15 tháng 7 2011

Nếu trên đầu mình đã mọc đuôi sam

Nếu trên đầu mình đã mọc đuôi sam


Đỗ Trung Quân

Tháng này Sài Gòn mưa ngâu

Nhưng thôi, miễn bàn vể thơ thẩn

Tôi nói thẳng

Cho mau

Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó cướp tàu

Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó túm đầu


Cướp cơm chim

Tôi nói thẳng

Thôi đi mấy cha, mấy anh cà vạt  phòng lạnh cách xa biển Đông ngàn dặm

Nhà anh chả ai cướp

Con anh chả ai đánh [đánh sao được, nó ở nước ngoài ráo cả]

Vợ anh chả ai hiếp [hiếp sao được, nhà anh có công an bồng súng đố thằng nào…]

Chỉ tủi thân cho đồng bào

Tàu thuyền rách nát.

Kiếm sống ở khu vực nhà mình vẫn bị ăn tát

Ăn bạt tai – đá đít

Ăn đạn AK

Bọn hải tặc đuôi sam  làm cha

Thậm chí làm ông nội.

Thơ không được chửi bậy

nhưng thôi đành

Tiên sư bố chúng mày bọn lưu manh!

Bạn bè gì ngữ ấy.

Thơ không được chửi bậy

Xin tha thứ cho thằng làm thơ này. Đọc tin đồng bào bị cướp trên biển thì mắt nó cay cay …

Cứ đàn áp đi…

Cứ bóp cổ đi…

Cứ kung-fu đi…

Cứ triệu tập đi…

Cứ lo hữu nghị đi…

Hỡi những người anh em máu đỏ da vàng

Hãy thử sờ lên đầu mình.Xem…

Đã mọc đuôi sam ?…


Nhà báo M.L. họa:
bài thơ không cần viết hoa đầu dòng

chiều đi làm về

mở trang Basam gặp ngay bài thơ bạn

lòng rộn lên bao nỗi đắng cay

bạn ốm yếu như con cò ma

cũng bày đặt làm thơ vừa chống, vừa chửi, vừa tự bóp dái mình.

bạn bóp mà mình đau!

nhói lên tiếng kèn đưa ma mấy người anh em đi biển

mình nghe bạn khóc tiếng khàn khàn đuối lã

mình chạy vô chạy ra rót nước đưa bạn uống để mà khóc tiếp

khóc điệu thiên thu. vỗ bầu mà khóc. có thằng nào chết đâu?

nhưng nếu lỡ chúng nó, bất kể thằng nào nghe tiếng khóc của bạn

tôi chắc là nó khó ngủ lắm

vì thơ bạn như giọng âm hồn, phảng phất tiếng ma quỷ trôi nổi ngoài biển xa

cứ rên rỉ bên bàn rượu của chúng nó

cứ rên rỉ khi vợ chồng chúng nó làm tình

cứ rên rỉ khi con chúng nó học bài

cứ rên rỉ khi cha mẹ chúng nó tới thăm

cứ rên rỉ khi cả cơ quan chúng nó ăn liên hoan vào dịp cuối năm

tổng kết một năm đầy lừa dối

la tiếp đi, còn hơi không?

này, cho bạn mượn chiếc kèn trumpet của tôi nhé

thổi vào tai chúng nó khi chúng đang họp nhé

thổi vào bàn thờ ông bà chúng nó khi chúng cúng vào ngày rằm tháng bảy này nhé

nhớ thổi bài ai điếu cho cả lũ nhà nó nhé

tôi không cần kèn nữa bởi chỉ là phù phiếm.

bởi hết hơi từ khi lòng bị cắt cáp

bởi từ khi nghe chúng nó đi xa về trong cặp chứa đầy giấy tờ bán đất

loại giấy tờ chỉ cha mẹ chúng nó biết

còn tụi mình muốn biết thì vài chục năm sau

khi khóc không thành tiếng

khi cả làng cả xóm cả huyện cả nước mặc áo trắng bay cà quơ

nhìn nhau mà không biết làm gì

ủa hết khóc rồi sao?

sáng chúa nhật này tao đéo thèm đi biểu tình nữa.


ML

tháng bảy âm hồn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét