Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

13 tháng 2 2011

NGƯỜI BẠN CỦA NHỮNG EM BÉ TRONG CHIẾC HŨ THỦY TINH


Từ lâu, khi lượng khách du lịch từ Nhật Bản sang Việt Nam nở rộ, tôi đã nghe đồn rằng nhà "Trưng bày chứng tích chiến tranh" (*) ở đường Võ Văn Tần (Quận 1 - TPHCM) là một điểm "nóng" đối với du khách, một địa danh mà hầu hết những người Nhật Bản sang đến đất nước này dều muốn ghé đến và không giấu được nỗi băn khoăn khi rời chân từ giã. Trên chuyến bay đêm từ TPHCM trở lại Tokyo vào giữa mùa hè tháng 8 năm nay, tôi bỗng giật mình khi nghe tiếng khóc sụt sùi ở hàng ghế bên cạnh khi máy bay vừa nhẹ nhàng cất cánh hơn mười phút. Nhìn sang, đó là một cô gái người Nhật Bản trẻ tuổi, trên tay cầm một cuốn sách khá quen thuộc, đang là "best seller" bên này: "Tương lai bị cướp đoạt" nói về thảm hoạ của loài người trước nạn ô nhiễm độc tố và hoá chất trong đời sống văn minh. Yamamoto Kazuko học ở Đại học Y Dược (Tokyo), đang là sinh viên cao học ngành dược, mắt vẫn còn đỏ hoe, khoe với tôi là đã mua được mấy chiếc nón bài thơ để làm quà cho bạn bè, cười một cách ngượng nghịu, tránh cặp mắt tò mò đang cố tình muốn tìm hiểu tại sao cô lại khóc. Tôi hỏi đùa:
- Có lẽ cô vừa mới chia tay với người yêu ?
- Dạ không phải - Yamamoto nói nhẹ nhàng như bản tính vốn có của người phụ nữ Nhật Bản.
- Vậy thì Sài Gòn có gì làm cô phải khóc ? - Tôi rắn mắt hỏi tiếp.
- Sài Gòn lạ quá, không ồn ào náo nhiệt như Bangkok, cũng chẳng êm đềm như các thành phố nhỏ ở châu Âu..., Sài Gòn khá sinh động nhưng lại rất bình yên.
Có lẽ Yamamoto vẫn chưa muốn trả lời trực tiếp nỗi thắc mắc của tôi, tránh né sang phần cảm tưởng về TPHCM, nơi cô vừa mới sang lần đầu nhưng lại có một lối nhìn khá tao nhã và tinh tế. Một không khí im lặng bao trùm vắng vẻ giữa tiếng rù rì đều đặn của động cơ. Cả trăm hành khách đang chìm vào giấc ngủ muộn trên chiếc máy bay lao về hướng Đông, giờ đáp xuống sân bay Kansai (Osaka) sẽ là 6 giờ sáng (tức 4 giờ Việt Nam). Yamamoto vẫn không ngủ, quay sang phải rồi trở về phía trái, cô gái ấy hình như đang ở trong một tâm trạng bồn chồn, day dứt.
- Cô vẫn không ngủ được ư, còn vài tiếng nữa là về đến nhà rồi. Tôi động viên và cũng muốn chợp mắt đôi chút trước khi trở lại cuộc sống vồn vã theo lối công nghiệp của Nhật Bản.
- Tôi nói chuyên với ông có được không ?- Yamamoto nói khẽ.
- Vâng, xin mời cô.
Mới biết thêm Yamamoto sang thăm TPHCM chỉ có 5 ngày và buổi chiều cuối cùng trước khi trở về lại là buổi cô đến địa điểm nói trên, nơi mà hàng chục thai nhi chưa đủ hình dạng, biến thể quái dị ướp trong hủ formaline được trưng bày cho khách tham quan. Ở nhà trưng bày, Yamamoto nói cô đã phải nhìn nghiêng sang một bên, không dám dừng chân lâu khi bước ngang qua và cũng chẳng dũng cảm đọc những chi tiết giới thiệu. Cả buổi chiều hôm ấy, Yamamoto đã không ăn, cô ra thẳng sân bay buông mình sâu lắng trên chiếc ghế phòng chờ...
- Về đến cư xá đại học, Yamamoto sẽ kể những gì đã thấy và điều linh cảm khi đứng trước những em bé trong chiếc hũ thuỷ tinh.
- Cô linh cảm điều gì ?
- Những gì sách báo nói về tác hại của dioxin trong thuốc khai quang diệt cỏ ở Việt Nam, về nạn ô nhiễm độc tố siêu vi lượng của đời sống hàng ngày mà cả nước Nhật đang xôn xao, về hiện tượng nữ giới hoá (feminisation) do estrogen môi trường (hormone nữ tính nhân tạo phát sinh trong môi trường) ngày càng xâm thực vào cơ thể làm đảo lộn sự cân bằng về hóc-môn trong con người mà giới khoa học Nhật Bản gọi là sự bùng nổ của độc tố... còn quá mơ hồ vì họ chỉ nghiên cứu trên giống chuột, loài cá, ếch nhái hay cao nhất là thỏ. Đến Việt Nam lần này, em càng giật mình mặc dù ca mổ của Việt Đức trước đây tụi em ở Nhật Bản cũng đã quan tâm theo dõi... Em rất buồn và cảm thấy tủi thân cho những "con người" đang nằm đó ở Phòng trưng bày và cũng có thể còn rất nhiều chứng nhân khác đang âm thầm đau khổ, chịu đựng tật nguyền và bị đay nghiến bởi những chất độc mà lính Mỹ đã ném vào rừng già, sông ngòi và cỏ cây để "huỷ diệt" ở Việt Nam trong suốt gần 10 năm dưới tên gọi là "thuốc khai quang"... (1965 - 1971).
 

Có lẽ cô muốn nói đến những "hormone môi trường" (environmental hormones) phát sinh từ khói bụi, hoá chất trong ngành nhựa, thuốc trừ sâu và hàng chục loại độc tố trong thức ăn, sữa mẹ... vừa mới được công bố gần đây ở Nhật Bản ? Trước đây, khi chưa đủ trang thiết bị để phân tích định lượng các loại độc tố siêu vi lượng mà đơn vị là một phần tỷ hoặc một phần ngàn tỷ gram trong cơ thể thì hầu như việc truy tìm nguyên nhân bệnh lý xem như bó tay, nhưng nay thì sự thật đã được chứng minh, cụ thể là với chất độc dioxin, mặc dù cũng đã có một số các nhà khoa học cố tình phủ nhận hậu quả, qui kết một cách tránh né trước hiện tượng thai nhi bị dị dạng, tật nguyền, đần độn ở những vùng bị nhiễm chất độc khai quang... cho rằng đó là "bẩm sinh" (?!). Những nghiên cứu khoa học gần đây đã xác nhận đó là những độc tố làm rối loại nội tiết , đảo lộn DNA di truyền và sinh trưởng, đặc biệt là ở các tuyến sản sinh ra hormone giới tính và trí tuệ đầu tiên.
Hai chúng tôi nói với nhau "một mạch" như bắt trúng được tần số. Cô gái xa lạ trẻ tuổi này không còn khóc nữa, phần tôi cũng đã qua cơn buồn ngủ trên một chuyến bay "chờ sáng". "Chất độc màu da cam", "thuốc khai quang", "diệt cỏ" hoặc dưới một tên gọi hoá học phức tạp không chỉ để lại những hậu quả ác độc của một cuộc chiến mà ngay trong cuộc sống hiện đại ở Nhật Bản ngày nay, cả xã hội này đang rơi vào một cuộc khủng hoảng mới vì độc chất tràn ngập, như một tờ bào nổi tiếng của giới trí thức Nhật Bản cho đó là "sự phản kích", là bề trái nguy hại của nền văn minh vật chất có nguy cơ huỷ diệt loại người trên trái đất trong một vài thế kỷ tới.
Chia tay với người bạn gái mới quen vào giờ hừng đông trên sân bay, lòng cảm thấy nhẹ nhàng vì lời từ giã ấm áp của Yamamoto vẫn còn đọng lại trong tôi: "Em sẽ phải nói, thay cho những em bé trong chiếc hũ thuỷ tinh, những con người thầm lặng, tật nguyền suốt đời mà em đã gặp trong chuyến đi. Em đã kết bạn với họ trong cuộc gặp gỡ lần này và tự hứa như thế" với một nụ cười thật hồn nhiên và rạng rỡ.
Hy vọng sẽ gặp lại Yamamoto trên mảnh đất bình yên của quê hương.
 
TPHCM - Osaka 20-8-98
HỒNG LÊ THỌ
 
T.B.: Trước khi bài viết này lên khuôn, một tin buồn mới nhận được là em bé sinh ra đã có hai đầu ở tỉnh Tiền Giang vừa mới qua đời. Có lẽ tôi cũng sẽ không báo lại cho Yamamoto biết, sợ rằng người con gái ấy sẽ khóc nhiều hơn vì trong câu chuyện hàn huyên trên chuyến bay tôi đã “lỡ" kể cho cô ấy nghe và hứa là sẽ tìm địa chỉ vì Yamamoto muốn đến thăm khi trở lại. - (HLT, TPHCM 5-9-98)
 
(*) Nay là Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh.

Báo Sài Gòn Giải Phóng (5/9/1998)

2 nhận xét:

  1. Thủy Tiên(TP HCM)


    Bác Hồng Lê Thọ sống có tình lắm, xin cảm ơn bác!

    Trả lờiXóa
  2. Lê Hiếu Trung(Osaka) nói:

    Hay !

    Trả lờiXóa