24 tháng 7 2011

Rồi sẽ tới



Rồi sẽ tới
 (đoản khúc cho gót giày, mặt, biển đảo và nước mắt)

Gót giày đạp
            vào cái mặt một người
một người yêu nước
            thân chăng bốn góc công an
                        voi giầy
                        ngựa xé
chịu phận phanh thây
Chúng ta đang sống thế kỷ nào đây?
*
Kẻ ``canh cho dân ngủ``
            bằng dùi cui, roi điện
ngủ đi
            ngủ yên
ngủ đến độ chẳng bao giờ mở mắt
ngủ đi,  ngủ triền miên
            giấc cuối cùng không ai  cần mộng mị

*
Trong khi những con  sâu  tràn qua biên giới
từ Cao, Bắc
            đến Tây Nguyên
chúng lẳng lặng lẩn vào cơ thể mẹ hiền
chúng phục xuống ẩn sâu trong não tủy
chúng o bế đám tập đoàn kinh tế
chúng đầu tư xây những nhà máy nhiệt điệt lỗi thời
chúng mua tài nguyên và bán của chợ trời
loại hàng tiêu dùng mạt hạng
chúng rắp tâm bới lòng sông Hồng  móc lấy than
chúng đấu thầu giá rẻ
 toa rập cướp  đất dân oan
chúng bắt ngư dân, cướp thuyền, bằng đầu dao mũi súng.
*
Bây giờ,
            chúng đã rải hàng trăm hàng ngàn mầm mống
gây căn ung  thư toàn bộ
            từ óc xuống đến chân
Những bộ óc nhão nhoét lương tâm
Và những bàn chân mang giày
đạp vào mặt  người
            người yêu nước
Những con  người chỉ một niềm ao ước
            là giữ lấy quê hương
ông cha mình để lại
*
Bây giờ,
            giờ chẩn bệnh
Trái tim quê hương ta lỗ chỗ
U ác vây U lành
Máu đen như cuồng lũ
Còn máu đỏ?
                        Lạnh tanh?
U vô cảm đã lùa vào chân răng kẽ tóc?

Bây giờ,
            đã qua chưa cái thời xin mưa móc
xin thánh đế hồi tâm
xin quí quan mở lượng thi ân
đừng bán chui đất nước?

Bây giờ,
            nước mắt biển Đông mặn chát
cái lưỡi bò liếm láp bước chân ta
Thì anh ơi,
            chính  anh phải giơ chân lên đạp
không phải vào một khuôn mặt người yêu nước
            mà là đạp thẳng vào miệng lưỡi cường quyền

Ta đừng hát khúc con Rồng cháu Tiên
hát vui miệng và rồi quên quá khứ
Ta đã từng có một lịch sử oai linh
chẳng thể để lũ sâu vào  đo đạc  đất  nước mình
            trồng trụ đồng Tô Định
            trấn yểm phép Cao Biền

Ta phải đạp  đất đi qua Ba Đình
            đến thẳng nơi quan Thái Thú

Hà Nội ơi,
            chủ nhật ngày mai là lần thứ bảy
Ta cùng đi
            mặc lũ kiêu binh
Chúng đi giày
            chúng có đạp
                        ta coi khinh

Các em ơi! Các anh ơi!
và nhân loại công chính này ơi!
Chúng ta lên đường
Chúng ta cùng đi
                          ắt rồi sẽ  tới!

Ta đi tới,
            Vì ngày mai
                                    Ta đi tới

Nam Dao
23-07-2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét