Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

02 tháng 4 2011

Nét bút chưa phai



Mười năm sau khi Trịnh Công Sơn mất, Dao Ánh cho rằng đã đến lúc mà những bức thư tình không còn là riêng tư của một người mà là của mọi người, bởi đó không chỉ là những bức thư tình lãng mạn, không chỉ là những đoản văn đẹp đẽ còn là những gì để người đọc có thể hiểu thêm về người nghệ sĩ tài hoa của thế kỷ hoặc trả lại sự thật những thêu dệt vô căn cứ của người đời.
Hơn ba trăm lá thư tình viết cho người yêu trong vòng bốn năm, thực không phải là ít. Nhưng đó chỉ là số lượng thư được đánh dấu ngày tháng khoảng từ năm 1964 cho đến năm 1967 mà Dao Ánh còn giữ lại được. Có một số trước và sau đó đã bị thất lạc hoặc bị rách nát sau mấy chục năm qua đi.
Chỉ chừng đó số lượng thư cũng đã làm cho nhà thơ Nguyễn Duy choáng ngợp và lời thư như những đoản văn lãng mạn đã làm cho ông phải thốt nên lời cảm ơn may mà có một người tình Dao Ánh để Trịnh Công Sơn cho chúng ta những bút tích tuyệt vời như thế.
Trịnh Công Sơn gặp Dao Ánh vào những tháng cuối năm 1962, gần một năm sau khi ca khúc Diễm xưa ra đời. Diễm là tên người chị ruột của Dao Ánh. Đó là một cô gái có dáng dấp thanh tú, hằng ngày đi trên con đường Nguyễn Trường Tộ từ trường về nhà và ngược lại ngang qua nhà Trịnh Công Sơn. Hình ảnh một người con gái áo lụa trắng thướt tha mảnh khảnh dưới những hàng cây long não của thành phố Huế cổ kính đã cho chúng ta ca khúc Diễm xưa nổi tiếng. Dĩ nhiên không chỉ là một hình ảnh gợi ý nơi Diễm xưa, mà cũng phải có chút tình cảm trong đó cho đến khi gặp Dao Ánh. Chưa hẳn đã là tình yêu, vì trong những bức thư sau này gửi Dao Ánh, gần như lúc nào cũng có lời gửi thăm Diễm hoặc những người trong gia đình.
Trịnh Công Sơn và Dao Ánh
Nếu hơn nửa năm chưa đủ làm nên một mối tình với Diễm thì Dao Ánh lúc đó chỉ mới vừa tuổi mười lăm đã đi vào cuộc đời Trịnh Công Sơn như một cơn bão cuốn lấy tâm hồn anh. Dao Ánh là màu Nắng thủy tinh, là Mưa hồng, là Hạ trắng, là Còn tuổi nào cho em, là Ru em từng ngón xuân nồng... Những lá thư viết cho Dao Ánh không phải đến 1964 mà đã có từ lúc ấy. Nhưng không phải mối tình nào cũng thành hiện thực. Dao Ánh rồi cũng phải có một nơi nương tựa vững chắc, và Trịnh công Sơn cũng không thể nào níu kéo một mối tình chỉ để... là một mối tình. Người thì đã đi xa, nhưng tình thì vẫn còn đâu đó, đã để lại cho người nghệ sĩ những vết hằn không xóa nổi với thời gian. Dù có một dòng sông đã qua đời, dù tình như chút nắng qua đèo, dù Tình xa, Tình sầu, nhưng vẫn là Tình nhớ. Tưởng rằng đã quên nhưng làm sao quên được. Rồi những lá thư không phải chấm dứt năm 1967 mà vẫn còn tiếp tục mấy năm sau đó, cho đến ngày Dao Ánh lên xe hoa. Và sau đó, vẫn còn.
Hơn hai mươi năm sau, Dao Ánh trở về Việt Nam gặp lại Trịnh Công Sơn. Buổi hẹn hò đầu tiên sau bao tháng năm xa cách chẳng khác gì ngày xưa. Một địa điểm nào đó giữa phố Sài Gòn vào mùa pháo tết cuối cùng ở Việt Nam (1992-1993). Mối tình cũ sống lại và Trịnh Công Sơn đã viết Xin trả nợ người như một lời trách móc người yêu đã bỏ anh ra đi.
Rất nhiều thiếu nữ đã đi qua cuộc đời Trịnh Công Sơn và đã để lại những ấn tượng:
Diễm của Diễm xưa, Nguyệt của Nguyệt ca, Hoàng Lan của Mấy độ hoa vàng, Quỳnh Hương của Quỳnh Hương, D.H của Trong nỗi đau tình cờ, P.T.L của Như cánh vạc bay, V.A của Con mắt còn lại, và ngay cả Bống của Thuở Bống là người, Bống không là Bống, Bống... và có thể còn nhiều bóng hồng khác. Nhưng không phải cuộc tình nào cũng đều là những mối tình. Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ... Nhưng khi ta trở lại cũng chỉ thấy tất cả những dòng sông cũ đều đã trôi về biển khơi. Dĩ nhiên Trịnh Công Sơn cũng có những đau đớn ưu phiền khi những người tình ra đi, nhưng rồi tất cả đều là những kỷ niệm đẹp. Gần như tất cả những người tình cũ, anh đều gặp lại, và tất cả với anh đều có một khoảng lịch sự cách ngăn...
Chỉ riêng một mình Dao Ánh, Trịnh Công Sơn vẫn còn yêu cho đến những ngày cuối cùng của đời anh.
Dao Ánh năm 1964 Hoa hồng được Trịnh Công Sơn ép trong trang thư gửi Dao Ánh từ giữa thập niên 1960.
Mãi đến bây giờ, mười năm sau khi Trịnh Công Sơn mất, Dao Ánh mới quyết định đưa ra công chúng những bức thư như những vết tích của một mối tình mà chính Trịnh Công Sơn cũng đã giữ kín trong lòng suốt bao nhiêu năm nay. Đã có dư luận chê trách Dao Ánh khi công khai những chuyện rất riêng tư giữa hai người. Tuy nhiên, Dao Ánh lại cho rằng đã đến lúc mà những bức thư tình ấy không còn là riêng tư của một người mà là của mọi người, bởi đó không chỉ là những bức thư tình lãng mạn, không chỉ là những đoản văn đẹp đẽ còn là những gì để người đọc có thể hiểu thêm về người nghệ sĩ tài hoa của thế kỷ hoặc trả lại sự thật những thêu dệt vô căn cứ của người đời.
Đọc "Những bức thư viết cho một người", chúng ta có thể thấy rõ hơn con người rất đời thường của Trịnh Công Sơn: lãng mạn, tình tứ, chân thật, nhưng lúc nào cũng cảm thấy cô đơn vô cùng. Tình yêu như một thứ ánh sáng huyền diệu mang đến cho anh sức sống giữa những cô đơn trong một đoạn đời không hoàn toàn do mình chọn lựa.
"Buổi sáng này anh nghĩ về Ánh như đang nghĩ về một đám mây bồng bềnh trong đời sống anh. Đám mây của những ngày anh qua những đèo sâu cao nguyên và mơ ước. Đám mây che khuất những phiền muộn âu lo. Đám mây ở mãi trong những thung lũng hoang vu ngàn đời đó mà bao nhiêu lần đi qua, trở lại, anh vẫn còn nhìn thấy".
Trịnh Công Sơn và Dao Ánh.
Đã qua không biết bao nhiêu ngày tháng không lúc nào anh ngớt gọi tên Dao Ánh, Dao Ánh... Em là hoa hướng dương như mặt trời trong tôi, Em là đám mây không lúc nào tan luôn che bớt những phiền muộn trong tôi, Em là ngọn hải đăng mà tôi nguyện làm người đốt lửa thắp sáng suốt cuộc đời... Vậy mà mãi đến khi đọc hơn ba trăm bức thư của anh gửi Dao Ánh, người ta mới thấy Trịnh Công Sơn đã thu hết can đảm để thổ lộ một cuộc tình lãng mạn: "Anh yêu Dao Ánh". Trước đây anh vẫn yêu, vì tình yêu cần thiết như hơi thở để có thể sống trong những nỗi cô đơn xa vắng. Không phải là một thứ tình yêu sở hữu. Tình yêu là một cảm hứng cho những tình khúc được anh để lại cho đời. Điều này có thể trả lời cho những ai thường thắc mắc về những cuộc tình của Trịnh Công Sơn, như một Diễm xưa, như một Nguyệt Ca, như một Quỳnh Hương, như những Bống, như một loài Hoa vàng mấy độ...
Đọc "Những bức thư tình viết cho một người", những ai đã từng yêu hoặc ghét Trịnh Công Sơn đều có thể thêm một lần nữa tìm thấy ở anh một con người chân thật... "nếu mình sống thực với bản chất thì đó là một khí giới công hiệu nhất để đánh bẹp mọi lời gièm pha".
Anh luôn luôn viết nhạc bằng những cảm xúc khi thấy bất cứ gì trước mắt. Khi Đinh Cường, Trịnh Cung và người em ruột bị động viên, đang ở quân trường, anh kể với Dao Ánh rằng mình đã viết một khúc nhạc hành quân vì nghĩ đến người thân đang gặp gian lao khổ cực. Bản nhạc được cất vào một xó xỉnh nào đó, nhưng cũng cho thấy tất cả cảm xúc của anh đều kết tinh bằng những ca khúc.
Những lúc phải xa cách bạn bè, gia đình và người yêu, giữa những mưa gió, sương mù hay khí hậu khắc nghiệt như một định mệnh phải chấp nhận, anh chỉ còn có thể gọi tên Dao Ánh như một loài hướng dương đưa anh về phía mặt trời rạng rỡ, dù Dao Ánh chưa phải là sở hữu của anh.


http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/?vnnid=15057


 bình lưng

Đa tài gắn với đa tình ? Với người nhạc sũ tài hoa thì chỉ có "tình sầu" với những người con gái liêu trai, đôi bàn tay xanh xao, vai gầy ? Và người tình đó đã xuất hiện  với những lá thư nồng nàn, cháy bỏng...đã làm cho giới báo chí phát sốt...trong những ngày kỉ niệm 10 năm anh ấy qua đời. Nhưng đừng lá cải hóa nó nghe !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét