18 tháng 2 2011

“Lạm phát” thơ?

Thứ Năm, 17/02/2011

Tháng giêng, nhìn lên tờ lịch, thấy cứ vài ngày ở nước ta lại có một đến hai lễ hội. Từ 9 năm nay, thêm một ngày hội văn hóa có tính chất hiện đại: Ngày Thơ

Nếu những ngày hội truyền thống chỉ diễn ra ở một địa điểm, một vùng đất thì Ngày Thơ trải dài trên nhiều địa điểm, từ thủ đô đến các địa phương. Có những nơi tổ chức Ngày Thơ ổn định nhiều năm như Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội, núi Truyền Đăng ở Hạ Long (Quảng Ninh), núi Nhạn ở Phú Yên...
 
Ngày Thơ đã đáp ứng nhu cầu có thật về sự thưởng thức, giao lưu của giới sáng tác và công chúng. Bắt mạch được nhu cầu đó, nếu biết cách tổ chức, Ngày Thơ VN có thể trở thành một thành tựu văn hóa có sức lan tỏa như Ngày hội Âm nhạc ở Pháp.
 
So với n/hững lễ hội truyền thống, Ngày Thơ có những nét riêng. Không kể ở Văn Miếu, có những năm đông người tham dự phải mua vé vào cổng, nhìn chung, Ngày Thơ không chen chúc, xô bồ như một số lễ hội khác. Thành phần tham dự cũng thuần dạng hơn: văn nghệ sĩ, người về hưu, sinh viên - học sinh...
 
Hiện nay, có ý kiến than phiền về tình trạng mất cân đối giữa số lượng và chất lượng trong sáng tác và xuất bản thơ. Quả thật, chúng ta đang sống trong một thời buổi lạm phát trên nhiều lĩnh vực. Nhưng so với những thứ lạm phát trong đời sống, “lạm phát” thơ vẫn là điều dễ chịu nhất.
 
Sở dĩ có “lạm phát” thơ vì người ta còn nhiều điều muốn nói, muốn chia sẻ với nhau. Khi nào thiên hạ không còn gì để nói với nhau, mỗi người là một thế giới khép kín và biệt lập thì người ta sẽ không làm thơ và không có nhu cầu đọc thơ nữa.
 
Người VN làm thơ nhiều nhưng không phải ai cũng có điều kiện in và xuất bản thơ. Ngày Thơ là dịp để mọi người cùng trao đổi và bình phẩm những tác phẩm thơ, rồi nhận ra tâm tình của mình đã được người khác nói hộ.
 
Đã có những thí nghiệm cho thấy nghe nhạc, xem tranh giúp con người xả stress, ổn định huyết áp. Làm thơ và đọc thơ, nhất là thơ hay, chắc cũng sẽ giúp tinh thần và tâm lý con người nhẹ nhàng, sảng khoái hơn.
 
Thật không dễ thống kê hết số lượng các tập thơ được phát hành và các bài thơ được công bố trên các phương tiện truyền thông suốt một năm qua. Tiếng Việt hay hay dở một phần cũng nhờ các nhà thơ vì thơ là nơi tinh luyện và lưu truyền ngôn ngữ.
 
Mặt khác, thơ cũng là nơi tập dượt của tiếng nói, là biểu hiện của tâm hồn, là nơi kết nối cộng đồng dân tộc chung một ước mơ và khát vọng. Không ai phủ nhận bây giờ xuất hiện nhiều bài thơ, nhiều tập thơ trung bình nhưng nếu chịu khó đọc trên các phương tiện truyền thông, ta sẽ gặp không ít những bài thơ rất hay, cho thấy những chân trời nghệ thuật mới.
 
Không có gì phải bi quan về chất lượng thơ hiện nay vì cuộc sống sẽ điều chỉnh tất cả. Thơ dở sẽ bị sàng lọc, thơ hay sẽ còn lại với thời gian. Đóng góp của một Ngày Thơ không phải là để phát động phong trào làm thơ mà là để hâm nóng tình yêu với thơ ca và tôn vinh những giá trị nghệ thuật đích thực.
 
Muốn vậy, những hoạt động của Ngày Thơ phải đi vào thực chất, tránh quá nhiều hình thức màu mè, cờ xí, nhất là đừng nhân danh “xã hội hóa” mà rồi rơi vào thương mại hóa.
Huỳnh Như Phương
 http://nld.com.vn/20110217102356999p0c1020/lam-phat-tho.htm
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét