26 tháng 1 2011

Chùm thơ mừng Tết của Trần Mạnh Hảo




Nhà thơ Trần Mạnh Hảo




TẾT XƯA

Lòng tôi xoay tít hòn bi
Tết là trở lại thời kỳ thiếu niên
Chờ ăn tóp mỡ ngoài hiên
Tôi ngồi xem chảo thôi miên lửa bừng

Chiều ba mươi khói cũng mừng
Củi mong đượm lửa xin đừng thành than
Nghĩ thương dao thớt cơ hàn
Mới hơi hám thịt, đã tràn tiếng kêu

Khói nâng mái rạ lên chiều
Cha nhờ gió buộc cây nêu mưa phùn
Tôi ngồi xem lửa run run
Mẹ manh rế rách chổi cùn giấu đi

Giao thừa pháo chuột hi hi
Mẹ cha cho tuổi mà đi thành người
Ngoảnh thương mây lạnh trắng trời
Những mơ quánh lại trong nồi thịt đông…

T.M.H.


CÓ MỘT CON ẾCH


Con ếch ấy trốn mùa đông nằm trong hang thao thức
Mặc đồng loại ngủ khò, trời sập cũng không hay
Khi mùa đông sắp tàn, xuân chưa đến kịp
Con ếch tiên cảm ơi sao vội kêu ộp ộp thế mày
Tiếng kêu đánh thức đồng loại báo cho kẻ rình bắt ếch
Rằng : lạy ông tôi ở bụi này !

Tất nhiên chú ếch báo hiệu kia liền bị bắt
Nằm trong giỏ rồi mà chú vẫn uôm uôm
Mùa xuân đến loài ếch bừng mở mắt
Đâu biết kẻ  thức tỉnh mình vừa vĩnh biệt ao chuôm

T.M.H.


MÙA XUÂN VỚI ANH KÉP HÀI

Gặp anh đi chợ tết
Tóc bạc giữa nhành mai
Nhiều người nhìn tủm tỉm
Nhận ra anh kép hài

Thiên hạ đùa dai quá
Sân khấu đã khép màn
Thấy anh trong đời thật
Tiếng cười còn râm ran

Anh kể : trời cũng ngán
Từng khóc vai kép hề
Đời mua cười, mình bán
Sống kiếp người chọc quê

Mình làm đời cười cợt
Ai làm cho mình cười ?
Suốt một thời hóng hớt
Bóng với mình tách đôi

Anh kể : nhiều đêm diễn
Mình về khinh mình thêm
Ôi tiếng cười rẻ mạt
Bán bao nhiêu nỗi niềm

Nhìn mấy bà tủm tỉm
Lòng thương giữa chợ hoa
Anh kép hài tóc bạc
Méo miệng vui, cười khà…


T.M.H.



MÙA XUÂN



Và trời đâu biết mình xanh
Ngước nhìn xa thẳm mà thành sắc không
Hoa đâu cần biết mình hồng
Nở chơi nào có vì công việc gì

Lửa nhờ khói bếp thiên di
Tìm xem ngoài cõi hồ nghi còn trời ?
Rét chừng run giọt chơi vơi
Mà cành đào đã buông lời vo ve

Thương tình ngọn gió so le
Nắng xuân nhú nỗi cập kè bướm ong
Ngó lên trời mới ròng ròng
Tưởng ngoài vô tận mà trong lòng mình…

T.M.H.


VUA BẾP

Hăm ba tết Táo lên trời
Nhọ nhem mà thoắt được người tôn vinh
Lấy tro làm gốc dân tình
Khói um góc bếp triều đình đầu rau

Một niềm bồ hóng mai sau
Đứng nghiêng ba góc chụm nhau bảo hoàng
Trấu vun đống rấm ngai vàng
Gù lưng vua đội một làng nồi niêu

Nặn ra bởi đất đã nhiều
Ai mà chịu lửa thử liều làm vua ?
Ngồi cai trị thật hay đùa
Để que cời mặc sức lùa rạ rơm ?

Gửi hồn theo gạo vào cơm
Ăn than, uống lửa chẳng gờm cướp ngôi
Ngước lên trời nhọ đít nồi
Đầu rau quên chuyện mình ngồi làm vua

T.M.H.

http://nguyentrongtao.org/2011/01/26/chum-th%C6%A1-m%E1%BB%ABng-t%E1%BA%BFt-c%E1%BB%A7a-tr%E1%BA%A7n-m%E1%BA%A1nh-h%E1%BA%A3o/ 

nhắn gửi


Anh Hảo ơi, chỉ làm thơ thôi nhé, đừng lý luận, lý sự về...cái chi chi cho phức tạp!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét