Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

31 tháng 3 2011

LHQ: 'VN thiếu minh bạch về tài chính'

thứ tư, 30 tháng 3, 2011

Ông Lumina người vừa hoàn thành chuyến công du chín ngày tới VN.

Các mối quan ngại về nợ nước ngoài khá lớn tại Việt Nam thường được đánh giá về khả năng của chính phủ và các doanh nghiệp có thể để tiếp tục vay với lãi suất có thể chịu được.
Nhưng người nghèo mới thực sự là nhóm người chịu thiệt, trừ khi Việt Nam có hành động "cấp bách" để giảm thâm hụt ngân sách và thương mại lớn cũng như ngưng vay mượn thêm từ nước ngoài, một cố vấn của Liên Hiệp Quốc đã cảnh báo tại Hà Nội vào ngày thứ ba 29/03.

Ông Cephas Lumina, một luật sư nhân quyền Zambia và cũng là chuyên gia độc lập của Liên Hợp Quốc về tác động của nợ nước ngoài đối với nhân quyền, nói với các phóng viên rằng nếu chính phủ tiếp tục tăng vay nước ngoài để trang trải thâm hụt thương mại và ngân sách, điều đó "sẽ tạo gia tăng áp lực để lựa chọn giữa việc đi trả nợ và đầu tư xã hội. "

"Chính phủ chỉ ra rằng họ sẽ cố gắng hết sức mình để đảm bảo không có giảm chi tiêu xã hội," ông nói.

Nhưng ông nói thêm là nếu chính phủ không thể làm được như vậy, thì mức độ chăm sóc y tế, giáo d���c và chương trình an sinh xã hội sẽ bị ảnh hưởng,
Một phần của vấn đề ở Việt Nam là sự thiếu minh bạch về tài chính, ông Lumina, người vừa hoàn thành chuyến công du chín ngày tới Việt Nam cho biết
Sau cuộc họp với các cơ quan chính phủ các ban ngành, các cơ quan nghiên cứu địa phương và các tổ chức quốc tế như IMF, ông nói ông đã nhận được "thông điệp lẫn lộn" về mức nợ nần nước ngoài của Việt Nam mà chính phủ nói là 42,2% GDP vào năm ngoái.
Ông lưu ý rằng con số nợ nước ngoài chính thức không nhất thiết bao gồm khoản vay của các doanh nghiệp nhà nước, mà ông coi là "khoản nợ tiềm ẩn" - mặc dù chính phủ cho đến nay từ chối trả nợ thay cho Vinsahin đối với số tiền mà các nhà đầu tư nước ngoài cho tập đoàn tai tiếng này vay mượn.
Nói cách khác đi là những sự kiện có thể xảy ra với các doanh nghiệp như Vinashin sẽ thay đổi cơ bản về bức tranh thực sự về nợ nần nước ngoài của Việt Nam.
'Thực sự nghiêm túc'
Bê bối tại Vinashin khiến nhà nước và doanh nghiệp VN đi vay khó và đắt hơn.
Ông Lumina biện luận rằng tài chính của chính phủ sẽ phải đối mặt thêm áp lực vì tiền gửi của kiều bào (gần 8% GDP trong năm ngoái) có thể bớt đi do người lao động tại hải ngoại là từ những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất của khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Trong động thái thuộc những biện pháp được đưa ra để điều chỉnh chính sách kinh tế theo hướng tập trung vào ổn định thay vì tăng trưởng, chính phủ Việt Nam nói rằng họ muốn giảm thâm hụt ngân sách từ khoảng 6% GDP vào năm ngoái xuống dưới 5% trong năm nay.

Ông Nguyễn Đình Cung, Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương nói tại một diễn đàn kinh doanh vào hôm thứ Hai rằng chính phủ sẽ phải làm nhiều hơn nữa để thuyết phục các nh�� đầu tư rằng họ thực sự nghiêm túc trong việc thắt chặt tài chính.

"Thâm hụt ngân sách phải được cắt giảm xuống 3,5% GDP, nếu chúng ta muốn gửi một thông điệp tới thị trường," ông Cung nói.

Chính phủ đã đưa ra một tín hiệu nữa về ý định kiềm chế chi tiêu vào cuối ngày thứ Ba, khi tăng giá xăng 10% và giá dầu diesel 15%.
Bộ Tài chính, cơ quan trợ giá cho xăng dầu, nói rằng việc tăng giá xăng là kết quả của giá dầu tăng cao trên toàn cầu do bất ổn đang diễn ra ở Trung Đông và Bắc Phi.
Giá xăng dầu tăng có thể gây thêm tác động với lạm phát, vốn ở mức 13,9% vào tháng Ba.
Tuy nhiên giới kinh tế gia nói rằng việc chính phủ tăng giá xăng dầu theo xu hướng giá toàn cầu là điều cần làm nếu Hà Nội muốn kiểm soát được chi tiêu.

Điều này chẳng giúp gì nhiều cho người nghèo, đối tượng sẽ phải chịu gánh nặng của chính sách thay đổi giá.

Chính phủ phải lựa chọn giữa cắt giảm vay nợ của mình hoặc thúc đẩy phát triển xã hội, tức là không thể lẫn lộn giữa hai việc được.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2011/03/110330_viet_finances_un.shtml

Động đất mạnh lại tấn công Nhật Bản

31/03/2011

Dân Việt - Cơ quan Khí tượng Nhật Bản (JMA) cho biết một trận động đất mạnh 6 độ richter đã xảy ra tại vùng biển ngoài khơi tỉnh Miyagi, phía Đông Bắc nước này.

Hiện còn có khoảng 1.000 thi thể nằm lại xung quanh nhà máy hạt nhân Fukushima.

Theo JMA, tâm chấn trận động đất, xảy ra lúc 16 giờ 15 phút theo giờ địa phương nằm ở độ sâu 40km nhưng không có nguy cơ dẫn tới sóng thần.
Hãng tin Kyodo của Nhật Bản cho hay trận động đất này chỉ có cường độ 6 độ Richter, gây ra chấn động cấp 5/7 ở tỉnh Miyagi, cấp 4 ở các tỉnh Hanamaki và Iwate. Hiện chưa có báo cáo thương vong, hay thiệt hại gì sau trận động đất mới này.
Trong khi đó, Kyodo cũng cho hay, mối lo ngại về phóng xạ đã khiến lực lượng cứu hộ sau trận siêu động đất kèm sóng thần không thể chạm tới 1.000 thi thể quanh Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 trong bán kính 20km.
Họ cho rằng các thi thể này đã phơi nhiễm lượng lớn phóng xạ khi sự cố hạt nhân xảy ra sau khi phát hiện một thi thể ở Okuma, cách Nhà máy Fukushima 1 khoảng 5km có mức phóng xạ rất cao. Nếu tiếp tục công việc, các cảnh sát, nhân viên cứu hộ, thân nhân của họ sẽ bị nhiễm xạ khi tiếp xúc.
Theo Kyodo
 
 http://danviet.vn/37791p1c26/dong-dat-manh-lai-tan-cong-nhat-ban.htm
 
đọc thêm

Ngoại trưởng Libya bỏ Gaddafi, trốn sang Anh


Thứ Năm, 31.3.2011

Văn phòng Đối ngoại của Anh tuyên bố, Ngoại trưởng Libya Moussa Koussa đang ở nước Anh và "không còn sẵn sàng" làm việc cho Tổng thống Libya Muammar Gaddafi. Ông Moussa sẽ từ chức Ngoại trưởng.
Ông Moussa Koussa đã trốn sang Anh và cho biết chuẩn bị từ chức Ngoại trưởng Libya.
Ông Moussa Koussa đã trốn sang Anh và cho biết chuẩn bị từ chức Ngoại trưởng Libya.
Ông Moussa Koussa đã bay từ Tunisia tới Anh vào sáng sớm hôm qua 30.3. Sau đó, ông Koussa có cuộc nói chuyện hàng giờ đồng hồ với các quan chức của nước Anh.

Phát ngôn viên của Văn phòng Đối ngoại Anh nói: "Chúng tôi xác nhận việc ông Moussa Koussa đã đến sân bay Farrnborough hôm 30.3 sau khi bay từ Tunisia. Ông ấy tới đây theo nguyện vọng của chính bản thân mình. Moussa Koussa cũng nói với chúng tôi rằng ông ấy sẽ từ chức".


Ông Koussa là một trong những nhân vật cấp cao của chính quyền Đại tá Gaddaf. Với cộng đồng quốc tế, Koussa là một trong những "kiến trúc sư" xây dựng đất nước Libya trong vài năm trở lại đây. Moussa Koussa cũng từng là người đứng đầu cơ quan tình báo đối ngoại của Libya. Koussa được xem như một tài sản quý của MI6 (Cục tình báo Anh) suốt gần 2 thập kỷ qua bởi ông là mắt xích quan trọng giúp xây dựng tiến trình đàm phán kêu gọi Libya từ bỏ vũ khí hủy diệt năm 2003.


Đến nay, các quan chức ở Tripoli vẫn từ chối đưa ra bình luận về thông tin đào thoát của ông Moussa Koussa.


Trước đó, Tổng thống Libya Gaddafi đã mất Bộ trưởng Nội vụ và Bộ trưởng Tư pháp, đều rời bỏ Gaddafi gia nhập phe đối lập. Như vậy, sau ngày hôm qua, đến lượt Bộ trưởng Ngoại giao Moussa Koussa nối gót và quay lưng lại với Đại tá Gaddafi.


Trả lời hãng tin AFP, một quan chức cấp cao của Mỹ giấu tên bình luận: "Hành động đào thoát của vị Bộ trưởng này có tính chất rất quan trọng và nó chỉ ra rằng, mọi người xung quanh Gaddafi đều nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc".


Cũng trong hôm qua, Ngoại trưởng Anh William Hague thông báo nước này đã trục xuất về nước 5 nhà ngoại giao người Libya.
Lan Phương (Theo BBC, Telegraph)

http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Ngoai-truong-Libya-bo-Gaddafi-tron-sang-Anh/38009

Nhiều trở ngại khi giao NHNN mua vàng dự trữ trong dân

Thứ năm, 31/03/2011

(DVT.vn) - NHNN phải phát hành số lượng tiền lớn để mua vàng, khiến chỉ số CPI tăng. Điều này chưa phù hợp với chủ trương tập trung kiềm chế lạm phát.

Ước tính hiện nay người dân đang giữ khoảng trên 500 tấn vàng tương đương quãng trên 20 tỷ USD. Để đưa số vàng trong dân vào nền kinh tế, phục vụ cho hoạt động sản xuất kinh doanh phát triển đang là vấn đề lớn, có ý kiến cho rằng nên giao cho Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ trong dân hoán đổi ra ngoại tệ bổ sung cho quỹ ngoại hối dự trữ của Nhà nước.
 
Nếu xét về lý thuyết thì việc này có cơ sở vì giá vàng trong nước đã về ngang với giá quốc tế, trong khi đó Nhà nước có chủ trương hạn chế dần và tiến tới không cho phép mua bán vàng miếng trên thị trường tự do.
Tuy nhiên, việc giao cho Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ trong dân vẫn còn nhiều khó khăn trở ngại.
Trước tiên cần tính đến việc phát hành tiền ra với số lượng khá lớn để mua vàng sẽ tác động đến chỉ số giá cả tiêu dùng (CPI). Việc này có thể chưa phù hợp với chủ trương của Nhà nước giai đoạn này là tập trung kiềm chế lạm phát.
Do đó, cần phải có những phân tích về việc tăng cung ứng tiền mua vàng thực chất là phát hành tiền được đảm bảo bằng vàng, ngoại tệ có ảnh hưởng đến lạm phát không, nếu có mức độ ảnh hưởng thế nào. Từ đó, đánh giá mặt lợi, mặt hại của vấn đề này để quyết định.
 
Thứ hai, cần tính đến rủi ro sẽ rất lớn khi Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ nếu giá vàng thế giới giảm mạnh như những năm 90. Ví dụ khi mua vào giá vàng quốc tế là 1.400 U SD/oz, sau 6 tháng giá vàng thế giới giảm xuống còn 700 hoặc 1.000 USD/oz, khi đó số vàng trong kho không thay đổi về số lượng tuyệt đối song về giá trị quy ra ngoại tệ và VND sẽ giảm mạnh.
 
An toàn - một trong ba nguyên tắc quản lý ngoại hối dự trữ của Nhà nước sẽ bị ảnh hưởng. Do đó, việc mua vàng dự trữ trong dân phải được xây dựng thành đề án hoàn chỉnh, đảm bảo số vàng mua được phải thực hiện hoán đổi ra ngoại tệ ngay, càng nhanh càng tốt mới tránh được thiệt hại.
 
Thứ ba là tâm lý mua vàng tích trữ đề phòng giá cả biến động của người dân đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành thói quen của người dân. Việc huy động mua vàng của người dân vì thế sẽ không dễ dàng nhất là trong tình hình kinh tế trong nước và quốc tế diễn biến phức tạp, chính trị thế giới thiếu ổn định, lạm phát của nhiều nước gia tăng...
 
Theo SBV
 http://dvt.vn/20110331013550124p69c72/nhieu-tro-ngai-khi-giao-nhnn-mua-vang-du-tru-trong-dan.htm
 

Ổn định không đến từ điều hành theo cách xử lý tình huống


Thời báo Kinh tế Sài Gòn
(TBKTSG) - Tốc độ tăng dư nợ tín dụng giảm mạnh, tính đến ngày 10-3 chỉ còn tăng 3,68%, được Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH&ĐT) xem như dấu hiệu chính sách chống lạm phát của Chính phủ bắt đầu có tác dụng. Nhưng nó cũng là dấu hiệu khác cho thấy, sự đình đốn trong lĩnh vực sản xuất đã nhen nhóm, khi nhiều doanh nghiệp đã phải cắt giảm kế hoạch về sản lượng.
Không ít công ty hiện đang dở sống, dở chết với những công trình đầu tư mở rộng sản xuất vì sức mua của thị trường sụt giảm, sức cạnh tranh suy yếu do chi phí sản xuất tăng và gánh nặng nợ nần do tỷ giá thay đổi và lãi suất tín dụng quá cao. Tất cả những gì họ có thể làm hiện nay là trông chờ nền kinh tế sớm ổn định trở lại, một sự ổn định lâu dài. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy kết quả đó khi mà sự điều hành kinh tế ở cấp vĩ mô được thực hiện một cách bài bản, căn cơ và theo một chiến lược lâu dài. Còn cách điều hành theo kiểu xử lý tình huống, thì kết quả thu được cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
Phát biểu tại Quốc hội về vấn đề cắt giảm đầu tư, chi tiêu công, Tiến sĩ Trần Du Lịch cho rằng: “Không nên dừng lại ở việc cắt giảm chi thường xuyên 10%, mà nên tính toán đến những vấn đề căn cơ hơn, đó là thay đổi toàn bộ phương thức phân bổ và quản lý ngân sách sao cho hiệu quả”. Các đại biểu Quốc hội cũng nhận thấy cách điều hành kinh tế vĩ mô của Việt Nam thiếu “trầm lắng, suy tư và trăn trở”.
Hơn ba năm qua, việc điều hành kinh tế vĩ mô của Việt Nam gần như thay đổi liên tục và theo các chiều hướng trái ngược. Từ chính sách thắt chặt tín dụng, chi tiêu công để chống lạm phát, ngay sau đó nhanh chóng được thay thế bằng chủ trương kích cầu, tăng cường tín dụng để kích thích đầu tư để rồi đến nay lại phải siết lại. Điều đáng lo ngại là ở chỗ, như nhận xét của đại biểu Nguyễn Bá Truyền: “Chúng ta cứ tạo ra khuyết điểm, xong khắc phục khuyết điểm lại báo cáo thành tích”.
Hiện nay, các địa phương bắt đầu công bố thông tin về kết quả cắt giảm đầu tư, chi tiêu công. Không biết có địa phương nào xem việc cắt giảm này như thành tích thực hiện Nghị quyết 11 của Chính phủ hay không. Nhưng với việc có đến hàng trăm, hàng ngàn dự án bị loại ra khỏi kế hoạch đầu tư chỉ trong chưa đầy một tháng rà soát, cho thấy vấn đề rất đáng lo đối với nền kinh tế. Đó là căn bệnh đầu tư dàn trải, kém hiệu quả đã trở nên trầm kha, đồng thời Chính phủ cũng chưa thật kiên quyết để trị tận gốc.
Điều đáng nói là hàng năm Bộ KH&ĐT đều có báo cáo về giám sát, đánh giá đầu tư, nhưng hình như nó chưa được sử dụng để phục vụ cho công tác điều hành kinh tế vĩ mô. Trong một báo cáo như thế về tình hình đầu tư công 2009, thời điểm Chính phủ đang áp dụng thắt chặt đầu tư, chi tiêu công, Bộ KH&ĐT đã phát hiện “tình hình đầu tư vẫn còn phân tán, tình trạng chậm tiến độ làm cho hiệu quả đầu tư suy giảm vẫn còn khá phổ biến”. Đáng tiếc là kết luận này đã không được xem xét để từ đó kịp thời ra những quyết sách.
Điều chỉnh chính sách, để giải quyết những vấn đề cấp bách của nền kinh tế là điều rất cần thiết. Nhưng tốt hơn hết vẫn là đừng gây ra khuyết điểm để khỏi phải đi sửa chữa. Chúng ta đã xác định được, đầu tư, chi tiêu công lãng phí, kém hiệu quả là nguyên nhân chính gây ra bất ổn, thì phải kiên quyết và kiên trì loại trừ. Đây là con đường mang lại sự ổn định cho cả nền kinh tế và là điều mọi doanh nghiệp đang mong đợi.

http://www.thesaigontimes.vn/Home/diendan/ykien/50861/On-dinh-khong-den-tu-dieu-hanh-theo-cach-xu-ly-tinh-huong.html

Trung Quốc theo sát các hoạt động hải quân

James R. Holmes
Ngày 28-3-2011
Việc Trung Quốc phản đối hoạt động của Hải quân Mỹ ở Á châu là một phần trong một chiến lược xuất phát từ chính sách của họ, chứ việc này không có tính pháp lý.
Một viên đại úy hải quân Hàn Quốc (lieutenant, vừa nghĩa là trung úy, vừa nghĩa là đại úy hải quân – ND) đã tìm gặp tôi sau phần trình bày của tôi ở Hội thảo Trung-Mỹ tổ chức 

 

tại Đại học Tufts hồi đầu tháng. Câu hỏi ông ta đặt ra cho tôi là: Liệu Trung Quốc có tiếp tục phản đối các chiến dịch quân sự của Mỹ ở Hoàng Hải hay không, nếu căng thẳng giữa hai miền Triều Tiên lắng xuống? Câu trả lời của tôi là: Có. Các mục tiêu của Trung Quốc trên biển vượt xa quy mô của bất kỳ một kế hoạch tức thời nào, ở bán đảo Triều Tiên cũng như những nơi khác trên Hoàng Hải, Biển Đông Trung Hoa, hoặc Biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông – ND). Bắc Kinh đang cố gắng thiết lập hồ sơ ghi chép (track record) về hoạt động hải quân, nhằm phản đối mọi hoạt động quân sự mà họ coi là chướng tai gai mắt, với hy vọng rằng hải quân các nước ngoài sẽ chấm dứt những chiến dịch ấy trên các vùng biển thuộc ngoại vi của biển Trung Quốc.
Đây không đơn thuần là một vấn đề pháp lý. Những lập luận điển hình cho tham vọng của Trung Quốc tại “các biển lân cận” cứ xoáy mãi vào chuyện khuôn khổ pháp lý. Điều này cũng dễ hiểu. Nhiều quốc gia có biển lo sợ rằng Bắc Kinh, do muốn biến vùng đặc quyền kinh tế của mình thành vùng nước có chủ quyền, đã tự viết lại các quy định của luật quốc tế để tạo cho Trung Quốc một vùng biển riêng dọc theo đường bờ biển của Trung Quốc. Tự do hàng hải sẽ bị tổn hại. Những nỗ lực như thế (của Trung Quốc) nhằm diễn giải lại luật biển tất nhiên đều bị để ý, và nếu Trung Quốc cứ khăng khăng như vậy, thì các nỗ lực đó sẽ không được thừa nhận – vì lý do đảm bảo tự do hàng hải. Các chuyến bay thăm dò, các chuyến cất cánh của tàu sân bay và những hoạt động tương tự rõ ràng là đang diễn ra không che giấu, như Trung Quốc vẫn thừa nhận một cách miễn cưỡng khi bị dồn ép.
Nhưng đã có tiền lệ cho việc một siêu cường đang nổi lên ra yêu sách đòi đặc quyền đặc lợi trong vùng biển lân cận như thể đó là vấn đề chính sách chứ không phải vấn đề luật pháp. Chẳng nhìn đâu xa, hãy trông ngay vào lịch sử Hoa Kỳ. Tất nhiên, tôi đang đề cập tới Học thuyết Monroe, cái tuyên bố chính sách năm 1823 mà vì nó, Mỹ đã cấm các đế quốc ở Âu châu tái lập quyền kiểm soát dù trực tiếp hay gián tiếp lên các nhà nước châu Mỹ Latin mới giành độc lập. Vào thời điểm Tổng thống James Monroe và Ngoại trưởng John Quincy Adams công bố chính sách không can thiệp của họ, Mỹ hầu như không có khả năng thực thi cam kết đó. Hải quân Mỹ chỉ gồm một số tàu khu trụ nhỏ và tàu nhỏ. Nhưng cùng với thời gian, khi siêu cường Mỹ nổi lên, Washington đã xây dựng một lực lượng hải quân hùng mạnh, đủ để triển khai Học thuyết Monroe.
Không nguyên thủ quốc gia châu Âu nào chấp nhận coi Học thuyết Monroe là luật – Otto  von Bismarck bác bỏ, xem nó như một “giáo lý láo xược”, trong khi đó ngài Salisbury nhắc nhở Washington rằng luật quốc tế không được thiết lập thông qua một sắc lệnh đơn phương. Nhưng cuối cùng châu Âu đã phải nhượng bộ, để cho một nước Mỹ vũ trang hiện đại, một nước Mỹ lấn át ở khu vực, tiến vào Tân Thế giới. Thực lực đã thắng thế. Tại sao lại phải xây dựng các hạm đội tốn kém để chống lại Mỹ trên sân sau của Mỹ? Khi ấy, siêu cường nào yếu hơn có thể đưa ra các nguyên tắc. Và khi họ trở nên mạnh hơn, họ có thể yêu cầu những nước khác tuân thủ các nguyên tắc ấy, đồng ý hoặc không đồng ý với chúng. “Học thuyết Monroe mạnh ngang Hải quân Mỹ, và không mạnh hơn” – Tổng thống Theodore Roosevelt đã xác nhận vào năm 1908 như vậy.
Thật thế. Ngay cả đế quốc Anh, quốc gia cai trị đại dương, cuối cùng đã rút hạm đội Bắc Mỹ của họ về biển nhà, miễn cưỡng chấp nhận ưu thế của Hoa Kỳ. Và thời gian trôi qua – nếu được chính phủ củng cố một cách nhất quán và nếu không bị ai xúc tiến phản đối một cách nghiêm trọng – thì một chính sách như Học thuyết Monroe sẽ có thể giành được địa vị gần như pháp lý. Quả vậy, tại Hội nghị Hòa bình Paris, nơi chính thức chấm dứt Thế chiến I, phái đoàn Mỹ đã đưa được học thuyết này vào Hiệp ước Hội Quốc liên. Điều 21 của Hiệp ước tuyên bố rằng: “Để đảm bảo duy trì hòa bình, không điểm gì trong Hiệp ước này có thể tác động tới hiệu lực của những cam kết quốc tế – tức các điều ước về trọng tài hay điều ước về sự hiểu biết chung trong khu vực như Học thuyết Monroe”.
Do đó, không phủ nhận một chính sách đa phương cũng có ý nghĩa tương đương như đồng thuận với nó. Điều này đưa chúng ta quay lại câu chuyện Trung Quốc. Trung Quốc dường như đang đóng vai trò của nước Mỹ đâu đó ngày xưa trong thế kỷ 19, khi Washington tuy khẳng định chính sách không can thiệp nhưng lại chưa xây dựng được hải quân đủ mạnh để thực thi chính sách ấy. Tương tự, bằng cách đệ trình các khiếu nại, một cách nhất quán, về việc Hải quân Mỹ triển khai tàu khu trục tới Hoàng Hải hoặc tổ chức các chuyến thăm dò trên Biển Đông, Bắc Kinh thực chất đang tạo lập hồ sơ phản đối hoạt động quân sự của các nước khác ở vùng biển lân cận. Khi nào sức mạnh trên biển của Trung Quốc đã đủ chín, sự đi đầu của Trung Quốc có thể mang đến cho họ một chỗ đứng mạnh mẽ hơn, như là việc Mỹ đã làm vào những năm 1890.
Điều này có bổ sung cho hàng hải châu Á một Học thuyết Monroe Trung Quốc chăng? Không hẳn thế. Nhưng nếu công cuộc xây dựng sức mạnh trên biển – thể hiện qua một hạm đội hùng mạnh được tương trợ bởi máy bay và tên lửa cất cánh từ bờ – có kết quả, cuối cùng Trung Quốc sẽ có thể tiến vào các biển lân cận. Và họ có thể làm thế ngay cả khi không chiến thắng trên diễn đàn pháp lý. Do vậy, Mỹ và các nước đồng minh có biển như Nhật Bản và Hàn Quốc phải tiến hành các chiến dịch hợp pháp trên vùng biển lân cận, trong khi vẫn phải lên tiếng phản đối chính sách của Trung Quốc. Nếu không, họ có thể sẽ phải chấp nhận địa vị đứng đầu của Trung Quốc ở những vùng biển này.
James Holmes là phó giáo sư về chiến lược tại Đại học Hải chiến Hoa Kỳ. Quan điểm nêu trong bài là của cá nhân ông Holmes.
Người dịch: Đỗ Quyên


http://basam.info/2011/03/31/428-trung-qu%e1%bb%91c-theo-sat-cac-ho%e1%ba%a1t-d%e1%bb%99ng-h%e1%ba%a3i-quan/

Nhật thừa nhận không thể ngăn phóng xạ rò rỉ


Nhật hôm 30/3 đã thừa nhận thua trong cuộc chiến ngăn chặn phóng xạ rò rỉ tại nhà máy hạt nhân Fukushima và cho biết sẽ chôn 4 lò phản ứng.




Chi tiết việc loại bỏ các lò phản ứng vẫn chưa được công bố song các quan chức cho biết, kế hoạch này có nghĩa sẽ ngắt điện, từ bỏ nỗ lực làm mát các thanh nhiên liệu. Hành động cuối cùng sẽ là đổ hàng tấn bê tông vào các lò phản ứng để chôn vùi nó và đảm bảo phóng xạ không rò rỉ.

Chủ tịch công ty điện điều hành nhà máy Fukushima tuyên bố, 4 lò phản ứng rò rỉ hiện không thể kiểm soát và sẽ bị loại bỏ. Mặt nhăn nhó và cúi đầu, Chủ tịch Tsunehisa Katsumata cuối cùng đã xin lỗi vì không ngăn chặn được phóng xạ tiếp tục rò rỉ.


Nhật hôm 30/3 cho biết, phóng xạ từ nhà máy Fukushima ngấm vào nước biển lên tới mức cao nhất, hơn 3.355 lần so với bình thường và lãnh đạo của công ty điều hành nhà máy phải nhập viện.


Giới chức Nhật cho hay, họ đang cân nhắc các kế hoạch phủ tòa nhà có lò phản ứng bị hỏng bằng một tấm phủ đặc biệt để hạn chế phóng xạ. Sáng kiến này được đưa ra vào giờ sau khi plutonium được tìm thấy ở một số địa điểm ở nhà máy Fukushima, cách Tokyo 220 km về phía đông bắc.


Bộ trưởng thương mại và công nghiệp Banri Kaieda đã ra lệnh kiểm tra toàn bộ các lò phản ứng hạt nhân trong nước để ngăn chặn thảm họa hạt nhân tái diễn, vốn phát sinh từ trận động đất 9 độ richter và sóng thần kinh hoàng làm gần 30.000 người chết hoặc mất tích ở đông bắc Nhật.


Phóng xạ iot-131 tập trung ở mức 3.355 lần - mức cao nhất cho phép theo luật, đã được phát hiện hôm 30/3 trong mẫu nước biển lấy từ khu vực gần nhà máy Fukushima, cơ quan hạt nhân Nhật cho biết. Đó là mức độ đậm đặc cao nhất xuất hiện trong nước biển và điều này cho thấy phóng xạ có nguồn gốc từ lõi lò phản ứng hạt nhân khi các thanh nhiên liệu bị chảy một phần, có thể tiếp tục rò rỉ xuống Thái Bình Dương, hãng tin Kyodo cho biết.


Hidehiko Nishiyama, một phát ngôn viên của Cơ quan an toàn hạt nhân và công nghiệp Nhật nói, nguyên nhân chính xác của lượng phóng xạ tăng cao hiện vẫn chưa rõ song dữ liệu lấy từ bộ phận điều hành nhà máy Fukushima cho thấy, phóng xạ rò rỉ tại nhà máy bằng cách nào đó đã chảy ra biển.


Công ty điện lực Tokyo (TEPCO) - điều hành nhà máy, cho biết, sẽ loại bỏ 4 lò phản ứng bị hư hại tại Fukushima. "Chúng tôi không còn giải pháp nào khác mà phải thải loại lò phản ứng số 1 tới số 4 nếu chúng ta nhìn vào tình hình của chúng một cách khách quan", Tsunehisa Katsumata, Chủ tịch TEPCO tuyên bố tại một cuộc họp báo.


    * Hoài Linh (Theo Mail, PTI)

http://www51.vietnamnet.vn/vn/quoc-te/14799/nhat-thua-nhan-khong-the-ngan-phong-xa-ro-ri.html

Philippine chi 31 triệu Peso nâng cấp đường băng quân sự tại Trường Sa

Thứ năm, 31/03/2011
Ảnh minh hoạ.

VIT - Philstar hôm 28/3 đưa tin: Tư lệnh các Lực lượng Vũ trang Philippine Eduardo Oban cho biết, chính phủ cần phải chi 31 triệu Peso để nâng cấp một đường băng quân sự trên đảo Pag-Asa (Đảo Thị Tứ) nhằm tăng cường sự hiện diện quân sự của nước này tại Quần đảo Trường Sa của Việt Nam
Phát biểu trên một chương trình phát thanh, ông Oban cho biết chính phủ Philippine cũng sẽ chi 8 tỷ Peso để mua thêm tàu chiến hải quân và một hệ thống đài phát thanh triển khai tại đảo Pag-Asa.

Trước đó, Bộ Tư lệnh miền Tây Philippine đã yêu cầu sửa chữa đường băng đã xuống cấp này. Đường băng được xây dựng từ những năm 1970 nhưng chưa bao giờ được nâng cấp. Sân bay này có thể tiếp nhận được các máy bay vận tải hạng nặng và máy bay quân sự.

Trong một báo cáo trước đó, Lực lượng Vũ trang Philippine cho biết, ngoại trừ Đài Loan và Brunei, các nước tuyên bố chủ quyền khác đã tăng cường các công trình quân sự tại các đảo nhỏ và bãi đá ngầm ở Quần đảo Trường Sa.

Các Lực lượng Vũ trang Philippine cũng cho biết trong báo cáo rằng dựa vào những bức ảnh trinh sát chụp được trong các đợt tuần tra thông thường tại Quần đảo Kalayaan (Trường Sa), thì thấy Trung Quốc đang nhanh chóng gia cố các cơ sở quân sự tại khu vực này mặc dù năm 2002 họ đã ký kết Tuyên bố về cách ứng xử của các bên tại biển Đông.

Các bức ảnh trinh sát mới nhất chụp năm 2010 cho thấy xuất hiện thêm ụ súng máy khác cũng như một hệ thống ăng ten liên lạc. Đồng thời có nhiều tàu hải quân Trung Quốc neo tại Bãi đá ngầm Chigua (Bãi Đá ngầm Gạc Ma).

Qua các bức ảnh trên cho thấy, Trung Quốc cũng đã xây dựng các cơ sở quân sự tại Bãi đá ngầm Cuarteron (Bãi Đá ngầm Châu Viên), trong khi Bãi đá ngầm Fiery Cross (Bãi Đá ngầm Chữ Thập) được xây dựng thành một trung tâm thông tin liên lạc và nghiên cứu hải dương học.

Đây là ba trong số những đảo đá ngầm của Việt Nam đã bị Hải quân Trung Quốc đã sử dụng vũ lực để đánh chiếm vào tháng 3/1988, làm 2 tàu chiến của ta bị chìm và hơn 80 thủy thủ thiệt mạng hoặc mất tích.

Theo bản báo cáo này, hệ thống phòng thủ trên các vùng lãnh thổ do Philippine kiểm soát không có cơ hội đối phó với hỏa lực của các nước tuyên bố chủ quyền khác trong trường hợp xảy ra một cuộc chiến tranh.

NL (Theo Philstar)

http://vitinfo.vn/MMuctin/Quansu/THSK/LA86698/default.html

粉じん防止・汚染水処理…放射線物質封じ、長期戦の様相

2011年3月31日

図:放射性物質の拡散対策案のイメージ 
放射性物質の拡散対策案のイメージ
 
東日本大震災で被災した東京電力の福島第一原子力発電所(福島県大熊町、双葉町)では1~4号機の廃炉が決定的となった。10年単位の長期戦の様相だ。 原子炉を安全に停止している状態にすると同時に、放射性物質を外部に漏らさないかが重要になる。粉じん防止や汚染水処理をめぐり様々なアイデアが検討され ている。
福島第一原発の敷地には建屋の爆発などで放射性物質を含んだがれきや粉じんが大量にある。舞い上がって飛び散れば、復旧作業に支障をきたす。雨が降れば放射性物質が雨水で海に流れ込む恐れもある。
東電は、放射性物質の拡散を防ぐ第1弾として、粉じん防止用の合成樹脂をまいて飛散を防ぐための実験をする。31日に試験的な散布をする予定だが、雨のため開始は4月1日以降に延期される見通しだ。
今回使われる粉じん防止剤は、のり面や埋め立ての土木工事で使われる水溶性の樹脂。一度乾くと膜のようになるので、放射性物質が飛び散るのを防ぐ効果が期待されている。
東電側から問い合わせを受けたという大手水処理メーカーによると、合成樹脂はホースの先にノズルをつけて散布する。乾燥後は半年から1年ほど飛散防止の効果がある。
今回、試験的に散布をするエリアは、4号機周辺の地下に水がたまっている場所のほか、5、6号機北側。2千リットルの散水車で近くへ運び、ホースを使って、がれきに作業員が散布する。散布は2週間程度の予定で、散布量は樹脂を15%にうすめた溶液6万リットルになる。
建屋自体を特殊な布で覆う案も浮上している。
樹脂の散布などで飛散が抑えられたとしても、タービン建屋地下や坑道にたまった高濃度の汚染水をどうするか、という問題は依然として残る。
汚染水は現在、復水器、復水貯蔵タンクや圧力抑制室用の貯水タンクなどを使って、玉突きのように次々と移し替える作業を進めている。しかし、タンクがいっぱいになれば水の保管場所に困ることになる。
東電では、すでに敷地内にある別のタンクをプール代わりに使い始めたが、それでも容量が足りなくなれば、一時的に放射線管理区域を設定し、そこにプールを仮設することも視野に入れている。
政府は、放射性物質で汚染された水の処理について、ため池を掘ったり、タンカーを活用したりすることを検討している。
池を掘る場合、水が土中に染みこまないように防水加工する必要がある。発電所内に設置すると放射性物質の濃度が高いと作業がしづらくなる恐れがあり、ある程度、離れた場所に設置せざるを得ないという。
原子炉の熱を完全に冷まして安定させるまでは、こうした作業は続くことになるが、原子力安全委員会は冷却にかかる期間は「何カ月というものではなく、何年オーダー」と見ている。
その後の道のりも長い。原発の廃炉は通常の場合でも、すべて終えて更地にするまでに20~30年はかかる。燃料を取り出した上で原子炉に通じる配管を封 鎖、5~10年間、密閉状態にしたままにする。原子炉周りの放射能のレベルが下がるのを待つためで、その間は配管などに付着した放射性物質を取り除き、周 辺設備を取り外していく。放射能の状況を確認しながらの慎重な作業になる。

http://www.asahi.com/special/10005/TKY201103310218.html

Indonesia muốn cùng Việt Nam tuần tra trên biển

31/03/2011

Theo phóng viên TTXVN tại Indonesia, sáng 30/3/2011, Đoàn quân sự cấp cao Việt Nam do Trung tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng Tham mưu Trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, dẫn đầu đã có cuộc gặp song phương với Tư lệnh Quân đội Quốc gia Indonesia (TNI), Đô đốc Agus Suhartono tại Tổng hành dinh TNI ở Cilangkap, nhân dịp đoàn tới Jakartar tham dự Hội nghị Tư lệnh lực lượng quốc phòng các nước ASEAN lần thứ tám (ACDFIM-8) từ ngày 29/3/2011 - 2/4/2011.
Tại cuộc gặp, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ đã điểm lại những bước phát triển ngày càng tốt đẹp trong quan hệ giữa quân đội hai nước, đồng thời bày tỏ nhất trí với đề xuất của Đô đốc Suhartono về việc sớm cụ thể hóa MoU, trong đó bao gồm việc tuần tra liên hợp trên biển, góp phần bảo đảm an ninh và ổn định tại vùng biển biên giới hai nước, khu vực và thế giới.
Trung tướng Đỗ Bá Tỵ đề nghị giao cho các cơ quan chức năng sớm tổ chức cuộc họp cấp chuyên viên để thực thi những nội dung mà bên đã bàn thảo và nhất trí.
Nhân dịp này, Tổng Tham mưu Trưởng, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ đã mời Tư lệnh TNI, Đô đốc Suhartono thăm Việt Nam vào thời gian thích hợp, và Đô đốc Suhartono đã nhận lời
Phát biểu tại cuộc gặp, Đô đốc Suhartono đã chúc mừng Trung tướng Đỗ Bá Tỵ vừa được bổ nhiệm giữ cương vị Tổng Tham mưu Trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam và chào mừng đoàn quân sự cấp cao của ta tới dự hội nghị ACDFIM-8.
Đô đốc Suhartono đã đánh giá cao việc Việt Nam tổ chức thành công các hội nghị quốc phòng-quân sự trong năm đảm nhiệm vai trò Chủ tịch ASEAN 2010, đồng thời nêu rõ các hội nghị quốc phòng-quân sự năm nay là sự tiếp nối của các hội nghị đã được tổ chức tại Việt Nam năm ngoái. Ông bày tỏ hy vọng sự tham gia của Việt Nam sẽ đóng góp quan trọng vào thành công của hội nghị ACDFIM-8. Nhân dịp này, hai bên đã chia sẻ quan điểm chung về tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Về quan hệ song phương, Đô đốc Suhartono đã ca ngợi tình hữu nghị truyền thống lâu đời giữa hai dân tộc Việt Nam và Indonesia do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tổng thống Sukarno dày công vun đắp và đang phát triển trên nhiều lĩnh vực, trong đó có quốc phòng-quân sự.
Ông Suhartono nhấn mạnh việc hai nước ký kết Bản Ghi nhớ (MoU) về tăng cường hợp tác giữa các quan chức quốc phòng và các hoạt động liên quan nhân dịp Tổng thống Susilo Bambang Yudhoyono thăm Việt Nam năm 2010 là sự kiện quan trọng trong quan hệ giữa hai quân đội. Ông cũng nhắc lại rằng hai bên đã nhất trí tăng cường những nỗ lực nhằm đẩy nhanh việc "hiện thực hóa" những vấn đề đã nêu trong văn bản đó.
Ông Suhartono khẳng định một trong những ưu tiên đầu tiên của Indonesia là xúc tiến bàn thảo để hải quân hai nước có thể sớm tiến hành tuần tra liên hợp tại khu vực giáp ranh trên biển của hai nước. Bên cạnh đó, ông đề nghị tiếp tục trao đổi đoàn, tăng cường hợp tác trong đào tạo, chia sẻ kinh nghiệm và trao đổi thông tin trong lĩnh vực quốc phòng-quân sự, coi đó như những biện pháp nhằm "hiện thực hóa" MoU. Ông đề nghị hai bên xúc tiến tổ chức ngay trong năm nay cuộc họp cấp chuyên viên để bàn các vấn đề cụ thể.
Theo TTXVN/Vietnam+

http://phapluattp.vn/20110331093046893p0c1013/indonesia-muon-cung-viet-nam-tuan-tra-tren-bien.htm

2 giờ sáng, đi nhận vé nghe nhạc Trịnh

30/03/2011

Sáng 30-3, hàng ngàn người hâm mộ đã đến Hội quán Hội ngộ (Khu du lịch Bình Quới, TPHCM) để nhận vé miễn phí xem đêm nhạc Trịnh với chủ đề “Trịnh Công Sơn – Người ca thơ”.
Theo thông báo của ban tổ chức, 8 giờ chính thức phát vé nhưng dòng người hâm mộ đã đến hội quán từ rất sớm, xếp hàng từ đầu đến cuối khu du lịch Bình Quới. 2.500 vé mới được phát chóng vánh trong vòng 30 phút.
Bạn Ngọc, một trong những người may mắn nhận được vé, phấn khởi: “Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, năm nay mình đến từ lúc 6 giờ để xếp hàng nên mới có vé”.
Dòng người xếp hàng để được nhận vé
 
Không riêng gì Ngọc, nhiều người còn đến từ 2, 3 giờ sáng. “Tôi đến đây từ 2 giờ. Tôi còn đem theo cả áo ấm vì lúc đó trời rất lạnh” - một bà cụ hơn 60 tuổi giơ tấm vé lên khoe.
Kiên nhẫn xếp hàng với mong muốn có được một vé xem
Dòng người đông đúc
 
Lúc ban tổ chức thông báo hết vé, cũng là lúc cảnh buôn bán vé nhốn nháo xảy ra. Nhiều người không muốn về tay không nên đã chấp nhận bỏ ra 200.000 đồng đến 250.000 đồng để mua lại vé từ người khác.
 
“Chồng tôi mê nhạc Trịnh lắm nên tôi đành “bấm bụng” bỏ ra 200.000 đồng để mua cho được một vé” – chị Ái, ngụ ở quận Gò Vấp, cho biết. Để trục lợi, nhiều hộ dân ở gần khu du dịch đã huy động cả gia đình đến sớm xếp hàng nhận vé rồi bán lại cho những người cần.
Nhiều người chấp nhận bỏ ra 200.000 - 250.000 đồng để mua vé
 
Đêm nhạc Trịnh Công Sơn – Người ca thơ sẽ diễn ra vào lúc 19 giờ ngày 4-4 tại Khu Du lịch Bình Quới với sự tham gia thể hiện của các ca sĩ Lan Ngọc, Saxophonist Trần Mạnh Tuấn, Quang Dũng, Đức Tuấn, Phương Thanh, Lân Nhã, Quỳnh Lan, Kyo, Thủy Tiên…
 
Theo Phan Anh (NLĐO)
http://phapluattp.vn/20110330034846318p1021c1084/2-gio-sang-di-nhan-ve-nghe-nhac-trinh.htm

Govt may spray resin on N-plant / Sticky material should keep down radiation

The government will likely go ahead with a plan to spray resin inside the troubled Fukushima No. 1 nuclear power plant, which it hopes will contain the spread of radioactive substances, sources said Wednesday.
The government has begun full-fledged discussions on different plans to stop the spread of radioactive substances that have been leaking continuously from damaged reactors at the plant run by Tokyo Electric Power Co.
In addition to efforts to cool the reactors and spent nuclear fuel pools by TEPCO and the Self-Defense Forces, the government has asked for aid from private companies and other nations, including the United States, to deal with the accident.
It is believed spraying resin would minimize the spread of radioactive substances, which would allow repair work at the plant to proceed more smoothly, the sources said. Efforts to restore the reactors' cooling functions have seesawed repeatedly, with the detection Wednesday of radioactive iodine-131 at levels 3,355 times the legal limit in seawater near the plant being the latest wrench in the works.
Spraying resin on debris inside the plant could begin as early as Thursday, the government sources said. The operation would last for about two weeks, they said.
The plan involves using a remote-controlled robot to spray resin over about 80,000 square meters inside the 120,000-square-meter facility. The areas to be sprayed were contaminated by radiation from debris scattered by several hydrogen gas explosions in the days after the March 11 earthquake.
Synthetic resin would likely be used, possibly Kurita Water Industries Ltd.'s Kuricoat C-720 Green. The product is usually used to prevent dust and sand from being blown off reclaimed and developed land. Coating the debris with resin is expected to prevent the radioactive materials from spreading into the air.
The government had considered spraying resin from a helicopter, but about 3,000 flights would be necessary because only a limited amount could be sprayed each time. Since this method could also put helicopter crews in danger, the government rejected this option.
To address the about 25,000 square meters of buildings thought to be contaminated, such as those housing the reactors, some general contractors have proposed covering the structures with tents, covering the walls with sheets and other plans. But these plans could take months to complete, the sources said.
The government is also studying the possibility of using helicopters to spray other chemicals that could prevent the dispersal of radioactive substances.
Meanwhile, highly radioactive water in the basements of turbine buildings remains a big problem.
The Land, Infrastructure, Transport and Tourism Ministry said it had considered dispatching port-use tankers to collect the contaminated water and then shuttle it via Maritime Self-Defense Force vessels to tankers anchored offshore. But the Defense Ministry deemed the plan too risky.
"We don't have the ability to completely isolate the radiation-contaminated water, so that would've put SDF personnel at too much risk," a ministry official said.
The government is now considering building temporary facilities for storing the contaminated water inside the plant and other options.
These plans are being devised by a radiation control team comprised of senior officials from the Japanese and U.S. governments, nuclear experts, and personnel from the SDF and the U.S. military. The team is led by Sumio Mabuchi, a special adviser for the prime minister. The sources said the team decided to go ahead with the resin spraying at its meeting Tuesday.
The measures, however, are only stopgap, and the government said it would come up with more permanent solutions to contain the radioactive materials after temperatures in the nuclear fuel rod pools fall and the reactors stabilize.
"We have to end the crisis at the nuclear plant, minimize radioactive contamination of surrounding areas and prevent any health damage," Chief Cabinet Secretary Yukio Edano said at a press conference Wednesday. "To accomplish that, we have experts in various fields working on a variety of plans, including possibly covering [the buildings at the plant]."
(Mar. 31, 2011)
 
http://www.yomiuri.co.jp/dy/national/T110330005470.htm

Tập đoàn, tổng công ty gửi nhà băng hơn 1,6 tỷ USD

Liên quan đến việc rà soát tiền gửi là ngoại tệ tại các ngân hàng của các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu cho biết, qua báo cáo từ 78 tổ chức, tập đoàn, tổng công ty thì tổng số dư tiền gửi ngoại tệ của các tổ chức này tính đến cuối tháng 3/2011 là 1,61 tỷ USD.
Tổng số dư tiền gửi ngoại tệ của các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước tính đến cuối tháng 3/2011 là 1,61 tỷ USD. Đó là thông tin từ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Giàu, khi ông trả lời những câu hỏi liên quan đến việc điều hành chính sách tiền tệ, tín dụng, được báo giới liên tiếp gửi đến người đứng đầu ngành ngân hàng tại buổi họp báo Chính phủ chiều 30/3.
Phải tin vào chính sách
Tại buổi họp báo, phần lớn các câu hỏi được báo giới đưa ra vẫn chủ yếu tập trung vào tính hiệu quả của việc điều hành chính sách tiền tệ, tín dụng, tỷ giá, thị trường ngoại tệ, vàng... trong thời gian qua.
Sau khi nhận được những "phàn nàn" về thực tế diễn biến trên thị trường sau hàng loạt các giải pháp được đưa ra, lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước quả quyết, những chính sách đưa ra đã bước đầu có hiệu quả, những biến động trên thị trường tiền tệ, ngoại tệ, vàng đã giảm nhiệt khá nhiều.
"Chính phủ đã có những chính sách, giải pháp với nỗ lực là kiềm chế lạm phát. Chúng ta đừng có bi quan hay nghi ngờ gì trước những giải pháp đó. Trách nhiệm của chúng ta là phải tin vào những chính sách, bởi như thế nào cũng phải chờ thời gian thực hiện trong cuộc sống đã", Thống đốc nói.
Liên quan đến việc rà soát tiền gửi là ngoại tệ tại các ngân hàng của các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu cho biết, qua báo cáo từ 78 tổ chức, tập đoàn, tổng công ty thì tổng số dư tiền gửi ngoại tệ của các tổ chức này tính đến cuối tháng 3/2011 là 1,61 tỷ USD, trong đó, lượng tiền gửi có kỳ hạn là 376 triệu USD.
Theo Thống đốc, con số dư tiền gửi có kỳ hạn rõ ràng là nhằm mục đích găm giữ. Do đó, trong tuần tới, Ngân hàng Nhà nước sẽ có văn bản yêu cầu các tập đoàn, tổng công ty bán lại số ngoại tệ gửi có kỳ hạn nói trên cho tổ chức tín dụng theo chỉ đạo của Chính phủ.
"Sau khi bán lại cho các ngân hàng, nếu các doanh nghiệp có nhu cầu chính đáng về ngoại tệ thì các ngân hàng chắc cũng sẽ phải bán lại đúng theo chỉ đạo của Chính phủ", Thống đốc khẳng định.
Phiên họp báo của Văn phòng Chính phủ ngày 30/3/2011 (ảnh Vneconomy)
Một vấn đề cũng được báo giới quan tâm là việc các ngân hàng sẽ thu phí khi bán ngoại tệ cho người dân và doanh nghiệp. Người đứng đầu Ngân hàng Nhà nước, cho biết đây mới chỉ là phương án đề xuất và đang được các cơ quan chức năng cân nhắc, chưa trở thành chính sách. Tuy nhiên, ông cũng cho rằng đây vốn là công cụ được các nước sử dụng phổ biến.
"Không nên hiểu đây là một loại phí thông thường mà nên nhìn nhận nó là một biện pháp được triển khai để không khuyến khích người dân sử dụng ngoại tệ tiền mặt. Nếu các bạn sang nước khác có khi cầm USD cả ngày cũng không mua được thứ gì vì không ai nhận USD", Thống đốc nói.
Cũng liên quan đến lĩnh vực tiền tệ, trả lời câu hỏi về việc một số ngân hàng áp dụng huy động tiền gửi bằng VND, nhưng được đảm bảo bằng USD, lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước cho biết chỉ mới biết được thông tin này. Trong tuần tới sẽ chỉ đạo các cơ quan chức năng thẩm tra lại thực hư thế nào thì mới kết luận được, do đó chưa thể kết luận là vi phạm hay không.
Chính phủ đã chia sẻ về giá xăng dầu
Ngoài vấn đề liên quan đến thị trường tiền tệ, một vấn đề cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt của báo giới là việc giá xăng dầu đồng loạt tăng cao hai lần trong vòng hơn một tháng qua.
Lý giải cho động thái tăng giá này, phát biểu tại cuộc họp báo, Cục trưởng Cục Quản lý giá Nguyễn Tiến Thỏa nói vào ngày 29/3, sau khi xem xét giá thế giới, liên bộ đã chấp thuận đề xuất tăng giá của các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu.
Về mật độ tăng giá khá dày, ông Thỏa cho hay, theo quy định của Nghị định 84, nếu giá cơ sở chênh lệch với giá bán hiện hành thì thời gian điều chỉnh cho phép giữa hai lần tối thiểu là 10 ngày.
Tuy nhiên, trong bối cảnh nền kinh tế có nhiều biến động, liên bộ đã báo cáo Thủ tướng giãn thời gian điều chỉnh lên 30 ngày và lần tăng gần nhất là 24/2. "Đây là điều chỉnh bất khả kháng vì từ ngày 24/2 đến nay, giá thị trường thế giới đã tăng từ 12-17%, gây ra nhiều khó khăn cho doanh nghiệp xăng dầu", ông Thỏa nói.
Cũng theo Cục trưởng Thỏa, Nhà nước đã quyết định điều chỉnh giá xăng dầu, nhưng với nguyên tắc vẫn lùi thuế nhập khẩu về 0%, đồng thời yêu cầu các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu giảm chi phí kinh doanh về mức 600 đồng/lít, thay vì 900 đồng/lít theo tính toán, và không tính lãi 300 đồng/lít để đưa ra mức giá hợp lý.
"Đó chính là những chia sẻ của Chính phủ đối với người dân trong bối cảnh giá thế giới biến động liên tục. Còn nếu tính đủ tất cả các chi phí, thuế lợi nhuận thì lần tăng giá vừa rồi sẽ có mức tăng cao hơn nữa, chứ không chỉ là 2.000 đồng/lít".
Trong khi đó, theo tính toán của Cục Quản lý giá, việc tăng giá xăng dầu vừa qua có thể làm chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng thêm khoảng 0,4%. Nhưng theo lãnh đạo cơ quan này, ngay cả khi điều chỉnh rồi thì giá xăng dầu tại Việt Nam vẫn thấp hơn các nước trong khu vực từ 3.000-5.000 đồng/lít.
Liên quan đến ý kiến cho rằng, giá xăng dầu tăng cao là do Nhà nước thực hiện các khoản thu quá cao, Cục trưởng Nguyễn Tiến Thỏa nói, các khoản thu đối với xăng dầu là 22%, tính trên giá bán, trong khi tại Lào là 38%, Thái Lan 48%, Campuchia là 35%...
"Trong bối cảnh 70% xăng dầu vẫn phải nhập khẩu thì không thể có cơ chế mua cao bán thấp được nữa, mà phải dần chuyển sang cơ chế thị trường", ông kết luận.

http://vef.vn/?vnnid=14812

Chùm bài "bình loạn" chính trị trên báo lá cải ở NB:菅視察問題――ウソが下手すぎる

フリーライター宮島理のプチ論壇 since1997
宮島理
原発事故発生直後から指摘されていた「菅首相の原発視察で初動が遅れ、事態が悪化した」という問題が、より詳細に報じられている。一方、菅政権はこの報道を否定しているが、誰でもわかる下手なウソであり、あまりにみっともない。
「経 済産業省原子力安全・保安院が、震災当日の11日夜、東京電力福島第1原発事故に関して、3時間以内の『炉心溶融』を予測していたことが27日、分かっ た。(略)しかし菅直人首相は12日早朝、原子力安全委員会の班目春樹委員長と予定通り現地を視察。政府与党内からは、溶融の兆候が表れた非常時の視察敢 行で、応急措置の実施を含めた政策決定に遅れが生じたとの見方も出ている。初動判断のミスで事態深刻化を招いた可能性があり、首相と班目氏の責任が問われ そうだ。(略)
与党関係者は『首相の視察でベント実施の手続きが遅れた』と言明。政府当局者は『ベントで現場の首相を被ばくさせられない』との判断が働き、現場作業にも影響が出たとの見方を示した」(共同通信Link
「枝 野幸男官房長官は28日午前の記者会見で、東日本大震災で被災した福島第1原子力発電所の事故発生当初、被害拡大を防ぐため菅直人首相が東京電力に対し、 放射性物質を含む気体を原子炉から抜く作業を速やかに行うよう指示したものの、東電側が直ちには対応しなかったと説明した。『将来検証が必要だ』とも語っ た。(略)
枝野長官によると、12日の首相の福島原発訪問は、炉の気体を抜いても安全性は確保できると判断し、実施を決めたという」(時事通信Link
おそらくこれから、菅政権と東電による醜い責任のなすりつけ合いが続くだろう。どちらにも責任があるのは明らかであり、特に菅首相と東電社長は、まったく リーダーシップを発揮できていないのだから、速やかに交代すべきだ。菅首相に至っては、リーダーシップを発揮しないどころか、現場の邪魔をしまくってお り、これ以上首相を続けられると復旧・復興の妨げになるだけだ。

言うまでもないが、現場で命がけで頑張っている人たちに責任はない。菅 政権を除くすべての日本国民は、被災地、原発で頑張る現場の人たちを一丸になって応援している。これはマネジメント側の問題である。「将来検証が必要だ」 というのは、国民が言うべきセリフなのであって、当事者の菅政権が口にするセリフではない。

ところが、菅政権は下手なウソをついて責 任逃れをしようとしている。枝野氏は、記者会見で明らかなウソをついたことになるのだから、これまで発表されたこと、これから発表されることについても、 政権に都合の良いようにウソばかり含まれていると疑われることになる。今回の大震災で「ポスト菅」として名を上げた枝野氏だが、国民無視で政権延命だけが 目的のウソをつくのはやめた方がいい。

誰の目にも明らかなウソなので、いちいち分析する必要もないかもしれないが、一応整理しておく。枝野氏は、視察前に菅首相がベントを指示していたと言っている。さらに、ベントをしても安全だから視察は可能だとも言っている。

しかし、ベントをすれば放射性物質が大気中に放出される。菅首相が本当にベントを指示したなら、視察は中止されたはずだ。あるいは、最低でも防護服を着た 状態で視察をしたはずである。もっとも、首相が防護服を着ている絵は恐怖感を煽るので、視察自体を中止するのが自然だ。また、ベントが実施されていないの であれば、やるまで何度も指示をしているはずで、「俺が言ってもベントをしないなら、指示はいったんやめて、とりあえず視察でもするか」となるのはおかし い。

やはり、菅首相は当初、原発事故についてまったく理解しておらず、政治的パフォーマンスを優先したと考えるべきだろう。その結果、 事態は悪化した。菅首相の目論見ではパフォーマンスによって「頼りになる菅さん」と賞賛されるはずが、逆に「現場を邪魔して、日本国民の団結心を政権延命 に悪用した菅さん」という現実が明らかになってきた。

菅首相が「撤退はありえない」と東電を脅したのも、自分自身の犯した深刻なミス に気づいていたからではないか。菅政権としては、「東電=官僚的組織」とレッテルを貼り、事業仕分けの時のように、東電を叩いて政権を「正義」の側に置く つもりなのだろう。しかし、そんな茶番劇をしたところで、「俺のミスをカバーするために、現場の人間は命をかけろ!」と、われわれの指揮官が錯乱した事実 は消せない。

菅政権の相変わらずの無能ぶりが明らかになるにつれて、ようやく野党からも、4月になったら退陣要求も考えるとの声が出 てきているようだ。ただ、本来なら、昨年の尖閣事件の時点で菅政権を倒しておくべきだった。それを「仙谷下ろし」などという次元に矮小化して、菅政権を3 月11日まで延命させてきた野党にも責任がある。「菅政権のまま解散総選挙をしてくれた方が勝てる」といった醜い計算をしているようなら、そんな野党は要 らない。

http://news.livedoor.com/article/detail/5446716/


菅首相の被災地視察が中止となった。実際の理由は、復興現場を邪魔することになるという批判を各方面から受けたからだろう。

「菅直人首相は21日午前、予定していた東日本大震災の被災地視察を中止した。悪天候が理由としている。(略)首相の視察をめぐっては、地元に負担をかけることから反対論もあり、枝野幸男官房長官は20日の記者会見で『政府内部にも(賛否)両論ある』と述べていた」(時事通信Link

やはり、今必要なのは政権批判だ。ほっておくと、菅政権はすぐに政治的アピールをしたがり、現場を邪魔しようとする。この国難を政権延命に利用したがり、 復興支援そっちのけで政局(国会対策)に走ろうとする。そんな政権に対しては、「批判しても改めないようなら退陣要求をする」ということも含んだ上での政 権批判をしなければならない。
菅首相という人の性格を考えると、日本人が善意で「今は大変な時ですから、退陣要求はしません。しかし、あなたの 指導力、行動にはこういった問題点もあるのではないでしょうか」と言った場合、おそらく、前段しか耳に入らないだろう。「退陣要求はないのか! やっ た!」となり、批判されている内容は耳に入らないものと思われる。実際に、「バラマキマニフェストを全面的に破棄して復興資金を捻出するべきだ」という批 判・提言について菅政権は実質的にスルーしておきながら、安易な大連立構想のような政権延命策だけは必死にやろうとしている。
今回も、たまたま悪天候なのでそれを口実に中止となったが、天候が悪くなければ、おとなしい批判だけでは菅首相は視察を強行したと思う。政権にしがみつくことしか考えていない人間を改めさせるには、もっと強くまわりが批判しなければならない。
もし、「非常時だから政権批判はするべきではない」というムードで日本中が覆われ、一切の批判が封殺されていたら、菅首相はそのまま視察に行っていただろ う。下手をすれば、既に何度も何度も視察に行っていた可能性もある。その結果、現場の活動が邪魔され、菅首相の「恫喝」(「撤退はありえない」など)のた めに現場の玉砕的活動が増やされていたかもしれない。「非常時だから政権批判はするべきではない」というタテマエさえ守れればいいと考える人は、現場の人 間が何人死のうが関係ないのだろうか。
過剰な自粛ムードや政権批判弾圧ムードを見ていると、日本人というのは何も進歩していないどころか、一部 は退化していると言わざるをえない。あの太平洋戦争中だって、東条英機首相は批判され、退陣要求もなされていた(「右翼」からも)。情報が極度に統制され ていた当時は、批判・退陣要求までに時間を要したが、現在では、「この首相はダメだ」という情報が出てきた段階で、素早く政権批判を始めなければいけな い。
非常時とは、「自粛をしている殊勝な私」「政権批判を自重している殊勝な私」というイメージで思考停止することではない。ゴール(今回なら 「復興」)のために何ができるかを一人一人が考えて行動することだ。「復興」を妨げる政権を批判することは、現場の人たちを守るためにも、絶対に必要な行 動である。

追記:案の定、命がけで放水作業をしていた東京消防庁の隊員に対して、菅政権関係者が長時間連続の放水を強制し、「実施しなければ処分する」Link と恫喝したというニュースが入ってきた。どうやら、隊員を恫喝したのは海江田万里氏Link のようだ。これは、「撤退はありえない」と、現場の人間に玉砕的活動を強制する菅首相の体質が、菅政権全体に蔓延していることのあらわれだろう。これでも 政権批判を許さないという人は、「菅政権の政治的パフォーマンスのために現場の人間は死んで当然」と言っているに等しい。
現場の人間に危険な任 務を与えるなら、現場を信頼して、最大限、安全を確保させる。仮に、成果が望めず、危険があまりに大きいようなら、指揮官が「撤退」も決断する(「撤退」 に伴う「損失」も引き受ける)。そういう「普通」のことをせずに、政権のアリバイ作りのために現場の人間の生命を道具のように扱う菅政権を、絶対に許すこ とはできない。
http://miyajima.ne.jp/index.php?UID=1300685255


「がんばろう日本」と欺瞞的スローガンを言う精神論の虚妄と買い占めという非道


「この大災害時でも略奪や暴動が起きず、配給にも並んで互いに譲り 合っている」――。海外メディアは日本人の規律の正しさを称賛しているが、足元では「買い占め」という非道がまかり通っているのも事実。規則正しい日本人 をパニックに追い込んだのは、菅政権の場当たり対応である。
福島県産野菜は「出荷制限」から「摂取制限」に。原発から20~30キロ圏内 の「屋内退避」の住民には一転、「自主避難」を呼びかけた。小出しで後手後手の危機対応に加え、枝野官房長官は「『直ちに』健康に害は与えないが、『念の ため』摂取は控えて」などと、極めて曖昧で矛盾に満ちた発言を連発している。
臨床心理士の矢幡洋氏は「人は不安な状況だと、情報発信に矛 盾があればネガティブな情報を受け止める傾向にある」と指摘するが、政府がパニックを恐れて事実を小出しにするほど、「何か裏に隠している」と国民の不安 は解消されず自衛に走る。こうして被災地から遠く離れた関西や九州まで買い占め騒動は拡大していったのだ。
極め付きが、25日の菅首相の「国民向けメッセージ」だ。久しぶりに姿を現せば、「予断を許す状況ではないが、力を合わせて乗り越えていこうではありませんか」と、むやみに精神論を振りかざし、具体的な方策は何ひとつ打ち出さない。
「倒産寸前の企業経営者が、業績悪化を隠し“顧客中心で頑張ろう”とハッパをかければ、ますます社員は不安になるのと同じ。菅首相の精神論を聞けば、国民は『この人に策はない』と不安心理を増幅させるだけです」(矢幡洋氏=前出)
菅政権の“大本営発表”に見切りをつけ、真実の情報を見つけようとしても、メディアは「がんばろう日本」のスローガンを垂れ流すばかり。菅のメッセージに呼応するようにAC広告やセンバツのスタンド、海外サッカー選手のユニホームと、この国は精神主義に染まっている。
「実 際に被災地の惨状を目にすれば、うかつに被災者に『がんばろう』とは声をかけられないはずです。この欺瞞に満ちた言葉は、実は被災地以外の人に向けられて いる。“日本はひとつ”“がんばろう”と連呼されれば、誰もが未曽有の災害に耐えて頑張っていると錯覚して、我慢を受け入れるのです。国民を思考停止に陥 らせ、今回の災害の本質を見失わせる効果もあります」(矢幡洋氏=前出)
大本営発表で真実を隠蔽し、「欲しがりません、勝つまでは」のスローガンで国を滅亡に導いた戦中を彷彿させる雰囲気だ。世界が称賛する日本人の深層心理には“危うさ”が漂っている。
(日刊ゲンダイ2011年3月28日掲載)
http://news.livedoor.com/article/detail/5454540/

中国、海洋権益保護を明確化 2年ぶり国防白書 新型潜水艦、護衛艦を増強

2011.3.31 
国防白書を発表する中国国防省の報道官ら=31日午前、北京市内(共同)
クリックして拡大する

国防白書を発表する中国国防省の報道官ら=31日午前、北京市内(共同)
 中国政府は31日、2年ぶりの国防白書「2010年中国の国防」を発表し、当面の国防政策の主要な目標と任務に「国家の海洋権益を保護」することを明確に掲げ、国力増強を背景に、引き続き海洋戦力を強化していく姿勢を打ち出した。
白書は、これまで中国海軍が近海防衛のため「威嚇力と反撃能力を高めた」と指摘、新型潜水艦や護衛艦の増強などに取り組んできたと表明した。(共同)

http://sankei.jp.msn.com/world/news/110331/chn11033111500001-n1.htm

đọc thêm

MSN産経ニュース-‎37 分前‎-徳島新聞

"BỊ ĐỘNG" Ở... BÁO LAO ĐỘNG?..Để hiểu hơn khó khăn của nhà báo trong nước




 

 30-03-2011

Mai Thanh Hải Blog - Làm báo ở Việt Nam, ai cũng biết Báo Lao động. Nếu làm báo ở Hà Nội, tại thời điểm này, dĩ nhiên càng không thể không biết những gì đang xảy ra ở Lao động - Một tờ báo mà đã có thời, rất xa, nổi tiếng và được độc giả yêu quý, đón nhận bởi chất lượng, uy tín và tiếng nói. Thế nhưng, có những chuyện của Báo Lao động, không phải cán bộ - phóng viên nào cũng biết, cho đến khi "nạn nhân" chịu không nổi, phải uất ức viết đơn theo kiểu "tâm thư". Chuyện của Nhà báo Cao Hùng, Phóng viên (PV) thuộc Cơ quan Thường trú Báo Lao động tại TP. Hồ Chí Minh (gọi tắt là CQTT) là như vậy. Mình biết Cao Hùng từ lâu, cũng có mấy chuyến công tác cùng. Tuy không nhiều, nhưng đủ để biết "chất" của nhau và dĩ nhiên, trong trường hợp này, Cao Hùng xử lý như vậy mới đúng là... Cao Hùng - dám nói, dám làm và dám chịu trách nhiệm...  Qua đây mới thấy, làm báo bây giờ thật khó, thật khổ và tự dưng, mình lại liên tưởng đến trò "Đuổi hình bắt chữ" phát trên HTV: MC Xuân Bắc chỉ hình con báo hùng hục cuốc đất, hỏi 2 người chơi: "Là cái gì?". Cả trường quay lắc đầu: "Chịu". Xuân Bắc cười: "Báo Lao động"...
------------------
THƯ CỦA NHÀ BÁO CAO HÙNG GỬI TBT BÁO LAO ĐỘNG
Kính gửi: - Ông Vương Văn Việt – Tổng Biên tập (TBT)  báo Lao Động
Tôi là PV Cao Hùng, hiện đang công tác ở Cơ quan Thường trú báo Lao Động tại TPHCM (CQTT). Xung quanh vụ việc lãnh đạo CQTT và ông TBT ra quyết định xử phạt tôi, qua việc đăng bài báo “Khủng hoảng cán bộ lãnh đạo” (số ra ngày 24.3.2011), liên quan đến Trường Cao đẳng Điện lực TP. Hồ Chí Minh (CĐĐL TPHCM). Tôi chỉ là PV bình thường, vốn chỉ biết viết bài, đấu tranh với những tiêu cực, tham nhũng ngoài xã hội. Chưa bao giờ đấu tranh, hơn thua với đồng nghiệp hay với những người thân thiết nhất của mình ngay tại tòa báo.
Tuy nhiên, việc lãnh đạo báo xử phạt tôi, dù mức phạt chỉ 100.000 đồng; nhưng vì danh dự của một người làm báo tâm huyết vì tờ báo Lao Động, nên tôi phải viết những dòng sau đây gửi đến ông, để ông hiểu rõ vụ việc.
 Xin thưa với ông TBT!
Kể từ tháng 10-2010 đến nay, xung quanh các bê bối xảy ra tại Trường CĐĐL TPHCM, tôi đã viết khoảng 10 tin, bài. Cụ thể các tin bài: Nhập nhèm xe công dành riêng chở sếp (bài), Bổ nhiệm cán bộ… lạ đời (bài), Hàng loạt bổ nhiệm sai phạm luật pháp (bài), EVN thanh tra Trường CĐĐL TPHCM (tin), 15 năm dùng bằng giả để dạy sinh viên (tin), Sinh viên mượn tay côn đồ đánh thầy (bài), Trường CĐĐL TPHCM quỵt tiền giáo viên (bài), Thầy Hồng Phương đòi bồi thường hơn 100 triệu đồng (bài), Ông Nguyễn Vĩnh Nghiệp thôi chức Hiệu trưởng Trường CĐĐL TPHCM  (tin) và Khủng hoàng cán bộ lãnh đạo.

PV Cao Hùng trong 1 chuyến công tác tại miền Tây (ảnh: T.Linh)
Tôi không hề quen biết ai tại trường này. Xuất phát từ đơn thư tố cáo, khiếu nại của một số CB-CNV ở trường; nên trong phạm vi theo dõi và trách nhiệm PV của tờ báo bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho Công nhân lao động, tôi đã bắt tay vào điều tra các sai phạm của ông Nguyễn Tấn Nghiệp và những CB khác thuộc ê kíp của ông ta.
Bài báo đầu tiên, lãnh đạo CQTT ký duyệt và Ban Biên tập cho đăng. Song, đến bài thứ 2, khi tôi đã nộp lên bàn lãnh đạo CQTT, thì thật bất ngờ, lãnh đạo CQTT thông báo cho tôi biết rằng: Một ông phụ trách Đảng ủy phía Nam của EVN sẽ dẫn ông Nghiệp tới gặp lãnh đạo CQTT. Tôi khuyên lãnh đạo không nên gặp các đối tượng trên, khi PV đang viết bài phanh phui sai phạm. Tuy nhiên, phía lãnh đạo CQTT vẫn tiếp xúc. Và sau đó, bài báo thứ 2 của tôi buộc phải bị gác lại. Tuy nhiên, do trước khi viết loạt bài này, tôi đã đăng ký đăng  bài trên Trang Bạn đọc, do chị Phương Yên phụ trách, nên tôi đã gửi trước 2 bài cho chị Yên xem, nhận xét và góp ý. Sau đó, mới đăng từng bài riêng lẽ, qua kiểm duyệt của lãnh đạo CQTT.
Buổi tối hôm đó, chị Yên báo cho tôi biết bài báo thứ 2 sẽ ra vào ngày mai. Tôi có nói chị Yên, lãnh đạo CQTT chưa ký duyệt, mà chỉ đạo PV phải xuống trường gặp ông Hiệu trưởng; tuy nhiên, chị Yên vẫn quyết định cho đăng. Sau bài báo thứ 2, tuân thủ chỉ đạo của lãnh đạo CQTT, tôi đã xuống làm việc với ông Nghiệp và  3 cán bộ lãnh đạo khác của Trường CĐĐL, ngay tại phòng làm việc của ông Nghiệp.
Trong buổi làm việc này, ông Nghiệp cũng như Ban giám hiệu nhà trường không có một cơ sở chứng lý nào thuyết phục nhằm phản hồi lại 2 bài báo. Họ thừa nhận có các vụ việc báo nêu và ông Nghiệp xin báo đừng đăng nữa. Cuối buổi làm việc, tôi bước ra khỏi phòng ông Nghiệp để ra về, thì ông Nghiệp, một mặt quát tháo đuổi cả 3 cán bộ dưới quyền ra khỏi phòng; đồng thời tới hộc bàn lấy ra một phong bì đựng tiền, lao về phía tôi, kéo tôi trở ngược vào trong phòng, hòng hối lộ PV một cách trơ trẽn giữa thanh thiên bạch nhật. Tôi đã nghiêm khắc cảnh cáo hành vi vi phạm luật pháp của ông Nghiệp và đi ra khỏi trường.
Vài ngày sau, tôi viết tiếp bài báo thứ 3, có đưa nội dung buổi làm việc với ông Nghiệp. Lãnh đạo CQTT đã ký duyệt và gửi ra tòa soạn. Chị Phương Yên lên trang, dự kiến sẽ đăng bài báo trên. Bất ngờ, vào một ngày nọ, khoảng 16 giờ chiều, chị Yên báo cho tôi biết bài báo đã bị Ban Công đoàn lột ra, bởi có văn bản của EVN đề nghị ngừng đăng, vì EVN không muốn tư tưởng CB-CNV Trường CĐĐL bị xáo trộn, vì đơn vị đó sắp Đại hội Công đoàn.

Tôi không thể nào hiểu nổi, tại sao chỉ vì một lý do … chẳng ra đâu vào đâu, mà một tờ báo lớn như Lao Động lại nghe theo mà gác bài của PV. Tôi vô cùng bức xúc, nên đã đề nghị Thư ký tòa soạn dời bài sang trang 7. Nhưng tới nửa đêm, theo phản ánh của anh em ngoài ấy, lãnh đạo báo đã lột bài viết của tôi xuống lần thứ 2. Hai ngày sau, tôi viết tiếp một tin “15 năm xài bằng giả để giảng dạy”. Ban Điện tử của báo cho tôi biết, đó là một tin “hót” nhất trong buổi sáng hôm ấy. Giữa trưa, tôi phát hiện bài báo của tôi dù không được in trên báo giấy, nhưng lại xuất hiện trên báo điện tử. Và, suốt ngày hôm ấy và cả ngày hôm sau, bài “Hàng loạt bổ nhiệm vi phạm luật pháp” đã đứng đầu trong những tin bài được bạn đọc báo Lao Động điện tử đọc nhiều nhất.
 Sau đó, tôi lại được lãnh đạo CQTT mời tới cơ quan để làm việc với ông Trần Văn Ngọc – Chủ tịch Công đoàn EVN. Trong thâm tâm, tôi không hề muốn gặp bất kỳ ai; một khi bài viết của tôi không có gì sai và bản thân tôi cũng không vi phạm bất kỳ điều gì về tư cách, đạo đức của người viết báo. Song, tuân thủ yêu cầu của lãnh đạo CQTT, tôi chấp nhận gặp ông Ngọc ngay tại phòng làm việc của lãnh đạo CQTT. Khoảng gần trưa, ông Ngọc tới cơ quan, nhưng lại… đèo thêm ông Hiệu trưởng Trường CĐĐL. Tôi đã từ chối gặp ông Hiệu trưởng và xin mời ông ấy ra khỏi phòng để lãnh đạo CQTT và tôi làm việc riêng với ông Ngọc.
Ngay trong buổi làm việc này, tôi đã nói cho ông Ngọc biết: Ông Nghiệp đã có hành vi hối lộ PV. Bên cạnh đó, phía lãnh đạo Trường CĐĐL còn rêu rao đã “mua” được báo Lao Động rồi. Thậm chí, tôi còn trao cho ông Ngọc một ảnh chụp dòng chữ do ông Trần Huy Thanh – một trưởng khoa  Trường CĐĐL –  viết công khai lên bảng thông tin giữa sân trường rằng “muốn có tiền, hãy đi làm PV báo Lao Động” (?!). Tôi cho đó là một hành vi vô văn hóa, xúc phạm nghiêm trọng, trước hết với uy tín của báo Lao Động; kế đó, là hành vi nói sai sự thật, cố tình bôi nhọ, xúc phạm tới danh dự, nhân phẩm của PV báo Lao Động.
Tôi đã tuyên bố với ông Ngọc rằng, tôi sẽ không dừng mà sẽ tiếp tục phanh phui các sai phạm tại ngôi trường này. Ông Ngọc hứa hão sẽ về khuyến cáo ông Nghiệp và cán bộ Trường CĐĐL về việc bôi nhọ trên.

Bẵng đi một thời gian, trong thời gian lãnh đạo CQTT đi nước ngoài, tôi đã liên tục ra những bài báo khác; dẫn tới việc ông Nguyễn Tấn Nghiệp – Hiệu trưởng Trường CĐĐL – phải thôi chức vụ và ra đi.
Như vậy, xâu chuỗi suốt từ đầu tới cuối, loạt bài điều tra do tôi viết đã mang lại một kết quả là ông Nghiệp phải ra đi; cho dù, như tôi đã tường trình ở trên, các bài báo điều tra của tôi, để có thể xuất hiện được trên báo Lao Động, mới khó khăn làm sao ?!
Mới đây, vào ngày 16-3-2011, tôi viết tiếp bài “Khủng hoảng cán bộ lãnh đạo”. Trong suốt 7 ngày, không hiểu vì sao bài báo trên của tôi không được đăng. Một hôm, chị Phương Yên điện hỏi tôi có bài gửi cho trang Bạn đọc không, tôi trả lời: “có bài viết về đoạn cuối của Trường CĐĐL, em đã gửi mấy ngày rồi, nhưng chưa thấy đăng”. Tôi cứ đinh ninh bài báo không bị sự cố gì, nên lãnh đạo CQTT mới không phản hồi thông tin với tôi. Rất có thể bài đã được lãnh đạo CQTT ký, nhưng tồn đọng ngoài tòa soạn; vì vậy, tôi đã mail bài cho chị Yên. Sang ngày thứ 8, bài báo mới được đăng trên trang Bạn đọc. Khi đó, tôi mới được biết, bài báo ấy, lãnh đạo CQTT vẫn… chưa ký duyệt.v.v…
Kính thưa ông Tổng Biên tập!
Hơn 15 năm làm cho duy nhất tờ báo Lao Động, với hàng ngàn bài báo, hàng chục loạt bài điều tra; tôi chưa bao giờ khốn khổ, vất vả đến như vậy. Chưa có loạt bài điều tra nào, để cho chúng xuất hiện trên mặt báo, tôi phải khó nhọc, gian truân như vậy. Tới giờ này, tôi vẫn chưa thể trả lời cho mình câu hỏi, vì sao các bài điều tra của tôi,  xung quanh các sai phạm của Trường CĐĐL lại… lên bờ xuống ruộng, trần ai, khoai củ như vậy ?
Vâng, tôi có vi phạm quy định của cơ quan, lãnh đạo xử phạt, tôi chấp nhận. Song, tôi cũng muốn hỏi lãnh đạo báo Lao Động: Khi PV viết bài, lãnh đạo báo gặp gỡ đối tượng bị PV điều tra, liệu có vi phạm nguyên tắc hay không ?
Khi PV viết bài, suốt thời gian 7 ngày, lãnh đạo báo gác bài PV mà không hề hồi âm, cho PV biết bài đã bị gác vì lý này hay lý do kia, thì có vi phạm nguyên tắc hay không ? Lẽ ra, PV cần được biết ngay tức thời rằng, bài báo bị gác do viết còn sai sót, hoặc PV có dấu hiệu ăn hối lộ phía bị phê phán.v.v… Nếu được thông báo và có lý do xác đáng, tôi tâm phục khẩu phục và chấp nhận bị gác bài mà không áy náy điều gì. Đằng này, sau 7 ngày không có ý kiến gì với PV, tới khi báo ra, lãnh đạo báo mới cho biết bài báo “không có thông tin gì mới” (?).
Tiếp theo đó là ra quyết định xử phạt tôi. Thiết nghĩ ở đây, cho dù tôi có mắc sai phạm của báo, thì so với những gì PV thực hiện, (mang lại kết quả tốt là kẻ sai phạm phải ra đi, giúp hàng loạt CB-CNV tại trường CĐĐL đòi được công bằng), sai phạm đó cũng không đáng kể. Bởi lẽ, PV của báo đã điều tra chính xác các sai phạm. Về mặt danh dự, các bài báo đã là minh chứng hùng hồn cho cả tập thể CB-CNV trường CĐĐL một chân lý: Báo Lao Động đã không bị mua như một số người trong ê kíp của ông Hiệu trưởng từng rêu rao  bôi nhọ tờ báo. Qua đó, uy tín của tờ báo càng được nâng cao trong bạn đọc. Lẽ ra, với những gì PV đã làm, ít ra lãnh đạo báo phải động viên, an ủi; đằng này, trái lại, một… cái tát vào mặt PV chỉ vì vi phạm quy định trên.
Kính thưa ông Tổng Biên tập!
Tôi viết những dòng này gửi tới ông không phải để khiếu nại quyết định xử phạt tôi. Tôi viết những dòng này là từ đáy lòng của một người trót 15 năm  về với báo Lao Động. Tôi viết những dòng này là với tấm lòng của một PV đã trải qua bao thăng trầm, bao gian khổ, để như con ong, từng ngay tỏa đi khắp nơi, mang về cho tờ báo của mình những gì hay nhất, tinh túy nhất, để báo Lao Động không thua kém ai, để bằng anh bằng em với những tờ báo khác.
Tôi viết những dòng này với một niềm tin bất di bất dịch rằng, tôi không bao giờ vi phạm bất cứ một điều gì về tư cách, đạo đức để tờ báo Lao Động phải xấu hổ vì cá nhân tôi.
Tôi viết những dòng này, với một tấm lòng chân thành, hy vọng về một tương lai tươi sáng cho tờ báo, mà ông là người đứng đầu tờ báo, đang chèo chống để con tàu Lao Động sẽ tới một bền bờ vinh quang trong một ngày nào đó không xa…

ảnh: T.Linh
Tôi biết rằng, có thể sau những dòng tôi viết trên sẽ làm ông và những người khác không vui. Rất có thể tôi sẽ bị  ghét bỏ, tôi sẽ càng gặp nhiều khó khăn hơn, các bài viết sau này của tôi sẽ càng bị soi và lên bờ xuống ruộng nhiều hơn.v.v…
Song, tôi vẫn phải nói, cho vơi bao nhiêu điều chất chứa trong lòng, mà tôi mong muốn ông là người đứng đầu tờ báo phải biết. Tôi sẽ nhận quyết định xử phạt từ ông một cách nhẹ nhàng thanh thản, mà không hối tiếc hay cáu giận vì bất cứ một điều gì. Bởi lẽ, trả giá cho việc xử phạt ấy, các bài báo của tôi hay nói một cách sâu sắc hơn, loạt bài điều tra trên báo Lao Động đã góp phần gạt bỏ được cái xấu, lấy lại lẽ phải công bằng cho tập thế CN-CNV tại một đơn vị. Và như vậy, làm sao tôi phải hối tiếc hay cáu giận, thưa ông Tổng Biên tập ?
 Trân trọng!
                          TP Hồ Chí Minh, ngày 28 tháng 3 năm 2011
                                                                Người viết
                                                     Phóng viên CAO HÙNG
(Nội dung đơn đăng trên Entry này đã được Nhà báo Cao Hùng đồng ý)

http://vn.360plus.yahoo.com/thanhhaivir/article?mid=8185

Thảm họa Fukushima làm lộ rõ nhược điểm của Nhật trong lĩnh vực công nghệ hạt nhân//Mỹ, Pháp giúp Nhật Bản xử lý sự cố tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima

Thứ tư 30 Tháng Ba 2011


Mức độ phóng xạ đe doạ sinh mạng của các toán công tác (©Reuters)
Mức độ phóng xạ đe doạ sinh mạng của các toán công tác (©Reuters)
Lê Phước
Nhật báo Le Figaro tiếp tục quan tâm đến tình hình Nhật Bản với bài viết trên trang nhất « Hạt nhân : Tình hình ở Fukushima hiện tại là không thể lường trước ». Bài báo cho biết, thủ tướng Nhật Naoto Kan ngày càng bị chỉ trích về việc điều hành đối phó thảm họa không hiệu quả.
Nhật Bản luôn được xem là cường quốc công nghệ hàng đầu thế giới. Thế nhưng sự cố Fukushima đã làm lộ nhược điểm của chính phủ và các chuyên gia Nhật Bản. Đó là nội dung chính được nhật báo Le Monde phản ánh qua bài viết « Khủng hoảng cho thấy sự thất bại của nhà nước và các chuyên gia ».
Nhật Bản đang dấn thân vào cuộc chiến dài hơi, có thể kéo dài rất nhiều tuần, để ngăn chặn điều bất trắc, mà nếu xảy ra sẽ là thảm họa kinh hoàng nhất trong lịch sử hạt nhân dân sự. Trong bối cảnh đó, nhiều câu hỏi được đặt ra : Đâu là trách nhiệm của nhà nước và của các tập đoàn trực tiếp điều hành ? Tại sao giới cầm quyền lại không thể yêu cầu cung cấp thông tin minh bạch trong việc điều hành một ngành năng lượng nguy hiểm như vậy ?
Trước tiên, nước Nhật cần xem xét lại chính sách năng lượng của mình. Trước nay, chính sách này hầu như «nằm trong tay» các chuyên gia. Những người chống lại việc xây dựng nhà máy nguyên tử như nông dân hay ngư dân, thường không có tiếng nói trong lĩnh vực cao siêu này. Le Monde cho rằng, không nên xem nhẹ tiếng nói của các nhóm chống hạt nhân, việc sử dụng năng lượng hạt nhân phải là một đề tài suy nghĩ chung, chứ không nên chỉ dành riêng cho các chuyên gia.
Le Monde đánh giá, hiện tại, các tập đoàn khai thác năng lượng gây ô nhiễm ở Nhật không tuân thủ nguyên tắc phòng ngừa và phớt lờ nguyên tắc phải đặt sức khỏe người dân lên trên hết. TEPCO, tập đoàn trực tiếp khai thác nhà máy hạt nhân Fukushima, không phải là duy nhất trong việc che giấu thông tin chạy theo lợi nhuận, mà tất cả các tập đoàn khác ở Nhật đều hành động theo cách đó.
Hạt nhân : các công ty quản lý tư nhân chạy theo lợi nhuận ?
Sau thảm họa Fukushima, ta thấy xuật hiện một vấn đề không chỉ liên quan đến Nhật Bản mà liên quan đến toàn bộ các quốc gia khai thác hạt nhân : đó là có nên tiếp tục giao quyền quản lý các nhà máy hạt nhân cho những công ty tư nhân trong khi mục đích tối thượng của những công ty này là lợi nhuận ? Nếu đã giao quyền đó, thì chính phủ phải có biện pháp gì để buộc các công ty phải có « trách nhiệm xã hội » nhằm bảo vệ lợi ích cộng đồng ? Le Monde kết luận, thảm họa Fukushima đã đưa Nhật Bản vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà người dân ý thức được rằng đã đến lúc họ phải có tiếng nói, chứ không thế cứ phó thác mọi việc cho giới lãnh đạo.
Cũng liên quan đến thảm họa Fukushima, Les Echos có bài nhận định « Việc điều hành đối phó thảm họa chia rẽ giới lãnh đạo Nhật Bản ». Bài viết cho biết, trong khi tình hình tại hiện trường ngày càng tồi tệ, thì quan hệ giữa chính phủ, tập đoàn TEPCO và các cơ quan an toàn hạt nhân của chính phủ ngày càng trở nên căng thẳng. Thủ tướng Naoto Kan tỏ ra nghi ngờ các cơ quan an toàn hạt nhân của nhà nước, và lấy làm quan ngại về sự móc ngoặc giữa chính quyền và các nhà sản xuất công nghiệp lớn ở Nhật Bản.
Học thuyết can thiệp quân sự của Obama
Hôm nay, Hoa Kỳ chính thức trao lại cho NATO quyền lãnh đạo liên quân quốc tế tham chiến ở Libya, nhường những vai trò then chốt cho các nước đồng minh, trong khi Washinton chỉ chấp nhận đóng vai trò « hỗ trợ hậu cần và tin tức tình báo ». Điều này thật « mới lạ » đối với hình ảnh một nước Mỹ mà người ta chỉ quen biết đến là cường quốc thích hành động đơn phương và luôn ở tuyến đầu trận chiến. Phân tích sự kiện này, Le Figaro có bài « Học thuyết can thiệp của Obama : giữa nghĩa vụ phải can thiệp và sự cẩn trọng cần thiết ».
Tờ báo nhận định, sẽ vội vã và sai lầm khi cho rằng với thái độ này Hoa Kỹ muốn « rửa tay gác kiếm » trước cuộc chiến Libya. Thực tế đã chứng minh điều ngược lại. Hôm qua tại Luân Đôn, ngoại trưởng Mỹ bà Hillary Clinton còn tuyên bố ủng hộ việc lật đổ đại tá Kadhafi bằng mọi phương tiện chính trị và ngoại giao. Tổng thống Obama muốn rằng, sự can thiệp vào Libya mang tính « đa phương » và « hạn chế » để đáp ứng nguyện vọng của người Mỹ vốn đã quá mệt mỏi vì chiến tranh.
Le Figaro nhận định, thật ra ông Obama muốn can thiệp vào Libya dưới « danh nghĩa đạo đức ». Ông nói : « Chúng ta dĩ nhiên phải do dự trong việc sử dụng vũ lực để giải quyết nhiều vấn đề trên thế giới, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không bao giờ can thiệp. Không can thiệp vào Libya sẽ là một sự phản bội đối với bản chất của chúng ta ». Ông cũng nhấn mạnh rằng, tinh thần trách nhiệm trước thế giới và lịch sử vẫn luôn mạnh mẽ nơi người Mỹ, dù thuộc đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ.
Thuyết phục thành phần phản đối trong dư luận Mỹ
Để trấn an những cử tri vốn đã « dị ứng » với các cuộc phiêu lưu quân sự, tổng thống Obama đã khéo giải thích về quyết định can thiệp quân sự của ông vào Libya khi nhấn mạnh, sự can thiệp này tuyệt đối không phải là một mưu toan « thay đổi chế độ bằng vũ lực ». Ông nhắc lại việc can thiệp thay đổi chế độ ở Irak đã được 8 năm, với biết bao mất mát người và của. Từ đó, ông cam kết sẽ không lập lại kịch bản này ở Libya.
Thế nhưng, giới lãnh đạo Mỹ dường như hơi « mềm dẻo » trong việc áp dụng quyết định can thiệp hạn chế của tổng thống, nhất là trong ý định lật đổ ông Kadhafi. Đó là việc bóp nghẹt chế độ cầm quyền Libya về mặt chính trị và tài chính, kéo theo tình hình quân nhân trong quân đội Kadhafi đào ngũ hàng loạt. Đó là việc ngoại trưởng Hillary Clinton đã tiếp kiến hôm qua ở Luân Đôn người đứng đầu Hội đồng Lâm thời của phe nổi dậy. Nhân đó, bà này cũng hứa sẽ cử đến Benghazi một đặc phái viên Hoa Kỳ. Còn trên thực địa, máy bay Mỹ luôn ở vị trí tiên phong. Các tướng lĩnh lầu Năm Góc phủ nhận có sự phối hợp với lực lượng nổi dậy, nhưng rõ ràng, theo Le Figaro, các cuộc không kích đã mở đường cho phe nổi dậy.
Le Figaro tóm lại : cẩn thận và cần tính tập thể trên phương diện ngoại giao, hành động vừa kiên quyết vừa uyển chuyển trên mặt trận, trong khi vẫn lưu tâm bảo vệ hậu đài chính trị ở trong nước đề phòng khi có điều ngoài ý muốn xảy ra, đó là học thuyết can thiệp của ông Obama.
Chia sẻ quan điểm này, Le Monde cũng có bài nhận định : « Ông Obama xác định học thuyết quân sự của mình thông qua cuộc chiến tại Libya ». Tờ báo này cũng tập trung phân tích bài diễn văn của tổng thống Obama được đọc vào tối thứ hai để giải thích về quyết định can thiệp vào của chiến Libya của Washington. Ông Obama cho rằng, nước Mỹ có một trách nhiệm đặc biệt đối với thế giới, đó là trách nhiệm của « đệ nhất cường quốc thế giới », tức là phải có trách nhiệm với toàn nhân loại.
Chính vì thế, ông Obama nhấn mạnh, không phải đợi đến lúc quyền lợi bị đụng chạm trực tiếp thì Mỹ mới can thiệp. Trong những trường hợp đặc biệt như thảm họa diệt chủng, thiên tai, hay khi cần thiết bảo vệ các tuyến đường thương mại, Hoa Kỳ phải biết gánh vác trọng trách với những nước khác. Nhưng khi quyền lợi cốt lõi của Mỹ bị đe dọa trực tiếp, thì nước này sẵn sàng đơn phương dùng vũ lực.
Theo Le Monde, qua bài diễn văn của tổng thống Obama, chính giới Hoa Kỳ tỏ ra hoan hỉ vì đã tìm thấy cái điều mà họ đã chờ đợi từ hai năm nay, đó là một học thuyết đối ngoại của tổng thống, theo đó, Hoa Kỳ xem trọng một lối tiếp cận đa phương các cuộc xung đột.
Cuộc họp G20 tại Nam Kinh
Liên quan đến cuộc hợp thượng đỉnh G20 tổ chức ở Nam Kinh Trung Quốc, nhật báo Les Echos cho biết, Paris hoan hỉ vì có thể tổ chức một cuộc họp G20 bàn về thị trường tiền tệ ngay trên lãnh thổ Trung Quốc, còn Bắc Kinh lại làm mọi thứ để đảm bảo rằng cuộc họp sẽ không cho kết quả gì đáng kể.
Hôm nay, 30/3/2011, tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy đến Bắc Kinh, và ngày mai sẽ đến Nam Kinh để khai mạc hội nghị cấp cao G20, một hội nghị đặt trong tâm về chính sách cải cách hệ thống tiền tệ quốc tế. Thế nhưng, theo Les Echos, dù nói về quan hệ Pháp-Trung hay việc tái cấu trúc hệ thống tiền tệ thế giới thì lần này Pháp « buộc phải chơi lá bài khiêm nhường ».
Đầu tiên, ông Sarkozy sẽ tham dự buổi lễ khánh thành cơ ngơi mới của đại sứ quán Pháp ở Bắc Kinh, một công trình mà điện Elysée cho là biểu hiện của tầm cao mới trong quan hệ với Trung Quốc. Thế nhưng, theo Les Echos, mối quan hệ này sau đó hai giờ sẽ được « kiểm nghiệm » trong cuộc hội kiến giữa tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào. Nên nhớ rằng, Trung Quốc đã bỏ phiếu trắng cho nghị quyết 1973 cho phép can thiệp quân sự vào Libya. Đến hiện tại, Bắc Kinh vẫn cho rằng cuộc can thiệp này là « không hợp pháp ». Vì thế, ông Sarkozy sẽ phải khó khăn trong việc bảo vệ quan điểm của mình trước một đất nước được xem là số một trong việc phản đối mọi cuộc can thiệp vào nội bộ nước khác.
Ngay khi tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy sắp đến Bắc Kinh, các phương tiện truyền thông Trung Quốc hầu như không mấy quan tâm. Thông tin về cuộc hội kiến giữa ông Hồ Cẩm Đào và ông Sarkozy không có mặt trên trang nhất. Thậm chí đến hội nghị G20 sắp diễn ra ở Nam Kinh, báo giới nước này cũng thờ ơ. Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc nói rõ rằng, đây chỉ là một hội thảo khoa học thuần túy do Pháp tổ chức và khẳng định, vấn đề tỷ giá đồng nhân dân tệ sẽ không nằm trong chương trình nghị sự. Nhiều chủ đề gai góc cũng đã được rút ra khỏi chương trình thảo luận. Les Echos đánh giá, Trung Quốc đang làm mọi cách để tránh bị chỉ trích ở Hội nghị Nam Kinh.
Về thời sự nước Pháp, báo chí hôm nay dành trang nhất phản ánh nội hình lục đục của đảng cầm quyền UMP sau khi bị thất bại nặng nề trong cuộc bầu cử hội đồng tỉnh vừa qua. Nhật báo Libération chạy tựa lớn trên trang nhất « Thời kỳ hậu bầu cử hội đồng tỉnh : cánh hữu không đầu ». Le Monde chạy tít « phe đa số thuộc đảng của tổng thống đang bị rối loạn và chia rẽ ». Tờ báo cộng sản Pháp L’Humanité dành trang nhất cho bài « Sự chao đảo trên đỉnh ».
Cả ba tờ báo đều đánh giá, sau thất bại trong cuộc bầu cử hội đồng tỉnh, nội bộ đảng UMP có vẻ rối loạn và chia rẽ. Tổng thống Sarkozy ra sức chấm dứt tình trạng lục đục trong đảng. Hôm qua, hai nhân vật cốt cán của UMP đã chính thức « làm hòa ». Nhưng, Libération nhấn mạnh, việc đó chưa đủ để giải quyết cuộc khủng hoảng của đảng này trong khi chỉ còn cách kỳ tranh cử tổng thống có một năm.
Pháp : bạo lực ở trường học
Cuối cùng, La Croix quan tâm đến các vấn nạn ở trường học Pháp với hàng tựa : cứ trên 10 học sinh là có một em là nạn nhân của bạo lực học đường. Hôm qua ở Paris, Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) công bố kết quả cuộc điều tra về nạn bạo lực học đường ở Pháp. Cuộc điều tra được tiến hành ở 12 326 học sinh tiểu học của 150 trường tại Pháp.
Kết quả là 89% các em cảm thấy « tốt » khi ở trường, còn hơn 10% cho biết đã từng chịu nạn bạo hành thân thế hay lời nói. Trong số các nạn nhân, 6,9% thường xuyên bị đánh và 18% bị bạn mình ép cởi quần áo. Một chuyên gia Pháp đánh giá, đây là một hiện tượng không ầm ĩ, nhưng lại xảy ra hàng ngày. Các quốc gia khác thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD), một tổ chức quốc tế gồm 34 nước thành viên, chủ yếu là các nước phát triển, cũng tiến hành điều tra và cũng cho kết quả tương tự như ở Pháp.
Ngoài những trò bạo hành được xem là « truyền thống », trong thời đại Internet ngày nay, đã xuất hiện nhiều kiểu bạo hành mới, nhất là đối với học sinh từ cấp hai trở lên. Trong đó, đáng kể nhất là việc phát tán lên mạng hoặc điện thoại di động hình ảnh hay những đoạn ghi hình có tính chất nhục mạ nạn nhân. Các nạn nhân thường không dám nói, vì sợ người lớn « tịch thu » máy vi tính hay điện thoại của mình.
Để đối phó với tình hình này, các chuyên gia cho rằng, cần có sự can thiệp ngay ở lứa tuổi nhỏ nhất để giúp học sinh cải thiện cuộc sống cộng đồng trong môi trường giáo dục. Một vấn đề đặc biệt được các chuyên gia nhấn mạnh : « trường học không chỉ là nơi giảng dạy kiến thức, mà còn là nơi giáo dục công dân, nơi thầy cô rèn luyện cho các em tinh thần tương thân tương ái và biết kính trọng người khác ». 

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20110330-tham-hoa-fukushima-lam-lo-ro-nhuoc-diem-cua-nhat-trong-linh-vuc-cong-nghe-hat-nhan

Thứ tư 30 Tháng Ba 2011
Mỹ, Pháp giúp Nhật Bản xử lý sự cố tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima
Một nhân viên dùng máy đo mức nhiễm phóng xạ cách Fukushima 40km (Reuters)
Một nhân viên dùng máy đo mức nhiễm phóng xạ cách Fukushima 40km (Reuters)
Đức Tâm
Vào lúc nước biển ở ngoài khơi nhà máy điện hạt nhân Fukushima có tỷ lệ nhiễm phóng xạ cao hơn 3000 lần mức cho phép, hôm nay 30/03/2011, phát ngôn viên chính phủ Nhật thừa nhận : "Chúng tôi đang nghiên cứu các biện pháp khác nhau, nhưng vào thời điểm này, chúng tôi không thể nói được rằng là khi nào thì sẽ lại làm chủ được tình hình".
Trong bối cảnh đó, Mỹ và Pháp tuyên bố sẵn sàng giúp đỡ Nhật Bản và chính quyền Tokyo đã chấp nhận sự hỗ trợ này. 
Theo thông tin mới nhất từ phía TEPCO, tập đoàn khai thác nhà máy điện Fukushima, trong số 6 lò phản ứng tại nhà máy này, các chuyên gia mới chỉ khống chế được lò số 5 và 6. Bốn lò còn lại, thì coi như bỏ đi, tình hình không ổn định. Vấn đề đáng lo ngại nhất là các thanh nhiên liệu ở lò số 1, 2 và 3 bị hư hỏng và có rò rỉ phóng xạ với mức độ rất cao.
Hôm qua, thủ tướng Nhật Bản, Naoto Kan đã điện đàm với tổng thống Mỹ Barack Obama. Lãnh đạo hai nước khẳng định lại tầm quan trọng của sự họp tác chặt chẽ giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản để đối phó với cuộc khủng hoảng hạt nhân hiện nay.
Bộ Năng lượng Mỹ dự tính gửi đến Nhật Bản các robot - người máy – đặc chủng, có thể làm việc trong môi trường phóng xạ rất cao, đi sâu vào khu vực gần tâm lò, để thu thập các thông tin cần thiết. Bên cạnh đó, tổng thống Mỹ còn hứa giúp đỡ các nạn nhân ngay lập tức và kể cả về lâu dài.
Trong khi đó, tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy, sẽ tới thăm Nhật Bản vào ngày mai để bày tỏ tình liên đới với nhân dân Nhật Bản. Ông sẽ là nguyên thủ quốc gia đầu tiên tới xứ hoa anh đào kể từ sau thảm họa động đất và sóng thần, ngày 11/03 vừa qua.
Sau nhiều ngày tìm mọi cách tự xử lý, ngày 28/03 vừa qua, TEPCO đã buộc phải kêu gọi đến sự hỗ trợ của các chuyên gia thuộc các tập đoàn lớn của Pháp như công ty điện lực EDF, công ty năng lượng hạt nhân Aréva, Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Pháp, CEA. Trước đó, ngày 18/03, EDF đã thông báo gửi tới Nhật Bản 130 tấn thiết bị chuyên dụng, trong đó có robot có thể làm việc thay thế cho người tại những nơi có tai nạn hạt nhân.
Các chuyên gia Nhật Bản đứng trước một vấn đề rất khó giải quyết : Họ phải tìm mọi cách bơm nước vào để làm nguội các lò phản ứng. Thế nhưng, vỏ bọc lò và hồ chứa nước làm nguội lại bị nổ vỡ hoặc rạn nứt, do vậy, nước bơm vào bị nhiễm phóng xạ sẽ tràn ra ngoài, thẩm thấu xuống các mạch nước ngầm. Nếu dừng bơm nước, thì nhiệt độ trong các lò lại tăng cao.
Cơ quan An toàn Hạt nhân Nhật Bản cho biết là trước tình hình chưa từng có này, cần phải nghĩ đến những giải pháp đặc biệt, khác hẳn với những phương pháp vẫn được áp dụng cho đến nay.
Theo báo chí Nhật Bản, có nhiều phương án đã được đưa ra. Tờ Asahi Shimbun cho biết là các chuyên gia có thể dùng một loại nguyên liệu đặc biệt phủ lên toàn bộ các cơ sở bị hư hại, qua đó, hạn chế được mức độ bốc hơi nước bị nhiễm phóng xạ. Một giải pháp khác là điều một tàu chở dầu cỡ lớn đến gần khu vực các lò từ số 1 đến số 4, để hút nước bị nhiễm phóng xạ cao trong các phòng máy và đường hầm gần lò số 2. Có như vậy, các chuyên gia mới vào được khu vực này để trực tiếp xử lý sự cố.
Việc phát hiện ra chất plutonium tại năm nơi gần nhà máy Fukushima và mức độ tích tụ iode bị phóng xạ và chất cesium trong nước biển đã gây ra nhiều lo ngại về nguy cơ ô nhiễm nặng nề môi trường, rau quả và hải sản.
Ngày hôm qua, thủ tướng Nhật Bản thừa nhận là không thể dự báo được tình hình tại Fukushima. Ông cũng nói là chính phủ đang làm việc trong tình trạng báo động tối đa để tránh một thảm họa môi trường.
Nếu tính theo số nhà máy và số lò phản ứng nguyên tử, thì Hoa Kỳ là cường quốc số một về điện hạt nhân (70 nhà máy, 104 lò), đứng thứ hai là Pháp (19 nhà máy, 58 lò) và thứ ba là Nhật Bản (17 nhà máy, 54 lò). Việc Nhật Bản, cường quốc về kinh tế và công nghệ, phải cầu cứu sự hỗ trợ của Mỹ và Pháp cho thấy, điện hạt nhân là một ngành công nghiệp đầy rủi ro, hiểm họa.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20110330-my-phap-giup-nhat-ban-xu-ly-su-co-tai-nha-may-dien-hat-nhan-fukushima