Xuân của đất trời nay mới đến;
Nguyên đán
Trong tôi, xuân đến đã lâu rồi :
Từ lúc yêu nhau, hoa nở mãi
Trong vườn thơm ngát của hồn tôi.
Xuân Diệu
Hôm nay là xuân, mai còn xuân Xuân đã sang đò nhớ cố nhân Người ở bên kia sông cách trở Có về Chiêm Quốc như Huyền Trân ? Hôm nay là xuân, mai còn xuân Phơi phới mưa sa nhớ cố nhân Phận gái ví theo lề ép uổng Đã về Chiêm Quốc như Huyền Trân ? Hôm nay là xuân, mai còn xuân Lăng lắc đường xa nhớ cố nhân Nay đã vội quên tình nghĩa cũ Mà về Chiêm Quốc như Huyền Trân ? Hôm nay là xuân, mai còn xuân Một cánh đào rơi nhớ cố nhân Cung nữ như hoa vườn Thượng uyển Ai về Chiêm Quốc với Huyền Trân ? Hôm nay là xuân, mai còn xuân Rượu uống say rồi nhớ cố nhân Đã có yêu nhau là đến thế Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân ? Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân Ta viết thơ này gửi cố nhân Năm mới tháng giêng mồng một tết Còn nguyên vẹn cả một mùa xuân. Huyền Trân ơi ! Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân rồi\. Giờ đây chín vạn bông trời nở Riêng có tình ta khép lại thôi !
|
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi ! Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi Mường Lát hoa về trong đêm hơi Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm Heo hút cồn mây, súng ngửi trời Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi Anh bạn dãi dầu không bước nữa Gục lên súng mũ bỏ quên đời ! Chiều chiều oai linh thác gầm thét Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói Mai Châu mùa em thơm nếp xôi Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa Kìa em xiêm áo tự bao giờ Khèn lên man điệu nàng e ấp Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy Có thấy hồn lau nẻo bến bờ Có nhớ dáng người trên độc mộc Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa Tây tiến đoàn binh không mọc tóc Quân xanh màu lá dữ oai hùm Mắt trừng gửi mộng qua biên giới Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm Rải rác biên cương mồ viễn xứ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào thay chiếu, anh về đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành Tây tiến người đi không hẹn ước Đường lên thăm thẳm một chia phôi Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi. -- Phù Lưu Chanh, 1948
|
Tôi có chờ đâu, có đợi đâuXuân Đem chi xuân lại gợi thêm sầu ? Với tôi, tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau ! Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng ? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây đem chắn nẻo xuân sang ! Ai biết hồn tôi say mộng ảo YÙ thu góp lại cản tình xuân ? Có một người nghèo không biết tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn ! Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran ! Chao ôi ! mong nhớ ! Ôi mong nhớ ! Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.
|
Luống đất thơm hương mùa mới dậy,Xuân Bên đường chân rộn bước trai tơ. Cây xanh cành đẹp xui tay với; Sông mát tràn xuân nước đậm bờ. Ồ những người ta đi hóng xuân; Cho tôi theo với, kéo tôi gần ! Rộn ràng bước nhịp hương vương gót, Nhựa mạnh tuôn trào tưởng dính chân. Bắt gặp mùa tươi lên rún rẩy, Trong cành hoa trẻ, cổ chim non. - Có ai gửi ý trong xuân cũ, Đất nở muôn xuân vẫn chẳng mòn.
|
Xuân VềNăm vừa rồi
Tặng chị Tr.
Chàng cùng tôi
Nơi vùng Giáp Mộ
Trong gian nhà cỏ
Tôi quay tơ,
Chàng ngâm thơ
Vườn sau oanh giục giã,
Nhìn ra hoa đua nở
Dừng tay tôi kêu chàng
Này, này ! bạn ! xuân sang
Chàng nhìn xuân mặt hớn hở
Tôi nhìn chàng lòng vồn vã ... Rồi ngày lại ngày
Sắc màu: phai
Lá cành: rụng
Ba gian: trống
Xuân đi
Chàng cũng đi.
Năm nay xuân còn trở lại
Người xưa không thấy tới .
Lưu Trọng Lư
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét