18 tháng 2 2011

Rào cản....khoa học!



Hồng Lê Thọ (Tokyo)


Nguyễn Minh Vũ, 5 tuổi, nạn nhân chất độc da cam, trong một bệnh viện ở thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh: Reuters.


Tòa án Tối cao Mỹ tháng 3/2009 đã công bố quyết định không xem xét đơn của các nạn nhân chất độc da cam người Việt Nam kiện các công ty của Mỹ sản xuất chất độc hóa học diệt cỏ được sử dụng trong chiến tranh Việt Nam. Luật pháp của Hoa Kỳ chỉ áp dụng khi sự kiện da cam xảy ra trên đất nước của họ hay nạn nhân là người Mỹ, còn là sự kiện xảy ra trong chiến tranh ở VN thì nhà nghiên cứu của VN có đưa ra bao nhiêu chứng lý, có cho những người bị tật nguyền đi kiện… cũng chẳng được họ đoái hoài.

Ở Nhật bản, hàm lượng Dioxin trong khói rác thải mới bằng 1/10-1/100 lần lượng Dioxin ở VN trong thời chiến, thế mà họ đã kêu trời ầm ĩ, các nhà máy cuống cuồng sợ bị tẩy chay, đóng cửa, lo gắn bộ lọc để giảm bớt trong khi ở ta thì thai nhi trong formol không thiếu, người dị dạng, biến hình khắp nơi, nhiều nhất là con, cháu của bộ đội ở Trường Sơn…mới thấy khoa học đôi khi là rào cản hữu hiệu bảo vệ người giàu thoát khỏi trách nhiệm.
Có người trách là Việt nam thiếu nhà khoa học tầm cỡ với trình độ nghiên cứu về chất độc da cam đủ sức thuyết phục khi đề cập đến sự ít ỏi của những bài báo nghiên cứu về chuyên đề nầy.Thử hỏi ở nước ta có phòng thí nghiệm nào đo được hàm vi lượng các hóa chất độc hại theo đơn vị từ 1/triệu sang 1/100 triệu đến 1/tỷ gram  trong 5 năm về trước ? Có ai dám nghiên cứu thí nghiệm những dị biến về di truyền trên cơ thể con người(không phải chuột như các nhà khoa học ở Mỹ đã làm) để đạt đến những kết luận vững chắc cho “họ” xét duyệt, và nếu như không phải là nhà khoa học của nước sở tại nơi khiếu kiện thì đến bao giờ mới “thắng” được khi mà những phiên tòa nầy không xét xử theo công lý mà biến thành những phiên tòa chính trị nhằm chạy tội “tội ác” chiến tranh hay vì quyền lợi của nhà tư bản nước ngoài đầu tư…?
Hằng năm, cứ mỗi lần Đại hội đồng LHQ họp về vấn đề quân bị và vũ khí hạt nhân thì nhiều đoàn hòa bình, Hibakusha Nhật bản tuần hành phản đối những nước tăng cường vũ khí hạt nhân ngay tại New York . Thị trưởng hai thành phố Hiroshima và Nagasaki hằng năm ra tuyên bố kêu gọi giải trừ vũ khí hạt nhân vào ngày lễ kỉ niệm trong suốt hơn nửa thế kỷ qua không hề thừa chút nào. Còn Việt nam, cho đến nay vẫn chưa có một ngày chính thức tưởng niệm, để suy nghĩ và kêu gọi thế giới không sử dụng vũ khí hóa học trong khi theo báo cáo của tổ chức VAVA(Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam) Việt Nam có hơn 3 triệu người là nạn nhân.

Để đảm bảo vụ kiện tiếp tục, thời gian tới, các nạn nhân da cam/dioxin VN sẽ phải gửi đơn khởi kiện lên Tòa án tối cao Mỹ Ảnh: Internet
(người chít khăn trên đầu là TS Ngô Thanh Nhàn--VK ở Mỹ)

Ngày nay, sau hơn 60 năm kể từ ngày quả bom nguyên tử đầu tiên được thả xuống Hiroshima và Nagasaki, vẫn có trên dưới một vạn người người đột tử vì là thế hệ thứ ba hoặc thứ tư của thế hệ bị nhiễm xạ, thế mà nước Mỹ ngày nay vẫn chưa  công nhận những cái chết đó đi từ nguyên nhân nầy. Hibakusha(người bị nhiễm xạ) và gia đình của họ gần đây mới được quốc hội Nhật bản(1995) thông qua đạo luật cấp tiền “tử tuất” và các chi phí khám chữa bệnh vì nhiễm xạ của chính phủ sau gần 50 năm ròng rã chờ đợi, đấu tranh trong tật bệnh. Số tiền nầy không phải là “bồi thường” mà là nhằm giúp đỡ”nhân đạo” với sự thẩm định ngặt nghèo của cơ quan chức năng trong nước. Thế mới biết nghèo và bệnh tật do chiến tranh hay ô nhiễm từ chất thải công nghiệp là “cái tội” mà sự “cứu giúp” của người giàu, kẻ gây hấn  lại được xem là “ân nhân” chứ không phải là trách nhiệm.


 đã đăng trên Nhịp Cầu Đầu Tư (4/2009)

1 nhận xét:

  1. Cám ơn anh Thọ đã viết bài này. Xin thêm một thông tin, ở VN có nhiều nhóm khoa học, như Ca-na-đa, Đức, v.v. đã về VN và đo hàm lượng dioxin trong môi trờng cũng như trong mỡ của nạn nhân. Và anh nói đúng, có khi nào người gây ra tội ác lại nhận bằng chứng của nạn nhân?

    Toá án Mỹ không thụ lý, nghĩa là "từ chối" xử vụ kiện dân sự da cam (Mỹ có luật không cho các nước khác đi kiện chính phủ Mỹ) -- nên các bằng chứng của hai bên chưa được đưa ra.

    Trong bối cảnh "chính trị" trên, phía Việt Nam làm rất đúng là lập Hội Nạn nhân Chất độc Da Cam/Dioxin Việt Nam cuối năm 2003, và bên Mỹ, cựu chiến binh Mỹ lập ra Cuộc Vận động Cứu trợ và Trách nhiệm đối với Nạn nhân Da cam Việt Nam đầu năm 2005, để tổ chức phổ biến tin tức về nguy hại của chất da cam/dioxin trên con người và môi trường.

    Trong nhiều năm qua chúng tôi đã tạo được dư luận rộng rãi về chất độc hoá học, và đã quan hệ với nhóm nạn nhân Hiroshima và Nagazaki. Hàng năm họ sang Việt Nam (khoảng hè) và thăm các nạn nhân Da cam trong nước. Năm ngoái, nạn nhân Hiroshima/Nagazaki sang New York cùng tham gia biểu tình...

    Trả lờiXóa