia tiên tiến và có hệ thống phòng ngừa dịch bệnh tốt như Hoa Kỳ, Châu Âu, Úc… vẫn có những trường hợp bị lây nhiễm và tử vong.
  • Quân ủy trung ương Trung Quốc cải tổ để lo căng thẳng Biển Đông (BaoMoi) - Hội nghị lần thứ tư của Ủy ban Trung ương lần thứ 18 Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể tạo khung để tiến hành cải tổ trong Ủy ban Quân sự TW TQ. Cuộc cải tổ này nhằm đố phó với các diễn biến mới, trong đó có Biển Đông. Đây là thông tin được Văn hối báo của Hồng Kông (Wen Wei Po) xác nhận...
  • Trung Quốc xây dựng sân bay trái phép ở Đá Chữ Thập (BaoMoi) - Sau khi cải tạo đất đai trên Đá Chữ Thập - thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam - mà Trung Quốc (TQ) đang chiếm giữ trái phép, nước này đã quyết định xây một sân bay trên đảo đá này - trang tin WantChinaTimes dẫn tạp chí News Week của TQ cho biết.
  • Hai bên cần kiểm soát tốt những bất đồng trên biển (BaoMoi) - Tiếp tục các hoạt động trong chương trình chuyến thăm hữu nghị chính thức Trung Quốc, ngày 18.10, Đại tướng Phùng Quang Thanh - Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã hội kiến Thượng tướng Phạm Trường Long - Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương nước CHND Trung Hoa.
  • Tình hình Biển Đông không ảnh hưởng đến xuất nhập khẩu sang Trung Quốc (BaoMoi) - Trong báo cáo về tình hình kinh tế xã hội đọc trước Quốc hội sáng nay, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định trong 9 tháng đầu năm 2014, Trung Quốc tiếp tục là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, dù tình hình trên Biển Đông có nhiều diễn biến phức tạp.
  • Giáo hoàng Francis bày tỏ quan ngại về tình hình căng thẳng ở Biển Đông (BaoMoi) - (Cadn.com.vn) - Sáng 19-10, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đoàn đại biểu Việt Nam đã về tới Hà Nội, kết thúc tốt đẹp chuyến thăm chính thức Vương quốc Bỉ, Liên minh Châu Âu (EU), Cộng hòa Liên bang Đức, tham dự Hội nghị Cấp cao Á-Âu lần thứ 10 (ASEM 10) tại Milan, Cộng hòa Italy và thăm Tòa thánh Vatican.
  • Thiếu tướng Lê Văn Cương: “Biển Đông đang bình lặng nguy hiểm” (BaoMoi) - Một trong những nội dung quan trọng dự kiến được đưa ra thảo luận tại kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII là vấn đề trên Biển Đông, đặc biệt là việc Trung Quốc âm thầm xây dựng, cải tạo đảo Gạc Ma và đảo Chữ Thập. Xung quanh vấn đề này, Báo NTNN đã có cuộc phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương - nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an) xung quanh vấn đề dự kiến sẽ làm nóng nghị trường kỳ này.
  • Quan hệ Việt Nam-EU hướng tới thực chất và hiệu quả (BaoMoi) - (Chinhphu.vn) - Cùng với Đông Á và Mỹ, Liên minh châu Âu đang định hình trật tự thế giới mới. Tăng cường quan hệ với châu Âu thể hiện sự nhất quán trong đường lối đối ngoại của Đảng và Nhà nước Việt Nam đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ chính trị, kinh tế quốc tế, mà Liên minh châu Âu là một trọng điểm.
  • Kiểm tra tiến độ đóng xuồng cao tốc cho cảnh sát biển (BaoMoi) - TT - Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam và đại diện báo Tuổi Trẻ vừa kiểm tra tiến độ đóng xuồng tuần tra cao tốc do chương trình “Chung sức bảo vệ chủ quyền biển Đông” của báo Tuổi Trẻ hỗ trợ lực lượng cảnh sát biển.

Tự ứng cử, “đảng cử - dân bầu” và “9 không” (Minh Tâm/VNTB)

Tự ứng cử, “đảng cử - dân bầu” và “9 không”

Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

Minh Tâm
Chuyện “Đảng cử - Dân bầu” sẽ được đưa ra thảo luận tại kỳ họp lần thứ 8 của Quốc hội, khai mạc từ hôm nay 20-10-2014. Tuy nhiên ít có khả năng việc “phổ thông đầu phiếu” được bấm nút thông qua, vì nó đi ngược lại với Quy chế bầu cử trong hệ thống chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.


9 “không”
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thay mặt Ban Chấp hành Trung ương ký Quyết định số 244-QĐ/TW, về ban hành Quy chế bầu cử trong Đảng, để thay thế Quy chế bầu cử trong Đảng kèm theo Quyết định số 220-QĐ/TW, ngày 17-4-2009 của Bộ Chính trị (khoá X).

Điều 13 của Quy chế nhấn mạnh đến 6 việc “không được” và 3 việc “không có” trong chuyện “so bó đũa chọn cột cờ”.

Theo đó, cấp ủy viên cấp triệu tập đại hội không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do cấp ủy đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của cấp ủy.

Ở các hội nghị của ban chấp hành, ủy viên ban thường vụ không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do ban thường vụ cấp ủy đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của ban thường vụ cấp ủy.

Ở các hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị.



Sở dĩ “không”, vì… đã quá dân chủ (!?)
Trong một trả lời giới truyền thông về quá nhiều cụm từ “không được” này, ông Nguyễn Đức Hà - Vụ trưởng Ban Tổ chức Trung ương, cho rằng sở dĩ cần phải quy định như vậy là vì: “Trong quá trình chuẩn bị nhân sự cấp ủy khoá tới, cấp ủy cấp triệu tập đại hội đã được thực hiện một quy trình dân chủ rộng rãi từ dưới lên trên”.

“Cấp ủy cấp triệu tập đại hội thảo luận, bỏ phiếu giới thiệu những cấp ủy viên đương nhiệm tiếp tục tái cử cấp ủy và những người mới sẽ tham gia cấp ủy khoá tới. Chỉ những người được trên 50% số cấp ủy viên đương nhiệm giới thiệu mới được đưa vào danh sách để cấp ủy đề cử với đại hội. Như vậy, các cấp ủy viên cấp triệu tập đại hội đã thực hiện đầy đủ trách nhiệm của mình và tham gia vào quyết định của cấp ủy, thì không được nói và làm khác với quyết định của cấp ủy”.

“Còn ở trong các hội nghị của cấp ủy và hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí ủy viên ban thường vụ, các đồng chí ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã thảo luận, biểu quyết để ban thường vụ cấp ủy hoặc Bộ Chính trị quyết định danh sách đề cử với cấp ủy, thì cũng không được nói và làm khác với quyết định của ban thường vụ hoặc của Bộ Chính trị, vì mình đã tham gia để xây dựng nên quyết định của ban thường vụ hoặc của Bộ Chính trị”.

Lập luận của ông Vụ trưởng, được đánh giá là quân phiệt, và làm mất cơ hội thăng tiến cho những đảng viên vì lẽ gì đó đã “mích lòng” với “bề trên” nên giờ đành đứng bên ngoài cuộc chơi quyền lực. Kịch bản này cũng khả năng xảy ra, với sự vắng mặt khá lâu (vô tình hay cố ý!) trên nghị trường của ông Nguyễn Bá Thanh sẽ là lý do để người ta chuyển những lá phiếu đề cử cho nhân vật “biết nghe lời” khác…


Những khái niệm bị đánh tráo
Ông Nguyễn Đức Hà cho rằng: “Có thể nói, Quy chế bầu cử trong Đảng mới ban hành lần này là một bước tiến mới trong nhận thức và thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng; xác định rõ trách nhiệm của các cấp ủy viên. Quy chế vừa quy định số dư tối thiểu, vừa quy định số dư tối đa khi bầu cử; vừa phát huy tính dân chủ, vừa bảo đảm tính tập trung trong Đảng và khắc phục tình trạng bầu thiếu số lượng so với số lượng cần bầu”.

Bước tiến mới đó, theo ông Hà, ở Quy chế bầu cử trong Đảng do Bộ Chính trị (khoá VIII) ban hành năm 2000, thì khi đại hội có yêu cầu thì Đoàn chủ tịch công bố danh sách nhân sự do cấp ủy chuẩn bị để đại hội tham khảo. Còn Quy chế bầu cử trong Đảng do Bộ Chính trị (khoá X) ban hành năm 2009 quy định: Trước khi đại hội chốt danh sách bầu cử thì Đoàn Chủ tịch đại hội công bố danh sách nhân sự do cấp ủy chuẩn bị để đại hội tham khảo (dù đại hội có yêu cầu hay không có yêu cầu).

Quy chế bầu cử trong Đảng lần này quy định danh sách ứng cử viên do cấp ủy các cấp triệu tập đại hội chuẩn bị là danh sách đề cử chính thức của cấp ủy với đại hội. Cấp ủy cấp triệu tập đại hội chuẩn bị nhân sự cấp ủy và ban thường vụ phải có số dư từ 10 đến 15% so với số lượng cần bầu; số dư tối đa trong danh sách bầu cử ở đại hội không quá 30% số lượng cần bầu.

Vấn đề ở đây là vai trò của “cấp ủy”. Cả 3 lần thay đổi Quy chế vẫn có một điểm chung là mọi chuyện “xếp ghế” cho nhiệm kỳ mới đều phải xuất phát từ “lựa chọn” của “bề trên” nhiệm kỳ hiện tại. Chính điều này khiến người ta dễ dàng “chạy ghế” vì biết chính xác địa chỉ “cần chạy”.

Người ta cũng biết rất rõ “bề trên” nào sẽ đưa mình vào “Danh sách”. Tham nhũng được khoác chiếc áo “nguyên tắc tập trung dân chủ trong Đảng”, thêm lần nữa có điều kiện phát triển ngay trong lòng của Đảng cầm quyền.

Nói cách khác, vẫn giữ phương thức cũ kỹ mà ai cũng nhận ra là dáng dấp của “con vua thì lại làm vua”, khi mà vẫn tiếp tục câu chuyện “cấp ủy cử - đảng viên bầu”, thì phổ thông đầu phiếu ngay cho những người đang nhân danh Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tiếp tục là mỹ từ son phấn của giấc mơ dân chủ. 
 
http://www.ijavn.org/2014/10/tu-ung-cu-ang-cu-dan-bau-va-9-khong.html

Quan chức Việt Nam đang chơi trò "nhầm lẫn" với những tỉ đô la (Người Đồng Bằng)

Quan chức Việt Nam đang chơi trò "nhầm lẫn" với những tỉ đô la

Dư luận đang bức xúc với số tiền nợ công "khủng" 500.000 tỉ đồng chưa biết tiền đâu trả, ông Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Quốc Hội gợi ý móc túi dân cứ như dân là cái kho vô tận. Thì các quan lại thúc ép dự án sân bay Long Thành. Người ta choáng với những con số đầu tư nhảy múa 18 tỉ đô rồi hạ xuống 8 tỉ đô cứ như một trò
đùa.

 Tại buổi tọa đàm “Dự án Long Thành: Cơ hội và thách thức” do Cổng thông tin điện tử Chính phủ tổ chức sáng 17.10, liên quan đến nguồn vốn vay ODA cho dự án Long Thành, ông Phạm Quý Tiêu, Thứ trưởng Bộ Giao thông - Vận tải hùng hồn tuyên bố “Tại sao đặt vấn đề ODA và trái phiếu Chính phủ, vì đến nay riêng hàng không dân dụng thì hạ tầng cơ sở gồm đường băng, đường lăn, sân đỗ chưa nhà đầu tư nào quan tâm đầu tư theo hình thức BOT và PPP. Chính phủ quyết định phần hạ tầng và cơ sở để đảm bảo khẩn nguy an toàn hàng không thì phải có ODA, đã được cam kết giữa hai Thủ tướng Việt Nam - Nhật Bản vào cuối 2013, họ quan tâm và cam kết sẽ dành 2 tỉ USD cho cái này, nhưng từ nay đến đó chúng ta phải đàm phán rất nhiều”, 
Đại sứ quán Nhật chưng hửng phải lập tức thông báo đính chính không có chủ trương đầu tư vào dự án này. Sự cố này không chỉ thêm vết gợn cho dự án sân bay Long Thành đáng ngờ mà còn thêm vết đen trong mối quan hệ đối ngoại vốn đã có nhiều vết đen với Nhật. Thông tin của ông Thứ trưởng lại được ngành GTVT trớ qua giải thích là nói nhầm nguồn vốn vay của một tập đoàn kinh tế của Pháp.
Với một vấn đề hệ trọng tầm cỡ quốc gia, với chức trách là Thứ trưởng, người ta có thể nhầm và được phép nhầm như vậy hay không?
Về nội dung, về chủ thể thì tính chất giữa chính phủ Nhật cho vay và tập đoàn kinh tế cho vay sẽ hoàn toàn khác nhau, liệu có thể nhầm lẫn được hay không?
Cách đây không lâu Bộ Giáo Dục Đào tạo đưa ra đề án cải cách giáo khoa 32.000 tỉ đồng mãi đến khi Quốc Hội chất vấn mới hay là bị nhầm.
Điều đáng nói là mọi sự nhầm lẫn này đều được xuê xoa như không có chuyện gì xảy ra. Người nhầm không có đủ tự trọng để từ chức hay làm điều gì đó tương tự để thể hiện sự tự trọng còn cấp trên của họ cũng không làm gì để thể hiện sự nghiêm túc, trách nhiệm của cán bộ cao cấp quốc gia.
Thực tế những người dân Việt đang còng lưng trả nợ và tiếp tục phải trả những món nợ khổng lồ từ những chủ trương đầu tư nhầm lẫn như thế từ Vianshin, Vinalines, .... Liệu có nên để cho các quan chức tiếp tục chơi trò nhẩm lẫn hàng tỉ đô la trên lưng người dân nghèo nữa hay không? Câu trả lời đã có "ném chuột không được vỡ bình". Xem ra người dân sẽ tiếp tục hưởng hạnh phúc sống chung với chuột, nuôi chuột để giữ bình.



http://nguoidongbang.blogspot.com/2014/10/quan-chuc-viet-nam-ang-choi-tro-nham.html

THẮP HƯƠNG CHO “QUÁ KHỨ”… (Hạ Đình Nguyên)


Oct 20


THẮP HƯƠNG CHO “QUÁ KHỨ”…

 

 Hạ Đình Nguyên

 

Cuộc biểu tình đòi dân chủ rất đặc sắc của thanh niên Hồng Kông đã tác động mạnh đến Việt Nam, làm cho nhiều người Việt suy nghĩ, nhưng đang diễn ra theo hai hướng khác nhau. Một, từ phía người dân - lớp người đã nhiều năm qua đang dấn thân đòi dân chủ, và bình đẳng -  tự hỏi, làm sao để có một phong trào đấu tranh mạnh mẽ, ít ra là như thế và đem lại hiệu quả? Hai, từ phía đảng Cộng Sản - chủ thể đang cai quản đất nước - là cách nào để ngăn chận trước, không cho phép diễn ra một phong trào đấu tranh dù bất bạo động, ôn hòa và “lễ phép” như thế?

 

 

Đối với Việt Nam…

 

Quả thật, tôi không thích thú gì với ý nghĩ rằng, đảng Cộng Sản Việt Nam có sẵn khả năng nổi trội để dự báo cùng lúc cho cả hai phía tình huống nêu trên, nếu tin theo chủ nghĩa kinh nghiệm. Vì điều đó đã được trải qua gần cả thế kỷ. Chánh nghĩa và lý tưởng của các phong trào đấu tranh luôn được kèm theo phần bạo lực trong tiến trình các cuộc chiến tranh do đảng Cộng Sản lãnh đạo, từng lúc đứng từ cả hai tư thế ở hai thời điểm khác nhau, thời của kẻ bị trị và thời của kẻ thống trị. Mỗi lúc, nếu không nói là xuyên suốt, phần bạo lực đóng vai trò chủ động và quyết định trong việc tạo nên phong trào hay triệt tiêu phong trào. Khó ai có thể phủ nhận điều nầy. Cũng khó có thể phê phán một chiều về yếu tố bạo lực - mang ý nghĩa ngược lại với dân chủ - vốn có trong bất cứ cuộc chiến tranh nào, nhất là chiến tranh chống ngoại xâm, với mọi biện pháp. [Nhưng điều nầy không phải là điểm chính của bài viết].

 

Xét riêng về khía cạnh kinh nghiệm và kỹ năng, việc khởi động hay dập tắt, triệt tiêu những phản kháng trong nhân dân về đòi hỏi dân chủ, chống bất công, thì người Cộng Sản có quá đủ kinh nghiệm, từ tư thế bị trị khi phát động đấu tranh chống thực dân, và từ tư thế người cai trị, như những sự kiện đã từng diễn ra, qua CCRĐ, Nhân văn Giai phẩm, Cải tạo Công thương nghiệp, Kinh tế mới, trừng trị phe thua cuộc sau 1975, và cả kinh nghiệm sau nầy vào những đợt dân chúng biểu tình chống Tàu xâm lược biển, đảo.

 

Đối với Trung Quốc…

 

Tuy nhiên, cái mới của phong trào dân chủ Hồng Kông là bất bạo động và bất tuân dân sự ở một trình độ tổ chức và giác ngộ cao trong bối cảnh hòa bình của thời đại mới, mà sự đàn áp bằng bạo lực là không thể giống như việc cho kỵ binh cỡi ngựa xông vào bãi người ngồi tuyệt thực của Gandhi, thời Ân Độ dưới nền cai trị của thực dân Anh ở đầu thế kỷ trước; hoặc cho xe tăng sẵn sàng nghiền nát thân người ở Thiên An Môn - Trung Quốc vào thời Đặng Tiểu Bình ở cuối thế kỷ. Cách xử lý của đảng Cộng Sản Trung Quốc ngày nay đối với sự kiện Hồng Kông là một thể nghiệm mới mà đảng CSVN hẳn là đang chăm chú theo dõi để tích lũy thêm kinh nghiệm.

 

Một đặc điểm nữa của Hồng Kông mà Việt Nam khó so sánh, đó là sự xuất phát phong trào đấu tranh từ lực lượng thanh niên có tri thức, có sự hỗ trợ của giới trí thức và hầu hết các thành phần dân chúng, trong bối cảnh hòa bình, thịnh vượng. Đó là tinh thần trong sáng, chân thực và thể hiện phẩm chất của những “giá trị mới” đáng kính trọng của giới thanh niên, vào thời đại internet mà cả thế giới có thể chăm chú theo dõi. Đó là một sự khác biệt. Nhưng với bản chất của đảng Cộng Sản là thủ đoạn và bạo lực, liệu Tập Cận Bình sẽ dập tắt nó theo cách nào, phối hợp cùng với các kỹ năng mềm, mà có thể không làm tệ hại thêm hình ảnh của một quốc gia đang có tham vọng làm siêu cường thế giới? Nhưng thật khó đoán biết, với đảng Cộng Sản Trung Quốc, lịch sử cho thấy họ có thể làm được những điều mà nhân loại không ngờ tới, với mức kinh hoàng như thời Mao, thời Đặng, và nay đang chờ xem thời Tập…

 

Phong trào đấu tranh là một sự kiện, nên có mở đầu và sẽ phải kết thúc theo một cách nào đó, dù thắng lợi hay không thắng lợi, nhưng sức mạnh tinh thần sẽ biến sang dạng khác, vì nhu cầu dân chủ là bất diệt, nó sẽ phát triển ngày càng rộng trong cộng đồng người Hoa, từ Hồng Kông, Ma Cao, sang Đài Loan và người dân Đại lục, kể cả người Hoa ở nước ngoài. Nó hợp lưu cùng thế giới đang chống chủ nghĩa dân tộc cực đoan, bành trướng, độc tài, quá lỗi thời của đảng CSTQ. Dù cách nào thì Hồng Kông cũng đã và đang gây một niềm hứng khởi rộng lớn, và Đảng CSTQ từ bản chất tham vọng cố hữu của mình đang ở thế đối đầu với thời đại.

Phong trào thanh niên Hồng Kông đang đứng ở đỉnh cao của sự gay cấn, là một cuộc “đụng đầu lịch sử” giữa cái rất tốt của thời đại và cái rất xấu của thời đại, giữa dân chủ và cường quyền, giữa tinh thần và bạo lực, giữa nhân bản và phi nhân, khác sự đối đầu của chiến tranh bằng vũ khí.

 

Bệ đỡ cho cuộc tình đã tan!

 

Trong 100 năm qua, Việt Nam sống trong nô lệ và chiến tranh, và chiến tranh trong nô lệ, nói như thế cũng không phải là quá đáng. Chiến tranh thì không thể đem lại văn minh, càng xa lạ với dân chủ. Chết chóc và sống sót. Sống sót rồi ào lên đi tìm cái sống đến độ vô liêm sỉ của một lớp người ưu thế, không còn chuẩn mực của giá trị tinh thần. Nếp nghĩ “sống trước đã”, đã phá vỡ nền móng văn hóa dân tộc, vốn đã bị chà xát đến bật gốc, biến dạng và bị lợi dụng, trong khi cái gọi là văn hóa chiết cành xhcn đầy gượng ép, chết khô chết đứng, ghi vết hằn thảm hại trên cơ thể dân tộc. Mỗi người dân Việt từ khi sinh ra cho đến lúc già của nhiều thế hệ trong trăm năm ấy, cả những đứa con sinh ra từ đó, là đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng mang những vết thương trong tâm trí, họ có thể là ‘anh hùng’ trong khuôn khổ nào đó, nhưng không thể “luôn” gọi là người lành mạnh. Anh hùng của thời bình không giống anh hùng của thời chiến, mà có khi lại là tội đồ như trường hợp Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết (*). Cũng có không ít những con người dám sống với sự liêm khiết của trí tuệ (integrity intellectual), bị đẩy vào tình thế phải vật lộn với bản năng mà cuối cùng không đầu hàng bản năng, thì những kẻ ấy cũng đã mai một, bị ép vào một góc nhỏ, hoặc bị hy sinh cách nầy hay cách khác. Sự ô nhiễm bắt đầu khi đứa trẻ mới sinh ra, và cả khi nó được mang đến trường mẫu giáo, gọi tên là trường “Bé Ngoan”, chỉ với tên gọi nầy đã là một áp đặt khủng khiếp với khái niệm của chữ “ngoan”, kế tiếp là bập bẹ những câu hát mang tính "tín đồ" của một thứ tôn giáo không chính danh. Rồi quá trình nó lớn lên được “trui” và “rèn” theo ý nghĩa gần đúng của từ nầy. Cán bộ từ thấp đến cao, và nhân viên trong bộ máy của đảng phải chọn lựa, sống dối hay là chết, hay là chịu thiệt thòi? “Dối” không phải là một phẩm chất, nhưng chưa hẳn là hoàn toàn đáng kết án, nó còn tùy vị trí và mục đích. Người dân nói dối để sống sót, cán bộ nói dối để không bị loại trừ, lãnh đạo nói dối vì âm mưu - để thăng tiến, để có lợi quyền… Dĩ nhiên, dối trá chẳng bao giờ hay, nhưng không dễ gì mà không dối trá trong tâm thế của một dân tộc vốn lạc hậu, bị nô lệ dài ngày, với bản chất tư tưởng là thiếu tự tin, sự sợ hãi và tính phục tùng Nếu đem lịch sử ra để minh chứng tinh thần độc lập “Nam Quốc Sơn Hà…” thì cũng phải đem Nhật Bản ra mà so sánh, để thấy rõ cái chung nhất, là dân ta không có tinh thần Samurai của người Nhật. Tư tưởng liên kết không phải là tư tưởng thần phục, vì thế, lấy dân làm cứu cánh, nên người Nhật đã quật cường, chứ không lấy dân làm phương tiện để tự rơi vào lệ thuộc. Hệ tư tưởng xhcn xuất hiện như bệ đỡ cho lòng tự ti dân tộc. Hiện nay, chủ nghĩa xã hội là sự nói dối của lương tri thay cho tính liêm khiết của trí tuệ. Lịch sử cũng đã có những lúc lóe sáng, nhưng sống trong bóng đêm thì nhiều hơn.

 

Chỉ nói trong 100 năm qua, từ lạc hậu phong kiến chịu ảnh hưởng Tàu, đến lệ thuộc Tây, đã vùng lên kháng chiến, thì lệ thuộc vào chủ nghĩa Cộng Sản nhuộm Mao, trong đó bị Nga, Tàu, Mỹ quay như chong chóng. Nhìn quanh, chúng ta không lương thiện bằng dân tộc Lào để gặt hái thành quả của lương thiện, không tự tin bằng dân tộc Campuchia để không biến đức trung thành thành tệ nạn lệ thuộc, không có tinh thần tự chủ bằng dân tộc Thái để giữ bản sắc của mình... Nhìn xa hơn trong cõi Asean, tâm thức người Việt nát bét nhễu nhão không so được với ai. Đôi khi tôi nghĩ, Bắc Triều Tiên vẫn có tinh thần độc lập dân tộc cao hơn người Việt ta, nhất là trong quan hệ với Tàu. Họ có thể tôn vinh một lãnh tụ bụ bẫm mặt búng ra sữa, mà có người cho là không ra hồn, như Kim Jong Un, nhưng anh ta không hề bảo cả dân tộc hô “Tàu muôn năm”, kiểu xóa biên cương theo cách bạc nhược “núi liền núi sông liền sông”.. , không dựng bóng kẻ khác để bắt dân tộc tôn thờ, như bóng Mác, bóng Lênin, bóng Mao, hay thậm chí mơ hồ hơn nữa, là bóng ma xhcn, mà ngày nay nó vẫn cương quyết ngự trị ngay trên đầu Hiến pháp! Thiếu tự tin nên phải dựa vào một ảo ảnh. Lãnh đạo có tinh thần tự ti dân tộc, là đại biểu của một dân tộc vốn tự ti. Không có kẻ đứng sau lưng, không còn nền văn hóa dân tộc nâng đỡ, “anh hùng” bỗng dưng trở nên “anh hèn”.

 

Đảng CSVN từ khi ra đời đến nay hầu như chưa từng nói thật với nhân dân, bởi thiếu niềm tin vào nhân dân nên kiên quyết không “cho phép” dân chủ. Tử Tuyên ngôn độc lập 1945 và Hiến pháp 1946 trở thành Hiến pháp 2013 ghi một vết đen ngòm trong lịch sử và trong thời đại. Đánh Tây thì dựa dẫm Liên Xô, rồi sợ Tàu, lại theo Tàu mà né Liên Xô, rồi lại nghe theo Tàu mà đánh vào nhân dân bằng CCRĐ. Xếp hàng trong chủ thuyết, thì phải đánh Mỹ. Rồi lại đánh Tàu (vì nó đánh trước) và núp bóng LX, rồi LX sụp đổ. Nay thì không còn ai nữa, đành hô hoán lên là “làm bạn với bốn phương”, nhưng bạn tình cũ thì không bỏ, vẫn níu kéo tấm di ảnh XHCN, làm bệ đỡ cho cuộc tình đã tan.

 

“Đứa con đi hoang” và bài ca vọng cổ đau buồn…

 

Cả dân tộc hôm nay, và một bộ phận trong đảng CS, đều rơi vào tình huống “triết học” bất đắc dĩ, tự hỏi và không trả lời chính xác được: Việt Nam là ai, theo thể chế gì, và sẽ về đâu, hay là mãi lầm lũi trong một quán tính không lối ra?

 

Câu hỏi cụ thể là: Tính dân tộc của Việt Nam là gì? Cái bản chất hiện nay của đảng CSVN là gì? 

Có phải tính dân tộc là ý chí “không có gì quý hơn độc lập tự do”? Nếu thế, thì phải nạo bỏ trong tận cùng tâm thức cái bóng đè Mác-Lê-Mao, không có gì phải mặc cảm, để mở lối tư duy thênh thang cho dân tộc, cái dễ làm nhất là khởi động bằng cải tổ triệt để về giáo dục, từ mẫu giáo đến đại học, từ bỏ chủ trương biến người thành cừu.

 

Bản chất tồn tại của đảng CSVN hôm nay là gì? Là mục tiêu độc lập, văn minh, giàu mạnh? Nhưng nếu không có dân chủ thì không có gì cả. Chúng ngự trị như một sự dối trá đã lên ngôi, sự lừa mị đem lại hậu quả khôn lường, là chiếc thuyền chở đầy những kẻ cướp trá hình, hây hây hãnh tiến, đưa kết quả là không đánh được chuột vì sẽ vỡ bình bông, tức là vỡ Đảng.

 

Không nói ra được bản chất là gì, ngoài một số từ ngữ suông mà mòn nhẵn, là từ CNXH, nó không có khuôn mẫu nào trên thế giới, mà sắc thái riêng cũng không có nốt! Nếu “tính đảng” là tính “tích tịch tình tang”, thì tính dân tộc Việt quả là bài ca vọng cổ đau buồn thối ruột bốn mùa? Sẽ có người nói, không được đồng hóa đảng với nhân dân, vậy nhân dân hãy kêu “đứa con đi hoang” trở về? Nó trở về thì phải coi dân như cha mẹ, tức là phải dân chủ, phải bỏ tấm di ảnh vô ích kia đi, làm lại Hiến pháp đàng hoàng, xây dựng nhà nước pháp quyền. Nhưng dường như, nó vẫn chưa muốn trở về, cho dù cuộc ngao du gian khổ đã tắc đường. Mặc cảm tự ti, kèm với quán tính dối trá của một thời theo đuôi, “đứa con đi hoang” tiếp tục cuộc lưu diễn “tích tịch tình tang” rối loạn cung bậc - không hiện đại, không truyền thống, cũng không sáng tạo, như các hoạt động mới xảy ra: cuộc triển lãm CCRĐ 3 ngày thì đóng cửa, màn đốt pháo bông một đêm để che lấp bóng dân oan, chiến dịch đánh chuột mà không bể bình hoa, tổng kết chiến dịch chống tham nhũng là “tham nhũng đã tương đối ổn định” (của ông Nguyễn Văn Đương), chấn chỉnh kinh tế bằng cách đòi nhân dân góp tiền trả nợ xấu, chiến dịch lớn “kê khai tài sản” của tập thể đảng viên như chuyện “trèo lên cây bưởi hái hoa…”, cay cú phe nhóm như bức thư của bà Hai “vợ anh Ba”, chuyện Biển Đông êm là nhờ “đặc phái viên của…”, tài liệu chữa thẹn của Ban Tuyên giáo Trung ương về vụ Thành Đô thì quá vụng về, vì nó không thật và đánh giá thấp - hoặc vì nó thấp - đối với nhân dân... Tất cả là bộc lộ sự bất lực.

 

Đó là một bức tranh toàn cảnh của một nền văn hóa lãnh đạo hiện nay. Nó hằn lên một màu xám xịt.

 

Các hoạt đông trên chứng tỏ mất phương hướng, nhẩn nha, tha thẩn như một kẻ thiểu não. Hết trèo lên cây bưởi, thì bước xuống vườn cà, nhặt mót những cánh hoa tàn. Chuyện tư tưởng chính trị thì giao phó cho bộ phận an ninh làm thay tất cả…

 

Thắp hương cho “quá khứ”…

 

Như thế, Việt Nam đã đến giai đọan gọi là “hậu toàn trị” theo quan điểm của Václav Havel (**) chưa?

Có lẽ câu trả lời là chưa, vì dân tộc vẫn chưa trưởng thành!

 

Thanh niên Hồng Kông xuất phát từ một nền giáo dục dân chủ và nhân bản. Thanh niên Việt Nam là sản phẩm của nền giáo dục hơn cả lạc hậu, là “lạc đường” (từ Ng. Ngọc). Các em đoàn viên thanh niên Cộng Sản xuống phố tham gia "dẹp" biểu tình, bằng đôi mắt nhìn xuống! Cái nhìn xuống sâu thẳm nỗi buồn của cuộc giằng xé nội tâm. Các em xuất thân từ những ngôi trường “bé ngoan”. Phải bé và phải ngoan. Không được lớn và không được không ngoan, cho đến về hưu, và về hưu cũng phải trong một khuôn đã đúc sẵn. Để vượt qua những lớp lớp vòng rào bưng bít, người thanh niên Việt đã phải phung phí quá nhiều năng lượng. Mười phần hết bảy còn ba, hết hai còn một, mới bước qua cái cửa trưởng thành. Sự trưởng thành của một thanh niên Việt Nam là cả một cuộc vượt cạn, phải thoát ra khỏi nhiều vòng vây.

 

Làm sao để người Việt không nói dối, không ăn cắp?

Làm sao để có những thế hệ thanh niên như Hồng Kông?

 

Họ đang ở một giai đoạn tiền phong của thử thách mới của thời đại, không phải thời đại của giai đoạn thực dân Anh, mà là giai đoạn của thể chế Cộng Sản thời Tập Cận Bình. Bất bạo động và bất tuân dân sự đối diện với bạo lực toàn trị. Chủ nghĩa bá quyền, dù hầu như chưa sáng tạo, phát minh được một cái gì hữu ích cho nhân loại, nhưng vẫn hãnh diện và kiêu ngạo, về thủ thuật cai trị, khống chế con người, để duy trì tập đoàn cầm quyền tồn tại trên bạo lực, lấy bạo lực làm phương tiện đồng thời là cứu cánh, đang thúc đẩy nhân dân họ bằng động lực của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán bệnh hoạn..

 

Việt Nam thì bằng gì?

Bằng Chủ nghĩa Xã hội - một cụm từ trống trơ, vô bổ như gió thổi đồi cù. Thay cho cái liêm khiết của trí tuệ là sự vô liêm sỉ của tham nhũng và bạo lực cùng với biện chứng cối xay.

 

Qua các sự kiện Thiên An Môn, Pháp Luân Công, Hồng Kông, ta không khỏi khâm phục một bộ phận ưu tú của nhân dân Trung Hoa, và cùng với họ, nhân dân Việt Nam chung thân phận, trong khi có kẻ đang tiếp tục mơ màng một cuộc “chăn gối với kẻ thù”! (CS TQ)

 

Việt Nam, trong lớp người lớn tuổi, chưa có một Václav Havel, trong lớp người trẻ chưa có một Hoàng Chi Phong - Joshua Wong. Chưa, vì nó khắc nghiệt hơn nhiều nên chưa thể xuất hiện. Vì đằng sau nó là một tấm chăn văn hóa rách nát thủng lổ từ lâu của một lớp người lớn chưa thỏa mãn lòng tham về cái được, và một số khác chưa vượt qua hận thù về cái mất, mà nguồn vốn lành mạnh của xã hội thì chưa tích lũy đủ. Nguồn vốn ấy đang mang số âm về trí tuệ dân chủ và nhân văn, mang số dương về bạo lực và hận thù.

 

Thời Lý đã để lại một Tuyên ngôn độc lập “Nam Quốc Sơn Hà” và sự độc lập có thật, thời Lê đã để lại một "Bình Ngô Đại Cáo" và sự độc lập có thật, thời Trần đã để lại "Hịch Tướng Sĩ" và sự độc lập có thật…, tất cả còn mãi gây xúc động bao đời. Mỗi triều đại đã góp phần khắc họa và bồi đắp nên hình hài dân tộc và đã lưu truyền cho thế hệ sau. 

 

Kết quả của triều đại hôm nay sau 70 năm tạo tác, đang mang một bộ dạng ra sao, và sẽ để lại giá trị gì cho sự kế tục? Một câu hỏi lớn, phải với một tinh thần thật sự tự do, mới có thể trả lời.

 

Đằng sau một cuộc chết chóc hào nhoáng quá mỉa mai “Bách chiến bách thắng”, nó để lại những gì? Phải chăng thế hệ trẻ đang bơ vơ tự hỏi, với trước mắt là một gia tài đổ nát, tan hoang về một tinh thần Việt. Một nước Việt buồn - một nước Việt phá sản hầu như toàn diện về giá trị vật thể và phi vật thể?  


Tôi mong một ngày, các tượng Karl Marx, Lenin, Mao, Hồ… và nhiều nhân vật nữa, được trân trọng đưa vào Viện Bảo tàng Lịch sử, nhìn nhận nó là lịch sử với cái nhìn nhân văn của dân tộc. Gác hận thù, xóa bỏ mặc cảm, tất cả đồng lòng cùng thắp hương cho “quá khứ”. Thay vào ở các công viên là các tượng Nữ thần Tự do, hay Nữ thần Tình yêu, để cuộc sống không còn dối trá, biết xây dựng và biết bảo vệ cuộc sống theo cách chân chính.

 

Phong trào dân chủ ở Hồng Kông là biểu trưng cho một giai đoạn đấu tranh mới, rộng lớn, có ý nghĩa nhân văn lành mạnh nhất, là cuộc thử thách dân chủ với độc tài của thể chế đang còn sót lại ở lục địa Trung Hoa, kéo dài thêm một “khúc ruột thừa” đang báo hiệu cơn đau ở dãi đất hình chữ S.


HĐN 

19-10-2014

----------------------  

Ghi chú: 

(*) Đặng Ngọc Viết, xem http://caulacbonhabaotudo.wordpress.com/2013/09/17/quy-dat-quy-dat-va-bay-phat-sung-colt-cua-dang-ngoc-viet/

(**) Václav Havel (1936-2011) là Tổng thống Tiệp Khắc cuối cùng và Tổng thống Séc đầu tiên.

THẮNG LỢI CỦA ÔNG TỔNG BÍ THƯ (Trần Quí Cao)

18/10/2014

THẮNG LỢI CỦA ÔNG TỔNG BÍ THƯ

Trần Quí Cao 

Đầu tháng 10/2014, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố trong một cuộc tiếp xúc với cử tri tại Hà Nội: “… Trong giải quyết căng thẳng trên biển Đông thời gian qua, chúng ta đã giành được thắng lợi…“
Đã từng quen với các phát biểu của nhân vật số 1 của đảng Cộng sản Việt Nam này, đã theo dõi các động thái của ông trước những biến chuyển của tình thế, tôi không ngạc nhiên chút nào về câu phát biểu làm tốn một số bút mực, bàn phím của báo chí.
Phải nói ông rất thành thực. Ông nghĩ mình thắng lợi thì tuyên bố mình thắng lợi. Cũng như trước kia, ông nghĩ người khác suy thoái thì ông tuyên bố thẳng ra người khác suy thoái!
Nhưng, Ông không thấy là “THẤT BẠI” hay sao?
Ông là Tổng bí thư của đảng Cộng sản Việt Nam, đảng đã nắm quyền lãnh đạo và quản trị toàn bộ quốc gia Việt Nam theo cách Độc Tài và Toàn Trị từ 40 năm nay, và đang dùng bạo lực để cố duy trì nó mãi mãi.
Trung Hoa Cộng sản đem giàn khoan cắm trên thềm lục địa của tổ quốc. Cái việc họ dám làm như thế, ông không thấy là THẤT BẠI hay sao? Việt Nam 40 lần yêu cầu gặp mặt thảo luận với Trung Hoa Cộng sản, họ đều từ chối, từ chối gặp ông nữa! Ông không thấy là THẤT BẠI hay sao?
Trong thời gian mấy tháng trời ở đó, họ tấn công tàu kiểm ngư, hải giám của Việt Nam, ông không thấy là THẤT BẠI hay sao?
Họ tấn công tàu cá Việt Nam trên ngư trường truyền thống của dân Việt, ông không thấy là THẤT BẠI hay sao? Thậm chí, họ giết hại ngư dân Việt Nam, ông có thấy đau xót không? Ông có thấy trách nhiệm của ông hay không? Ông không thấy là THẤT BẠI hay sao?
Sau khi họ chuyển giàn khoan đi, dương dương tự đắc mà chuyển đi, ông không thấy đau và nhục cho thể diện quốc gia sao? Ông không thấy là THẤT BẠI hay sao?
Trong khi cắm giàn khoan trên thềm lục địa Việt Nam, Trung Hoa Cộng sản gấp rút hoàn thành các căn cứ quân sự trên đảo Gạc-Ma, cái đảo mà để bảo vệ nó trước sự tấn công của quân Trung Hoa xâm lược 26 năm trước, năm 1988, 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam đã vùi thây trên biển. Sau khi giàn khoan chuyển đi, các căn cứ đã hoàn thành trên đảo đó tạo nên mũi uy hiếp quân sự cực kì lợi hại đối với chủ quyền Việt Nam trên Hoàng Sa, và cả trên đất liền. Ông không thấy là THẤT BẠI hay sao?
Ông có đau xót cho sinh mạng 64 chiến sĩ đó không? Ông có lo sợ cho tương lai bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của tổ quốc Việt Nam hay không? Ông có hổ thẹn với những người dân Việt, trước sự đàn áp tàn nhẫn của đảng CSVN, vẫn tổ chức biểu tình ôn hòa để phản đối và cảnh giác hơn dã tâm xâm lược của nước Trung Hoa Cộng sản mà lúc nào đảng của ông cũng xem là đồng chí thắm thiết? Ông có xấu hổ không khi chính đảng Cộng Sản Việt Nam của ông đã đem lại cái họa khủng khiếp này cho dân tộc, cho đất nước? Từ khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ôm hôn thắm thiết Chủ tịch Mao Trạch Đông và Thủ tướng Chu Ân Lai, dẫn đến các nhượng bộ về lãnh thổ của ngoại trưởng Ung Văn Khiêm, công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng giao Trường Sa, Hoàng Sa cho Trung Cộng 1958, rồi hội nghị Thành Đô 1990 mà tới nay đảng CSVN vẫn còn giấu giếm nội dung…
Nếy lấy sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam và sự giàu mạnh của dân tộc này làm mục tiêu, ông không thấy là THẤT BẠI, THẤT BẠI TOÀN DIỆN VÀ TRIỆT ĐỂ hay sao?
Vậy thì vì sao ông thấy mình “THẮNG LỢI”?
Có phải “THẮNG LỢI” vì lợi dụng tinh thần chống xâm lăng quyết liệt của dân chúng Việt Nam, ông năn nỉ được Trung Hoa Cộng sản rút giàn khoan cho đảng CSVN được đẹp mặt một chút, dù phải chịu nhiều nhượng bộ về chủ quyền hơn nữa trong tương lai?
Có phải “THẮNG LỢI” vì sau sự kiện giàn khoan Hải Dương mà đảng Cộng sản của ông vẫn còn bám được ngôi vị thống trị nước Việt Nam đang khủng hoảng nhiều mặt này? Và vì các lực lượng tiến bộ muốn canh tân đất nước vẫn chưa đủ sức mạnh thách thức quyền lực của các ông?
Có phải “THẮNG LỢI” vì sau sự kiện giàn khoan Hải Dương mà các bí mật của đảng Cộng sản Việt Nam nhượng chủ quyền cho Trung Hoa vẫn chưa bị phơi bày, nhất là các bí mật của Hội Nghị Thành Đô?
Có phải “THẮNG LỢI” vì sau sự kiện giàn khoan Hải Dương, đảng Cộng sản Trung Quốc càng ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam vì nhận thức rằng không ai đóng vai trò “cập rằng” giỏi bằng đảng Cộng sản Việt Nam trong việc kềm kẹp dân chúng Việt Nam để bảo vệ quyền lợi của Trung Hoa Cộng sản bành trướng bá quyền?
Như vậy, tóm lại, phải chăng ý nghĩa của hai chữ “THẮNG LỢI” mà ông Tổng bí thư vui mừng tuyên bố chính là: một nhóm lãnh đạo của đảng CSVN đã THẮNG trong việc làm cho tuyệt đại đa số dân tộc Việt Nam phải THUA Trung Hoa Cộng sản để bảo vệ ngôi vị thống trị tuyệt đối ích kỉ của mình?

T.Q.C
http://boxitvn.blogspot.jp/2014/10/thang-loi-cua-ong-tong-bi-thu.html

Đi Trung Nam Hải cầu hòa, liệu Bộ trưởng Phùng Quang Thanh có ngăn được giặc Tàu?(Nguyễn Trọng Vĩnh)

20/10/2014

Đi Trung Nam Hải cầu hòa, liệu Bộ trưởng Phùng Quang Thanh có ngăn được giặc Tàu?

Hoan hô tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, tuổi già mà hùng tâm tráng chí không già. Đọc ông ta liên tưởng đến một hào khí Đông A, một Hội nghị Diên Hồng, một tâm sự yêu nước khắc khoải của Đặng Dung thuở nào: “Thù nước chưa báo sao đầu đã sớm bạc. Bao đêm mang gươm báu ra mài dưới ánh trăng”.
Cụ là tấm gương sáng cho đám hậu sinh chúng ta noi theo.
Bauxite Việt Nam

BỘ TRƯỞNG PHÙNG QUANG THANH THĂM TRUNG QUỐC LIỆU CÓ NGĂN ĐƯỢC ÂM MƯU CỦA HỌ CHIẾM BIỂN, ĐẢO CỦA CHÚNG TA VÀ BÁ CHIẾM BIỂN ĐÔNG KHÔNG?
Nguyễn Trọng Vĩnh
Từ xưa đến nay, chưa bao giờ các thế hệ cầm quyền Trung Quốc từ bỏ mưu đồ thôn tính nước ta.
Năm 1974, họ đánh chiếm Hoàng Sa của ta. Năm 1979, họ xua quân xâm lăng, giết hại đồng bào và tàn phá 6 tỉnh biên giới của ta. Năm 1988, họ đánh chiếm bãi đá Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa của chúng ta, giết hại 64 cán bộ chiến sĩ của ta.
Trong đàm phán biên giới, họ ép và lấn ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, mấy trăm mét từ ải Nam Quan xuống đến xã Tân Thanh và nhiều nơi nữa dọc biên giới, ta mất đất bằng một tỉnh Thái Bình.
Trên biển, Trung Quốc lập huyện Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của ta, bắt tàu cá, tịch thu tài sản của ngư dân, bắn giết ngư dân ta, đưa giàn khoan 981HD vào thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của ta với hàng trăm tàu bảo vệ phun vòi rồng, đâm hỏng tàu chấp pháp, tàu kiểm ngư, đâm chìm tàu cá của ngư dân ta...
Từ khi họ nêu ra phương châm "16 chữ + 4 tốt", chỉ có lãnh đạo phía Việt Nam thực hiện, Trung Quốc không những không hề thực hiện, trái lại còn làm những việc lấn chiếm, bắn giết, đe dọa... Phải gọi họ là kẻ cướp, kẻ thù.
Thế mà,ông Phùng Quang Thanh dẫn các tướng sang thăm Trung Quốc nhằm "củng cố tình hữu nghị".
Chắc hẳn đoàn Bộ trưởng được đón tiếp trọng thị, khoản đãi hậu tình, có quà cáp đáng giá và được nghe những lời đường mật giả dối.
Trong khi đó, Trung Quốc sắp xây xong sân bay và đường băng trên đảo Phú Lâm, đương gấp rút hoàn thiện căn cứ quân sự có đường băng trên nhóm bãi đá Gạc Ma mà họ xây dựng thành các đảo nhân tạo không ngoài mục đích uy hiếp và chuẩn bị, chờ thời cơ chiếm nốt quần đảo Trường Sa của ta và bá chiếm biển Đông. Giới cầm quyền Trung Quốc luôn tuyên bố "Lập trường đối với Nam Hải (biển Đông) quyết không thay đổi".
Liệu chuyến thăm của đoàn Bộ trưởng Phùng Quang Thanh sang cầu hòa có ngăn được âm mưu của họ không?!
Sinh ra Bộ Quốc phòng là để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Lẽ ra ông Bộ trưởng phải phân biệt rõ bạn, thù, ra sức tăng cường lực lượng quốc phòng về mọi mặt, luôn sẵn sàng chuẩn bị đối phó với tình hình xấu nhất theo tinh thần "lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn" như dân tộc ta đã thực hiện. Đằng này, khi Trung Quốc đặt gian khoan xâm phạm thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của ta thì ông lại phát biểu "Quan hệ Việt - Trung vẫn phát triển tốt", không có ý kiến gì đối với việc Trung Quốc xây dựng công trình trên đảo Phú Lâm và trên cụm Gạc Ma, không quan tâm đến những sự kiện Trung Quốc đã đứng chân và nắm được nhiều điểm xung yếu về quân sự trên đất liền, từ rừng biên giới đến ven biển và các hải cảng, cũng như hàng vạn người Trung Quốc rải khắp nơi trong nước ta, kể cả cư trú trái phép. Có một ông Bộ trưởng Quốc phòng như thế thì việc mất biển, đảo và mất nước là khó tránh khỏi./.

N.T.V
http://boxitvn.blogspot.jp/2014/10/i-trung-nam-hai-cau-hoa-lieu-bo-truong.html

Những mối quan tâm day dứt về chính sách đối với Trung Hoa – chuyện ô nhiễm công nghiệp (Ari Nakano)

21/10/2014

Những mối quan tâm day dứt về chính sách đối với Trung Hoa – chuyện ô nhiễm công nghiệp

Ari Nakano
Phạm Toàn dịch
Không nói thì ai cũng biết, vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã trở thành một dấu hỏi nổi cộm từ cách đây 5 năm và kéo dài cho đến tận nay, quy tụ trong đó những vấn nạn hàng đầu không chỉ ở Tây Nguyên mà trên quy mô cả nước: 1. An ninh quốc phòng; 2. Kinh tế; 3. Văn hóa cổ truyền của một vùng đất cổ hết sức đặc thù trong nền văn hóa dân tộc; 4. Môi trường sinh thái của chính vùng đất đó và rộng ra cả một nửa nước phía Nam. Đó là những vấn nạn mà chính những người chủ trì cái dự án do ông TBT Đảng Cộng sản Việt Nam khóa trước khơi nguồn, dư biết không thể giải quyết được bằng khả năng và những nguồn tài lực của họ, nên ngay từ lúc mới khởi sự đã bộc lộ một sự giấu quanh hay cố nói bằng được để gọi là “nuốt cho trôi”, rồi đến đâu sẽ hay đấy. Thì bây giờ đây, 2 trong số 4 dự báo đã hiện ra lồ lộ như những cái gai chọc vào mắt người dân cả nước, đó là sự thua lỗ thảm hại và sẽ còn thua lỗ kéo dài khiến TKV đang thất điên bát đảo tìm mọi cách “chữa cháy” cho êm xuôi các tiến độ trước mắt, và những tác hại kinh hoàng đối với cuộc sống người dân quanh vùng Tân Rai vì phải hưởng bụi độc tràn lan và gần đây là sự tràn Hồ Đuôi Quặng số 5 ở Lâm Đồng làm nước rửa quặng chảy ra lênh láng khắp nơi.
Nhưng câu chuyện bauxite Tây Nguyên không chỉ dừng ở 4 câu hỏi hắc búa đã nói. Bản thân nó còn chứa đựng bên trong một nghịch lý lớn, ngày càng vô phương bưng bít: khi không các vị ở đỉnh cao quyền lực tự rước lấy những tai vạ tày đình về giáng lên đầu dân và hễ cứ có chuyện gì thì tìm mọi cách lấp liếm bằng được, để làm gì, nếu không phải là do sức ép của “người anh bốn tốt” phương Bắc, làm “ông em” phải cúi đầu vâng phục, đến mức bất chấp công luận thế nào cũng cứ “một liều ba bảy cũng liều”? Thế chẳng phải là một đảng tự xưng “của dân do dân vì dân” nghiễm nhiên tự phơi ra một thực chất ghê gớm mà từ trước đến nay hễ có sự vụ nào liên quan đến nó thì đều muốn giấu nhẹm đi – cái thực chất từ khi nào không biết mình đã biến thành con nợ “của Tàu do Tàu vì Tàu”? Vì thế, không có gì khó hiểu nếu ta nhớ rằng ngay sau câu chuyện bauxite nổi cộm năm 2009 đã nhanh chóng bùng lên ngọn lửa của những kiến nghị kế tiếp, dồn dập, như những tiếng gọi đàn làm thức tỉnh mọi tấm lòng yêu nước. Và hệ quả tự nhiên chứ không ai tính trước là từ đó đến nay, một phong trào dân sự vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước, thực hiện quyền làm người cho những con người thấp cổ bé miệng nhất là NHÂN DÂN, gắn bó song trùng với mục tiêu thoát Trung, bảo đảm giữ gìn vững chắc lãnh thổ tài nguyên và độc lập dân tộc, đã từng bước lừng lững ra đời.
Nếu nhìn hiện tượng bên ngoài thì có thể như GS Ari Nakano – trong bài đăng dưới đây – nhận định, giữa mối quan tâm của một số trí thức thành thị (cảnh giác nhân công Trung Quốc số lượng lớn xâm nhập Tây Nguyên), và thực tế những gì người dân Tây Nguyên đang lo lắng (bụi đỏ bauxite đe dọa cuộc sinh tồn của họ, chứ người Trung Quốc sinh sống ở đấy chưa đáng kể) có vẻ chưa thật khớp với nhau. Có thể là thế đấy. Nhưng nhìn sâu vào “cái gốc”, thì lời giải bỗng trở nên đơn giản: ai sẽ hưởng lợi một khi nhân dân Tây Nguyên rơi vào vòng khốn đốn? Ngoại trừ một số những kẻ “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi”, đại đa số đảng viên ĐCSVN không dự phần vào “món lợi” trớ trêu này. Ai là kẻ “bội thu” một khi Đảng CSVN bị dân chúng bất  bình và xa lánh? Chắc không thể nào là ĐCSVN. Bởi vậy, mọi sự cảnh giác với kẻ thủ mưu nham hiểm bậc nhất thời nay trên trường quốc tế, nhìn ra trước từng bước đi của chúng trong chiến lược lâu dài xâm lược Việt Nam trong đó có việc mai phục người của chúng ở Tây Nguyên – bọn đang điều binh khiển tướng trong Trung Nam Hải –  không bao giờ là thừa. Xin được thưa lại với GS Ari Nakano một đôi điều như trên, trong bài viết rất tâm đắc của chị.
Bauxite Việt Nam 

  image
Ari Nakano là giáo sư tại Đai học Daito Bunka. Bà chuyên nghiên cứu về chính trị, ngoại giao và nhân quyền của Việt Nam.
Nhiều lần tôi được nghe các nhà trí thức Việt Nam, những người không hài lòng với hệ thống cai trị của đảng CSVN nói rằng "Hệ thống chính trị của nước này sẽ thay đổi trong vòng vài bốn năm".
Không biết được chính xác mấy năm thì sẽ có thay đổi, nhưng một số chuyên gia trong số những người đòi hỏi ban hành các quyền công dân – như bầu cử tự do đa đảng, tự do ngôn luận và tự do tụ hội, vân vân – những người này phác họa tương lai gần của Việt Nam trong hình ảnh hệ thống đảng cộng sản bị thủ tiêu. Điều có thể thấy chắc chắn là dần dần từng tí một các công dân Việt Nam ngày càng hành động nhiều thêm và thu được nhiều kết quả trong việc dân chủ hóa đời sống chính trị – mặc dù những thành tựu dân chủ hóa này không bạo liệt như những thay đổi ở Đông Âu hồi cuối những năm 1980.
Ban đầu, những cuộc biểu tình chống Trung Hoa ở Việt Nam được tổ chức chỉ liên quan đến những tranh chấp chủ quyền biển đảo ở biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] những năm gần đây, và mũi nhọn phê phán rồi cũng quay về chính sách đối với Trung Hoa của chính phủ. Cùng quan tâm tới những vấn đề tranh chấp ở biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] , các công dân Việt Nam lên tiếng phản đối. việc khai thác tài nguyên bauxite ở Cao nguyên miền Trung Việt Nam của các công ty Trung quốc. Vùng Cao nguyên miền Trung Việt Nam là vùng chiến lược, coi như chìa khóa kiểm soát toàn Đông Dương. Do chỗ việc đầu tư của Trung Quốc vào vùng này là kết quả đi đêm giữa hai ban lãnh đạo cộng sản hai nước Việt - Trung, nên việc phê phán chính phủ đã gia tăng mạnh mẽ, ban đầu là từ các sĩ quan cấp cao có con mắt cảnh giác cao đối với Trung Quốc, sau đó là từ các công dân khác.
Mùa hè năm nay, lần đầu sau hơn hai năm, tôi đã thăm các vùng đang “thay đổi” ở Nhân Cơ, thuộc tỉnh Đak Nông và Tân Rai, thuộc tỉnh Lâm Đồng. Việc xây dựng các nhà máy khai thác bô-xit, nhà máy sản xuất alumina [nhôm oxit], việc sửa chữa đường vận chuyển alumina [nhôm oxit] chậm hơn hai năm so với kế hoạch. Các nhà trí thức phản đối dự án này đều đã viết bài và đưa lên mạng internet. Có điều là nông dân địa phương, những người có nguồn sống nhờ cây cà phê và cây chè lại có cái nhìn vấn đề khác với các nhà trí thức đô thị.
Một nhà máy sản xuất alumina ở Tân Rai, Lâm Đồng (Ảnh của Ari Nakano)
NƯỚC BẨN, MÙI HÔI THỐI
Tiếng ồn không bao giờ dứt và những làm gió đưa mùi hôi thối quanh nhà máy sản xuất alumina [nhôm oxit] ở Tân Rai từ khi nó bắt đầu vận hành vào năm 2013. Tôi nghe bà con sinh sống ở đây kể là họ không dám cho con cái chơi ngoài trời vì mùi hôi thối do cá chết ở ao hồ và nước ô nhiễm bốc lên. Hai năm trước, tôi cũng đã nghe chuyện nhân dân đòi hỏi các cơ quan công quyền và các công ty phải làm gì để chấm dứt tình trạng đó, nhưng chẳng có kết quả gì. Giờ đây, xem ra cũng chẳng có gì thay đổi. Bụi từ đường vận chuyển alumina [nhôm oxit] do hàng đoàn ngày càng đông những xe tải lớn và công trình ngày càng mở rộng thêm, và hầu như để mắt nhìn đâu đâu thì cũng chỉ thấy bụi trắng mà thôi. Tôi thót tim nhìn trẻ em đạp xe đi học dọc con đường có những xe tải lớn thường xuyên qua lại.
Khi tôi hỏi các nhà trí thức ở Hà Nội hay ở thành phố Hồ Chí Minh về những vấn đề do khai thác bô-xit đặt ra, tôi được biết là mối quan tâm của họ không chỉ là về hiệu quả kinh tế: đó còn là những đe dọa về quốc phòng và sự ổn định trật tự của đất nước do lượng lao động người Tàu đổ vào cùng với những tác động xấu đối với môi trường gây ra bởi các phương pháp sản xuất của người Tàu.
Khi tôi hỏi một nhà báo Việt Nam rằng chuyện gì có thể xảy ra nếu như một công ty Nhật Bản trúng thầu dự án này, thì câu trả lời là "người Việt Nam khi đó chắc là sẽ sống dễ chịu hơn". Lúc này đây, hình như trong đầu óc người Việt Nam họ nghĩ nhiều đến mối đe dọa Trung Hoa hơn là những gì đang xảy ra nơi thực địa.
Đồng thời, khi tôi hỏi người dân đang sinh sống ở vùng đang mở mang này về chuyện người lao động Trung Quốc, thấy họ có vẻ như không quá lo lắng chuyện đó. Họ nói, "người lao động Trung Quốc có rất ít thôi" và "họ chẳng có tác động gì đến vùng xung quanh nhà máy". Trong khi người sinh sống ở thành thị quan tâm phê phán công việc phát triển ở đây chủ yếu từ tinh thần dân tộc bài Trung Quốc, thì những trải nghiệm hàng đầu của người dân sinh sống nơi đây lại là những mối lo âu về môi trường ô nhiễm đang trực tiếp đổ lên đầu họ.
TRẢ LỜI ĐÒI HỎI CỦA NHÂN DÂN
Chính phủ Việt Nam và đảng CSVN đang tìm cách duy trì tính chính danh của chế độ cai trị độc đảng bằng những thành tích phát triển kinh tế và tinh thần dân tộc theo khẩu hiệu "Đại đoàn kết dân tộc". Thế nhưng, việc phát triển kinh tế quy mô lớn chỉ để phát triển – phát triển vì phát triển – đã tạo ra những vấn đề chưa từng thấy, như chuyện ô nhiễm môi trường, và giờ đây nhân dân đang đòi hỏi chính phủ phải giải trình. Thêm vào đó, do chỗ tinh thần dân tộc chủ nghĩa và những tình cảm chống Tàu ở Việt Nam bây giờ như là hai mặt của cùng một đồng xu, nên những dự án dính líu đến Trung Quốc, cũng như những tranh chấp trên Biển Đông, sẽ tạo ra những phê phán ngày càng lớn hơn đối với đường lối và chính sách đối với Trung Quốc của chính phủ.
Song, những hành động dân sự đòi cải cách dân chủ cũng có những hạn chế. Có thể thấy rõ qua vụ khai thác bô-xit này, không dễ gì để các vị sống ở thành thị qua mạng internet chia sẻ được thông tin với người dân sống ở vùng ít thuận lợi tại các làng xã nông thôn để (bên nông thôn) này có thể phối hợp với họ cùng giải quyết vấn đề đang đặt ra. Hơn nữa, trong khi sự chống đối Trung Hoa có vang vọng tới được đông đảo người dân, hình như còn cần nhiều thời giờ hơn để tập hợp được tất cả quanh những chủ đề như Dân chủ, Nhân quyền, hoặc Môi trường. Những ai lên tiếng đòi cải cách dân chủ còn cần phải lấp đầy được cái kẽ hở thông tin – được xác định cơ bản từ chỗ Ai vào được mạng internet và Ai không vào được – cùng những hạn chế của tinh thần dân tộc chống Tàu.
Như tôi đã nói từ khi mở đầu bài viết, tôi không biết rõ “vài bốn năm” là bao nhiêu năm, nhưng tôi có thể tiên báo rằng người dân sẽ có thể có được các nguồn lực tài chính nhất định, những tri thức và kỹ năng có được nhờ phát triển kinh tế, và cái khoảng ngăn cách giữa thành thị và nông thôn sẽ dần dần hẹp lại. Người dân sẽ có khả năng hành động một cách tự chủ đòi chính phủ có những quyết sách minh bạch và phải có trách nhiệm giải trình cho họ về các quyết sách đó.
Đồng thời việc phát triển trên quy mô lớn có thể tạo ra những nguy cơ mới đe dọa đời sống và tài sản của nhân dân. Tôi tin rằng điều này sẽ tạo ra cả loạt vấn đề mà lối tư duy “quy ước” của giới lãnh đạo đảng CSVN không thể xử lý nổi. Thay vì đẩy các công dân của mình sang địa vị kẻ thù, rất có thể trong “vài bốn năm” tới, chính phủ Việt Nam sẽ phải xây dựng một hệ thống đủ sức đưa người dân lên địa vị những người giải quyết vấn đề.
A.N.
*************
Concerns fester in Vietnam over China policy, industrial pollution
October 16, 2014
Professor at Daito Bunka University
Ari Nakano is a professor at Daito Bunka University. She did her postgraduate work at Keio University and earned her Ph.D. Her areas of expertise are Vietnamese politics, diplomacy and human rights.
Many times I have heard intellectuals critical of Vietnam's system of Communist Party rule say, "This country's political system will change in a few years".
I do not know in how many years exactly, but some experts among those demanding the enactment of civil rights–such as free elections with multiple parties, freedom of speech, expression and assembly and so on–who portray the near future as seeing the destruction of the Communist Party system. What is certain is that little by little, Vietnamese citizens are taking more action and yearning more for political democratization–even if they are not dramatic as the changes in Eastern Europe at the end of the 1980s.
Anti-Chinese demonstrations in Vietnam were first independently organized due to disputes concerning the sovereignty of islands in the South China Sea in recent years, and the criticism has also turned toward the government over its China policy. Along with the South China Sea issue, Chinese companies' exploitation of bauxite resources in Vietnam's south-central highlands have also prompted citizens to raise objections. The south-central highlands are a strategic area said to hold the key to control over all of Indo-China. Since the influx of Chinese capital here was a backroom deal agreed on between the leadership of the Chinese and Vietnamese communist parties, the criticism against the government has intensified, first from senior military officers wary of China, followed by civilians.
This summer I visited the development sites in Nhan Co, Dak Nong province, and Tan Rai, Lam Dong province, for the first time in more than two years. Bauxite extraction, alumina production plant construction, and road repairs and expansions to transport alumina are more than two years behind the initial plan's schedule. Intellectuals critical of the project are reporting the current situation on the Internet. However, local farmers who have made a livelihood out of cultivating coffee and tea plants see the problem differently from urban intellectuals.
An alumina production plant in Tan Rai, Lam Dong province (Ari Nakano)
DIRTY WATER, FOUL STENCH
The noise is incessant and a foul stench wafts through the air around the alumina production plant in Tan Rai that commenced operations in 2013. I heard stories from residents who said parents do not let their children play outside due to the bad air and that many fish have died in ponds with polluted water. I had already heard on my first visit two years ago that people have pleaded in vain with government agencies and companies to act. Even now, nothing seems to have fundamentally changed. The dust on the road for transporting alumina, kicked up by the growing number of large trucks and the expansion work, was awful, and nearly everywhere I looked was pure white. My heart sank as I watched children riding their bicycles to and from school alongside the trucks that frequently come and go.
When I ask intellectuals in Hanoi or Ho Chi Minh City about bauxite development problems, I know that their concern is on more than the economic results: the threats to national defense and order by the influx of Chinese laborers and the adverse effects exerted on the environment by Chinese methods.
When I asked a Vietnamese journalist what it would be like if a Japanese company had picked up the contract for the project, the reply was, "The Vietnamese people would probably be more comfortable with that." At the moment it seems the perception of a Chinese menace is on their minds more than what is happening at the site.
On the other hand, when I ask residents in the development zone about the Chinese laborers, they do not seem too bothered. They say "there are very few" of the workers and that there has been "no effect on the surrounding area." While city dwellers are criticizing the development as a core component of their anti-Chinese nationalism, local residents' first-hand experience has led to concerns over environmental pollution that directly affects their lives.
PEOPLE DEMAND ANSWERS
The government of the Communist Party of Vietnam is trying to maintain the legitimacy of one-party rule founded on a record of economic growth and nationalism under the slogan "National Great Solidarity." However, large-scale development for the sake of growth has produced problems Vietnam has never experienced before, such as the pollution of the environment--and now the people are demanding that the government provide explanations. In addition, since Vietnam's present nationalism and anti-Chinese sentiment are two sides of the same coin, development projects involving China are, like the South China Sea dispute, generating greater criticism of the government's China policy.
However, civil action seeking democratic reforms also has limits. As the bauxite development issue has made clear, it is not easy for urban residents connected to the world through the Internet to share information with less-privileged residents of farming villages and work with them to resolve an issue. Furthermore, while opposition to China resonates with many people, it will likely take more time before assorted entities band together behind universal themes like democracy, human rights or environmental issues. Those who advocate democratic reforms must conquer the information gap--defined primarily by whether one has Internet access or not--and the limits of anti-Chinese nationalism.
As I stated at the beginning, I do not know how many years "in a few years" is, but I can predict that more people will acquire a certain level of financial resources, knowledge and skills due to economic growth, and the gap between the cities and the farming villages will also gradually narrow. People who have gained the power to act autonomously are likely to demand that the government make policy decisions transparent and take the responsibility to explain them.
Meanwhile, the large-scale development could possibly create yet new risks and threaten people's lives and property. I believe this will produce an array of problems that the conventional thinking of the Communist Party leadership cannot deal with. Rather than making the citizenry out to be its foe, the Vietnamese government within "a few years" will probably have to establish a system that can bring them into the fold in solving problems.

http://boxitvn.blogspot.jp/2014/10/nhung-moi-quan-tam-day-dut-ve-chinh.html#more