Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

31 tháng 1 2011

Thơ của Hà Văn Thịnh--Đông & Tây

Đông & Tây


Tặng sinh viên Khoa Lịch Sử - Đại học Khoa học Huế


Khi người La Mã còn mải rong chơi
Đuổi bắt cái lá nho của nữ thần Vénus
Người Ai Cập đã có 2.000 năm dựng lên nhà nước
Tàn bạo không cùng bóc lột đám dân đen!...

Người phương Tây lập ra nghị viện
Vua do dân bầu dân chủ công khai
Phương Đông cúi đầu tụng niệm
Thiên tử anh minh đang tập tễnh bò toài!

Phương Tây ra đời từ vó ngựa thảo nguyên
Nên bước chạy thật nhanh, rõ ràng, dứt khoát
Còn phương Đông, bám bờ sông nhờ Trời sống thoát
Đủng đỉnh trâu ơi, đếm nhận nhọc nhằn.

Phương Tây tôn vinh người giỏi giang
Xứng mặt anh hùng, thủ lĩnh
Phương Đông cứ sống lâu là có quyền phán định
Đúng – sai, đâu đáng kể gì?

Phương Tây chẳng cần suy nghĩ vẩn vơ
Họ chọn từ phương Đông một triết minh cần thiết
Họ tự cắt may lấy manh áo đời khác biệt
Biết sống với đua tranh, mặc ảo mộng ưu phiền.

Phương Đông ư? Giả mê đắm chữ Thiền
Để hành hạ con người xa xót lắm
Đại Lãn chờ sung, Chử Đồng tử chờ người đến tắm
Sao huyền thoại nào cũng chỉ biết chờ thôi?
Cả phương Đông mỏi cổ chờ thời
Giống như thể chờ mưa cho lúa cấy
Người phương Tây tạo ra, chiếm lấy
Thách thức ư? May mắn sẽ mỉm cười
Cơ hội mới
đồng hành cùng những cơn đau?

Vì sao?
Cả Ấn, Lão, Nho Gia vây quanh Đức Phật
Cả Trung Đông chìm trong nước mắt
Hạnh phúc vẫn đóng đinh cho đến tận bây giờ?

Lịch sử u buồn, lịch sử ngây ngô
Người phương Đông cứ lòe nhau bằng giả hoặc
Quyền lực coi khinh những mảnh đời lăn lóc
Rồi, cười tươi, những “minh triết” (wisdom) đáng ngờ!

5.000 năm chuyên chế đẫn đờ
Cả trăm quốc gia không tìm thấy một nền dân chủ
Triệu triệu con người khiếp sợ
Cong lưng mơ phận kiếp tôi đòi.

Lịch sử nhọc nhằn lịch sử ham chơi
Bất kể những điều có thật
Chỉ thấy đùa vui mà quên đi nước mắt:
Rét 0 độ ở Hà Giang, trẻ em không áo mặc
Chị Dậu, cu là bịa đặt thôi à!

Phương Đông ơi minh triết mà chi
Tư tưởng lớn mà chi, khi cuộc đời khổ thế?
Đức Phật, Khổng Phu, Jê Su… cũng chìm vào dâu bể
Khóc than oan nghiệt kiếp người!
Đau đớn thay chuyện sống - chết trên đời
Nằm gọn trong tay vài lão vua nào đó
Cả phương Đông sống cùng nỗi sợ
Lặng câm nhăn nhó nhại cười.

Lịch sử mỏi chân rồi lịch sử hết hơi
Chỉ biết ngáp và thở dài buồn chán
Phương Đông 5.000 năm xán lạn
Sao lại buông xuôi cho mưa dập, gió vùi?

99% những cái con người cần để sống, vui chơi
Đều đến từ trời Tây “xấu nết”
Tủ lạnh, TV, tàu bay, tàu bò, web - net…
Phương Đông xài và mỉa mai la hét
Sao giãy chết lâu rồi vẫn sáng tạo, lũ cuồng say?

Sao ta không tự hỏi rằng đang triết lý ngô ngây
Sáng tạo, phát minh chẳng thể được sinh ra từ cái ác
Những cái nhất phải là con của NHẤT
Những gì sai chẳng tốt đẹp bao giờ!

Họ không tốt bởi tham thực dụng?
Ta khôn ngoan nên biết mua láng giềng gần
Ta tự nâng mình bằng cái kiểu khôn ranh
Tình cảm sao nỡ bán – mua đàng điếm?

Thước đo nhân cách trời Tây là những gì khả kiểm
Cho đời từng đóng góp nhỏ nhoi
Thước đo của phương Đông là vòng vo, lấp liếm
Đèn ai nấy rạng, mặc người...

Phương Đông coi vua là thiên tử
Nên dốt đến cỡ nào vẫn được vây quanh
Sự quẫy đạp, những phản đề bị coi là ngố
Lặng câm, sống mãi, muôn vành.

Phương Đông như những con gà kiến
Cứ lao vào nhau đấu đá suốt ngày
Phương Tây như con gà tây hãnh diện
“Quân tử” tỏ tường mới rõ thẳng ngay.

Phương Tây coi cái đẹp là Trời
Thưa Quý bà rồi mới nhắc đến Quý ông sau đó*
Còn phương Đông dập vùi phụ nữ
Hành hạ những con người vất vả, mảnh mai(!)?

Tại sao? Hỡi những người đàn ông phương Đông
Thích chà đạp những người đàn bà yếu đuối
Phải chăng cả đời cúi đầu mê muội
Nên chỉ còn một chốn - để, ta đây?...

Những câu hỏi dứt day như chính cuộc đời này
Bởi những câu trả lời đuổi lừa nhau mãi
Lảng tránh nỗi đau, cúi đầu sợ hãi
5.000 năm, bệnh chứng không lành.
Ta tìm chi trong cuộc sống mỏng manh?
Khao khát đổi thay, được tôn thờ cái đúng
Được nói rõ lòng mình không ấp úng
Được tự do thanh thản giữa đời
Được mỉm cười không nước mắt tuôn rơi…



* Ladies and Gentlemen, Madammes et Monsieurs…
Huế, năm 2011

 http://danluan.org/node/7691

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét