13 tháng 2 2011

BÓNG ĐEN TRÊN NỀN ĐÁ Ở HIROSHIMA


 
                       Bóng người trên nền đá ở bậc thềm ngân hàng Hiroshima 1945

      Giữa cơn nóng đầu hè tháng 8/ 1970 chúng tôi đã theo chân đoàn đại biểu nước ngoài hành hương về Hiroshima để tham dự “Hội nghị thế giới chống bom A & H” với chủ đề chính là Ủng hộ cuộc chiến đấu của nhân dân Việt Nam, khi phong trào phản đối chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam đang bùng lên khắp thế giới. Thật bàng hoàng khi bước vào “Nhà lưu niệm bom nguyên tử Hiroshima” vì thảm họa của địa ngục trần gian được trưng bày một cách khủng khiếp ngay trước mặt. Đó là bóng đen của một con người nào đó bị thiêu đốt còn in lên nền đá của bậc thềm một ngân hàng, những vết thương loang lở trên con người vì cháy bỏng, bộ két sắt dày cộm chỉ còn lấm tấm hạt than đen và cả bình nước của các cháu học sinh chỉ là một vệt kim loại dài trên sàn gạch ở một trường tiểu học cách tầm bom nổ trên 4 cây số. Kim đồng hồ tòa Thị chính chỉ đúng 8 giờ 15 phút, vẫn còn đấy, được đóng vào tủ kính trang trọng, ghi lại thời điểm kinh hoàng khi quả bom nguyên tử đầu tiên được ném xuống Hiroshima ngày 6/8/1945. Nhiệt độ ngay tâm nổ của quả bom 4,5 tấn với 20 kg Uranium 235 là 300.0000 C, người dù ở trong lòng đất 600 mét vẫn bị chết cháy và cách xa 2,7 cây số vẫn bị phóng xạ hủy diệt.Một thành phố 420.000 dân đã bị quả nấm phóng xạ thiêu hủy gần 1/3 trong tích tắc và vết thương ấy vẫn kéo dài cho đến hôm nay, trên những con, cháu và dòng giống lâu dài của nạn nhân ngày trước. Tính đến năm 1990 đã có thêm 245.000 chết vì hồng cầu trong máu bị phá hủy di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
      Như mọi năm, tối hôm ấy (6/8), những người dân Hiroshima đều đổ dồn ra con sông Otagawa chảy ngang thành phố như truyền thống đã có từ những năm sau đó, thả hàng chục ngàn chiếc đèn lồng trên dòng nước để xoa dịu hương hồn các nạn nhân vì sau lúc bom nổ, cũng ở hai bên bờ con sông này đã có hàng vạn người cố lết đến để tìm nước uống và chết ngay trên bờ vì con sông đã trở nên đen đặc sau cơn mưa của bụi nhiễm xạ. “Cho tôi xin nước uống” (Mizu o kudasai) trở thành một lời nguyền phổ biến trong câu chuyện kể về Hiroshima. Một lời cầu xin cuối cùng và là một lời vĩnh biệt.
      Vào thăm bệnh viện chuyên chữa trị các bệnh nhân bị nhiễm xạ, chúng tôi gặp em Hiroko Yamaguchi (12 tuổi) đang vui đùa với chùm chim nhạn kết bằng giấy đủ màu treo đầu giường bệnh. Em đón khách bằng vẻ hồn nhiên của tuổi thơ. Bác sĩ chuyên trách cho biết bệnh em đang ở giai đoạn cuối cùng, mặc dù Yamaguchi là người thuộc thế hệ thứ 3 của nạn nhân bị nhiễm xạ... Bên cạnh em còn có Hirokawa (11 tuổi), Yoshida (15 tuổi), tất cả đều vui vẻ như chẳng biết gì xảy ra và sẽ ập đến với các em trong những ngày sắp tới. Các vị nữ đại biểu tham gia trong đoàn từ Úc, Pháp, Mỹ... đều cố nuốt nước mắt chực trào và ai cũng cố tạo cho mình một vẻ thản nhiên, tránh gây hoang mang vì biết rằng những nụ cười hôm nay của các em cho họ là lần cuối. Cuối tháng 12/1974 , tôi nhận được lá thư của Yamaguchi gởi về Tokyo để rồi từ ấy vắng luôn... Đọc những dòng chữ nắn nót, tôi thầm đoán được cái gì đã đến với em. Trong cơn đau cuối đời mà Yamaguchi phải gánh chịu, chắc chắn em cũng đã tìm về dòng sông Otagawa nơi tôi đã đến và chẳng bao giờ quên.
      Hiroshima ngày nay đã trở thành một thành phố công nghiệp hiện đại nổi tiếng về đóng tàu và du lịch, không thua kém những nơi sầm uất khác của Nhật Bản. Giòng sông đã hiền hoà lững lờ và xanh lơ trở lại, nhưng mấy ai hình dung được rằng, cách đây hơn nửa thế kỷ, xác người đã lấp đầy vì khát, là nơi đã chôn vùi và thiêu hủy mọi sự sống dù là thân phận của nước hay cỏ cây.
                                 
      Hội chứng Hiroshima vẫn còn tiếp diễn trên thân thể con người đến hôm nay qua nhiều thế hệ. Liệu các cháu bé sinh ra bị dị dạng và tật nguyền vì chất độc màu da cam trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam mà lính Mỹ đã ném xuống gần 76 triệu tấn dưới cái tên "thuốc diệt cỏ" sẽ còn kéo dài đến bao giờ ?

                                                                           Hồng Lê Thọ
                                         Tuần san Sài gòn Giải Phóng 10/1998

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét