12 tháng 2 2011

Tiếng sáo “Lòng mẹ” của bé Phúc



      
Vừa qua, lần đầu tiên người xem truyền hình ở Nhật Bản được thưởng thức tiếng sáo của một thiếu niên mù lòa ở Bến Tre, thổi bài hát “Lòng mẹ” giữa đêm khuya thanh vắng.
      Đoàn làm phim của đài NTV (Tokyo) đã tìm đến Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ khuyết tật tỉnh Bến Tre để theo dõi sinh hoạt của những con người bất hạnh bị tật nguyền “bẩm sinh” với nhiều nghi vấn. Họ đã gặp bé Phúc, một em bé trai mù một mắt, phía mắt bên trái không có nhãn cầu bị làn da mặt bịt kín, có khả năng do chất độc màu da cam của quân đội Mỹ chà xát trên vùng này trong chiến tranh gây ra.
      Nụ cười tươi tắn của Phúc là điều duy nhất diễn tả được sự hồn nhiên của trẻ thơ; đôi tay luôn chìa ra phía trước để tìm lối đi và hơi thở là nguồn sáng tạo, giúp em gieo được tiếng sáo réo rắt những bài hát, dân ca của người nông thôn Nam Bộ.
 


Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, dạt dào.
Lời mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…

      Nhờ lời dịch bên dưới phim, hàng triệu người Nhật Bản đã rung động hiểu được tấm lòng đến người yêu thương nhất mà bé Phúc gửi gắm trong tiếng sáo, nỗi nhớ gia đình, cha mẹ ở vùng quê hẻo lánh cách thị xã Bến Tre hơn 50km. Không ai có thể cầm được nước mắt khi nhìn thấy cảnh mẹ Phúc âu yếm tắm rửa cho con, đút cho Phúc ăn như khi còn thơ ấu và cả lúc Phúc nằm yên lặng đu đưa trên chiếc võng băn khoăn, trước khi phải rời tổ ấm.
      Hình ảnh của quê hương đến với đứa bé mù lòa ấy chỉ là một màu trắng trong bóng đêm, mùi cây cỏ và hoa trái trong vườn nhà phảng phất trong gió giúp em nhận biết mỗi khi về đến, lúc ngồi trên chiếc yên xe đạp của người anh. Phúc tâm sự với đoàn làm phim. “Em vẫn cảm thấy sung sướng vì còn có cha, có mẹ và anh em, ước mong chỉ muốn có được một nghề để có thể tự nuôi sống mình”. Phúc đã đi vào con đường nghệ thuật bằng những khả năng tột bực của cảm quan với một tình cảm yêu đời nóng bỏng.
      Vâng, không chỉ có một mình Phúc, hơn 60 cháu bé tật nguyền đang sinh hoạt ở trung tâm mỗi em đều mang trên thân thể của mình một vết thương không thể hàn gắn nhưng tất cả đều vui tươi, tung tăng một cách hồn nhiên trước ống kính, chấp nhận “số phận” không hề oán trách.

      Có lẽ mọi người đều đồng tình với lời bình trong chương trình “Không ai có thể bù đắp, đem đến ánh sáng và niềm vui thật sự cho những em bé Việt Nam tật nguyền và bị thiệt thòi đó cho dù hôm nay có tìm ra được nguyên nhân hay cố từ chối trách nhiệm đã gây ra mà tiếng sáo của bé Phúc là một lời kêu gọi đầy nhân ái”.
 
                             HỒNG LÊ THỌ (Tokyo)
                                                                                                báo  SGGP  28/02/1999

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét