| NGƯỜI NHẬT | |
| Vũ Duy Chu | |
Ô tô, xe máy chạy trên đường Tivi, máy vi tính, đồng hồ đeo tay… Và bao nhiêu tiện nghi chúng ta dùng hàng ngày Đều được làm ra từ bàn tay người Nhật Còn chúng ta Chỉ có một thứ mấy chục năm nay không phải nhập Và còn dư để xuất Được làm ra từ lớp nông dân nghèo khổ nhất Ấy là hạt gạo em ơi! Chúng ta khen người Nhật từ lâu lắm rồi Mọi lời khen dường như đã cũ mèm mà vẫn chưa đủ Người Nhật hứng trọn hai quả bom nguyên tử Mang nỗi nhục của kẻ bại trận Đất đai lô nhô giữa đại dương lúc nào cũng sẵn sàng nổi giận Không khoáng sản tài nguyên Bài học người lớn thấm vào máu xương Để dạy cho trẻ em Không có nỗi nhục nào lớn hơn nỗi nhục nghèo đói Bây giờ người Nhật chinh phục thế giới Bằng những sản phẩm trí tuệ cao Bao nhiêu kẻ bẽ bàng “người ghét, của yêu” Bao nhiêu thảm đỏ trải ra mời đầu tư từ nước Nhật Ta hỏi vì sao? Vì sao có nước Nhật thần kỳ Mấy chục năm sau chiến tranh đã trở thành cường quốc Hãy nhìn cách người Nhật cúi đầu chào nhau khuôn phép Chính phủ mặc bảo hộ lao động đi cứu trợ động đất Thủ tướng cúi gập người xin lỗi nhân dân Không làm tròn trách nhiệm thì từ chức Nhân dân Nhật không cần nghe Những cuộc họp kiểm điểm rút kinh nghiệm sâu sắc Động đất sóng thần, rò rỉ hạt nhân, hàng vạn người chết Những kẻ cách xa nghìn dặm hoảng hốt Tưởng tượng ra cảnh con người dẫm đạp lên nhau Tranh giành cướp bóc Còn người Nhật thì không Họ lặng lẽ xếp hàng trong mưa tuyết Nhận một cái bánh mì, một ca nước sôi… Người Nhật chỉ có một bí quyết duy nhất em ơi Đó là họ không bao giờ tự huyễn hoặc mình Và không bao giờ hoang tưởng. Sài Gòn, 24.3.2011 VDC | |
27 tháng ba 2011
Thơ Vũ Duy Chu--Người Nhật
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét