Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

26 tháng 2 2011

PHONG TRÀO YÊU NƯỚC TẠI NHẬT BẢN (từ 1960-1975)

Treo biểu ngữ trước cửa Đại Sứ Quán Sài gòn ở Tokyo (6/1969)

VÀI NÉT VỀ PHONG TRÀO YÊU NƯỚC TẠI NHẬT BẢN 
(từ 1960-1975)
đã đăng trong “Kiều bào và quê hương”(Nhà XB Trẻ-2005)



Từ năm 1960, số lượng sinh viên Việt Nam tăng dần khi chính phủ Nhật Bản mở rộng diện sinh viên du học theo chương trình của Bộ Giáo Dục Nhật (Mombusho scholarship) ngoại trừ một số ít người Việt Nam ra đi trước đây còn lưu trên đất Nhật làm ăn sinh sống hay theo diện theo chồng người Nhật hồi hương. Vì vậy có thể nói xã hội người Việt bắt đầu hình thành giữa những năm 1965 khi mà lượng người sang Nhật học tập ngày càng đông dảo qua hai lối: du học tự túc và du học theo học bổng. Theo con số ước lượng thì số sinh viên Việt Nam xấp xỉ 900 người vào đầu những năm 1970 và đa số là lưu học sinh tự túc, ở rải rác khắp các đại học Nhật Bản. Vì vậy những hoạt động hướng về Tổ quốc chớm lên từ những sinh hoạt mang nặng tính truyền thống như hội họp vào ngày Tết, trại hè hay văn hóa văn nghệ tình tự dân tộc, hoài hương vào những ngày cuối năm hay nghỉ lễ… 
 Lên đường
Tuần hành truy điệu CT Hồ Chí Minh trên đường phố Tokyo (9/1969)
Chiếm Sứ Quán Sài gòn(Tokyo) đốt hình nộm Nixon (6/1969)

Phong trào đấu tranh chống chế độ gia đình trị của chính quyền Ngô Đình Diệm vào năm 1961, sau đó lật đổ vào năm 1963, rồi tiếp theo đó là hàng loạt phong trào đấu tranh của Phật giáo vào năm 1963-65, của sinh viên học sinh khắp đô thị miền Nam phản đối tập đoàn thống trị Thiệu-Kỳ-Khiêm, đòi quyền dân tộc tự quyết nổi lên vào những năm tiếp theo đã ảnh hưởng không nhỏ lên tập thể người Việt Nam ở Nhật Bản. 

 Báo Phá Xiềng số đặc biệt để tang Bác Hồ (9/1969)

Những thông tin về cuộc chiến ở trong nước, nhất là khi Mỹ gây ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ (1964) lấy cớ đó ném bom phá hoại miền Bắc, mở rộng và trực tiếp tham gia chiến tranh ở miền Nam đã làm anh em hiểu rõ hơn bản chất của cuộc chiến, ngấm ngầm tổ chức học tập tìm hiểu lại lịch sử nước nhà, trao đổi thông tin bằng những buổi sinh hoạt “kín” theo nhóm nhỏ. Hơn thế nữa, vào thời kỳ này, phong trào phản đối Mỹ sử dụng Nhật Bản làm căn cứ hậu cần cho cuộc chiến tranh ở Việt Nam đã dấy lên rầm rộ, tại các căn cứ quân sự của Mỹ ở Tokyo, Yokohama, Nagasaki, Okinawa… nổi lên các phong trào phản chiến sôi bỏng, không kể tầng lớp sinh viên, luôn nêu lên khẩu hiệu đòi Mỹ rút khỏi Việt Nam, thực hiện việc trao trả quần đảo Okinawa, đòi chấm dứt hoạt động của quân đội Mỹ tại Nhật Bản… Sự kiện các phong trào đòi hòa bình, phản đối chiến tranh tại Việt Nam tại Nhật không thể giữ mãi cách hoạt động ngầm, tìm thời cơ chuyển sang hình thái đấu tranh trực diện hơn, ngay ở sân sau của quân đội Mỹ. Một sự kiện không thể không nhắc đến là năm 1967 đã bùng lên một phong trào “Bảo vệ anh Thắng” (Thang-Kun o mamorukai) ở đại học Tokyo (1) và sau đó lan rộng nhiều đại học khi anh bị đàn áp, cắt học bổng và bị đe dọa đuổi về nước (miền Nam) sau khi tham gia và phát biểu chống sự hiện diện của quân đội Mỹ tại miền Nam. Điều này đã tác động lên anh em thời bấy giờ và hâm nóng ý chí quyết tâm “lên đàng” của phong trào yêu nước sau này ở Nhật Bản. Một “nhóm 11 người” ở Tokyo đã hình thành bí mật để chuẩn bị hành động  với ý thức rõ rệt là “đòi người Mỹ chấm dứt ngay cuộc chiến xâm lược, rút quân khỏi miền Nam” và thực hiện hiệp định Genève, tiến đến thống nhất đất nước. Dù với ý thức tự phát, tự tìm hiểu nhưng sự ra đời của phong trào yêu nước này hoàn toàn phù hợp với đường lối đấu tranh chung của đồng bào trong nước và xu thế phản chiến của các phong trào đòi hòa bình, chống chiến tranh trên đất Nhật, vì thế phong trào của nhóm ra đời sau này nhanh chóng đã có tiếng nói chung với bạn bè yêu hòa bình và dân chủ, hòa nhập vào cuộc đấu tranh không ngơi nghỉ của dân tộc.


Cùng biểu tình với tổ chức Beheiren(12/1970)
         
Theo tin của Reuter, đăng trên báo The New York Times, ngày 24-8-1963 hai sinh viên Phật tử ở Tokyo đã tuyệt thực trước Tòa Đại Sứ Chính quyền Sài Gòn để phản đối việc đàn áp đẫm máu phong trào Phật giáo tại miền Nam. Có thể nói đây là lần đầu tiên xuất hiện phong trào của sinh viên tại nước ngoài. (The NY times 25-8-1963).
          Với khí thế sục sôi chiến đấu của cuộc tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân, sau những thất bại liên tiếp tại chiến trường, và trước dư luận phản đối chiến tranh, đòi quân Mỹ rút quân khỏi Việt Nam dâng cao trong lòng xã hội Mỹ, chính quyền Nixon buộc phải thay đổi chiến lược, “dùng người Việt đánh người Việt” (Việt Nam hóa chiến tranh) và cuộc gặp gỡ Thiệu – Nixon tại đảo Midway – Mỹ (ngày 8-6-1969) phân công cho chính quyền Thiệu của chúng là cơ hội để xuất hiện chính thức, đấu tranh công khai, bày tỏ trước dư luận Nhật Bản thái độ của người Việt Nam yêu nước tại Nhật Bản. Ngày 9 tháng 6 năm 1969, 25 anh em tổ chức vào chiếm sứ quán của chính quyền Sài Gòn với biểu ngữ “Mỹ phải cút ngay khỏi miền Nam”, “Đả đảo chính quyền tay sai Thiệu-Kỳ”, “Nước Việt Nam là một”… ra tuyên ngôn đòi hòa bình và tuyệt thực tại đây cho đến ngày 10-6-1969. Đây là một sự kiện được dư luận ở Nhật Bản quan tâm và khá bất ngờ khi những người ra đi từ miền Nam đã đứng dậy, có tác dụng trực tiếp đến các phong trào dân chủ và đòi hòa bình cho Việt Nam của người Nhật, không những làm cho sứ quán chính quyền miền Nam bối rối mà còn gây được tiếng vang trong giới trí thức tại Nhật. “Tổ chức Người Việt tại Nhật Bản đấu tranh cho Hòa Bình và Thống Nhất đất nước” đã chính thức ra đời ngay sau đó (ngày 22-6-1969), biểu thị thái độ không công nhận chính quyền Sài Gòn bằng cách thiêu hủy hộ chiếu mà đã được cấp khi đi du học, đấu tranh trực diện với các chính sách xâm lược của Mỹ và chế độ tay sai tại miền Nam trên địa bàn Nhật Bản trong suốt nhiều năm cho đến ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng. Đầu năm 1970, tòa án quân sự đặc biệt vùng 3 chiến thuật đã đem ra xử vắng mặt 3 anh em trong phong trào (2) kết án mỗi người 6 năm khổ sai và 20 năm mất quyền công dân (!?) hòng đe dọa và đàn áp nhưng điệu đó chỉ có tác dụng trui rèn anh em thêm vững chắc. Để giúp đỡ và bảo vệ phong trào của anh em người Việt, một số trí thức, giáo sư, nhà báo… nổi tiếng đã tự nguyện đứng ra thành lập “Hội bảo vệ và giúp đỡ sinh viên Việt Nam” (Beshien) sẵn sàng yểm trợ trước nguy cơ đe dọa từ nhiều phía, trong đó có cả kiều dân Triều Tiên đứng ra cho mượn nhà để làm văn phòng liên lạc và đặt trụ sở để tiếp tục hoạt động.

chận xe tăng tại Yokohama (8/1972)

Chống xe tăng ra khỏi căn cứ Sagamihara

Bên cạnh những cuộc mít tinh, tuần hành hay hội thảo chung với các phong trào đòi hòa bình Nhật Bản để có tiếng nói trực tiếp tại các diễn đàn, anh em còn tham gia vào những cuộc vận động có qui mô lớn của các đoàn thể dân chủ, tiến bộ như Đoàn Thanh niên Dân chủ Nhật Bản, Hội Phụ nữ Mới, Hội nghị Thế giới chống bom A&H ở Hiroshima và Nagasaki (Gensuikyo), Hội Hữu nghị Nhật – Việt, Ủy ban Đoàn Kết Á – Phi – Mỹ La tinh… tổ chức định kỳ hàng năm để kêu gọi nhân dân Nhật Bản ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân ta, chống lại cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ đồng thời tổ chức vận động lính Mỹ ở các căn cứ quân sự “đào tẩu”, tham gia đấu tranh phản chiến. Những cuộc tham gia phong trào đòi hòa bình và yêu cầu quân đội Mỹ rút khỏi miền Nam ở Nhật Bản đã kết hợp với phong trào đấu tranh chống căn cứ quân sự của Mỹ phát triển rộng khắp, đặc biệt là 50 ngày đêm cùng với những đoàn thể phản chiến chận xe tăng, không cho chúng lên tàu sang chiến trường Việt Nam trước căn cứ Sagamihara (Yokohama) vào tháng 8 năm 1972 là cuộc đấu tranh khá quyết liệt của phong trào yêu nước tại Nhật Bản. Song song với những hoạt động tham gia vào các phong trào phản chiến của người Nhật, anh em còn tổ chức những cuộc biểu tình trước đại sứ quán Mỹ ở Tokyo, mít tinh tại công viên, nhà hát tố cáo chế độ lao tù ở miền Nam, phản đối máy bay B-52 ném bom trải thảm giữa thủ đô Hà Nội, gặp gỡ các nghị sĩ quốc hội Nhật Bản yêu cầu can thiệp vào những chính sách hỗ trợ chính quyền Sài Gòn của chính phủ Nhật Bản lúc bấy giờ. Hai buổi lễ và tuần hành trên đường phố Tokyo trang trọng nhất đáng ghi nhớ là Buổi lễ tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh vào chiều ngày 4 tháng 9 năm 1969 sau khi đài Hà Nội đưa tin Người qua đời và buổi lễ truy điệu anh Nguyễn Thái Bình bị sát hại tại sân bay Tân Sơn Nhất ngày 2-7-1972 qui tụ hàng trăm anh chị em ở Nhật Bản. Đó là không kể đến ngày mừng dân tộc toàn thắng, miền Nam hoàn toàn giải phóng, 24 anh em bị cảnh sát giam giữ trong đêm 30 tháng 4 năm 1975 khi lao vào sứ quán Sài Gòn để tổ chức mít tinh tại đây. Mỗi đợt sinh hoạt như vậy càng củng cố phong trào ngày mỗi mạnh, phát triển nhiều hình thái đấu tranh linh hoạt để mở rộng hoạt động trong tập thể người Việt Nam tại Nhật và trong lòng xã hội Nhật Bản. Nhiều nhóm hoạt động yêu nước khác lần lượt ra đời tuy không đấu tranh chính diện những vẫn tham gia vào những sinh hoạt chung, ủng hộ các buổi lễ lớn như mừng ngày thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, ngày Quốc Khánh 2-9… tuy rằng sứ quán Sài Gòn ở Tokyo luôn canh chừng, tổ chức một nhóm người “quốc gia” quá khích phá hoại.



          Bên cạnh những hoạt động kể trên, phong trào thường xuyên phát hành báo Sứ Mệnh (nguyệt san) và các tập tài liệu về lịch sử hay phong trào tố cáo chế độ lao tù, chuồng cọp, tư liệu của các phong trào đấu tranh ở đô thị miền Nam… để phổ biến kịp thời trong tập thể người Việt Nam đồng thời ra tờ báo Phá Xiềng bằng tiếng Nhật để kêu gọi ủng hộ của giới trí thức Nhật Bản. Ngoài những tin tức, hình ảnh đấu tranh khắp nơi, cuộc chiến đấu quyết liệt ở trong lao tù miền Nam, tờ Phá Xiềng còn dịch các truyện ngắn của các nhà văn như Nguyễn Sáng (Nguyễn Quang Sáng), Phan Tứ, Anh Đức… phổ biến những tác phẩm tiêu biểu của dòng văn học Giải Phóng, gây được tiếng vang lớn (sau được in lại thành sách). Những hoạt động yêu nước của người Việt Nam tại Nhật Bản kể từ ngày biểu tình đầu tiên trong sứ quán Sài Gòn đến ngày 30-4-1975 đã được Đài truyền hình Tokyo biên tập thành phim tài liệu phát sóng nhiều lần ở Nhật Bản, không kể đến các báo chí lớn như Asahi, Yomiuri… và nhiều hãng thông tấn khác (NHK, TBS…) đăng tải những hoạt động của người Việt Nam, nỗi vui mừng hay đau xót của người Việt trước những sự kiện nổi bật (Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, lễ tưởng niệm Hồ Chủ tịch qua đời, hay sự kiện thảm sát tại Sơn Mỹ…) cho thấy anh em yêu nước ở đây luôn gắn kết với trong nước trong mọi hành động hướng về quê hương vào những năm tháng đấu tranh quyết liệt nhất. Đó cũng là những hành động ủng hộ vô cùng to lớn của giới truyền thông Nhật Bản, giúp anh em thêm phấn chấn và tự tin, không kể những người Nhật trong hoạt động giúp đỡ trực tiếp trong phong trào “Beshien” đã nói ở trên.
 Mừng chiến thắng ở Đại Sứ Quán Sài gòn trưa ngày 30.4.1975
(leo cổng vào cửa đang đóng kín) 





Anh Huỳnh Mùi gương cao ảnh Bác Hồ trong tiếng reo hò vui mừng chiến thắng và sau đó 24 anh em tham gia bị bắt giữ tại chỗ vì tội "xâm nhập cơ quan nước ngoài bất hợp pháp" trong đêm 30/4/1975

Là một phong trào tự phát của một tập thể sinh viên trẻ vừa đi học, kiếm sống trên đất người nhưng anh em đã sớm trưởng thành trong đấu tranh, góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp lớn lao của dân tộc, tự chọn cho mình một vị trí để khẳng định, đó là làm người con của một dân tộc anh hùng, độc lập và thống nhất (*).
Và từ ngày 30-4-1975, ước mơ đó đã thành sự thật trọn vẹn.

           Tháng 9/2005  

         Hồng Lê Thọ
Nguyên Tổng Thư Ký Tổ Chức Người Việt Tại Nhật Bản Đấu Tranh Cho 
Hòa Bình Và Thống Nhất Đất Nước(BEHEITO)
    
                                                             


(*) Nhân dịp Quốc hội nước Việt Nam độc lập, thống nhất họp lần đầu tiên vào ngày 24-6-1976, Tổ chức người Việt tại Nhật Bản tranh đấu cho Hòa Bình và Thống Nhất đất nước  chính thức tuyên bố giải tán, kết thúc nhiệm vụ của phong trào và cùng anh em tại Nhật lập ra Hội Người Việt Nam tại Nhật Bản sau hơn một năm chuẩn bị thành lập.


(1) Ba người đã bị chính quyền Sài Gòn kết án là các anh Nguyễn An Trung, Lê Văn Tâm và Nguyễn Hồng Quân.

(2) anh Vũ Tất Thắng, sinh viên khoa kinh tế đại học Tokyo

mời xem:


50 ngày đêm ngăn chặn xe tăng ở Yokohama
SGGP:: Cập nhật ngày 29/04/2006
)




Căn cứ Sagamihara ở Yokohama là một căn cứ quân sự của quân đội Mỹ chiếm đóng tại Nhật Bản, được dùng làm nơi sửa chữa xe cơ giới, khí tài chiến tranh để cung ứng cho lính Mỹ ở Việt Nam.

Nơi đây đã tập trung xe tăng M-48 và các loại xe bọc thép bị hư hỏng để sửa chữa và tân trang, sau đó lại được tàu chiến Mỹ đưa ra chiến trường, vì vậy đây cũng là một địa chỉ bị dư luận Nhật Bản lên án và đòi hỏi quân đội Mỹ sớm trao trả cho Nhật Bản, chấm dứt việc sử dụng lãnh thổ Nhật Bản làm căn cứ ở hậu phương, tiếp tay cho cuộc chiến xâm lược tại Việt Nam.
Ngăn chặn công voa chở xe tăng ra cảng Yokohama, tháng 8-1972

Trong không khí phản chiến đang nổi lên sôi bỏng vào những năm 1968-1972 trên toàn thế giới, nhất là ở Mỹ thì tại Nhật Bản cuộc đấu tranh đòi phía Mỹ trao trả tất cả căn cứ quân sự cho Nhật Bản đã kết hợp với phong trào chống chiến tranh ở Việt Nam rất quyết liệt, có thể nói đã lên đến đỉnh cao.
 Chận xe tăng ra khỏi căn cứ Sagamihara

Cuối tháng 6-1972 các phong trào thị dân thuộc tỉnh Kanagawa nơi có bến cảng Yokohama và căn cứ quân sự Sagamihara đã nổ ra một cuộc đấu tranh quyết liệt ngăn chặn không cho công voa chở xe tăng của lính Mỹ ra cảng, trở lại chiến trường kéo dài trong suốt 50 ngày đêm.

Được giáo sư Kobayashi thuộc Trường Đại học Công nghiệp Sagami và ông Umehara, Chủ tịch Phong trào phản chiến của nhân dân trong tỉnh Yokohama, thông báo chi tiết về hoạt động “đột xuất” này, tổ chức yêu nước của kiều báo ta tại Nhật Bản đã quyết định tham gia “chặn xe tăng” cùng với bạn bè Nhật Bản mặc dù cảnh sát dã chiến Nhật đã được lệnh đàn áp theo yêu cầu của phía Mỹ.

Với bộ đồ bà ba đen, nhóm người Việt Nam tay cầm hình ảnh lính Mỹ thảm sát đồng bào ta ở Sơn Mỹ, tay phát truyền đơn tố cáo tội ác chiến tranh đồng thời một số anh em khác cầm loa phát biểu ủng hộ phong trào, kêu gọi không cho xe tăng đi chuyển về phía bến cảng.
Càng ngày số người tham gia càng đông, các nhóm đấu tranh cánh tả, giáo chức, công nhân và sinh viên dân chủ... cũng đã cắm lều trại, lập khán đài giao lưu phản chiến, mít tinh liên tục trong suốt thời gian xe tăng bị chặn, nằm ụ ở ngã tư đường.

Nhiều bà mẹ Nhật Bản đã tìm đến anh em Việt Nam động viên, tiếp sức cho anh em những nắm cơm bọc rong biển, túi trà nóng hay bánh nướng ăn đỡ đói, luôn dặn dò “nhớ gìn giữ sức khoẻ”, “hãy cố lên nghe các cháu”. Căn lều nghỉ ngơi của anh em là tụ điểm của nhiều thanh niên học sinh Nhật Bản đến thăm và đặt câu hỏi về cuộc chiến ở quê nhà, chia sẻ những gì mà đồng bào trong nước đang gánh chịu.
Một nữ sinh viên từ Trường Đại học Nagasaki mãi tận phía Nam tham dự đêm không ngủ cũng đã tìm đến chỗ anh em, tâm sự: “Chúng tôi luôn cầu nguyện cho nhân dân Việt Nam thắng lợi, vì chỉ có như thế chúng tôi mới có thể đòi lại được những vùng đất đang bị quân đội Mỹ chiếm cứ”. Chính nơi đây, chị Yokoi Kumiko, ca sĩ được gọi là “Joan Baez của Nhật” cất tiếng hát bài ca Không cho xe tăng nhích nửa bước nổi tiếng.
Sau 48 ngày giằng co, phía quân đội Mỹ định cho xe tông vào đám người đứng chặn làm đột phá khẩu ra bến cảng thì hàng trăm con người đã nằm xuống ngăn chặn ngay đầu xe tăng, trong đó có hình ảnh những chiếc áo bà ba của anh em ta nằm ở mũi đoàn xe.

Chính hình ảnh đó đã làm nức lòng những người Nhật, họ la hét, hô to những khẩu hiệu “Ngăn chặn ngay bọn giết người”, “Không cho xe tăng lên tàu” trong khi dùi cui, xe phun nước cao áp đẩy đoàn người vào hai bên lề một cách thô bạo, gây thương tích cho nhiều anh em trong đoàn.

Đến ngày thứ 50, tức gần hai tháng không hề di chuyển được, đoàn xe tăng đã phải lùi trở lại căn cứ trong tiếng hoan hô của hàng vạn người, kết thúc cuộc đấu tranh không khoan nhượng mặc dù một số anh em đã bị thương khá nặng trong những ngày cuối cùng của chiến dịch. 

Ngày 8-8-1972, Đài Phát thanh Hà Nội lên tiếng phê phán và lên án việc sử dụng Nhật Bản làm căn cứ hậu cần cho cuộc chiến, biến Sagamihara làm nơi sửa chữa những chiếc xe tăng đã gây nên tội ác ở Việt Nam và đưa tin về “trận” đấu tranh chặn xe tăng lịch sử này(*).

Hồng Lê Thọ

http://www.sggp.org.vn/hosotulieu/2006/4/46543/


(*) phong trào chận xe tăng của người Nhật còn tiếp tục kéo dài đến tháng 11/1972, chuyển sang các hoạt động đấu tranh chính trị, yêu cầu nhà chức trách thành phố Yokohama và Sagamihara ra lệnh không cho xe tăng chạy trên đường phố. Ban đại diện của Tổ chức  Người Việt tại Nhật cũng đã tích cực tham gia cuộc vận động nầy.


1972年9月
4. べトナム留学生有志、相模原市長に面会、戦車搬出阻止を申入れ。
8. 大平外相、衆院建設委で、相模補給廠での米軍によるNATO向け戦車修理は「安保条約違反だが黙認」と答弁。
10. ハノイ各紙、日本の戦車翰送阻止行動について「最強力な支援」と強調して報道。

6 nhận xét:

  1. Phạm Vũ Thịnh nói:
    "Anh Ho^`ng Le^ Tho. tha^n,

    Bo^'n ba`i vie^'t cu?a anh ve^` Beheito, anh Nguye^~n Va(n Chuye^?n va` anh Vi~nh Si'nh co' nhu+~ng chi tie^'t li.ch su+? ca^`n thie^'t cho vie^.c dda'nh gia' pha?i cha(ng ve^` ta^m tu+ va` sinh hoa.t cu?a mo^.t bo^. pha^.n quan tro.ng cu?a sinh vie^n VN ta.i NB tho+`i ba^'y gio+` (tuy chi? la` nhu+~ng ne't kha'i qua't, tu+` ngu+o+`i trong cuo^.c).

    Ra^'t hie^'m nhu+~ng ba`i vie^'t nhu+ va^.y trong tho+`i nay, co' ve? ngu+o+`i ta ho^'i ha? kie^'m so^'ng theo kinh te^' thi. tru+o+`ng va` muo^'n que^n mo.i chuye^.n cu~, vi` no'i ra thi` da`i do`ng va` ddo^.ng cha.m. Va` kho^ng thie^'u gi` ngu+o+`i lo+.i du.ng su+. im la(.ng pho^? bie^'n dde^? co^' ti`nh dda'nh gia' ngu+o+.c la.i mo^.t phong tra`o cu?a ngu+o+`i Vie^.t Nam o+? Nha^.t kho^ng the^? bo? qua sau phong tra`o DDo^ng Du cu?a Phan Bo^.i Cha^u va` Cu+o+`ng DDe^?.


    Ca?m o+n anh dda~ ghi la.i vo+'i co^ng ta^m va` can dda?m.
    Pha.m Vu~ Thi.nh
    (Australia)

    Trả lờiXóa
  2. from Viet T.H (Nagoya)
    Anh Hồng Lê Thọ kính,

    Đọc bài nầy, càng thấy các sempai ngày trước thât đáng nể...cảm động với câu cuối cùng:
    "Nhân dịp Quốc hội nước Việt Nam độc lập, thống nhất họp lần đầu tiên vào ngày 24-6-1976, Tổ chức người Việt tại Nhật Bản tranh đấu cho Hòa Bình và Thống Nhất đất nước chính thức tuyên bố giải tán, kết thúc nhiệm vụ của phong trào..."
    Tuyệt vời !
    totemo subashii

    một kohai của các anh
    Viet

    Trả lờiXóa
  3. Phuong H.(Virginia)

    Hoan hô anh Thọ...truóc sau như một ! Vẫn theo dõi NLG, tiếp tục cho anh em "nhờ" nhé.Đa tạ.Nhớ lại ngày nào ở Hiyoshi(Yakohama) với nhau.
    Nghe anh B. nói bạn bị ốm rất nặng, phải khg ?
    Giữ gìn sức khỏe và bảo trọng nghe.

    Thân mến
    Phương H.

    PS. Bạn có nhớ tôi khg ? Tụi tôi nsang bên nầy đã hơn 30 rồi còn gì. Bạn đã về VN ở hẳn rồi sao ?

    Trả lờiXóa
  4. D.H ở cư xá Komaba ngày xưa

    Cảm ơn TS Phạm Vũ Thịnh, anh nhận xét như vậy theo tôi là rất quí !
    Tôi đã đọc nhiều bài viết của anh HLT rồi, luôn giữ cái tâm trong sáng và nổ lực khg mệt mỏi với thời cuộc nghe anh. Luôn tin tưởng ở ngòi bút và lời "bình lựng" đầy trăn trở của anh.

    Tôi đang "lưu lạc" một mơi rất xa các anh,rất mong có ngày gặp lại trên quê hương của chúng ta.

    D.H

    Trả lờiXóa
  5. DT Hoan(Saitama) nói:

    Kính gửi anh HLThọ,

    Cảm ơn Anh đã ghi lại hoạt động của các anh vào thời ấy.
    Thật khâm phục, đó cũng là niềm tự hào của tụi em khi nói đến những người Việt Nam ở Nhật bản ngày trước.
    kính chúc anh vạn an.

    DTH

    Trả lờiXóa
  6. LH(Hoa Kỳ)
    xin hỏi người mặc áo dài trong tấm hình đầu tiên ơ cổng Tòa đại sứ là chị ĐT Minh có phải khg ?

    Cho mình gửi lời thăm. Cảm ơn các bạn với nhiều kỉ niệm thời ấy.

    Trả lờiXóa