04 tháng 4 2011

Cậu Ếch cứu Tokyo


Cậu Ếch cứu Tokyo



Murakami Haruki

Katagiri trở về phòng thì thấy một con ếch khổng lồ đang đợi anh. Con ếch đứng thẳng trên hai chân sau, toàn thân cao còn hơn 2 thước, vóc vạc to lớn. Với tấm thân gầy gò chỉ đến 1 thước 60, Katagiri choáng váng trước cái vóc dáng bề thế của con ếch.
-"Xin anh gọi tôi là cậu ếch". Có tiếng nói giọng chững chạc vang lên từ phía con ếch.
Katagiri đứng như trời trồng ở cửa vào, miệng há hốc nhưng chẳng thốt ra được một lời nào.
Con Ếch lại nói:
-"Xin anh đừng ngạc nhiên đến như thế. Tôi không làm gì hại đến anh đâu. Vào đây rồi đóng cửa lại đi anh".
Tay phải buông thõng chiếc cặp da đi làm, tay trái còn ôm chặt bao giấy siêu thị đựng rau cải và hộp cá hồi, Katagiri vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
-"Nào, nào, anh Katagiri. Đóng cửa, cởi giày nhanh tí đi anh".
Nghe gọi đến tên, Katagiri mới hoàn hồn trở lại. Anh ngoan ngoãn làm theo lời, rón rén bước vào phòng, đóng cửa, đặt bao giấy xuống sàn, kẹp cặp da vào nách rồi cúi xuống cởi giày. Xong, như Con Ếch khổng lồ ra dấu cho anh, riu ríu ngồi vào chiếc ghế bên cạnh bàn ăn trong phòng bếp.
-"Nầy anh Katagiri". Con Ếch nói. -"Tôi đường đột vào nhà trong lúc anh đi vắng, làm anh sửng sốt đến như thế, thật là có lỗi đối với anh. Nhưng mà xin anh hiểu cho, không làm thế nào khác được, thưa anh. Thế nào, anh uống trà nhé? Biết là anh sắp về rồi nên tôi đã đun sẵn nước sôi đấy".
Katagiri vẫn còn kẹp cứng chiếc cặp da bên nách. Anh nghĩ thầm: có thể là trò đùa gì đây? Có thể là ai đấy chui vào lớp áo giả trang để trêu chọc mình đây? Nhưng mà len lén nhìn Con Ếch đang vừa ậm ừ hát trong miệng vừa rót nước vào ấm trà, cái dáng dấp ấy, cái động tác ấy, thì đúng là của loài ếch thứ thiệt chẳng lầm vào đâu được.
Con Ếch đặt lên bàn một cốc uống trà trước mặt Katagiri và một cốc trước mặt mình.
-"Thưa, anh đã bình tâm lại được phần nào chưa?" Con Ếch vừa rót trà vào cốc vừa hỏi.
Katagiri vẫn chưa thốt lên được lời nào. Con Ếch nói:
-"Đáng lý ra thì tôi phải hẹn trước với anh rồi hãy đến. Thưa anh Katagiri, tôi cũng hiểu phép tắc là như thế. Vừa về đến nhà mà thấy ngay một con ếch to tướng đang chờ mình thì ai cũng phải sửng sốt cả thôi. Nhưng mà, tình thật là có chuyện quan trọng cần kíp lắm, nên xin anh tha lỗi cho".
-"Chuyện gì?" Cuối cùng rồi Katagiri cũng đã thốt lên được vài tiếng nghe như lời nói.
-"Thưa anh Katagiri, dù gì đi nữa, nếu không có chuyện gì thì tôi cũng đâu có đường đột vào nhà ai. Tôi đâu đến nỗi là đứa không biết lễ nghi".
-"Chuyện gì quan hệ đến việc làm của tôi à?"
-"Quan hệ nói có thì cũng có, mà nói không thì cũng không". Con Ếch nghiêng đầu như suy nghĩ rồi nói tiếp. -"Không cũng đúng mà có cũng không sai".
Katagiri nghĩ đến nước nầy thì mình phải bình tĩnh mới được.
-"Thưa, tôi có thể hút điếu thuốc được không?"
-"Ấy, mời anh, mời anh". Con Ếch vồn vã nói. -"Nhà của anh cơ mà, đâu có cần mỗi chút mỗi hỏi tôi làm gì. Xin anh cứ tự nhiên cho. Hút thuốc, uống rượu, tùy anh. Bản thân tôi thì không hút thuốc, thế nhưng đến nhà người ta mà lại đòi cấm chủ nhà hút thuốc vì mình ghét khói thuốc, cái chuyện trái luật ấy thì tôi không dám đâu anh".
Katagiri lấy thuốc lá trong túi áo khoác ra, châm lửa hút. Anh chợt để ý tay mình đang run lên khi châm lửa. Bên kia bàn, Con Ếch quan sát chuỗi động tác của anh, có vẻ thú vị.
Katagiri thu hết can đảm hỏi:
-"Có phải ông có liên quan gì với băng đảng bạo lực nào đó không?"
-"Ha ha ha ha ha". Con Ếch cười phá lên một tràng dài khoái trá, bàn tay to lớn có màng nối các ngón tay đánh đét lên đùi một cái thật mạnh.
-"Anh Katagiri cũng có óc hài hước ghê đấy nhỉ. Chứ gì nữa. Trên đời nầy, cho dù có thiếu nhân tài đến đâu đi nữa, có băng đảng nào lại đi mướn một con ếch? Làm thế, thiên hạ cười cho thối óc ấy chứ".
-"Nếu ông đến đây để thương lượng chuyện trả nợ, thì chỉ làm chuyện vô ích thôi". Katagiri nói dứt khoát. -"Cá nhân tôi không có quyền quyết định đâu. Tôi chỉ làm theo lệnh mà thôi. Cấp trên tôi mới quyết định được. Dù ông có làm gì tôi đi nữa cũng vô ích thôi".
-"Anh Katagiri nầy". Con ếch đưa một ngón tay lên, nghiêm nghị nói. -"Tôi không đến đây vì những lý do nhỏ mọn thế đâu. Tôi vẫn biết anh là Phụ tá Chủ nhiệm ban Quản lý tiền nợ của chi nhánh Shinjuku, ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo. Thế nhưng mà chuyện nầy thì chẳng dính dáng gì đến việc trả tiền nợ cả. Tôi đến đây là để bàn chuyện cứu thành phố Tokyo nầy khỏi bị phá huỷ đấy".
Katagiri nhìn quanh. Anh ngờ rằng có máy quay phim ẩn giấu đâu đó đang thu hình mình cho trò đùa tai quái đại quy mô gì đấy của mấy đài truyền hình. Nhưng anh chẳng thấy máy quay phim nào quanh đấy. Phòng trọ thì nhỏ, đâu có chỗ trốn nấp cho ai.
-"Trong phòng nầy không có ai khác ngoài chúng ta cả đâu, anh Katagiri ạ. Hẳn là anh đang nghĩ con ếch nầy điên khùng gì đây, hay là anh tưởng anh đang mơ ngủ giữa ban ngày. Nhưng thực tế là tôi không điên mà anh cũng không mơ ngủ gì đâu. Chuyện đứng đắn thật sự đây".
Katagiri nói dè dặt:
-"Thưa ông Ếch ..."
Con Ếch lại đưa một ngón tay lên, đính chính:
-"Xin anh cứ gọi là Cậu Ếch".
Katagiri chữa lại:
-"Vâng, Cậu Ếch. Không phải là tôi không tin cậu, mà chỉ vì tôi chưa nắm được sự thể nầy nó ra làm sao cả. Ngay lúc nầy đây, tôi chưa lý giải được chuyện gì đang xảy ra. Vì vậy, cho tôi hỏi đôi điều được không?"
-"Được chứ, được chứ". Cậu Ếch vồn vã. -"Lý giải được cho nhau là điều vô cùng quan trọng đấy. Có người còn cho rằng: lý giải chẳng khác gì hơn là tổng thể của các ngộ nhận, nữa. Ý kiến ấy tự nó cũng rất là thú vị đấy, nhưng rất tiếc, ngay bây giờ chúng ta không có thì giờ nhàn rỗi để mà hứng thú đi theo mấy lối suy luận vòng vo ấy. Ngay bây giờ, lý giải được lẫn nhau bằng con đường nào ngắn nhất, là tốt nhất. Vậy thì anh muốn hỏi bao nhiêu câu xin anh cứ hỏi."
-"Cậu có thật là ếch không?"
-"Đương nhiên, ếch thật sự như anh thấy trước mắt đấy. Chẳng có gì khúc mắc như mấy cái thứ ẩn dụ, ví von, mẫu mã, hay giải cấu [1] gì cả đâu. Ếch chính hiệu đây. Để tôi kêu vài tiếng cho anh nghe nhé".
Cậu Ếch ngước lên trần nhà, mở lớn cuống họng ra. Ồm ộp... Ồm ộp... Ồm ộp...
Tiếng ếch kêu rõ to, mấy khung hình treo trên tường rung lên lộp cộp đến xiêu vẹo cả đi. Phòng trọ nhà nghèo, tường mỏng dính.
-"Thôi, thôi". Katagiri vội vàng nói. -"Tôi hiểu rồi. Cậu đúng là ếch thật rồi".
-"Có thể nói rằng: xét tổng thể thì tôi là ếch thật. Mà giả thử có xét kỹ như thế nữa thì cũng không có gì thay đổi trong cái sự thật rằng tôi là ếch. Nếu có kẻ nào bảo tôi không phải là ếch thì kẻ đó là một tên nói láo bẩn thỉu, tôi sẽ quyết liệt đập tan nó..."
Katagiri gật đầu. Để lắng lòng trầm tĩnh hơn, anh nâng cốc nước trà lên uống một ngụm.
-"Lúc nãy cậu có nói muốn cứu Tokyo khỏi hủy hoại đấy nhỉ?"
-"Vâng, tôi đã nói thế".
-"Hủy hoại như thế nào?"
-"Động đất, anh ạ". Cậu Ếch nói, giọng chùng xuống.
Katagiri há hốc mồm nhìn Cậu Ếch. Cậu Ếch cũng lặng thinh một lúc, quan sát vẻ mặt Katagiri, rồi nói:
-"Một trận động đất lớn thật lớn đấy anh. Nó sắp phá hủy Tokyo đúng vào lúc 8 giờ 30 sáng ngày 18 tháng 2 nầy đây. Nghĩa là còn 3 ngày nữa thôi. Sẽ còn lớn hơn trận động đất Kobe tháng trước nữa. Ước lượng khoảng 150 ngàn người sẽ chết vì động đất, đa số là vì tai nạn xe tàu bị lật, trật đường rầy hay đâm vào nhau ngay trong giờ giao thông cao điểm. Đường cao tốc bị nứt lở, đường tàu hầm bị sụp đổ, tàu điện bị nghiêng ngã, xe hạng nặng tải dầu bị nổ cháy. Cao ốc đổ sụp thành núi gạch đè chết người ta. Lửa cháy khắp nơi. Cơ năng giao thông bị hủy hoại, xe cứu cấp, xe chữa lửa trở thành vô dụng vì không còn đường nào chạy được. Người ta sẽ chết dần trong vô vọng. 150 ngàn người sẽ chết đấy, anh nhớ cho. Địa ngục đấy. Người ta lại phải sáng mắt ra rằng cái trạng huống mật-tập gọi là đô thị nầy thật sự mỏng manh như thế nào". Cậu Ếch lắc đầu nhẹ, nói tiếp. -"Động đất lần nầy kích thẳng lên, tâm điểm gần sát bên Tòa hành chánh quận Shinjuku đấy".
-"Sát bên Tòa hành chánh quận Shinjuku kia à?"
-"Nói cho thật đúng thì là ngay dưới chi nhánh Shinjuku của ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo đấy".
Một khoảng yên lặng nặng nề. Katagiri hỏi:
-"Thế nghĩa là... Cậu Ếch định ngăn trận động đất ấy lại?"
-"Vâng, đúng thế đấy. Tôi định cùng anh Katagiri chui xuống ngay dưới ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo, để đánh nhau với Cậu Trùn đấy".
Là nhân viên của ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo, cho đến nay Katagiri đã trải qua rất nhiều cuộc tranh đấu khốc liệt. Từ khi tốt nghiệp đại học vào làm cho ngân hàng nầy, suốt 16 năm nay, anh vẫn làm việc trong Ban quản lý tiền nợ, chuyên đi đòi nợ những người đã vay mà không chịu trả. Hiển nhiên đồng sự của anh chẳng ai ham Ban đòi nợ nầy, ai cũng muốn giành công tác cho vay thôi. Nhất là trong thời buổi kinh tế bọt, tiền ngân hàng đầy ắp trong kho, chỉ cần có chút nhà đất hay chứng khoán vừa đủ để đảm bảo, là nhân viên cho vay sẽ nghe theo răm rắp, muốn vay bao nhiêu cũng chấp thuận. Số tiền cho vay càng nhiều, nhân viên cho vay càng có thành tích. Thế nhưng, đến lúc nào người vay không trả được thì đám Katagiri lại phải ra tay. Nhất là từ khi kinh tế bọt đã xì hơi, công việc đòi nợ tăng lên nhanh chóng. Bắt đầu là chứng khoán sụt giá, rồi nhà đất sụt giá, không còn có ý nghĩa đảm-bảo gì nữa. Cấp trên ra mệnh lệnh tối thượng cho đám chuyên môn đòi nợ Katagiri là phải: "Rứt lại được đồng nào hay đồng ấy".
Khu Kabukichô của quận Shinjuku giống như mê cung của các băng đảng tội ác. Băng đảng lâu đời cũng có, mà băng đảng bạo lực có tổ chức của dân Hàn quốc, rồi dân Trung quốc, cũng trà trộn ở đấy. Súng đạn, ma túy đầy dẫy. Những lượng tiền khổng lồ không phải ló lên bề mặt, mà chảy ngầm, trong bóng tối. Chuyện người ta tiêu tán như hơi khói cũng chẳng lạ lùng gì ở đấy. Đã có những lần Katagiri đi thúc nợ bị bọn băng đảng bao quanh, hăm dọa giết. Nhưng anh cũng chẳng sợ. Anh nghĩ chúng giết nhân viên quèn đi đòi nợ cho ngân hàng mà làm gì. Muốn đâm cứ đâm, muốn bắn cứ bắn. Cũng may là anh chưa có vợ con gì. Cha mẹ thì đã mất cả rồi. Em trai, em gái thì tự tay anh đã lo liệu cho tốt nghiệp đại học rồi lại dựng vợ gả chồng xong cả rồi. Bây giờ anh có bị giết thì cũng chẳng gây khó cho ai. Mà đối với chính anh cũng chẳng sao.
Ngược lại, thấy Katagiri bình thản chẳng toát ra lấy một tí mồ hôi như thế, bọn băng đảng đang vây quanh lại cảm thấy khó ở, nên chẳng làm gì anh cả. Nhờ thế mà từ đấy, anh được tiếng khá rộng rãi trong giới anh chị là người can đảm.
Thế mà bây giờ Katagiri cảm thấy lúng túng không biết ứng xử như thế nào. Thế nầy là thế nào? Cậu Trùn, là cái quái gì thế? Anh ngập ngừng hỏi.
-"Vậy chứ Cậu Trùn là ai thế?"
-"Cậu Trùn là con trùn khổng lồ sống ở trong lòng đất đấy mà. Hễ nó giận lên là gây ra động đất". Cậu Ếch giải thích. -"Mà hiện giờ Cậu Trùn đang nổi cơn thịnh nộ đấy".
-"Tại sao thế?"
-"Chẳng hiểu tại sao. Ai mà biết được Cậu Trùn đang suy nghĩ gì trong cái đầu óc tối tăm của cậu ấy. Cả đến hình dạng của Cậu Trùn hầu như cũng chẳng có ai thấy. Thường thường lúc nào cậu ấy cũng chỉ thèm ngủ. Trong lòng đất tối mịt mùng mà ấm áp ấy, cậu ta ngủ từng giấc dài, vài năm hay vài mươi năm. Tất nhiên là mắt cậu ấy thoái hoá dần đi. Ngủ cho lắm vào thì não cũng chảy thành thứ nước nhơn nhớt ấy. Tôi đoán là cậu ấy chả có suy nghĩ gì sất. Chỉ có thân thể cậu ấy cảm nhận những rung chuyển, sôi sục đâu từ xa lại, thu hút từng chút mà tích trữ vào bên trong. Thế rồi, những thứ rung chuyển, sôi sục ấy, nhân một phản ứng nào đấy, biến thành sự căm giận. Tại sao lại ra thế thì không ai hiểu, mà tôi cũng không biết giải thích thế nào cả".
Cậu Ếch im lặng một lúc, quan sát nét mặt Katagiri như chờ cho những điều vừa nói thấm vào trí anh, rồi nói tiếp:
-"Anh đừng hiểu lầm rằng tôi có ác cảm hay đối địch gì với Cậu Trùn ấy. Mà tôi cũng không xem cậu ấy là hiện thân của cái ác đâu nhé. Tuy chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết bạn với cậu ấy, nhưng tôi vẫn cho rằng, ở một ý nghĩa nào đấy, có cậu ấy trên đời nầy cũng chẳng sao cả. Thế giới nầy giống như một chiếc áo khoác vĩ đại, cần có thêm nhiều cái túi hình dạng khác nhau. Thế nhưng bây giờ thì Cậu Trùn trở nên nguy hiểm đến nỗi không thể để mặc cậu ấy được nữa. Thân thể bụng dạ Cậu Trùn, sau bao nhiêu năm thu hút tích luỹ nhiều căm giận như thế, đã phình to hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, Cậu Trùn lại bị trận động đất tháng trước ở Kobe đánh thức dậy từ một giấc ngủ êm say mà cậu ấy đang an hưởng, như một khải thị về một cơn phẫn nộ sâu đậm. Thế là cậu ấy hạ quyết tâm tự mình gây nên một trận động đất kinh hồn ngay tại thành phố Tokyo nầy. Tôi biết được ngày giờ và quy mô của trận động đất là từ vài bạn côn trùng thân thiết của tôi. Tin chính xác đấy, chắc chắn không sai".
Cậu Ếch ngậm môi, khép nhẹ mi mắt như đã mệt vì phải nói nhiều.
Katagiri nói:
-"Vì thế, Cậu Ếch và tôi, hai người chui vào lòng đất đánh nhau với Cậu Trùn để ngăn chặn trận động đất ấy, phải thế không?"
-"Đúng thế đấy".
Katagiri với tay lấy cốc nước trà rồi ngần ngừ đặt lại trên bàn.
-"Tôi vẫn chưa thông mấy. Vì lý do gì Cậu Ếch lại chọn tôi làm người hợp tác?"
-"Anh Katagiri". Cậu Ếch nhìn sâu chăm chú vào mắt Katagiri. -"Tôi vẫn hằng kính phục người như anh. 16 năm nay, anh âm thầm chấp nhận và làm trọn công việc vừa tầm thường vừa nguy hiểm mà ai cũng tránh. Điều đó khó khăn như thế nào, tôi rất thấu hiểu. Tiếc là cấp trên và đồng liêu đã không đánh giá xứng đáng công lao của anh. Bọn họ có mắt như mù. Vậy mà, dù không được khen thưởng, không được lên chức, anh vẫn không than trách một lời nào. Chẳng phải chuyện việc làm mà thôi. Song thân mất đi, anh đã một tay đàn ông mà nuôi dạy em trai, em gái mới mười mấy tuổi đến xong đại học, rồi còn dựng vợ gả chồng cho nữa. Để làm được thế, anh đã phải hy sinh bao nhiêu thì giờ và tiền bạc, ngay cả chuyện hôn nhân của chính anh cũng không nghĩ đến nữa. Vậy mà các em anh nào có biết ơn anh đã lo liệu cho chúng như thế đâu. Hoàn toàn không. Ngược lại, chúng còn khinh khi anh, gây ra toàn những chuyện vong ân bội nghĩa. Toàn những chuyện phản đạo lý, đến nỗi tôi muốn thay anh mà tẩn cho chúng một trận. Vậy mà anh cũng chẳng giận chúng chút nào.
Nói thật với anh, anh không có phong-mạo lắm đâu, mà cũng không giỏi môi-mép. Cho nên người chung quanh mới khi dễ. Tuy nhiên tôi hiểu anh rất rõ. Anh là người biết giữ đạo lý, và can đảm. Tokyo đành là rộng lớn, nhưng người đáng tin cậy được như anh thì không có ai khác đâu".
Katagiri cảm kích:
-"Ông Ếch ..."
Cậu Ếch lại đưa một ngón tay lên, đính chính: -"Ấy, Cậu Ếch chứ".
-"Cậu Ếch làm sao mà biết rõ chuyện của tôi đến thế?"
-"Tôi làm thân ếch bao nhiêu năm nay không phải để mà chơi. Đời có gì cần thấy là thấy ngay ấy chứ".
-"Nhưng mà nầy Cậu Ếch". Katagiri nói. -"Tôi chẳng có tài cán gì, mà chuyện dưới đất thì lại càng không biết tí gì cả. Đánh nhau với Cậu Trùn trong lòng đất tối tăm thế kia chắc là không đủ sức. Thiếu gì những người khác có tài trí hơn tôi. Võ sĩ Karate, hay là lính biệt kích, chẳng hạn".
Cậu Ếch mở to đôi mắt, tròng mắt đảo một vòng:
-"Anh Katagiri ạ, chuyện đấm đá thì tôi lo cả, nhưng chỉ một mình tôi thì không đấu được. Quan trọng nhất là điều nầy: tôi cần có dũng khí và chính nghĩa của anh. Tôi cần có anh sau lưng yểm trợ, thanh-viện tôi: Gắng lên Cậu Ếch. Không lo. Cậu sẽ thắng. Cậu có chính nghĩa".
Cậu Ếch giương rộng hai cánh tay thẳng lên, rồi vỗ đánh đét lên hai đầu gối.
-"Nói thật với anh, cả tôi cũng sợ chuyện đánh nhau với Cậu Trùn trong chỗ tối tăm ấy. Bao lâu nay, tôi đã sống theo chủ nghĩa hòa bình cùng với thiên nhiên, yêu thích nghệ thuật, hoàn toàn không thích đánh nhau một tí nào. Nhưng mà chuyện không thể tránh được thì phải làm thôi. Lần nầy chắc chắn sẽ là trận đánh nhau khốc liệt lắm đây. Có thể không sống được mà trở về; có khi mất đi một phần thân thể. Nhưng mà tôi không chạy trốn đâu. Như Nietsche đã nói: Trí tuệ tối thượng là không biết sợ. Điều tôi muốn anh Katagiri giúp cho là chia sẻ cho tôi cái dũng khí thuần khiết của anh, nâng đỡ tôi từ tâm-thành của một người bạn thân. Anh có hiểu thế cho tôi không?"
Nghe thì nghe vậy chứ toàn là những chuyện khó hiểu đối với Katagiri. Vậy mà không hiểu sao, dù những chuyện ấy nghe có vẻ phi-hiện-thực đến đâu mặc lòng, Katagiri vẫn có cảm giác có thể tin được Cậu Ếch. Từ nét mặt đến cách nói của Cậu Ếch, có cái vẻ gì đấy chân thành, kêu gọi trực tiếp đến lòng người. Làm việc lâu năm trong bộ phận phải ứng xử cứng rắn nhất của ngân hàng, khả năng cảm thụ những điều vi tế như thế đã được rèn luyện thành thứ gì gần như là thiên tính của anh.
-"Anh Katagiri nầy, đột nhiên có một con ếch to tướng xông vào nhà, dựng đứng câu chuyện nầy lên, rồi bảo anh tin giùm cho, người như anh chắc không khỏi hoang mang. Phản ứng như thế cũng tự nhiên thôi. Thế nên tôi định cho anh thấy một chứng cớ rằng tôi có thật chứ không phải mơ huyễn. Có phải hiện nay anh Katagiri đang khổ sở về chuyện đòi lại món nợ từ Công ty doanh thương Higashi Ôkuma đấy không?"
-"Đúng thế". Katagiri gật đầu.
-"Ỷ có bọn băng đảng chuyên nghề hiếp bách yểm trợ, chúng đang rắp ranh bày trò phá sản để phủi sạch món nợ ấy đây. Nhân viên cho vay đã ném bạc cho chúng vay mà không điều tra gì mấy. Để rồi, như thông lệ, lại lôi anh Katagiri ra làm chuyện thu dọn vệ sinh đấy. Nhưng mà lần nầy, đối phương là thứ ghê gớm, bao nhiêu cố gắng của anh vẫn không đi đến đâu. Sau lưng chúng lại còn ẩn hiện đám chính trị gia có thế lực nữa. Tổng số tiền nợ chừng 700 triệu yen [2]. Tình hình tôi hiểu như thế, có đúng không anh?"
-"Không sai tí nào".
Cậu Ếch giương rộng hai cánh tay lên không, màng nối các ngón tay to lớn giương ra như cánh chim màu lục nhạt.
-"Anh Katagiri đừng lo. Cứ giao chuyện ấy cho ếch nầy. Chậm lắm là sáng mai, chuyện nầy sẽ được giải quyết hoàn toàn. Anh cứ yên tâm ngủ ngon nhé".
Cậu Ếch đứng lên, mỉm cười với anh, rồi thu mình dẹt xuống như con mực khô, chui tuột qua khe hở dưới cửa mà biến mất. Còn lại một mình trong phòng, ngoài hai chiếc cốc uống trà còn lại trên bàn ăn, chẳng có gì chứng tỏ rằng Cậu Ếch đã có ở đây.
9 giờ sáng hôm sau, Katagiri vừa đến sở, điện thoại trên bàn đã reo ngay.
-"Chào ông Katagiri". Giọng đàn ông trong ống nghe có vẻ lạnh lùng nghiệp-vụ. -"Tôi là Shiraoka, luật sư đảm đương công việc của Công ty doanh thương Higashi Ôkuma. Sáng nay, thân chủ của tôi vừa liên lạc cho biết rằng, về món nợ đang được thương lượng ấy, thân chủ của tôi sẽ y theo yêu cầu của quý ông, bảo đảm sẽ hoàn trả số tiền ông đòi đúng kỳ hạn. Quý ông sẽ nhận được chứng thư về việc nầy. Do thế, xin ông đừng gửi Cậu Ếch đến nữa. Tôi nhắc lại, xin ông bảo Cậu Ếch đừng đến chỗ thân chủ tôi nữa. Nghe sao thì tôi truyền đạt lại như vậy, tuy bản thân tôi có đôi chỗ chưa lý giải được. Nhưng nói chừng ấy, chắc ông Katagiri đã hiểu?"
-"Vâng, tôi hiểu rất rõ". Katagiri đáp.
-"Những điều tôi vừa nói, xin ông chắc chắn truyền đạt lại Cậu Ếch giùm cho".
-"Vâng, tôi sẽ truyền đạt lại không sai sót một lời nào. Cậu Ếch sẽ không đến chỗ thân chủ của ông nữa đâu".
-"Cảm ơn ông. Vậy thì nội ngày mai, tôi sẽ gửi chứng thư đến cho ông".
-"Xin ông giúp cho".
Điện thoại ngưng.
Giờ nghỉ trưa hôm ấy, Cậu Ếch hiện đến phòng làm việc của Katagiri trong ngân hàng.
-"Thế nào anh, chuyện Công ty doanh thương Higashi Ôkuma xong rồi đấy chứ?"
Katagiri hoảng hốt nhìn quanh xem có ai không.
-"Không sao đâu anh. Chỉ có anh Katagiri là thấy được tôi thôi". Cậu Ếch nói. -"Nhưng mà, từ chuyện nầy, anh Katagiri đã lý giải được là tôi có thật rồi nhé.Tôi không phải là sản vật trong ảo tưởng của anh đâu. Tôi đã hành động thật, và đem đến kết quả thật đấy. Tôi có thật và đang sống đây".
-"Thưa Ông Ếch ..." Katagiri nói.
Cậu Ếch đưa một ngón tay lên, đính chính: -"Cậu Ếch chứ".
-"Vâng, Cậu Ếch". Katagiri chữa lại. -"Cậu đã làm gì họ thế?"
-"Có làm gì lắm đâu anh. Chuyện tôi đã làm có lẽ chỉ mất công hơn chuyện luộc bắp-cải-con một tí. Chỉ doạ chúng tí chút thôi, khủng bố tinh thần đấy. Như Joseph Conrad đã viết: Khủng bố thật sự chính là sự sợ hãi mà con người tưởng tượng ra. Mà nầy anh Katagiri, chuyện song suốt rồi đấy nhỉ?"
-"Có vẻ thế". Katagiri gật đầu, châm lửa vào điếu thuốc.
-"Vậy anh đã tin được những điều tôi nói tối qua chứ? Anh có thể cùng tôi đánh nhau với Cậu Trùn được chứ?"
Katagiri thở dài, gỡ mắt kính ra lau.
-"Nói thật với cậu, tôi vẫn còn do dự chưa quyết được, nhưng có lẽ không làm cũng không được."
Cậu Ếch gật đầu.
-"Vấn đề trách nhiệm và danh dự đây anh. Tôi và anh Katagiri phải chui xuống đất, chống lại Cậu Trùn chứ không còn cách nào khác. Vạn nhất chúng ta có thua mà chết đi cũng sẽ không có ai biết mà thương xót. Mà cho dù đầu xuôi đuôi lọt, có trị được Cậu Trùn đi nữa, cũng chẳng có ai biết mà khen. Đâu có ai biết ngay dưới chân họ, trong lòng đất lại có một trận đấu khốc liệt sinh tử như thế. Chỉ có anh và tôi biết. Đằng nào thì cũng là một cuộc chiến cô độc đấy".
Katagiri nhìn hai bàn tay mình một lúc, rồi nhìn khói thuốc toả lên từ điếu thuốc lá.
Anh nói: -"Ông Ếch nầy, tôi chỉ là một người bình thường ..."
-"Cậu Ếch chứ". Cậu Ếch đính chính, nhưng Katagiri không để ý, anh nói tiếp:
-"Tôi chẳng qua chỉ là một người bình thường thôi. Không, còn dưới hạng bình thường nữa. Tóc bắt đầu hói, bụng bắt đầu to ra, tháng trước đã 40 tuổi rồi. Bàn chân thì bằng, kiểm sức khoẻ thì bảo là có khuynh hướng bị tiểu đường đấy. Đã ba tháng nay không ngủ với đàn bà, mà lần trước chỉ là gái đĩ. Làm việc đòi nợ nầy, tuy trong nội bộ cũng được biết đến đôi chút, nhưng chẳng ai nể nang gì tôi. Trong công việc cũng như đời sống cá nhân, chẳng có ai gọi là thích tôi cả. Ăn nói dở, thấy người lạ thì tránh, khó làm bạn được với ai. Thể thao hoàn toàn không biết, âm nhạc cũng không, nhỏ con, bao quy đầu không cắt, lại cận thị, cả loạn thị nữa chứ. Sống một đời tồi tệ, chỉ ăn ngủ bài tiết. Thật tình không hiểu mình sống để làm gì. Người như thế mà cậu lại bảo phải cứu Tokyo?"
-"Anh Katagiri à". Cậu Ếch trang nghiêm nói. -"Chỉ có người như anh mới cứu được Tokyo. Và chính vì những người như anh mà tôi mới định cứu Tokyo đấy".
Katagiri lại thở dài.
-"Vậy thì, tôi phải làm cái gì đây?"
Cậu Ếch cho anh biết kế hoạch cứu Tokyo. Ngày 17 tháng 2, tức là 1 ngày trước cơn động đất sắp đến, trong đêm tối, sẽ chui xuống lòng đất. Cửa xuống đất mở từ phòng đun nước sưởi dưới hầm chi nhánh Shinjuku của ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo. Gỡ một mảng tường ra là có lỗ hổng, từ đó dùng thang dây leo xuống khoảng 50 thước là đến chỗ có Cậu Trùn. Hai người hẹn nhau ở phòng đun nước sưởi ấy. Katagiri sẽ lấy cớ làm thêm để ở lại trong toà nhà.
Katagiri hỏi: -"Có gì như là kế hoạch hành quân hay không?"
-"Phải có kế hoạch hành quân chứ. Không có thì không thắng nổi quân địch nầy đâu. Cái thứ trơn tuột, đâu là đầu đâu là đuôi chẳng biết, mà lại to tướng, dài ngoằng như cả một con tàu trên đường tàu hầm Yamanote ấy chứ chơi sao".
-"Kế hoạch như thế nào hả cậu?"
Cậu Ếch suy nghĩ thật sâu một hồi rồi nói:
-"Im lặng là vàng, không nói ra thì tốt hơn, anh ạ".
-"Nghĩa là tôi cũng không nên hỏi?"
-"Vâng, nói thế cũng được".
-"Nếu đến giờ phút chót mà tôi sợ đến phải rút lui, thì Ông Ếch sẽ làm sao?"
-"Cậu Ếch chứ".
-"Vâng, nếu thế thì Cậu Ếch sẽ làm sao?"
-"Sẽ chiến đấu một mình vậy". Cậu Ếch suy nghĩ một lát rồi nói. -"Xác-suất tôi chiến đấu một mình mà thắng được Cậu Trùn thì như Anna Karenina đã nói: chỉ nhỉnh hơn một tí xác-suất chận được cái đầu máy xe lửa đang hùng hục lao tới. Anh Katagiri đã đọc Anna Karenina chưa nhỉ?"
Nghe Katagiri đáp chưa, Cậu Ếch có vẻ hơi thất vọng. Xem ra cậu thích cuốn truyện ấy lắm.
-"Nhưng mà tôi biết anh Katagiri sẽ không trốn, bỏ lại mình tôi đâu. Nói sao nhỉ? Dái to thì mật lớn đấy. Tiếc là dái, thì loài ếch chúng tôi không có thôi. Ha Ha Ha Ha".
Cậu Ếch hả họng lớn ra mà cười. Cậu Ếch không có dái đã đành, mà răng cũng không có nốt.

Chuyện không đoán trước được đã xảy ra.
Chiều ngày 17 tháng 2, Katagiri bị bắn. Vừa xong chuyện đòi nợ vòng vòng, lúc anh đang đi trên đường quận Shinjuku về phía ngân hàng, một thanh niên mặc áo khoác bằng da nhảy ra trước mặt anh. Một tên đàn ông mặt trơ mỏng dẹt, tay cầm một khẩu súng đen nhỏ. Khẩu súng nhỏ quá và đen quá, đến tưởng như không phải là súng thật. Katagiri mơ hồ nhìn cái vật đen nhỏ ấy đang hướng về phía anh, không sao cảm nhận được rằng có cái cò súng sắp sửa bóp vào. Sự việc xảy ra thật đột ngột và không có ý nghĩa gì. Nhưng súng đã nổ.
Anh nhìn thấy họng súng bị giật nẩy lên, cùng lúc với cảm giác vai bên phải giống như bị một cái búa đập vào. Không cảm thấy đau. Katagiri như bị cú đập ấy bật ngã xuống mặt đường. Chiếc cặp da đang nắm trong tay phải văng qua hướng khác. Tên kia lại hướng mũi súng về phía anh, bắn một phát nữa. Tấm bảng quảng cáo quán ăn-nhẹ ngay trước mặt anh vỡ tan tành. Anh nghe có tiếng người hét thất thanh. Mắt kính văng đâu mất. Phong cảnh trước mắt mờ đi. Anh chỉ thấy mờ mờ dáng người cầm súng tiến lại gần. Katagiri nghĩ thầm mình sắp chết rồi đây. Cậu Ếch nói: Khủng bố thật sự chính là sự sợ hãi mà con người tưởng tượng ra. Katagiri không ngần ngại gì nữa, đã bấm tắt óc tưởng tượng của mình, và chìm sâu vào cái tĩnh mịch không trọng lượng.
*
Lúc tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên giường. Thoạt đầu, anh chỉ mở một mắt, lặng lẽ quan sát chung quanh, rồi mở cả mắt kia ra. Đập vào mắt anh lúc ấy là hình dáng cái giá bằng sắt đặt bên gối, từ đó thòng xuống cái ống nhựa dài dẫn thuốc vào người anh. Rồi hình dáng của người nữ y tá mặc áo choàng trắng. Anh nhận biết mình đang nằm ngửa trên giường, trong bộ quần áo có vẻ dị dạng, dưới lớp ấy thì chẳng mặc gì khác.
Anh nhớ ra, đang đi trên đường thì bị ai đó bắn. Trúng vào vai mà. Vai bên phải. Quang cảnh lúc bị bắn chiếu lại trong trí anh. Khi anh nhớ đến cây súng đen nhỏ trên tay người đàn ông, tim anh đập mạnh những tiếng động hồi hộp. Ừ, rõ ràng bọn chúng muốn giết mình thật. Nhưng mà mình không chết. Anh nhớ lại rõ ràng. Không thấy đau. À không, đâu phải chỉ không thấy đau, hầu như chẳng có cảm giác gì cả. Ngay cả giơ cánh tay lên cũng không được.
Phòng bệnh không có cửa sổ, chẳng biết là ngày hay đêm. Lúc anh bị bắn là gần 5 giờ chiều, từ ấy đến nay đã bao lâu rồi? Giờ hẹn nửa đêm với Cậu Ếch đã qua mất rồi chăng? Katagiri ngước tìm xem có đồng hồ trong phòng không, vì không có mắt kính nên không nhìn rõ được.
-"Cô ơi". Katagiri lên tiếng gọi cô y tá.
-"À, anh đã tỉnh lại rồi đấy à. Tốt quá". Cô y tá nói.
-"Bây giờ là mấy giờ rồi, cô?"
Cô y tá lướt nhìn đồng hồ đeo tay: -" 9 giờ 15".
-"Ban đêm à?"
-"Cái anh nầy. Sáng rồi đấy anh ạ".
-" 9 giờ 15 sáng rồi sao?" Katagiri hơi ngẩng đầu lên, nói với giọng khàn khàn nghe như không phải giọng của chính mình. -" 9 giờ 15 sáng ngày 18 tháng 2 rồi sao?"
-"Đúng đấy". Cô y tá đưa tay lên xem lại ngày giờ trên chiếc đồng hồ số rồi xác nhận: -"Hôm nay là ngày 18 tháng 2 năm 1995 đấy".
-"Thế sáng nay không có động đất thật lớn ở Tokyo sao?"
-"Ở Tokyo nầy à?"
-"Ở Tokyo nầy đấy".
Cô y tá lắc đầu: -"Theo chỗ tôi biết thì không có trận động đất nào lớn ở đây cả".
Katagiri thở ra nhẹ nhõm. Dù gì đi nữa, động đất thì đã tránh được rồi.
-"Vết thương của tôi có sao không cô?"
-"Vết thương nào?" Cô y tá ngạc nhiên.
-"Vết thương bị bắn ấy chứ đâu".
-"Bị bắn à?"
-"Súng lục đấy. Bị một thanh niên bắn ở gần cửa ngân hàng Tín dụng an toàn Tokyo. Bị vào vai bên phải đấy mà".
Cô y tá nhếch môi cười, có vẻ ngờ ngợ.
-"Khổ quá. Anh Katagiri có bị súng bắn đâu nào".
-"Tôi không bị bắn sao? Thật sao cô?"
-"Thật chứ, có bị bắn gì đâu. Cũng thật như Tokyo nầy đã chẳng có trận động đất nào cả".
Katagiri chẳng còn hiểu ra làm sao nữa.
-"Vậy thì tại sao tôi lại phải nằm trong bệnh viện đây?"
-"Chiều hôm qua, người ta thấy anh Katagiri nằm hôn mê trên đường trong khu Kabukichô. Không có vết thương nào cả, chỉ ngã xuống bất tỉnh đấy thôi. Hiện thời chưa biết rõ nguyên nhân ra làm sao. Lát nữa, Bác sĩ đến, anh hỏi thử xem sao".
Hôn mê gì? Katagiri nhìn thấy họng súng hướng về mình nhả đạn rõ ràng mà. Anh thở vào thật sâu, gắng chỉnh đốn lại đầu óc mình, kiểm lại từng việc đã xảy ra. Anh nói:
-"Thế thì tôi đã nằm trên giường bệnh viện nầy từ chiều hôm qua trong trạng thái bất tỉnh đấy nhỉ?"
-"Đúng thế". Cô y tá nói. -"Đêm qua anh Katagiri đã mớ cả đêm đấy. Có vẻ anh thấy nhiều ác mộng. Nhiều lần nghe anh hét: Cậu Ếch, Cậu Ếch. Có phải Cậu Ếch là biệt hiệu gì đấy của bạn anh không?"
Katagiri nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng đập của tim mình. Tim anh đang thong thả đập đúng quy tắc nhịp điệu của sự sống. Anh không hiểu phần nào là sự thật đã xảy ra, mà phần nào là ảo tưởng. Có phải Cậu Ếch có thật, đã đánh nhau với Cậu Trùn và đã chận đứng được trận động đất? Hay tất cả chỉ là một giấc mộng dài giữa ban ngày? Katagiri chẳng hiểu sao cả.
Nửa đêm hôm ấy, Cậu Ếch tìm đến phòng bệnh của anh. Katagiri vừa mở mắt ra đã thấy Cậu Ếch trong ánh sáng của ngọn đèn-đêm nhỏ. Cậu Ếch ngồi trên ghế khung sắt, dựa người vào tường, có vẻ mệt mỏi quá rồi. Đôi mắt lớn màu xanh lục bình thường vẫn lòi hẳn ra ấy, bây giờ nhắm lại thành một vệt thẳng nằm ngang.
-"Cậu Ếch". Katagiri gọi.
Cậu Ếch từ từ mở mắt. Cái bụng trắng hếu to lớn phồng lên xẹp xuống theo nhịp thở mệt nhọc.
Katagiri nói: -"Tôi đã định xuống phòng đun nước sưởi đúng giờ hẹn nửa đêm. Thế nhưng chiều hôm ấy lại bị tai nạn không lường trước được, nên bị khiêng vào bệnh viện nầy đây".
Cậu Ếch nhẹ lắc đầu: -"Tôi hiểu lắm. Nhưng mà không sao. Không có gì phải lo. Anh Katagiri đã giúp tôi chiến đấu rồi mà".
-"Tôi đã giúp cậu thật sao?"
-"Thật đấy. Anh Katagiri đã giúp tôi thật sự lúc anh nằm mơ ấy. Chính là nhờ thế mà tôi đánh nhau được với Cậu Trùn và gắng gượng đến phút cuối cùng. Nhờ công của anh Katagiri đấy".
-"Khó hiểu thật. Suốt một thời gian dài, tôi bất tỉnh và được nhỏ thuốc vào người. Tôi hoàn toàn không nhớ mình đã làm gì trong giấc mơ".
-"Ấy thế mà được việc đấy anh Katagiri ạ. Không nhớ gì cả thì tốt hơn. Dù sao, tất cả các cuộc chiến đấu khốc liệt đều thực hiện do sức tưởng tượng. Đấy mới chính là chiến trường của mình đấy anh. Ta thắng ở đấy, mà ta bại cũng ở đấy. Tất nhiên, chúng ta chỉ là những hiện hữu có giới hạn, cuối cùng thì ai cũng bại và mất đi. Nhưng mà đúng như Ernest Hemingway đã nhìn ra giá trị cuối cùng của đời ta không định trên cách ta thắng mà trên cách ta bại. Tôi và anh Katagiri đã gắng gượng thành công trong việc ngăn chặn trận động đất có khả năng hủy diệt Tokyo. Thoát được cái thảm kịch 150 ngàn người chết. Tuy không ai để ý, nhưng chúng ta đã đạt được kết quả ấy đấy anh".
-"Cậu làm thế nào mà đánh bại Cậu Trùn thế? Còn tôi thì đã làm được gì?"
-"Chúng ta đã dùng hết sức mình, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, chúng ta..."
Cậu Ếch nghẹn lời, thở một hơi dài.
-"Tôi và anh Katagiri đã dùng hết mọi thứ vũ khí, trong tầm tay với, và dùng hết dũng khí của mình. Bóng tối đã đứng về phe Cậu Trùn. Anh Katagiri đã mang máy-phát-điện-đạp-chân xuống đấy, dùng hết sức lực của anh để rọi ánh sáng vào nơi tối tăm ấy. Cậu Trùn rắp tâm lợi dụng những cảnh huyễn hoặc trong bóng tối để xua đuổi anh đi, nhưng anh vẫn cố ghìm chân nán lại. Bóng tối và ánh sáng công phá nhau kịch liệt. Trong ánh sáng ấy, tôi đã đánh cận chiến với Cậu Trùn. Cậu Trùn đã quấn quanh người tôi, trét lên thân thể tôi thứ nước nhớt dính kinh khiếp. Tôi đã quật Cậu Trùn tơi bời mà cậu ấy vẫn không chịu chết, chỉ rơi rớt từng mảnh ra thôi. Thế rồi..."
Cậu Ếch chợt im bặt. Rồi như đã vét được hết sức lực để mở miệng nói tiếp:
-"Fyodor Dostoevsky đã miêu tả một cách nhân hậu vô cùng những kiếp người bị Thượng Đế vất bỏ. Con người tạo ra Thượng đế để rồi chính con người lại bị Thượng đế chối bỏ; trong cái nghịch lý thê thảm cùng tận ấy, ông đã tìm thấy sự tôn quý của con người. Trong lúc chiến đấu với Cậu Trùn trong bóng tối u ám ấy, tôi chợt nhớ đến "Đêm Trắng" [3] của Dostoevsky. Tôi..."
Giọng Cậu Ếch lạc hẳn đi.
-"Anh Katagiri, tôi nhắm mắt ngủ một tí được không anh? Tôi mệt quá ..."
-"Cậu nên ngủ thật say đi".
-"Tôi đã không thắng được Cậu Trùn". Cậu Ếch nói, mắt nhắm lại. -"Động đất thì gắng gượng ngăn lại được, nhưng mà tôi gắng lắm cũng chỉ kéo được đến chỗ huề với Cậu Trùn mà thôi. Cậu Trùn suy suyển mà tôi cũng suy suyển quá rồi. Nhưng mà anh Katagiri nầy..."
-"Sao cơ?"
-"Tôi là Cậu Ếch thật nhưng đồng thời tôi cũng là biểu tượng của thứ gì không phải là Cậu Ếch đấy".
-"Tôi không hiểu cậu định nói gì".
-"Thì tôi cũng đâu có hiểu rõ lắm". Cậu Ếch nói, mắt vẫn nhắm lại. -"Chỉ cảm thấy thế thôi. Cái gì thấy trước mắt chưa hẳn đã là thật. Kẻ địch của tôi cũng là chính tôi bên trong tôi. Trong tôi có cái không phải là tôi. Đầu óc tôi như mờ tối dần đi. Đầu máy xe lửa đang tiến đến đấy. Nhưng mà tôi muốn anh Katagiri lý giải cho tôi điều ấy ..."
-"Cậu Ếch nầy, cậu mệt quá đấy. Ngủ đi rồi sẽ hồi phục lại ấy mà".
-"Anh Katagiri, tôi lại chìm dần vào khoảng tối tăm ấy. Dù vậy, nếu... tôi có..."
Thế rồi Cậu Ếch lặng thinh, chìm vào hôn mê. Hai cánh tay dài buông thõng xuống sàn nhà, cái miệng lớn và dẹt hơi mở ra. Nhướng mắt lên, Katagiri thấy những vết thương lõm sâu trên khắp thân mình Cậu Ếch. Nhiều đường hằn đã đổi màu chạy dọc ngang trên da. Một phần đầu bị rứt thịt ra, lõm xuống.Katagiri nhìn một hồi lâu dáng Cậu Ếch cuộn mình trong tấm áo dầy của giấc ngủ. Anh dặn mình phải mua đọc "Anna Karenina" và "Đêm Trắng" sau khi xuất viện, để có thể bàn luận về những tác phẩm văn học ấy với Cậu Ếch đến thoả thích mới thôi. Lát sau, Cậu Ếch chuyển động nhẹ thân mình. Lúc đầu Katagiri tưởng là cậu ấy cựa mình trong giấc ngủ. Nhưng không phải. Cậu Ếch giống như một hình nộm to lớn bị cột dây điều khiển bởi người nào đấy đứng đằng sau, nên có những động tác không được tự nhiên. Katagiri nuốt nước bọt, khẩn trương xem chừng tình hình. Anh muốn đứng lên đến bên Cậu Ếch, nhưng toàn thân anh tê đi, không làm gì được. Từ phía trên mắt của Cậu Ếch chợt nổi lên một cục u, to dần. Và vai, nách, bụng Cậu Ếch cũng có những cục u như thế nổi phồng lên như những bọt nước to lớn, xấu xí. Rồi toàn thân Cậu Ếch, đâu đâu cũng thấy những cục u ấy. Katagiri không tưởng tượng được chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết nín thở chăm chú nhìn quang cảnh kỳ dị ấy. Thế rồi đột nhiên một cục u vỡ ra, phát ra một tiếng nổ làm bắn tung chỗ da ấy, vung vãi những tia nước nhờn nhớt, toả mùi khó ngửi. Rồi liên tiếp dễ đến 20, 30 cục u khác vỡ theo, bắn đầy những mảng da và nước nhờn lên tường. Phòng bệnh nhỏ hẹp nồng nặc mùi hôi không chịu nổi. Từ lỗ hổng tối sâu của các cục u đã vỡ, những con giòi đủ cỡ lớn nhỏ lúc nhúc chui ra. Những con giòi ú na ú nần bò lổn ngổn. Tiếp theo là những con rết đen nhỏ, vô số chân bò đi, tạo nên âm thanh rào rạo ghê người. Giòi và rết rồi trùn liên tục bò ra từ các lỗ hổng ấy. Thân thể Cậu Ếch, nói đúng hơn là cái khối bầy nhầy trước đây là thân thể Cậu Ếch, đã bị bao kín bởi lũ giòi, rết, trùn tối ám ấy. Từ đôi mắt, rơi xuống sàn hai tròng mắt tròn to tướng. Đám rết đen bu lại, hàm cạp mạnh vào hai tròng mắt ấy. Đám giòi tranh nhau cuồn cuộn bò lên tường phòng bệnh rồi lên cả trần nhà. Chúng che kín đèn ống, chui vào đầy trong máy báo động hoả hoạn. Sàn nhà đầy giòi rết và trùn. Chúng che kín cái giá đèn bên gối làm mất ánh sáng. Chúng bò lên giường, chui vào chăn nệm. Chúng bò lên chân Katagiri, chui vào trong lớp áo ngủ, chui vào háng anh. Giòi và trùn chui tọt vào lỗ hậu môn, tai, mũi, từ đấy chui sâu vào trong thân thể anh. Đám rết chống môi anh lên, chui vào miệng anh, lớp nầy đến lớp khác. Ngập ngụa trong nỗi tuyệt vọng cùng cực, Katagiri hét lớn lên.
Có ai đấy mở đèn. Ánh sáng tràn lan trong phòng.
-"Anh Katagiri". Có tiếng cô y tá gọi anh.
Katagiri mở mắt thấy phòng sáng choang. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, như vừa bị ai tạt nước. Chẳng còn con giòi bọ nào. Chỉ còn cảm giác nhơn nhớt, rờn rợn trên da.
-"Anh Katagiri lại thấy ác mộng rồi chứ gì. Tội nghiệp anh".
Cô y tá nhanh nhẹn chuẩn bị kim tiêm, rồi tiêm thuốc vào cánh tay anh.
Katagiri hít vào thật sâu thật lâu xong thở ra. Tim anh co lại dãn ra gấp gáp.
-"Anh mộng thấy gì mà ghê thế?" Cô y tá hỏi.
Nhưng anh không làm sao phân định được chuyện gì là mộng và chuyện gì là thật. Anh nói, như với chính mình.
-"Cái gì thấy trước mắt chưa hẳn là thật".
-"Đúng thế". Cô y tá mỉm cười. -"Nhất là khi nằm mộng".
-"Cậu Ếch". Anh thì thầm.
-"Cậu Ếch làm sao?"
-"Cậu Ếch một mình đã cứu được Tokyo khỏi bị động đất hủy hoại đấy".
-"Tốt quá nhỉ". Cô y tá nói và thay thuốc mới vào bình chuyền. -"Thế thì tốt quá. Tokyo không cần thêm mấy thứ ghê gớm ấy. Có đủ quá rồi".
-"Nhưng mà bù vào đấy, Cậu Ếch đã chết, đã mất tiêu rồi. Có khi đã phải trở về chỗ tối tăm, không còn trở lại đây nữa".
Cô y tá vẫn giữ nụ cười trên môi, lấy khăn lau mồ hôi trên trán Katagiri.
-"Anh Katagiri hẳn là thương Cậu Ếch lắm đấy nhỉ?"
-"Đầu máy xe lửa…". Katagiri líu lưỡi nói. -"Hơn bất cứ ai".
Xong anh nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ yên tĩnh không mộng mị.

Sydney 01/04

Chú thích:
[1] DatsuKôchiku - Deconstruction: Phương pháp và triết thuyết khởi từ Jacques Derrida, chủ trương phân tích những hàm-ý khác biệt để hiểu được ý nghĩa thực.
[2] 700 triệu Yen, khoảng 7 triệu Mỹ kim.
[3] "White Nights" của Fyodor Dostoevsky, 1821 Moscow.

Truyện ngắn "Kaeru-Kun, Tokyo wo Sukuu" đã ra mắt độc giả trên tạp chí Shincho tháng 12 năm 1999, là truyện thứ 5 trong tập truyện "Sau Cơn Ðộng Ðất" dịch từ nguyên tác của Murakami Haruki, từ Nhà xuất bản Ðà Nẵng, tháng 5 năm 2006.
Bên cạnh hình tượng Cậu Ếch to lớn có năng lực siêu nhiên, nổi bật một điển hình của người Nhật Bản bình thường tự cho mình là tầm thường trong đời sống cần mẫn, tận tụy với bổn phận, trách nhiệm đối với gia đình và xã hội, mà giá trị của nhân cách được nhận thức rõ ràng từ trong gạch ngói đổ nát sau trận động đất ở Kobe tháng Giêng năm 1995, và ngay lúc này, sau thảm kịch động đất & sóng thần & nguy cơ phóng xạ kinh hoàng tháng 3 năm 2011 ở vùng đông bắc Nhật Bản.
Mong sao Cậu Ếch cứu được Tokyo một lần nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét