23 tháng 12 2011

Mộ gió




Mộ gió 

gửi anh Hồ Cương Quyết, và tặng các mẹ các chị và các cháu ở Lý Sơn và Bình Châu
Nam Dao






Hò ơ...
Hoàng Sa trời đất mênh mông
        Thuyền đi biển lặng sao không thấy về
         Gió lùa cơn lạnh tái tê
         Sóng xô xác giạt biết về chốn mô
         Vẳng nghe tiếng sóng vỗ bờ
         Tiếng  hồn gọi xác vật vờ trôi xa
        Thì thôi
                   ...lấy đất nặn ra
        thay  cho thân xác  gọi là xác thân
         Rồi gom gió đắp mộ phần. 
        Những ngôi mộ không xác người
        Nhìn ra mù khơi
        Gió trùng trùng
        Gió lồng lộng
        Gió gọi oan khiên về với đất
        Gió gào hồn lạc giữa chơi vơi
Hoàng Sa, Hoàng Sa ơi
Nhìn ra, nào thấy tăm hơi
Người đi, kẻ ở, nuốt hờn ngậm oan
Bọn cướp nước, đến  từng đoàn
Chúng vào súng nổ vỡ toang biển trời
Trời xanh có mắt?
Trời ơi!
Hãy nhìn thi thể cha tôi
nặn bằng đất sét
dạ dầy vẫn trống toác
ứa mãi chất cường toan
Hãy  nhìn thi thể anh tôi
nặn bằng đất sét
đạn bắn thủng tim
sống đã oan
        chết lại càng oan
Hãy  nhìn thi thể chồng tôi
nặn bằng đất sét
lồng ngực vẩn còn một trái tim
chưa ai cướp được
Hãy nhìn
hỡi những người còn tin thế gian này chẳng chỉ luật rừng
chỉ có mạnh hiếp yếu
hãy nhìn xác tôi giạt  đáy biển sâu
vật vờ bên mộ gió
thân  đất sét
hồn chẳng biết về đâu
Hãy nhìn
tôi, người đàn bà góa
một đàn con
cái ăn không có
nhà cột kèo nghiêng ngả
Chồng chôn mộ gió
Đêm đêm hỏi 
Câu trả lời là gió chín tầng không  
‘’ Hoàng Sa trời đất mênh mông
    Người đi thì có mà không thấy về"

 23/12/2011
ND(Canada)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét