Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

14 tháng 2 2011

Xuân biển xa

Chủ nhật, 13/2/2011
Những ngày bình thường, giữa mênh mông biển cả, lính hải quân thèm nghe một tiếng gà gáy, tiếng trẻ con khóc, tiếng cười con gái… Với nhiệm vụ đặc biệt của mình, có những thời điểm, tàu của họ phải lênh đênh trên biển trong nhiều tháng, thậm chí 7 - 9 tháng liền, có khi thời gian về lại đất liền chỉ vừa đủ để tiếp lương thực, thực phẩm và nhiên liệu rồi lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ… Đón Tết trên biển, dù có cả bánh chưng, câu đối, những lời chúc tụng, những cái bắt tay thắm tình đồng đội… nhưng ở thẳm sâu trong mỗi người lính, cái cảm giác nhớ đất liền trỗi dậy hơn bao giờ hết bởi ai cũng đau đáu niềm hạnh phúc riêng tư ở phía sau…
 Giờ phút thảnh thơi của chiến sĩ hải quân khi tàu cập cảng.
Xuân này vắng anh…
Cứ tưởng những con người tiếp xúc thường xuyên với sóng gió cùng sự dữ dằn của biển cả, quen ăn to nói lớn ấy chắc hẳn luôn cứng rắn trước cuộc sống đời thường. Thế nhưng, khi hỏi chuyện đón Tết ở trên biển, dù ở đội tàu nào, giọng kể của các chiến sĩ hải quân cũng đều chùng xuống. Đại úy Vũ Đình Diên - chính trị viên tàu HQ thuộc Lữ đoàn M61, vùng III hải quân kể: “Tàu lên đường làm nhiệm vụ khi đất liền hối hả chuẩn bị đón Tết, thực lòng là tâm trạng anh em ai cũng bâng khuâng, xốn xang cả. Đối với những chuyến đi cận kề Tết như thế, bao giờ chúng tôi cũng cố gắng làm tốt mọi công tác chuẩn bị Tết để tạo không khí giống như ở đất liền: có lá để gói bánh chưng, mổ lợn, có mứt, hạt dưa, câu đối, cây cảnh… để trang hoàng phòng đón xuân… để anh em vợi đi nỗi nhớ nhà”. 19 năm trong quân ngũ, đã có đến 10 năm, anh Diên đón giao thừa trên những con tàu giữa biển khơi để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc thân yêu.
Mỗi năm với nhiều lần thực hiện các chuyến đi biển, nhưng chuyến đi gần Tết bao giờ cũng mang một tâm trạng riêng khi tiếng còi tàu chào cảng cất lên. Đi qua cửa vịnh Đà Nẵng, để lại sau lưng phố phường nhộn nhịp, hối hả chuẩn bị cho ngày đoàn viên, từ đây, những người lính hải quân đối mặt với sóng, gió, với mùi nước biển mặn mòi, với vầng dương bừng sáng nơi chân trời ngày biển êm, với mưa gió mịt mùng giữa mùa áp thấp, biển động và cả nỗi cô đơn khi xa đất liền, ai cũng đau đáu nỗi riêng tư ở phía sau. Trung úy Nguyễn Thế Hợp, chính trị viên một tàu HQ khác của Lữ đoàn M61 tâm sự: “Chúng tôi bao giờ cũng tổ chức sinh hoạt văn nghệ chờ đến giờ giao thừa rồi đọc thư chúc Tết. Thế nhưng, vào thời khắc giao thừa, không khí bao giờ cũng lắng lại. Có những anh bình thường rất cứng rắn nhưng lúc này cũng rơi nước mắt. Tết ở trên biển chỉ có không khí ngày mồng một, còn nữa thì không gian đón xuân vẫn còn nhưng anh em chiến sĩ đều trở về với nhiệm vụ của mình”. Chính thời điểm giao thừa, nỗi nhớ đất liền, nhớ nhà, nhớ vợ con bỗng tràn về trong lòng của những người lính, nhưng họ cố kìm nỗi nhớ ấy vào tận đáy lòng để làm tốt nhiệm vụ, coi ngày Tết như những ngày bình thường khác. Dịp Tết Nguyên đán, biển thường sóng to, gió lớn. Những chiến sĩ mới đi lần đầu tiên chưa quen cứ ăn vào lại nôn ra do say sóng nhưng chỉ một tuần sau, mọi chuyện cũng trở thành quen.
 Bữa ăn của lính hải quân giản dị mà ấm tình đồng đội.
Muôn trùng biển ơi
Trong điện thoại của hầu hết các chiến sĩ hải quân đều có ghi âm tiếng gà gáy, tiếng con cái trò chuyện, thậm chí cả tiếng con khóc… để vợi bớt nỗi nhớ nhà, nhớ đất liền. Anh Diên tâm sự: “Mỗi chuyến đi biển về, khi nhìn thấy đất liền chỉ là một chấm xanh mờ thì anh em chúng tôi đã rất bồi hồi rồi”. Ngoài khan hiếm nước ngọt, thì rau xanh cũng là cả một vấn đề khi mỗi chuyến đi kéo dài hàng mấy tháng trời. Nước ngọt chỉ để đánh răng và nấu ăn, còn tắm thì tuần nào nhiều nhất cũng chỉ được 2 lần. Theo Đại úy Vũ Đình Diên thì: “Bất kỳ thứ rau xanh, củ quả nào được đưa lên tàu ra khơi chỉ chưa đầy một tuần là bị hỏng, ngay như su hào cũng chỉ được khoảng 20 ngày là bị xốp. Thế nên, ngoài việc tự ủ giá đỗ, chúng tôi còn nghĩ ra cách chặt nguyên cả cây chuối mang xuống tàu để lấy ruột non thay rau. Đối với các loại rau củ quả khác, chúng tôi thường luộc sơ qua nước sôi rồi bỏ vào túi bóng buộc lại, cho vào tủ đá để dùng dần. Không thể nói là ngon được, nhưng dù sao, bằng những cách ấy, chúng tôi cũng giải quyết được nhu cầu rau xanh cho anh em...”. Đã được biên chế vào bất kỳ tàu nào, những chiến sĩ đều buộc phải học cách nấu ăn. Thuyền trưởng các tàu HQ còn biết làm giá đỗ, hay mới đây nhất là cách làm rau mầm đều được thực hành một cách nhuần nhuyễn. Bài tập huấn này cũng là một nội dung huấn luyện vì khi lên tàu, nhổ neo, thì các vị trí đều phải chịu áp lực như nhau. Đảo Cồn Cỏ, một cửa ngõ ra biển Đông đã nhiều lần làm công việc tiếp tế rau xanh cho những tàu hải quân ghé đảo. Đại úy Lê Văn Hưng, thuyền trưởng tàu HQ kể: Năm 2005, giữa mùa biển động, anh đã cho tàu ghé đảo xin gốc cây chuối mang lên tàu kho um với cá.
Thượng tá Phan Văn Chiến - Chủ nhiệm chính trị Lữ đoàn M61 kể: “Những lúc gặp thời tiết xấu, biển động mạnh, sóng to, gió lớn, cả ngày anh em chỉ ăn có một bữa cơm. Chị cứ hình dung trong hoàn cảnh những đợt sóng cao, to chỉ chực đổ ụp xuống, muốn nhấn chìm cả con tàu thì việc nấu ăn có khi còn không thể thực hiện được. Nhưng có cơm rồi, ăn cũng không dễ, anh em phải thay nhau giữ chặt mâm cơm để đồng đội ăn...”. Sóng lớn ngăn những bữa cơm, có khi kéo dài cả tuần lễ. Cơm, canh đôi khi nấu được, nhưng chuyện ăn lại cực kỳ vất vả do sóng quá lớn, mỗi người đành chia nhau người bưng cơm, người bưng canh và phải lựa thế đặt xuống lúc nào có thể mới và cơm được. Đây gọi là phương pháp “tay giữ tay ăn”. Thương nhất là những chiến sĩ mới, đôi khi sơ ý bị cả chén nước mắm hắt vào người...
 Chuẩn bị rau xanh trước giờ lên đường làm nhiệm vụ ở một tàu HQ thuộc vùng III hải quân.
Bất cứ chiến sĩ hải quân nào cũng đều tâm niệm lời dặn của Bác Hồ: Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng, ngày nay ta có ngày, có trời, có biển. Bờ biển ta dài tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó. Vì nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ chủ quyền, lãnh hải của Tổ quốc thân yêu, những người lính hải quân đã phải hy sinh rất nhiều hạnh phúc riêng tư của mình, xa cha mẹ, vợ con, thậm chí có người chuẩn bị làm đám cưới cũng hoãn lại vì nhiệm vụ. Như trường hợp của đồng chí Lê Văn Hưng phải hoãn đám cưới mấy lần vì nhận lệnh hành quân đột xuất, hay anh Lê Văn Bình, dù thiệp mời đã được phát đi, gia đình đã hoàn tất mọi việc cho đám cưới nhưng cũng phải dừng, đến khi tổ chức đám cưới lại, chú rể cũng chỉ kịp về trước giờ hôn lễ có mấy tiếng đồng hồ… Anh em chiến sĩ hải quân đều tâm niệm rằng, khi các tàu làm nhiệm vụ trên biển, sợi dây liên lạc với đất liền chỉ còn là mệnh lệnh, thì đồng chí, đồng đội là người thân, là gia đình ruột thịt. Tết này, vẫn có những người lính đón giao thừa giữa muôn trùng biển khơi cho sự bình yên và toàn vẹn lãnh thổ…
Ký của Hà An

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét