13 tháng 10 2011

Chùm thơ Lê Nguyên Vỹ (2)

Sương muối
 
 
 
 
 
Đêm tháng Tư sũng ướt
Những hạt nước bắn tung toé vào các hốc rãnh thời gian
Mặt trời bốc hơi ẩn trong hạt sương gượng toả chút sáng lóng lánh trên những chiếc lá màu xám xịt
Trên đỉnh trời em trôi như sương tựa loài yêu quái nhận chìm tôi trong vô vàn khuyết tật của trái tim
 
Có một cây đinh lạ cắm vào giấc mơ vừa thoáng hiện, để lại sự sợ hãi vu vơ, dậy lên chút men trong cuộc đời
Con đường vặn vẹo chui vào hộp sọ thầm thì thêu dệt về một thế giới muôn đời lạ lẫm
Có tiếng cười khẽ của ai đó vọng từ quá khứ
Giật mình đánh rơi, đánh rơi chút hoang tưởng cuối cùng
 
Và trong một phút nhỏ nhoi, tôi bàng hoàng nhìn em nhai ngấu nghiến những mảnh tình xù xì gai nhọn
Thế giới quanh tôi chợt sắc cạnh, em đanh ác ném về tôi chút giễu cợt
Tôi trở về
Thành phố dưới chân em run rẩy những giọt vàng óng ả
Nụ hôn vội như làn gió thổi tôi bay vào vùng trời xa tít tuổi thanh xuân
Có những điều em không thể hiểu chiếc lá vàng sẽ nói điều gì và cọng lau khô kia có bí mật nào lưu giữ trong chút bụi bặm bám vào căn phòng của em
Mãi mãi em không thể nào hiểu
 
Có thể dòng tiềm thức nghìn năm trong em lúc nào đó chợt loé lên như ánh chớp, soi rọi những ngóc ngách sâu kín nhất, em sẽ nhận ra tôi nhờ khe hở của thời gian thoáng hiện dù đơn vị sát na đó không đủ phơi bày nhân dạng
Có thể em sẽ phì cười vì điều đó có hề chi; thế giới mù mờ là thế giới của lý tưởng và những điều cao siêu
 
Nhưng em và tôi cách nhau hằng triệu triệu năm ánh sáng .Những gì phơi bày trước mắt đã bị khúc xạ của ảo ảnh và không gian mù mịt làm cho biến dạng
Như những vì sao chổi hoài lang thang vô định; chợt gặp nhau vào giây phút đất trời rối loạn và cũng chỉ chạm nhau qua hơi thở tinh cầu
Đêm sắp tàn, vì sao của em và tôi sẽ lẳng lặng mất hút
Mọi điều tồn tại hay mất đi như vốn có, còn lại chút tôi trong cái khuôn thức khô khốc chật hẹp những điều nhảm nhí
Những con gió ào đến và đi về đâu đó
Tôi biết mình là chiếc bóng và em cũng vậy
 
Tôi lại nhốt mình trong căn phòng kín om những nỗi buồn, những khát vọng phi lý và thú vị tự huyễn
Cơn lốc sinh tồn đời đời cày xéo thô bạo trên mảnh hình hài méo mó từ tiền kiếp đã cắt vụn tôi, ném từng phần thân thể làm mồi cho dã thú
Tôi biết dòng sinh lực cuồn cuộn thuở hồng hoang đang dần khô kiệt vì sự hào phóng mông muội cho cõi thiên đường huyền thoại đã tự huỷ từ lúc khai sinh
Nhưng tôi biết cuộc đời vẫn đẹp hơn nếu tôi tận tuỵ đốt cháy những giọt sinh lực cuối cùng dầu biết đó là vô nghĩa
Trong trơ trụi ngày và đêm, một ngọn lửa bé nhỏ thoảng hồi sinh những sinh linh côi cút cũng đủ thiêu thân vui lòng
Em sẽ không bao giờ hiểu những điều tôi bày tỏ và tôi cũng không cần em hiểu
Vì em là điểm kết nối giữa hôm nay và ngút ngàn xa xưa
 
5/2007
 
Góc khuất
 
 
Người đàn ông búng điếu thuốc
Đường cầu vòng màu lửa cuối cùng nóng bỏng những nguyên tử bé xíu xoắn tít lơ lửng
Mùa đông kéo da diết những sợi lạnh buốt cứa trên khuôn mặt những đường rãnh sâu hoắm nỗi đau khoét vào hốc mắt
Đâu đó trong vùng tối nhận thức kỳ quặc của người đàn bà ánh lên khát vọng hoang dại trong mắt những con sóng ngẫu hứng bất chợt
 
Có những ngày là đêm; mộng mị từ dòng sống tứa ra các lỗ chân lông phố thị, lấp đầy các bộ não bé tí những cảm giác điên loạn lạnh ngắt bê-tông
Đêm tĩnh lặng giấu kín trong các sợi thần kinh lớp lớp cuộn vòng bao con sóng dữ, liên miên bất tận va đập trùng trùng ảo vọng, đánh gãy từng tế bào cho đến ngày mọi thứ đổ sụp, nổ tung và tan biến
 
Có những đêm là ngày, khi những hợp lưu của hằng tỷ mạch máu kêu gào — thế giới của những mảnh chắp vá thiếu thốn điều gì không nhận biết — tập hợp trong hình hài của em xa lạ, ráo hoảnh, tôi lại tìm kiếm hơi ấm trong từng sợi vật chất lạnh lẽo quấn quanh xương thịt
 
Đêm bất giác chết ngất bên trong mọi hình thể xiêu vẹo xa vời
 
19-2-2008
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét