Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

06 tháng 10 2011

Chùm thơ của Lê Nguyên Vỹ (1)...



                                   Lê Nguyên Vỹ


 

Đêm tháng Tư sũng ướt / Những hạt nước bắn tung 
toé vào các hốc rãnh thời gian / Mặt trời bốc 
hơi ẩn trong hạt sương gượng toả chút sáng lóng 
lánh trên những chiếc lá màu xám xịt...


2- Góc khuất 





... Có những ngày là đêm; mộng mị từ dòng sống tứa ra các 
lỗ chân lông phố thị, lấp đầy các bộ não bé tí những cảm giác 
điên loạn lạnh ngắt bê-tông... // Có những đêm là ngày, khi 
những hợp lưu của hằng tỷ mạch máu kêu gào...
 

3- Sợi lông  
 

Những chiếc lông màu chì nhảy múa trong gió / Bầy chim không về nữa / Chiếc lá cuối cùng rụng bên trong những rễ cây cố tìm một giọt nước sẫm màu / Đêm trải dài xa tít tắp...


4- Mặt nạ  (thơ) 
 

 
Hằng tỉ tỉ mặt trời chỉ là những đóm sáng nhỏ nhoi tội nghiệp / Cuối cùng bóng tối nuốt chửng tôi, căn nhà, và bầy chó cái / Những con gián từ khe nứt đường cống bò lên nhâm nhi những giọt nắng đổi màu... 

5- Gấp khúc  

... Gã đàn ông chăm chỉ cắt từng khoanh tròn những khoang tím tái bờn bợt màu da chết trôi ẩn trong trái tim tiếng hú rền vang những âm thanh màu máu đã bị nhiễm trùng / Cắm cúi thắt gút những sợi nối kết cõi nhân sinh đứt đoạn cho đến ngày mọi níu kéo bỗng chốc biến tan...
 
 

Đêm cắt đôi đêm trên từng vùng tối những sợi tóc lóng lánh bạch kim / Những chiếc lá úa vàng rơi xuống trái tim phập phù khơi gợi tàn tạ đâu đó trong cái nhìn xa vắng...


7- Đêm cong  
 
 

Những lát cắt mỏng tanh cong vênh trong hồi ức trôi theo từng giọt âm thanh lăn tròn trong đêm va vấp nỗi buồn dọc đầu ngón tay gãy vụn rơi tuột xuống đáy âm vực / Bi kịch kéo dài năm tháng xuyên suốt mach máu huyết thống cách ly những tế bào yêu thương khỏi nguồn sống truyền thừa ngàn năm của tổ tiên...

 

8- Trống rỗng  
 
 

Buổi tối đặc quánh những hạt sương trắng lờ nhờ ảo ảnh, tôi nhìn thấy một con chữ đong đưa những tiếng kêu kỳ quái không thang âm đeo dính theo từng bước chân...


9- Một giây  
 
 

... Một ngày có 86.400 giây và tỷ tỷ sát na / Mỗi bàn chân đặt vào trong những giây khác nhau và mỗi sát na cắm vào da thịt những dấu vết trần thế đến Chúa cũng phải khóc // Tôi lại khó nhọc nuốt trộng thời gian của một giây...
 
 

Một chân lê từng bước về hướng mặt trời mọc / Một chân kia hối hả về nơi mặt trời đi ngủ // Từ sâu tít mù lớp lớp thời gian, những mảnh vỡ cuộc đời trồi dậy gặm nhấm cái đầu còn nằm lại trong cõi thiên đường lạnh lẽo... 
 
 

Gã đàn ông cười hô hố ném hắn lên trời cùng tờ báo có mẩu tin người phụ nữ địu con trầm mình tìm kiếm điều gì dưới đáy sông không rõ / Phía trên đường cầu vồng lộng lẫy cái bóng ném hắn rơi xuống máng ăn của heo...


12- Co giật  

 
Những mảnh vỡ của một trăm người con trôi nổi dật dờ thương tật, chối bỏ lẫn nhau trong những tiếng hú thù hận man rợ ngày kia thả vào biển Đông nỗi buồn nhược tiểu tiếng thở dài bủn rủn lớp lớp trầm tích thềm lục địa phương Nam...
 
... Nơi chữ nghĩa cong vẹo biến dạng thông tin kéo lệch những sợi thần kinh nằm thẳng tuột hàng lối tỏ bày thần phục / Nơi ngọn gió lạnh lẽo phương Bắc mơn trớn ngôi vị quyền lực nứt toác hai con mắt mọc ngược sau ót / Một lần nữa tôi cúi đầu ngưỡng mộ đất nước ông...


14- Mộng mị  
 
 

Giấc mơ cuộn tròn chăn chiếu ngày kia thò đầu nhìn trời đêm sợ hãi / Tiếng đập thình thịch quả tim rung từng cơn co giật bão khơi xa rậm rực đất nước đỏ hoe màu máu tổ tiên cặm cụi vắt kiệt sức mình...
 
 
 

... Tôi muốn ném một cái gì đó vào biển cả; một cái lưỡi hay trái tim nhưng sờ quanh chẳng thấy / Hình như chúng nó từ lâu giang hồ vào cõi xa xăm / Hắn bảo: Thời nay dân nhậu thích xơi nội tạng / Ừ! Xơi tôi đi. Một bộ óc thỏ thẻ...
 

16- Lốc xoáy 
 
... Những con phố bị uốn gãy như cành khô nẩy lên hạt mầm khao khát đại lộ xuyên thủng nền văn minh dày đặc những thánh nhân đạo mạo trong những áo choàng khổ hình / Con sông hình chĩa ba xuyên thủng não thuỳ chảy tràn đại dương một chất màu trắng đục có hình dáng cuốn sách lịch sử bị xé rách nhiều đoạn lỗ chỗ...


17-Tiễnem 

... Tôi muốn ba hoa với em về một thế giới huyễn hoặc nào đó – nơi tôi không có một chút thông tin nào – với hy vọng giúp em thổi lên một ngọn lửa đã lặn sâu tàn tro phủ mờ đôi mắt lạc thần – nhưng cũng như em, tôi biết không có sự dối trá và cả sự chân thật nào ngăn được những giọt nước mắt sợ hãi trào ra từ sự tiếc nuối năm tháng đã qua và hành trình bí ẩn sắp tới.
 
18-Phỉnh 

... Một ngày nào đó bất chợt như bao người khác, tôi trả những con chữ về lại thư viện hay bất cứ nơi nào nó thích cư trú, có lẽ những loài giun dế khi ăn thịt tôi sẽ có cảm giác ngon miệng và thú vị hơn...
 
19-Chờ 
 
... Rồi sẽ có một ngày, và nhiều ngày sau đó, dòng sống chuyển động cuồn cuộn cuốn phăng mọi giả trá, ném tung toé những cái răng nanh nhọn hoắt, vặt trụi bộ lông sặc sỡ những con chữ khù khờ tội nghiệp và an trí trong những thùng rác...
 
20-Trống 
 
... Con đường bội thực xác người chết và kẻ sống phì phò nấc cụt thảm hại phơi trắng héo hàm răng xỉn vàng những lá cờ một thời ma mị vẫy gọi con sóng dữ ngoài khơi xa tràn bờ tái sinh chút lý tưởng nhân sinh tội nghiệp / Nơi góc khuất sân khấu, những diễn viên già nua mụ người trong kịch bản tiếp tục nguyền rủa cấu xé theo quán tính nghề nghiệp...
 
 
Những con chữ bị thiến những con chữ có đuôi những con chữ già nua lọm khọm miệng mồm bị cắt nham nhở co rút trong hào quang quá khứ và tàn tro chiến tranh sao có thể trở thành cọc nhọn Bạch Đằng giăng đầy biển Đông ngăn tàu lạ / Đất nước vỡ hằng trăm mảnh tan tác trong hận thù cách chia ngang dọc quyền lợi từ thượng nguồn đến biên đảo xa xôi sao có thể mơ ngày anh em gặp nhau trong hội nghị Diên Hồng...
 
 
Những quả trứng màu đen rít từng cơn co giật hút nguồn sinh lực bốc hơi vào nấm mồ giãy giụa những đốm sáng sẩm màu tai tái / Đêm lướt qua những vết hoại tử từng tích tắc thời khắc buông thõng vào những chấn song sắt màu xám trong những vảy cá nấc cụt những cơn động kinh / Ánh sáng hấp hối loé chớp những vệt tím xanh lành lạnh đắp trùm mái nhà phố thị lỗ chỗ hình hộp trang trí hoa văn loằng ngoằng khẩu hiệu...
 
 
... Từng cơn bão dữ của những toan tính phi nhân quét sạch mọi dấu vết nhân văn của tổ tiên trong những bàn tay béo tốt hồng hào / Hãy như nhà hiền triết chào đón một ngày nào đó phún thạch màu đỏ từ những ngọn núi lửa sục sôi lòng tham vô độ đốt cháy tương lai vùi chôn sự sống trong tiếng kinh cầu lảm nhảm ý nghĩa sinh tồn / Và chào đón giấc mơ thiên đường trong bài diễn văn ngàn năm lừa bịp...
 
 
Những vòng xoáy của nền ngoại giao AQ hút sinh mạng chín ngư dân bập bềnh trong thoả thuận vô cảm kỳ quặc giữa tiếng sột soạt của nhiều loại giấy / Những con chữ mất hút ngoài đại dương bao la buồn thảm con mắt quầng thâm người đàn bà gầy nhom thân phận cố nuốt hàng tấn nước mắt đè bẹp trái tim nhỏ bé...
 
 
.. Ngày cuối năm kéo dài vô tận trong những gánh hàng rong tuyệt vọng tìm chút lương tri trong bài diễn văn của những thằng điên lảm nhảm những lời khó hiểu trôi xa dần theo ánh đèn đường phố vàng vọt...

 
26-Bấtlực 
 
Chúng nó tuyên bố mọi người hoàn toàn tự do trong cái vòng tròn chúng nó đã vẽ / Chúng nó đẩy mọi người đi theo con đường mà chúng nó đã vạch / Chúng nó thống trị muôn loài bằng luật rừng xơi tái bất cứ ai chống lại / Ngay cả một chiếc lá cũng sợ hãi khi một con gió chướng mưu toan đẩy nó ra khỏi vòng tròn...
 
 
... Đất nước tơi bời cuồng ngạo u mê chảy tràn ám chướng tương lai trong những vũng lầy nhầy nhụa bộ não súc vật / Nụ cười con trẻ héo hắt lưng chừng rơi rụng bất chợt mọi ngóc ngách đường phố thầm thì bài ca sinh tồn dai nhách...
 
 
... Những chàng trai và những cô gái chân thành gởi vào không gian tình cảm, mơ ước nhỏ bé được nói và hát những gì mình thích mà không cần ai chỉ dạy / Ngày mai có thể nhiều người nữa bị bắt / Nhưng ngày mai từng đàn chim không cánh sẽ bay rợp bầu trời...
 

Sợi cáp bị cắt đứt mang theo niềm kiêu hãnh của hơn 80 năm chủ nghĩa anh hùng cách mạng chìm xuống biển Đông / Lũ tàu lạ nhởn nhơ bày tiệc rượu cười nói nham nhở mồm phun nước bọt lên cái chủ quyền trên giấy của đất nước 4.000 năm văn hiến...


30-Ôi...


... Những bước chân hoá đá nặng nhọc lách qua những ổ gà triết lý tìm kiếm thiên đường thế gian đã được mã hoá trong các két sắt ngân hàng / Từng chùm chìa khoá kêu lách cách vọng âm cửa ngỏ vào chốn vĩnh hằng huyễn hoặc / ru ngủ những toan tính phi nhân trong những hình nhân đẹp đẽ... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét