30 tháng 9 2011

China Advances Maritime Ambitions With Its Growing Economy

China Advances Maritime Ambitions With Its Growing Economy

September 29, 2011
Stephanie Ho | Beijing
China, with its vast territory and agrarian culture, has historically been a continental power. But as the country celebrates its National Day on Saturday, the focus has moved to the oceans, which increasingly are viewed as critical to China’s economic future. China’s renewed emphasis on its maritime territorial claims is making its neighbors wary.
When China unveiled its first aircraft carrier in August, the rest of the world took notice.
Chinese officials repeatedly stress that the country's military intentions - on land or on sea - are benign. They point out that China was the only one of the five permanent United Nations Security Council members not to have an aircraft carrier.
Qu Xing heads the China Institute of International Studies, a government foreign policy advisory body. He acknowledges there are worries about China's intentions because of its growing strength. He said Beijing needs to elaborate its position to the world and stress its determination in maintaining peaceful development.
South China Sea negotiations
Miles Yu, an East Asia and military history professor at the U.S. Naval Academy, said he believes China prefers to keep its intentions ambiguous, which makes it actions all the more unsettling to its neighbors.
Yu stresses that his views are his own and that he does not speak for the U.S. government.
"Well, China's rise with a vengeance - in other words, China believes right now that it is China's time to become the world's dominant power. China has never shied away from that claim," said Yu. "You hear the phrase that the 21st century is the Chinese century - and all these sayings are just a matter of course out of the mouths of ordinary Chinese. But to somebody from outside, particularly somebody from a neighboring country, this sounds very scary because what does it mean specifically?"
Brunei, China, Malaysia, the Philippines, Taiwan and Vietnam all have overlapping claims in the South China Sea. China claims the entire area, which is believed to have vast untapped resources of oil and natural gas.
Although other South China Sea claimants have been holding talks on working together to address their territorial disagreements, China has opposed efforts to internationalize the issue. Chinese officials have said they prefer to solve the disputes one on one.
Although the maritime dispute is under renewed scrutiny this year, Yu said the roots of the conflict stretch back much further.
Roots of a superpower
For hundreds of years, China was at the top of a political system to which other smaller countries paid tribute. Starting in the late 19th century, however, western colonial powers such as Britain, France, Germany, Japan, Russia and the United States became the dominant forces in the region.
Yu said China viewed itself as a victim for many years, and now that its power and influence are rising again, neighboring countries may be nervous that they could bear the brunt of Beijing's historical resentment.
“It's been bullied by all others, particularly in the last 170 or so years, so China right now wants to reclaim its role as the center of the world,” said Yu.
The issue of China being bullied is a strong undercurrent that runs throughout the country's recent history.
Li Jingyu, a professor at Liaoning Normal University's Ocean Economy Research Center, emphasized that the invaders who took advantage of China came from the ocean, and that risk still remains.
He said that from a political and military perspective, China's dream of national safety has not yet been realized. He said the so-called "big powers" came to China from the oceans, and that that risk how not yet been solved yet.
Underscoring trade, defense
Li points to the aircraft carrier as a symbol that China will be able to protect the country in the future.
At the same time, Li said the Chinese government's goal is not to establish hegemony in the seas, but to see the peaceful rise of China in a harmonious sea with friendly neighbors and common development.
American professor Yu said China is undergoing a transformation from what he described as a tentative superpower, to a more confident one. He said the gap is still quite large, but that the sign of a true global power is having a navy whose primary job is to protect the country’s economic interests.
“And for the first time, actually, in China's recent history, the economic and strategic or military goals were specifically and tangibly connected, because before, it was either ideological exportation or competition with the Soviet Union or the United States, in Africa or Latin America,” said Yu.
China demonstrated its willingness to use its navy to protect its economic interests in 2009, when it sent ships to join an international anti-piracy effort off the coast of Somalia. Earlier this year, Chinese military ships were instrumental in helping evacuate about 30,000 Chinese from the increasingly chaotic Libyan capital, Tripoli.
The Center for Strategic and International Studies says China’s trade volume has increased dramatically in the past decade and that most of this trade is carried by ship.


China’s Law of the Sea Treaty Double Game

Former U.S. Ambassador to the United Nations John Bolton and former Defense Department official Dan Blumenthal have written an interesting and timely op-ed about China and the Law of the Sea Treaty (LOST).
In “Time to Kill the Law of the Sea Treaty—Again,” the authors describe the duplicitous double game that China plays in the South China Sea and the Yellow Sea by manipulating the provisions of LOST.
China—which is a member of LOST—is interpreting the treaty’s provision on the Exclusive Economic Zone (EEZ) in a manner that prohibits lawful military surveillance activities conducted by the U.S. Navy; at the same time, the Chinese navy engages in military activities within the EEZ of its neighbors in the South China Sea.
In 2009, Chinese vessels harassed civilian, unarmed U.S. Navy surveillance ships in the South China Sea. Both the USNS Impeccable and the USNS Victorious had been patrolling the area in international waters when Chinese naval vessels and “fishing boats” threatened to collide with them and attempted to damage their towed sonar arrays.
Ambassador Bolton’s article describes the futility of believing that U.S. membership in LOST would somehow fix everything with China and the South China Sea. What is certain is that U.S. membership in the treaty is not necessary to secure the Navy’s navigational rights and freedoms. What is necessary, as Bolton concludes, is “properly funding and equipping the Navy and exercising it in China’s exclusive zones, including especially on intelligence missions, based on long-established state practice.”
To the credit of the Obama Administration, in response to the harassment of the Impeccable, it sent in the Aegis destroyer USS Chung-Hoon to escort the surveillance ship during its next mission, proving that when push comes to shove on the high seas, the most effective response is demonstrating our nation’s military capabilities.
Tensions will continue to rise in the South China Sea as China, Vietnam, the Philippines, and other concerned nations vie to divide up the potentially massive oil and gas resources located there. It would appear that even the Obama Administration has discovered that a show of force—and not membership in a treaty that China does not respect—is the surest way of protecting U.S. navigational rights and freedoms in the South China Sea and around the world.
Posted in American Leadership

Gadfly prods China ‘elephant’ to punish PHL ‘mosquito’ in Spratlys

Gadfly prods China ‘elephant’ to punish PHL ‘mosquito’ in Spratlys row

A Chinese columnist in a Beijing-sanctioned web site has called on China to wage “tiny-scale battles" against the Philippines and Vietnam as a warning against other claimants of the disputed Spratly Islands from making aggressive moves against China.

In an opinion column published Thursday on the Chinese Communist Party-run web site Global Times, Long Tao called on China to launch military actions in the Spratlys to ward off other countries laying claim on the islands.

Long Tao was identified as a strategic analyst at think tank China Energy Fund Committee.

“For those who infringe upon our sovereignty to steal the oil, we need to warn them politely, and then take action if they don’t respond," Tao said.

In particular, he issued stern warnings against Vietnam and the Philippines, which he said should be punished for acting “extremely aggressive" in the past months.

Tao called the Philippines a pretentiously weak and innocent “mosquito" that is supposedly not afraid of the Chinese “elephant," adding that China must only refrain from attacking “if mosquitoes behave well."

“But it seems like we have a completely different story now given the mosquitoes even invited an eagle (referring to the United States) to come to their ambitious party. I believe the constant military drill and infringement provide no better excuse for China to strike back," he added.

Tao pointed out that China is not afraid of going to war over the disputed islands since none of the more than 1,000 oil and gas wells and other facilities in the area were built by the Chinese.

“Everything will be burned to the ground should a military conflict break out. Who’ll suffer most when Western oil giants withdraw?" he stressed.

A 2010 report by VERA Files, however, pointed out that China has constructed a lighthouse on Subi Reef, one of the islands in the disputed area.

Under international law, a lighthouse is a recognized base point from where a state can measure its maritime regimes, including territorial sea (12 nautical miles from the baseline), contiguous zone (24 nm), economic exclusive zone (200 nm), continental shelf (200 nm) and extended continental shelf (350nm), the report noted.

Additionally, in 1999, the Philippines claimed that the Chinese structures discovered on “Mischief Reef" had been built for military purposes, which China had denied.

Spratlys gearing up

In his column, Tao lamented that other claimants of the islands in the area have been upgrading and stockpiling their arsenals.

“Singapore brings home high-end stealth aircraft while Australia, India and Japan are all stockpiling arms for a possible ‘world-class’ battle. The US, provoking regional conflict itself, did not hesitate to meet the demands of all of the above," he said.

However, China has also ramped up its military spending, even finishing the construction of its first aircraft carrier in July, which will be ready for sea trials by the end of the year.

The Philippines, for its part, has bought a 378-foot, second-hand US Coast Guard cutter, the BRP Gregorio del Pilar, its largest warship to date.

“However, being rational and restrained will always be our guidance on this matter. We should make good preparations for a small-scale battle while giving the other side the option of war or peace," Tao clarified.

‘Sea of Friendship’

Following his visit to China in early September, President Benigno Aquino III said that the two countries have agreed on the need for a South China Sea “code of conduct" in order to prevent rising tensions coming from all fronts, which could potentially lead to war.

“They actually even responded that there should be an implementing agreement already for the code of conduct in the South China Sea or the West Philippine Sea. That is very significant," Aquino said.

In July, China and Southeast Asian countries agreed on a preliminary set of guidelines in the South China Sea, a rare sign of cooperation in a row that has plagued relations in the region for years.

Such perceived benevolence from the two countries even led to an agreement that they will call the Spratly Islands an area of “friendship and cooperation."

“Both sides were very positive in addressing the issue of the South China Sea," Presidential Spokesperson Edwin Lacierda had said.

People’s Daily commentary

In August, People's Daily, the government agency responsible for the publication of Global Times, ran a similar commentary warning the Philippines for allegedly infringing on China's sovereignty.

The commentary on People’s Daily Online titled “Some countries will pay for misjudging China’s sovereignty," said, “Manila obviously lacks the sincerity to peacefully address the South China Sea issue."

The Chinese newspaper said the Philippines has been calling for a peaceful resolution to the Spratlys dispute.

However, the newspaper noted that “it was reported that the Philippine military constructed this building to guard the disputed waters to shelter itself in case of bad weather. This move has severely violated the ‘Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea.’"

The Declaration of Conduct is a “stop-gap" measure agreed upon by the disputant states with an eye on a more authoritative and binding Code of Conduct.

“The behavior of the Philippines is the invasion of China’s territory and also the destruction of the ASEAN position," it added.
— MRT/HS, GMA News


ASEAN's Economic ties with China Reduces Possibilities of Military Conflicts

ASEAN's Economic ties with China Reduces Possibilities of Military Conflicts

PR Newswire
HO CHI MINH CITY, Sept. 30, 2011 /PRNewswire-Asia/ --

The economic relation between China and the ASEAN is very close despite the territorial disputes in the South China Sea.
The establishment of the China and ASEAN Free Trade Area creates the world's largest free trade area that comprises developed countries and has 1.9 billion consumers, a GDP of nearly US$6 trillion and foreign trade totaling US$4.5 trillion. Huge growth potential and market space, geographical and cultural advantages as well as the current status of the Chinese in the ASEAN have together spurred Chinese firms' enthusiasm to directly invest in the region.
Just taking the household electrical appliance industry for example, China's Midea Electric Appliances, which has already established two plants in the ASEAN region, is planning to invest several millions of US dollars to build the third production facility in the region. After several years of development, Midea has become the largest fanner supplier in the region, where the company is very competitive in the market segment for small household electrical appliances, such as induction cookers and rice cookers. Chinese firms, represented by Midea and Haier, are changing the impression among local consumers that "China-made" is equivalent to low quality.
The participation of Chinese companies has changed the existing pattern, and competition has made the market more vigorous. A few years ago, the home appliance market in Vietnam was dominated by Japanese and South Korean brands, which were content with high profits and neglected the development of middle- and low-end markets as there was no pressure from competition. The entry of Chinese brands, represented by Midea, has led to an overall price decline, improving the affordability for middle- and low-income households and truly making the market a bigger one.
In addition to creating employment opportunities by making direct investment in ASEAN, Chinese companies including Midea have also supported the home appliance industry chain locally and built a pool of specialized talent. Midea alone has directly or indirectly provided 5,000 jobs in Vietnam. In order to reduce costs, Chinese companies have gradually put in place a localization policy by giving priority to local suppliers for raw material purchases and increasing their efforts to develop R&D and marketing businesses locally with the establishment of dedicated technical and marketing forces. By creating a large number of jobs and striving to accommodate the needs of local markets, Chinese companies are welcomed by local governments, give employees more sense of belonging and receive greater recognition from consumers.
The ambitious but warm corporate culture of Chinese companies is clearly more suitable for local markets, as the regional economy gets a second boost. As the European and U.S. economies are getting pummeled today, the rapid development of the China and ASEAN Free Trade Area becomes extremely impressive. Despite the territorial disputes in South China Sea, it is important to see that China and ASEAN have many areas of common interest in their economic relationship, significantly reducing the possibilities of military conflicts.


Về bức điện tối mật của Đại sứ Hoa Kỳ báo cáo về Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng: Khi sự thật bị xuyên tạc (Kỳ II)

Về bức điện tối mật của Đại sứ Hoa Kỳ báo cáo về Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng: Khi sự thật bị xuyên tạc (Kỳ II)

(Petrotimes) - "Chúng tôi không bao giờ theo đuổi mối quan hệ với Việt Nam mà phải hy sinh một quốc gia khác, chúng tôi sẽ không theo đuổi mối quan hệ với Trung Quốc mà hy sinh một quốc gia khác" - Negroponte

Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng:
- Tôi nhất trí với ngài. Tôi với ngài Đại sứ thì dường như lúc nào công việc nóng bỏng thì chúng tôi lại gặp nhau.
Negroponte (cười):
- Tôi nghĩ rằng ngài Thượng tướng và ông Đại sứ nên gặp nhau trước khi tất cả các sự việc đó xảy ra.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng:
- Ngài Đại sứ Hoa Kỳ, tôi coi như bạn bè. Tôi rất quý trọng ngài Đại sứ. Tôi cũng khẳng định với ngài rằng, trong quá trình quan hệ thì chúng ta cũng thấy được lợi ích của hai quốc gia ở khu vực này có những vấn đề tương đồng với nhau. Trong các cuộc trao đổi với những bạn đồng nghiệp với tôi ở Hoa Kỳ, chúng tôi hiểu rất rõ khu vực chúng tôi đang sinh sống cần phải đảm bảo sự ổn định và hòa bình.
Có người gợi ý với tôi rằng, nên quan hệ với Hoa Kỳ nhằm để chống một nước nào đó. Tôi hỏi họ rằng, tôi thấy nước các ngài cũng quan hệ với Hoa Kỳ, có phải là để chống nước chúng tôi không? Chính sách đối ngoại của Chính phủ Việt Nam là mong muốn làm bạn với tất cả các nước trên nguyên tắc tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau và đôi bên cùng có lợi. Chúng tôi không có ý nghĩ là dựa vào nước này để chống lại một nước khác. Cho nên, thế giới này là thế giới mà các mối quan hệ cùng nhau tồn tại và cùng nhau phát triển.
Như ngài biết, chúng tôi cũng phải giải quyết rất nhiều vấn đề với các mối quan hệ với các nước trong khu vực. Chúng tôi muốn quan hệ tốt với họ, chứ không phải là chống họ. Đặc biệt như Trung Quốc, chúng tôi muốn quan hệ tốt với họ, chúng tôi không muốn gây nên mối bất hòa nào, dù là nhỏ nhất với Trung Quốc. Thời gian qua, Trung Quốc họ thực sự có những quan hệ thúc đẩy rất tốt trên nhiều mặt cho sự phát triển kinh tế hai nước. Nhưng việc biên giới đường lưỡi bò họ đưa ra là không thể chấp nhận được, vì nhiều phần trong đó là chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam. Vậy các nước nhìn nhận vấn đề này như thế nào.
Chúng tôi rất ủng hộ chương trình về cơ chế đối thoại chiến lược và cái đó chúng ta có thể trao đổi với nhau. Riêng mối quan hệ với đồng nghiệp chúng tôi, có sự cam kết là chúng tôi sẽ đi sâu về vấn đề này. Chúng tôi sẽ thúc đẩy quan hệ với các nước trong tình hình hiện nay. Trên lĩnh vực của chúng tôi, chúng tôi cũng thảo luận và sẽ đẩy mạnh hơn nữa trong thời gian sắp tới.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng tiếp ông John Hanford, Đại sứ lưu động về Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ.
- Vâng, cảm ơn ngài. Tất cả những điều ngài phát biểu đều rất thú vị. Chúng tôi cũng vậy, chúng tôi không bao giờ theo đuổi mối quan hệ với Việt Nam mà phải hy sinh một quốc gia khác, chúng tôi sẽ không theo đuổi mối quan hệ giữa chúng tôi với Trung Quốc mà hy sinh một quốc gia khác. Nhưng mà tôi phải nói rằng, trong những năm vừa qua, nhất là những năm dưới chính quyền Tổng thống Bush thì mối quan hệ giữa Việt Nam với Hoa Kỳ rất tốt, chúng ta đã có nhiều sự hợp tác với nhau trên nhiều lĩnh vực như lĩnh vực an ninh, lĩnh vực giáo dục, lĩnh vực chiến tranh… cũng giống sự mong muốn của chính phủ ngài và chính phủ của chúng tôi muốn rằng sâu rộng thêm mối quan hệ giữa hai quốc gia chúng ta.
Vấn đề biển Đông giống như ngài đã nói, Chính phủ Hoa Kỳ không về một phía nào cả, nhưng chúng tôi tin tưởng rằng tất cả những công ty kinh doanh của Hoa Kỳ trong lĩnh vực này phải có quyền để thúc đẩy các hoạt động kinh doanh của họ tốt. Ngài nói tất cả những hợp tác giữa Bộ của ngài và rất nhiều bộ, ngành khác của Hoa Kỳ, nhất là trong lĩnh vực chống khủng bố, chúng tôi hoan nghênh điều đó. Sau này, nếu ngài có dịp sang Hoa Kỳ, hình như ngài sắp sang Hoa Kỳ thì phải, thì tôi chào đón ngài sang Hoa Kỳ.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng:
- Có lẽ sắp tới chúng tôi sẽ có một đoàn thăm Hoa Kỳ, Bộ trưởng của chúng tôi sẽ đi.
- Vâng, điều đó rất tuyệt.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng gặp Thượng tọa Huyền Quang năm 2008.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng:
- Tôi cũng nói với ngài rằng, qua chuyến đi của tôi sang Hoa Kỳ tháng 6 vừa qua thì tôi đã gặp được tất cả các cơ quan liên quan đến hợp tác với chúng tôi, tôi cũng đã đến cơ quan mà ngài đã từng phụ trách, nói tóm lại là chúng tôi đã tìm được tiếng nói chung. Chúng tôi đang xây dựng cơ chế hợp tác để đạt kết quả tốt. Điều đó tôi vẫn đang giấu ngài Đại sứ.
Hôm nay tôi rất vui mừng, ngài là một chuyên gia về Việt Nam, một nhà lãnh đạo biết tiếng Việt, đối với tôi đây là một điều lý thú. Tôi hy vọng ngài sẽ dẫn dắt quan hệ hai nước chúng ta đạt được nhiều thuận lợi. Chúng ta đang xây dựng lòng tin, lòng tin ấy đang ngày càng tăng lên. Chúng ta phải làm sao để cho người dân hai nước chúng ta hiểu rằng nếu mối quan hệ của chúng ta tốt thì mối quan hệ vật chất, tinh thần của họ cũng tốt lên; làm sao chúng ta để cho nhân dân Việt Nam cũng như trong khu vực thấy được vai trò của Hoa Kỳ, Hoa Kỳ đến để giữ gìn hòa bình chứ không phải mang đến chiến tranh.
Như ngài biết, nhân dân Việt Nam rất nhạy cảm về vấn đề này, họ chỉ cần nghe thấy tiếng “Mỹ” là đã hình dung có một vấn đề gì đó rất không bình thường?  Cho nên chúng ta phải thúc đẩy quan hệ hai nước để hai bên hiểu rõ về nhau. Ngài thông cảm rằng, đất nước chúng tôi đang trong quá trình đi lên và đang  hoàn chỉnh các mối quan hệ xã hội nên tôn giáo cũng có vấn đề. Đời sống người dân tộc cũng đã cải thiện hơn nhiều. Nếu ngài Đại sứ cùng các bộ, ngành khác của Hoa Kỳ giúp đỡ thì sẽ tạo thêm sự thúc đẩy. Tôi nói với ngài rằng, tôi rất ấn tượng với ngài Đại sứ, chúng tôi có những cuộc trao đổi rất thân thiện. Tôi hiểu rằng, nếu ngài Tổng thống Bush không làm xong nhiệm kỳ này, thì chính sách của Mỹ vẫn không có gì thay đổi. Qua các buổi gặp với các cơ quan của Hoa Kỳ, tôi tiên lượng được vấn đề này.
Nói chung, tương lai quan hệ giữa hai nước chúng ta sẽ tốt đẹp. Sau chuyến đi của ngài, ngài cũng sẽ khẳng định được rằng, quan hệ giữa hai nước chúng ta vẫn liên tục phát triển. Tôi đánh giá rất cao vai trò của ngài, trong việc xây dựng mối quan hệ, Bộ Ngoại giao là rất quan trọng.
- Ý của ngài nói về vai trò của Bộ Ngoại giao là rất quan trọng thì tôi không dám đánh giá, nhưng tôi chia sẻ những ý kiến lạc quan mà ngài vừa phát biểu. Tôi còn nhớ, sau chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Bush, thì ngay ngày hôm sau, sau khi trở về nước, tôi và ngài Tổng thống có gặp nhau và lúc đó ngài Tổng thống đã tỏ ra rất hồ hởi đối với tất cả mối quan hệ giữa hai nhân dân chúng ta. Tôi nghĩ rằng chúng ta đã có nền tảng rất tốt để tiến lên phía trước. Tôi nghĩ rằng tất cả những điều đó không còn liên quan gì đến chiến tranh cả, nó hoàn toàn liên quan đến lĩnh vực kinh tế, lĩnh vực y tế hoặc lĩnh vực giáo dục. Cảm ơn ngài ngày hôm nay đã tiếp tôi và tôi mong sẽ trở lại trong tương lai. Sẽ có rất nhiều sự hợp tác với Bộ của ngài.
Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng:
- Có vấn đề gì ngài cứ nói với ngài Đại sứ, ngài Đại sứ sẽ nói với tôi. Tôi với ngài Đại sứ đã có cam kết rồi, hai bên sẽ hợp tác tốt với nhau để giải quyết, thúc đẩy mối quan hệ không chỉ riêng hai chúng tôi. Tôi thấy có nhiều cơ quan của Việt Nam cũng mến ngài Đại sứ. Tôi cũng phải nói với ngài rằng, tôi và Đại sứ đây có hứa ăn cơm với nhau một bữa nhưng vẫn chưa ăn với nhau được. Tôi sẽ xem xét lại ý kiến của ngài, không hiểu tại sao ngài Đại sứ, nhân viên từ Hà Nội vào tận các tỉnh mà không ủy quyền cho TLS, điều này tôi với ngài sẽ tìm hiểu sau.
Hôm nay chúng ta có thể kết thúc tại đây!
Ở phần tiếp, chúng tôi sẽ đăng tải những ghi chép về buổi làm việc của  Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng với Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak.
Bạn đọc có thể theo dõi trên Petrotimes vào lúc 15h ngày 1/10/2011.
Buổi làm việc được bắt đầu bằng việc Đại sứ Michael Michalak hỏi Thượng tướng về tình hình biển Đông và nói muốn có vai trò tại khu vực này…
(Còn tiếp)
Nguyễn Như Phong (thực hiện)
BBC Việt ngữ: Một kiểu làm báo thấp tầm!Đó là tiêu đề của một bài viết đăng trên Báo Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh số ra ngày 23/4/2010 của tác giả Ngọc Khánh liên quan tới bài “Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc” của một tác giả là nghiên cứu sinh người Việt ở Mỹ được trang mạng BBC Việt ngữ đăng tải ngày 17/4/2010.
Theo tác giả Ngọc Khánh, trong bản quy tắc biên tập của mình, BBC quy định: Đối với các chủ đề gây tranh cãi, “chúng ta (biên tập viên) phải luôn nhớ rằng phần lớn nội dung của BBC giờ đây đã hiện diện ở nhiều nước trên khắp thế giới… Khi vấn đề rất gây tranh cãi, chúng ta phải đảm bảo rằng tất cả các quan điểm chính đều được phản ánh trong những nội dung của BBC, có thể bằng một chương trình riêng, một bài viết riêng”.
Tác giả nhận định, có thể thấy các quan điểm sai trái, thiếu hiểu biết và ngụy biện trong các bài viết nêu trên của BBC Việt ngữ chắc chắn là quan điểm gây tranh cãi và khi được đăng tải nguyên vẹn trong một bài viết trên mạng thì nghĩa là chúng đã hiện diện ở nhiều nước trên khắp thế giới.
Ngọc Khánh cho rằng, cách hành xử của BBC Việt ngữ rõ ràng đang đi ngược lại quy tắc biên tập của chính họ. Thêm vào đó, cách xử lý của BBC Việt ngữ sau khi bị độc giả phản ứng dữ dội cũng đang đi ngược lại “truyền thống chuyên nghiệp” mà họ vẫn tự hào.


Quan hệ Việt-Trung đạt được những thành tựu to lớn

Quan hệ Việt-Trung đạt được những thành tựu to lớn

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Đại sứ Khổng Huyễn Hựu. (Ảnh: Trí Dũng/TTXVN)
Ngày 30/9, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tiếp Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Khổng Huyễn Hựu tới chào nhân dịp nhận nhiệm vụ công tác tại Việt Nam.

Tại buổi tiếp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh, quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, trong 20 năm kể từ khi bình thường hóa quan hệ đến nay, mặc dù trải qua nhiều thử thách, nhưng đã đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử, đưa quan hệ hai nước phát triển lên tầm “đối tác hợp tác chiến lược toàn diện,” tạo cơ sở và động lực vững chắc thúc đẩy sự phát triển quan hệ hai nước trong tương lai.

Tổng Bí thư khẳng định, với việc hai bên đã phối hợp hoàn thành công tác phân giới, cắm mốc trên toàn tuyến biên giới Việt Nam-Trung Quốc; thiết lập và phát huy tốt vai trò của các cơ chế hợp tác song phương; quan hệ hợp tác kinh tế-thương mại phát triển nhanh chóng; giao lưu giữa các đoàn thể quần chúng, các tổ chức nhân dân, nhất là giữa thanh-thiếu niên hai nước ngày càng gia tăng… đã góp phần làm cho mối tình hữu nghị và hợp tác Việt Nam-Trung Quốc do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông đích thân xây dựng, không ngừng phát triển, trở thành tài sản chung vô giá của nhân dân hai nước.

Tổng Bí thư nhấn mạnh mối quan hệ này cần được các thế hệ lãnh đạo, cán bộ đảng viên, nhân dân hai nước và các thế hệ mai sau không ngừng giữ gìn, vun đắp. Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một hết sức coi trọng củng cố, phát triển quan hệ hữu nghị truyền thống, hợp tác toàn diện với Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc, lợi ích và sự phát triển phồn vinh của hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân Việt-Trung.

Về một số vấn đề còn tồn đọng trong quan hệ hai nước, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng, hai bên cần xuất phát từ lợi ích chiến lược của quan hệ Việt-Trung, trên tinh thần đồng chí, chân thành, theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt; tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng luật pháp quốc tế, kiên trì đàm phán hòa bình trên cơ sở bảo đảm lợi ích chung của nhân dân hai nước, vì sự phát triển của mỗi nước, nhất định sẽ tìm được giải pháp phù hợp mà hai bên đều có thể chấp nhận được và sẽ giải quyết được mọi vấn đề một cách thỏa đáng.

Tổng Bí thư tin tưởng với kinh nghiệm hoạt động đối ngoại của mình, Đại sứ Khổng Huyễn Hựu sẽ có những đóng góp thiết thực, hiệu quả vào việc vun đắp và phát triển tốt đẹp quan hệ hợp tác Việt Nam-Trung Quốc trong nhiệm kỳ của mình.

Tại buổi tiếp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chúc mừng Đại sứ và cán bộ Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam nhân dịp kỷ niệm 62 năm Quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Đại sứ Khổng Huyễn Hựu bày tỏ vinh dự được cử làm Đại sứ tại Việt Nam và khẳng định trong nhiệm kỳ công tác của mình, sẽ cố gắng hết sức thúc đẩy các hoạt động hợp tác trên mọi lĩnh vực, đóng góp tích cực, thiết thực góp phần củng cố, tăng cường quan hệ hữu nghị và hợp tác Việt-Trung./.


Tiền vẫn chảy vào hệ thống ngân hàng

Tiền vẫn chảy vào hệ thống ngân hàng

Thứ sáu, 30/09/2011

Theo NHNH, tuy nhiều ngân hàng kêu bị rút tiền gửi sau Chỉ thị 02 nhưng huy động vốn toàn hệ thống vẫn tăng dù tăng không nhiều như các năm trước.

Sau khi Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) ban hành Chỉ thị 02 ngày 7/9 quy định các ngân hàng thương mại phải thực hiện nghiêm trần lãi suất huy động VND và USD, nhiều ngân hàng - đặc biệt là các ngân hàng nhỏ, cho biết bị rút tiền gửi.

Ngân hàng TMCP Nam Việt cho biết, tính đến 17/9, ngân hàng này bị rút khoảng 537 tỷ đồng. Tiền huy động của ngân hàng Đại Á đến ngày 12/9 bị giảm 0,2% so ngày 9/9. Ngân hàng Việt Á cũng bị rút 50 - 60 tỷ đồng mỗi ngày...

Ngân hàng Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank) cũng bị rút 34.000 tỷ đồng tính từ ngày 7/9 đến 25/9/2011, nhưng lượng tiền gửi vào tăng 37.000 tỷ đồng. Đối tượng rút tiền chủ yếu là tổ chức, doanh nghiệp trong khi vốn huy động chủ yếu từ dân cư.

Thống kê của NHNN cũng cho biết, từ 7/9, nguồn vốn của các ngân hàng có biến động, nhiều ngân hàng giảm nhưng cũng có ngân hàng tăng, tăng nhiều nhất là ngân hàng TMCP Á Châu (ACB) tới 42%, một số ngân hàng nhỏ vốn cũng chảy về nhưng không nhiều.

Tuy nhiên, tính trên toàn hệ thống ngân hàng, tổng lượng tiền gửi vẫn tăng, dù tăng không nhiều như những năm trước.

Nợ xấu của doanh nghiệp FDI lên tới 80 triệu USD

Tiền tệ - Ngân hàng

Nợ xấu của doanh nghiệp FDI lên tới 80 triệu USD

Thứ sáu, 30/09/2011

Hiện có 22 dự án của doanh nghiệp FDI không có khả năng trả nợ ngân hàng với số tiền gần 80 triệu USD, chủ yếu tại Hải Dương và Phú Thọ.

Theo thống kê của cơ quan chức năng, hiện có hơn 230 dự án của các doanh nghiệp Đài Loan, Hàn Quốc được cấp giấy chứng nhận đầu tư, giấy phép hoạt động nhưng đã giải thể, phá sản.

Trong đó, có một số chủ đầu tư doanh nghiệp chỉ xin giấy chứng nhận đầu tư để vay vốn sau đó rút về nước, nhằm chiếm dụng vốn ngân hàng.

Hiện có 22 dự án của doanh nghiệp nước ngoài đầu tư trực tiếp vào 12 địa phương không có khả năng trả nợ ngân hàng, với số tiền gần 80 triệu USD, chủ yếu tại hai tỉnh Hải Dương và Phú Thọ.

Cụ thể, tại Hải Dương, năm 2005, UBND tỉnh này chấp thuận cho Kenmark (Đài Loan) đầu tư 500 triệu USD vào khu công nghiệp Việt Hòa. Kenmark đã được các ngân hàng như SHB chi nhánh Quảng Ninh, BIDV chi nhánh Thành Đô, Habubank chi nhánh Bắc Ninh... cho vay khoảng 50 triệu USD. Năm 2010, khi chủ đầu tư bỏ về nước do xảy ra tranh chấp trong thực hiện dự án, khoản vay của Kenmark trở thành nợ xấu đáng kể tại các ngân hàng.

Ông Vũ Văn Minh, giám đốc Agribank chi nhánh Phú Thọ cho biết có một số công ty của Hàn Quốc vay trên 12 triệu USD từ ngân hàng này nhưng khi dự án thua lỗ, chủ đầu tư đã bỏ về nước.

Agribank Phú Thọ đã phát mãi toàn bộ mặt bằng nhà xưởng, máy móc của công ty này, tuy nhiên đến nay mới chỉ thu hồi được gần 60.000 USD.

Theo một chuyên gia, nhiều khi ngân hàng chỉ thẩm định giá trị tài sản trên hồ sơ khai báo của doanh nghiệp, trong khi doanh nghiệp FDI lại kê khai tăng giá trị quá mức để được vay vốn. Do đó, với những khoản nợ khó đòi trên thì các bộ phận chuyên môn thẩm định của ngân hàng phải chịu trách nhiệm nhất định.

Trước tình hình này, ngày 19/9 vừa qua, Thủ tướng đã có chỉ thị số 1617 gửi lãnh đạo các bộ, UBND tỉnh chấn chỉnh việc cấp phép các dự án FDI trong đó yêu cầu tăng cường kiểm tra, giám sát việc thực hiện nghĩa vụ của nhà đầu tư về tiến độ góp vốn, huy động vốn...

Nguồn SGTT

Globalisation with Chinese characteristics works at both corporate and national level

Sledgehammers and stunned fish

Globalisation with Chinese characteristics works at both corporate and national level

THE biggest in the world; tentacles in every continent abroad and every village at home; a magnet for foreign investors; yet its culture remains distinctive and it is not clear who really controls it. Haier, a Chinese company that has for nearly three years been the world’s biggest seller of domestic appliances, might almost be a metaphor for China itself.
It is difficult to write about the firm without recounting the legendary birth of its management cult. One day in 1985 Zhang Ruimin, appointed a year earlier to rescue an ailing state-owned refrigerator factory, tackled its quality-control problems by joining his workers in taking sledgehammers to 76 defective fridges (in a big parade, one wonders?). In the official history of the company that became Haier, the episode is treated as hallowed proof of its commitment to quality and to its customers. It also demonstrates a gift for the flamboyant symbolic gesture (with photographer on hand) that charismatic Chinese leaders love: Mao Zedong swims the Yangzi! Deng Xiaoping dons a ten-gallon hat!

In the West, such flair is known as public relations. Mr Zhang’s hammer is now in China’s national museum in Beijing, and Haier has reached stage four of his strategy for global domination. After seven years apiece of “brand-building”, “diversifying” and “globalising”, the company has entered the “Global Branding Strategy Stage”. Haier has come to a shop near you.
A group of foreign journalists (including Banyan) recently invited to Qingdao, the port in Shandong province that is Haier’s hometown, saw its latest offerings. The original take-it-or-leave-it fridge now has versions with computerised displays to tell you the milk is off; ones with a video-message facility so you can tell your housemates the milk is off; others with six doors for fastidious Japanese customers who abhor the idea of keeping the frozen fish with the ice-cream; and freezers that stay cold for 100 hours without electricity for those relying on an African grid.
Haier produces air-conditioners, washing machines and every other white good, as well as some “brown” ones. Among its televisions is a cordless one, plus a device which allows you to change channels by donning a headset and thinking hard about it. And there is a see-through computer monitor (“brilliantly barmy” was the conclusion of a review on one techie blog).
Such inventions underline that Haier has graduated faster than did, say, Japanese and South Korean companies from the bargain basement to the swish mall. Through acquisition and investment in its own research and development it boasts 9,258 patents and 2,532 certified inventions. In July it acquired some units of Sanyo, a Japanese white-goods maker, from Panasonic.
From its shabby, demoralised origins Haier has grown to a group with 70,000 employees, annual turnover of $21 billion, and 6% of its global market. In the first half of the year its listed subsidiary in Hong Kong reported increases of 68% in turnover and 77% in net profit over the same period in 2010. The company has been one of the biggest corporate beneficiaries of the huge injection of Chinese government money into the economy after the 2008 financial crisis. A chunk went on subsidising purchases of Chinese-made consumer durables by rural households.
Haier can claim to have become the best-known Chinese brand all round the world. And Mr Zhang, who is still chief executive, is feted as a business visionary. His management theories are analysed in case studies at American business schools. Papers are written about “activating stunned fish”, his epigrammatic summation of the post-merger integration of the succulent but ill-managed morsels that Haier has taken over.
Yet Haier’s factories in Qingdao still have echoes of China’s communist past. Exhortatory slogans are everywhere. These days they urge not the “Smashing of the right-deviationist wind” but such Zhangist goals as “Innovate and Transcend! Succeed in Refrigerator Factory One!” Others range from the plodding (“External we focus on customer value and internal care about own value-added”) to the gnomic (“Unity of Individual and Goal”). As in the Cultural Revolution, posters of model workers hang everywhere, though they are now known as “Stars of Innovation”. But executives say the firm has abandoned its old practice of humiliating underperformers in public criticism sessions.
They insist the firm is no pre-reform state-owned enterprise. Liang Haishan, the group’s executive vice-president, says that 90% of the business is covered by two subsidiaries, the Hong Kong one and another listed on the Shanghai stock exchange. He says that 51% of the Hong Kong firm and 44% of the Shanghai one are owned by the Haier group. As to who owns the group itself, things get murky. It is a “collective”, which he calls a “very special economic entity”. So special that it is not possible to say who the collective’s members are. Mr Liang suggests they include Mr Zhang and his “leading group”, parachuted to the rescue in 1984.
Does it matter if the goods are white or black?
Some collectives in China are in effect disguised private operations. Others are hard to distinguish from state-owned enterprises. It is hard to say which category, if either, Haier fits into. This opacity gives rise to rumours about its true owners and controllers. Certainly, the Communist Party takes up plenty of floor space in its headquarters, but it often does even in “private” ventures. Some other Chinese multinationals find uncertainty about their controlling influence a handicap overseas. For example Huawei, a telecoms outfit, is viewed with suspicion in such places as India because of its perceived links with the Chinese army. But consumer durables do not enjoy the strategic significance of telecommunications infrastructure. Those who use Haier’s fridges and washing machines do not really need to worry about who controls the firm. Nor, so long as it is well managed, need its shareholders. Haier’s collective, it seems, can go global and retain control, just like the Communist Party.



Asian Bloc Agrees to Counter China Heft

Asian Bloc Agrees to Counter China Heft

TOKYO—Japanese defense officials and their Southeast Asian counterparts agreed this week on the need to deepen regional cooperation amid concerns about China's growing assertiveness in the South China Sea, as Tokyo again signaled its willingness to play a bigger role with its neighbors.
The relationship between Japan and the members of the Association of Southeast Asian Nations has "matured from dialogues to one where Japan plays a more specific cooperative role" on a range of regional security issues, Japanese Vice Minister of Defense Kimito Nakae said Thursday in Tokyo, the day after meeting with senior defense officials from the 10 Asean nations.
Mr. Nakae was speaking at the opening of a seminar on common security issues held the day after the annual defense meeting. Attended by representatives of Japan and Asean countries, which include the Philippines, Vietnam, Indonesia and Thailand, the seminar this year prominently featured maritime issues.
At the meeting, Asean nation officials underlined the need to establish a common understanding on the interpretation of international law regarding freedom of navigation, and to implement a formal, binding code of conduct to keep disputes in check. Several countries, such as Vietnam and the Philippines, have territorial claims that conflict with China's in the South China Sea, which some geologists suspect covers oil and gas reserves.
Bolstering the possibility of establishing a wider multilateral strategic framework, Mr. Nakae said resolving the maritime problem requires stronger cooperation from Japan, the U.S. and others.
China's growing naval confidence was the primary subject discussed by a panel of regional security experts during the session on "efforts to strengthen maritime security in the region."
"Chinese naval activism will not likely be a temporary phenomenon, but will be a permanent feature of Asian politics in the years to come," said one panelist, Toshi Yoshihara, a professor of Asia-Pacific studies at the U.S. Naval War College. "Maritime Asia is going to be a busy place. It is going to be a busy theater as China fulfills what it believes is its rightful maritime prerogative."
Earlier this week, Japan and the Philippines tightened military and security ties, elevating the bilateral relationship to a "strategic partnership" in a joint statement signed by Prime Minister Yoshihiko Noda and Philippine President Benigno Aquino III in Tokyo.


US arms sale to Taiwan related to the 'South China Sea chess game'

Ta Kung Pao (Hongkong)
September 26, 2011

Translated by BBC World Service
US arms sale to Taiwan related to the 'South China Sea chess game'

Feng Chuang-chih 

The announcement of the Barack Obama administration of the United States on the decision to sell arms to Taiwan has triggered strong protest from China. On 21 and 22 September, three Chinese Government departments, namely the Ministry of Foreign Affairs, the Ministry of National Defense and the Taiwan Affairs Office of the State Council, protested the decision simultaneously. On 22 September, Chinese Foreign Minister Yang Jiechi urged the United States to correct the wrong act of selling arms to Taiwan and to immediately withdraw the wrong decision. The vice foreign minister of China also summoned the US ambassador to China. All these actions indicated China's strong attitude. In analyzing the matter, many media outlets question why is the United States still bent on having its own way by selling a whopping 6 bn dollars worth of arms to Taiwan, even though Sino-US relations have become increasingly normalized and the frequency of Sino-US military contact has gradually increased in recent years.
A source from the United States revealed that the decision made by the Obama administration of the United States was prompted by political pressure within the country. More than 100 US Congressmen have signed [a letter] to exert pressure on the administration, while American arms dealers have been chanting the grand slogan about using arms trade to revive the US economy. In my view, however, the US decision was just a move in the "South China Sea chess game."
Intention to stop China from defending its sovereignty
Since the United States came up with the strategy of returning to Asia, it has been fixing its eyes [on Asia]. The focus of its Asia strategy is on the setting of the South China Sea. Now Vietnam has made a reckless move by luring India to join it. It has invited Indian companies to explore oil and natural gas in the South China Sea of China. The American factor is behind all this. According to reports released by American and Indian think tanks, India and the United States "share many strategic goals in relation to China affairs." It is also said that China's tough actions since 2007 have worried the United States, India, and other regions and countries. On 19 September, the media in Singapore admitted that Australia and Japan, and the ROK and the United States, have begun to coordinate their position on the South China Sea issue. They also plan to collectively raise their "concerns over China" at the East Asia Summit to be held in Indonesia in November. This indicates the US intention to be the supervisor behind the scenes over the South China Sea issue.
Taiwan is in the forefront of the South China Sea and is the closest to the Xisha [Paracel Islands]. In case Taiwan and the mainland join hands to defend the South China Sea, it will obviously amount to a very big trump card for tackling the South China Sea issue, regardless of how one looks at the matter. A while ago the Taiwan military made plans to stage a military exercise in the South China Sea in late June in response to the South China Sea sovereignty dispute involving Vietnam and the Philippines. The noise jointly made by Taiwan and the mainland somewhat scared these countries. In 1974, the Chinese navy won the Xisha battle partly because Chiang Kai-shek, then leader of Taiwan, believed the Chinese nation's interest took precedence over the cross-Strait dispute and therefore gave the green light to the mainland's navy. If both sides of the Strait join forces, share the same hatred and fight against a common enemy, and form a force against the outside world, they will amount to an invincible force. Now with the support of the United States, Vietnam and the Philippines are creating contradictions over the South China Sea. This has naturally induced Chinese people on both sides of the Strait to boycott them. Thus, sowing discord between both sides of the Strait and creating tension form a very useful strategy.
Not wanting peace across Taiwan strait
As it is known, general elections are going on in Taiwan. The Kuomintang and the Democratic Progressive Party [DPP] are in a contest that revolves around cross-Strait policy. In her election program, DPP candidate Tsai Ing-wen states that she refuses to recognize the 92 Consensus and advocates the so-called "Taiwan Consensus." For some people in the United States, "no reunification and no independence" is the ideal cross-Strait situation. However, this does not mean the United States wants peace across the Strait. If it is all calm across the Taiwan Strait, the mainland economy will grow more rapidly. In that case, China, the second biggest economy in the world with a gross economic output surpassing Japan, may be able to catch up with the United States. The United States believes the "economic threat of China" is an obstacle to its effort to advance its Asia strategy. Therefore, it has to erect an obstacle in Taiwan and use Taiwan to drag the mainland along.
On the contrary, for the past years since Ma Ying-jeou took power, relations between the mainland and Taiwan have been growing peacefully. This is not work in favor of the US' Asia strategy. Therefore, it is a matter of course for the United States to make a move toward Tsai. When Tsai visited the United States, the United States announced the decision to sell nearly 6 bn dollars worth of arms to Taiwan. The value is much higher when compared to the value of the arms sales conducted in recent years. It is not difficult to figure out the underlying motive of the United States behind this extraordinary move: to incite "Taiwan independence" and put a burden on China. Once tension arises in the South China Sea, Taiwan might just be an onlooker or even "put up defense" against the mainland at the instigation of the United States. This would greatly bring up the political cost and military cost for China to handle the South China Sea issue. Therefore, it is not hard to understand that the US arms sale to Taiwan is less of an Asia strategy than a move in the chess game in which it interferes in the South China Sea issue.
In July, the chairman of the US Joint Chiefs of Staff said openly that "as time goes by you will find the United States turning toward the Asia-Pacific [region]." The newly appointed US secretary of defense has also said the creation of tension between both sides of the Strait forms part of the US military strategy toward China. Therefore, when analyzing the US' rigid move to sell arms to Taiwan despite China's vehement boycott and the fact that China is the biggest debtor of the United States, one should recognize the big issue and big picture concerning its Asia strategy.
Of course, the situation is stronger than man's power. The US interference in the South China Sea issue and its attempt to use arms sale to reignite confrontation between both sides of the Strait are just a matter of wishful thinking. The Taiwanese public has experienced the bitter taste of cross-Strait confrontation and the sweetness of cross-Strait harmony. Trying too hard to come up with new ideas through Taiwanese politicians and adding to the burden of Taiwanese people would be trying to be clever and result in a blunder. 

Source: Ta Kung Pao, Hong Kong, in Chinese 26 Sep 11


Giới thiệu một bài viết cảnh báo về ô nhiễm môi trường: Có thể “Phát triển bền vững” khi môi trường bị “đen hóa” ?

Có thể “Phát triển bền vững” khi môi trường bị “đen hóa” ?

Vietsciences- Hồng Lê Thọ           10/11/2008
  Những bài cùng tác giả


Bảo vệ môi trường là một trong những tiêu chí xác định“Xã hội bền vững chính là một cộng đồng đáp ứng được nhu cầu của hiện tại mà không đánh mất khả năng đáp ứng nhu cầu của các thế hệ trong tương lai”(Hội đồng thế giới về môi trường 1987). Một vấn đề vô cùng bức xúc hiện nay khi Việt Nam đang đẩy mạnh sự nghiệp công nghiêp hóa-hiện đại hóa với tốc độ tăng trưởng bình quân GDP trên dưới 7% /năm và khuynh hướng đầu tư FDI vượt mức 55 tỷ đô la trong đó tỷ trọng các dự án công nghiệp nặng như sắt thép, đóng tàu, hóa chất…là những cơ sở gây ô nhiễm nặng nề chiếm tỷ trọng không nhỏ, chiếm 55,7% (tính cả cả phần đầu tư vào xây dựng) tổng kim ngạch FDI đăng ký trong 10 tháng đầu năm 2008.
Theo báo cáo sơ bộ của bộ tài nguyên-môi trường thì hầu hết các khu chế xuất, công nghiệp đều chưa có hệ thống nước thải hoàn chỉnh, xả thẳng ra sông, là nguyên nhân chủ yếu gây ô nhiễm nặng nề cho sông lạch, kênh nước khắp nơi ,tác hại lâu dài và nghiêm trọng đến nguồn nước uống và sinh hoạt cho cho hàng chục triệu người trong đó chất thải từ những cơ sở chế biển tinh bột mì, nhuộm vải, thuộc da, hóa chất, chế biển thủy hải sản… là trầm trọng hơn cả. Trường hợp nhà máy bột ngọt của công ty Vedan Việt nam là một thí dụ cụ thể mà cho tới thời điểm nầy đơn vị chủ quản là Bộ Tài nguyên-môi trường và tỉnh Đồng Nai vẫn chưa có thái độ xử lý dứt khoát và triệt để trong việc xử lý và ngăn chận Vedan tiếp tục thải nước “chết” ra sông Thị Vải. Tuy rằng cho tới nay, lãnh đạo của Bộ cũng như quan chức ở Đồng Nai đã nhiều lần bày tỏ thái độ không nhân nhượng trong quá trình điều tra phát hiện hành động man trá của Vedan trong suốt một thời gian dài. Nếu tình trạng 90% nước thải công nghiệp không được xử lý, tuồn ra sông ngòi, bờ biển, kênh lạch tiếp tục như hiện nay thì khả năng một nền kinh tế phát triển song hành cùng các chứng bệnh tật tăng cao, môi trường môi sinh bị “đen” hóa sẽ là một gánh nặng cho các thể hệ tương lai. Nói khác đi “di sản” của Vedan, Miwon, Hào dương và hàng trăm, nghìn cơ sở sản xuất trên đất nước nầy để lại cho con cháu nước Việt là những bãi sình lầy tích lũy đầy độc tố và hóa chất hủy diệt…thì làm sao xã hội bền vững cho được ?!.
Qua thực tế hai mươi năm qua, tốc độ phát triển càng nhanh thì mức tàn phá môi sinh, môi trường và gây hại lên sức khỏe của con người càng tăng vọt theo cấp số nhân, mục đích mưu cầu lợi nhuận trước mắt cũng như con số tăng trưởng của doanh nghiệp trong nước cũng như theo FDI đã làm mờ mắt xã hội chúng ta ? Cái giá cho việc hủy hoại nầy người dân phải trả trong nhiều năm tới, mọi người đều phải gánh chịu trong khi đó lợi nhuận của nhà đầu tư thì…vào túi riêng họ.Vào tháng 8 năm nay, nhà sản xuất bột ngọt Vedan mới thông báo rằng lãi ròng trong nửa năm 2008 của họ đã tăng 13% lên thành 8.5 tr. USD. Doanh số nửa năm đầu là 182.7 tr. USD tăng 24.5% so với nửa năm đầu 2007. Sỡ dĩ Vedan tăng nhanh như vậy là vì họ tiết giảm tối đa chi phí bảo vệ môi trường, chỉ đầu tư một hệ thông lọc nước thải “làm màu” hòng che dấu những đường ống chằng chịt dài trên 1,000 mét chôn dấu tuồn nước thải độc hại ra sông. Tại cuộc Hội thảo " Bảo vệ môi trường và phát triển bền vững ở Việt Nam" vào tháng 10/2003, phó Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng đã nhận định”Nhiều mâu thuẫn nẩy sinh giữa các nhu cầu phát triển trước mắt về kinh tế với lợi ích lâu dài về môi trường và phát triển bền vững. Hội nhập kinh tế quốc tế cũng đang đặt ra các yêu cầu ngày càng cao về môi trường. Tác động của các vấn đề về môi trường toàn cầu, khu vực ngày càng lớn và phức tạp. Tất cả những thách thức đó đặt ra cho chúng ta trách nhiệm nặng nề trong việc bảo đảm phát triển bền vững đất nước…đề nghị Bộ Tài nguyên và Môi trường cùng các bộ, ngành liên quan và địa phương tiếp tục rà soát, xác định các cơ sở gây ô nghiễm nghiêm trọng để bổ sung vào danh sách các cơ sở cần xử lý triệt để” thế nhưng những thông tin về môi trường trong suốt hai tháng qua kể từ vụ Vedan bùng nổ cho thấy trên thực tế chiều hướng ô nhiễm không những không giảm sút mà còn lan tỏa trầm trọng và sâu rộng hơn. Phải khẳng định một lần nữa rằng đây là những dấu hiệu hoàn toàn bất ổn , đe dọa cuộc sống hiện nay mà còn kéo dài hàng chục thập kỷ nếu không có biện pháp khắc phục kiên quyết và chặt chẽ .
Liệu dòng sông Thị Vải, Vàm Cỏ Đông hay Sông Sài gòn, Sông Hồng…và nhiều con sông, kênh rạch trên đất nước Việt Nam sẽ trở lại trong xanh hay là những dòng sông đen kịt vì chất thải trong những năm tới ? Nổi lo đó chắc chắn không chỉ riêng một ai. Mong rằng “Phát triển bền vững đi đôi với bảo vệ môi trường vừa là mục tiêu, vừa là nguyên tắc trong quá trình phát triển của hầu hết các quốc gia trên thế giới”(phát biểu của Thủ tướng tại phiên họp đã nêu) sẽ được những người có trách nhiệm quản lý cũng như các cơ sở, doanh nghiệp quán triệt hơn nữa. Phần trách nhiệm cụ thể trước hàng chục sự kiện Vedan nhỏ lớn đang hiện hữu nầy không lẽ không có địa chỉ, vẫn còn chung chung, mơ hồ như bao lần trong quá khứ , “huề” cả làng* được sao ?

Hồng lê Thọ

(*) trong bài viết “Vài suy gẫm trước khi vụ án Vedan được khép lại”(18/10/2008) trên Vietsciences free.fr tác giả đã cảnh báo “Vụ án Vedan bùng lên rồi cũng sẽ được “cho qua”, chìm xuồng như bao lần, lý do ư ? Nhiều lắm, kẻ vi phạm lẫn cơ quan quản lý biện hộ đủ điều, và cuối cùng là chẳng ai chịu trách nhiệm, Vedan vẫn tiếp tục được phép thải những chất độc hại vào dòng sông Thị Vải . Sự phẩn nộ của người dân được vuốt ve một cách xảo quyệt, từ hùng hổ la toáng đến ngụy biện và cuối cùng là “cha chung không ai khóc”… thì cho đến hôm nay(7/11/2008) sự việc đã diễn ra theo một kịch bản đã được soạn trước mà kẻ “đạo diễn” làm lobby không lộ nguyên hình nhưng ai cũng thấy!


Tăng trưởng thành vô nghĩa khi phải quay lại khắc phục môi trường//"Lịch sử để lại" hay "để lại cho lịch sử"


Thứ Sáu, 30/09/2011
Tăng trưởng thành vô nghĩa khi phải quay lại khắc phục môi trường

(Dân trí) – Thảo luận về kết quả giám sát về môi trường tại các khu kinh tế, làng nghề sáng 29/9, Chủ nhiệm UB Đối ngoại Trần Văn Hằng cảnh báo, nếu để 5-7 năm sau phải quay lại xử lý môi trường ô nhiễm, lượng tăng trưởng đem lại trước đó là vô nghĩa.
Nội dung này nằm trong chương trình giám sát tối cao của QH, được tiến hành từ đầu năm 2011. Đoàn giám sát đã làm việc với lãnh đạo nhiều Bộ, ngành và các cơ quan hữu quan; làm việc với 19 tỉnh, thành phố; khảo sát 15 khu kinh tế ven biển và 54 làng nghề.

“Điểm danh” thủ phạm gây ô nhiễm

Hơn 3500 làng nghề mỗi năm đem lại giá trị xuất khẩu chỉ hơn 1 tỷ USD.
Đoàn giám sát khái quát, rất ít khu kinh tế có khu xử lý nước thải tập trung hoặc có nhưng hiệu quả hoạt động hạn chế. Có nơi hệ thống xử lý nước thải chỉ hoạt động khi có đoàn thanh tra, kiểm tra.
Môi trường đất, môi trường không khí bị ô nhiễm cục bộ ở các mức độ khác nhau do các hoạt động giao thông vận tải, xây dựng, san lấp mặt bằng, đặc biệt ở những nơi có các nhà máy xi măng, hóa chất, điện, chế biến thực phẩm…

Nhiều ngành nghề, lĩnh vực bị điểm đích danh như: chế biến gỗ, thực phẩm, giày da, điện – điện tử, ác quy, thuốc bảo vệ thực vật, sản phẩm nhựa, vật liệu xây dựng, sắt, thép, hóa chất… Những loại chất thải nguy hại phát sinh từ khu vựa này hiện nay vẫn đang tập kết tại cơ sở sản xuất, chờ xử lý.

Đối với hơn 3.500 làng nghề (thu hút hơn 11 triệu lao động), nhưng vấn đề ô nhiễm môi trường cũng là một trong những thách thức lớn. Ô nhiễm chất hữu cơ tại các làng nghề chế biến lương thực, thực phẩm, chăn nuôi và giết mổ là loại hình sản xuất có nhu cầu nước lớn và nước thải có độ ô nhiễm hữu cơ cao.
Ô nhiễm chất vô cơ tại các làng nghề tái chế kim loại có hàm lượng kim loại nặng độc hại vượt tiêu chuẩn cho phép hàng chục lần. Chất thải tại các làng nghề vẫn chưa được thu gom xử lý mà xả ra môi trường, gây ô nhiễm nghiêm trọng không khí và nguồn nước tại nhiều địa phương.
Thời gian gần đây, nhiều làng nghề rơi vào tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng, tỷ lệ người mắc bệnh có xu hướng tăng cao.

Trả giá cho phát triển kiểu “mạnh ai nấy làm”

Nhiều sông hồ bị "đầu độc" vì nguồn xả thải từ khu kinh tế, làng nghề.
Chủ nhiệm UB Tài chính ngân sách Phùng Quốc Hiển nêu nguyên nhân ô nhiễm môi trường nghiêm trọng vì sự phát triển khu công nghiệp, cụm công nghiệp, theo kiểu “trăm hoa đua nở”, “mạnh ai nấy làm”, thiếu quy hoạch, buông lỏng quản lý… tất yếu dẫn đến hệ quả. Chạy theo phát triển kinh tế, ở nhiều địa phương, tỉnh đùn đẩy trách nhiệm cho huyện, huyện đùn đẩy xã, xã lại không đủ kinh phí, nhân lực…
Ông Hiển cảnh báo, cần định hướng lại sự phát triển “nhanh và bền vững hay bền vững, đi vào chiều sâu”, vì phát triển bằng mọi giá sẽ phải trả giá.
Chủ nhiệm UB Đối ngoại Trần Văn Hằng phân tích thêm, các khu kinh tế, làng nghề đang trực tiếp đóng góp cho tăng trưởng kinh tế của đất nước. Tuy nhiên, nếu để 5-7 năm sau phải quay lại xử lý môi trường ô nhiễm thì lượng tăng trưởng đem lại trước đó hoàn toàn không có ý nghĩa.
Tán thành việc phải sắp xếp lại làng nghề nhưng ông Hằng đề nghị không nên tập trung những làng nghề ô nhiễm vào một chỗ, vì làng nghề vốn gắn với truyền thống làng xã nếu dồn lại sẽ làm mất sự sáng tạo, sức sống của làng nghề.
Chủ nhiệm UB các vấn đề xã hội Trương Thị Mai lại tỏ ra bức xúc trước nhận xét, quản lý nhà nước về môi trường tại các khu kinh tế, làng nghề kém hiệu quả vì thiếu “nhạc trưởng”. Bà Mai khẳng định, không thiếu các quy định pháp luật điều chỉnh, xác định thẩm quyền, trách nhiệm của các cơ quan quản lý nhà nước trong lĩnh vực này.
Bà Mai đề nghị cần xét nghiên cứu đưa ra 1 nhóm giải pháp xử lý theo lộ trình có bước đi của Chính phủ trong giải quyết hậu quả ô nhiễm môi trường tạo lòng tin của người dân ở khu vực ô nhiễm vào thực hiện giải quyết ô nhiễm môi trường của Chính phủ.


xin mời đọc một bài viết về môi trường:

"Lịch sử để lại" hay "để lại cho lịch sử"

Vietsciences- Hồng lê Thọ          30/11/2008

Những bài cùng tác giả

Đại biểu muốn quy trách nhiệm để tìm giải pháp, còn ông trả lời lại sợ nhận trách nhiệm là bị xử lý…

(Cao Sĩ Kiêm—Nguyên Thống Đốc NHNN, ĐBQH tỉnh Thái Bình)

Qua theo dõi tình hình chất vấn của các đại biểu quốc hội kỳ họp vừa qua diễn ra trong 3 ngày từ 11-13/11/2008, đặc biệt là hai phiên họp chất vấn bộ trường Tài nguyên-Môi trường Phạm Khôi Nguyên(ngày 11/11) và bộ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo Nguyễn Thiện Nhân (ngày 12/11), ấn tượng nhất là vấn đề ô nhiễm hiện nay hay việc dạy nghề còn nằm dưới sự quản lý của hai bộ (Bộ GD-ĐT và Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội) được xem là những thực tế do "lịch sử để lại"(1), điều nầy có nghĩa đây là "những việc đã rồi", các bộ trưởng đương nhiệm không chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra từ trước cho dù ô nhiễm vẫn tồn tại, chưa có biện pháp khắc phục hay vấn đề dạy nghề theo hai hệ thống song hành, không đồng bộ như hiện nay. Lẽ nào tình hình môi trường, môi sinh bị tàn phá lại hay việc dạy nghề cho người lao động được xếp vào phạm trù lịch sử, không thuộc phạm vi quản lý và trách nhiệm của các bộ liên quan ?

Đành rằng có những nhà máy được xây dựng trong những năm 1960-70 ở miền Bắc cũng như nhiều cơ sở sản xuất cũ xưa từ lâu ở các tỉnh miền Nam đã là nguồn gây ra ô nhiễm cho sông ngòi, kênh rạch…như BT Phạm Khôi Nguyên phát biểu "Vi phạm ô nhiễm môi trường ở nước ta nghiêm trọng do lịch sử để lại. 80% cơ sở dùng công nghệ những năm 80. Trong 2.000 làng nghề có tới 1.400 làng ô nhiễm. 3 cơ sở có chất độc dioxin, đến nay chưa khắc phục. 20 năm tăng trưởng kinh tế liên tục, cứ tăng 1% GDP mà không có chiến lược thì sẽ mất đi 3%"(2) nhưng vi phạm của Vedan và những nhà máy liên doanh đang hiện hữu, khai thác, chế biến như bột ngọt(Vedan,Miwon), Khoai mì, thuộc da, thủy hải sản, đóng tàu…với qui mô hàng trăm nghìn, triệu mét khối nước thải độc hại hay hàng trăm nghìn tấn chất rắn gây tác hại khủng khiếp vào môi trường, môi sinh gấp nhiều lần hơn thì không thể đánh đồng, gộp chung vào "một mớ" để giải trình về "sự phức tạp" của tình hình ô nhiễm hiện nay ở nước ta . Liệu đây có phải là cách tránh né, nhấn mạnh rằng "đã làm hết mình"(lời bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên) mặc dù không quên viện dẫn lý do lực lượng thanh kiểm tra môi trường còn quá "mỏng" để giải trình việc xử lý không kịp thời hành vi xả nước thải gây ô nhiễm trầm trọng trong 14 năm liền của tập đoàn Vedan cũng như một số nhà máy gây nhiễm bẩn được phát hiện trong thời gian qua.

Thiết nghĩ đối với những cơ sở cũ xưa từng tồn tại khoảng nửa thế kỷ như Gang thép Thái Nguyên, Nhà máy Giấy Bãi Bằng, Hóa chất Việt Trì, Lâm thao…với kỹ thuật lạc hậu vừa có sản lượng và chất lượng thấp, không hiệu quả kinh tế, là nguồn gây ô nhiễm khói bụi, nước tải vào môi trường, môi sinh và con người thì cần có biện pháp thay thế, tăng cường trang thiết bị để hạn chế, hoặc kết thúc "nhiệm vụ" nếu biện pháp khắc phục quá tốn kém, không mang lại hiệu quả về kinh tế lấn môi trường. Đối với những nhà máy liên doanh, được xây dựng 20-30 năm trở lại, dù là liên doanh, đầu tư nước ngoài hoặc đầu tư trong nước thì không thể nhân nhượng, bắt buộc phải thực thi nghiêm túc những biện pháp ngăn chận ô nhiễm triệt để theo luật môi trường của Việt Nam cũng như tiêu chuẩn bảo vệ môi trường thế giới với khung hình phạt, biện pháp chế tài ngăn chận tuyệt đối chứ không chỉ "răn đe", chấm dứt tình trạng địa phương đùn đẩy trách nhiệm với bộ ở trung ương mà cuộc "tranh chấp" giằng co về pháp lý giữa Tỉnh Đồng Nai và bộ TN-MT trong việc xử lý Vedan là một thí dụ.

Tương tự như vậy, Bộ trưởng GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân cũng đã qui tội cho "lịch sử" trong vấn đề dạy nghề được cả hai bộ như đã nói ở trên quản lí, vừa chồng chéo vừa kém hiệu quả, cuối cùng là mạnh ai nấy làm. Rút cuộc ngân sách bỏ ra thì nhiều nhưng số người được đào tạo nghề một cách qui cũ và có hệ thống chẳng là bao, mục tiêu đặt ra 30% công nhân được đào tạo nghề trong lực lượng lao động vẫn còn là một thử thách phía trước mặc dù nhu cầu về nguồn nhân lực cho các khu công nghiệp, nhà máy liên doanh và phát triển địa phương vẫn rất lớn, chưa đáp ứng nổi 40-50% số lượng lao động dù 80 % yêu cầu là lao động giản đơn như địa bàn TPHCM(3). Theo bà Huỳnh Thị Nhân, Thứ trưởng Bộ LĐ-TB&XH thì chỉ như "hạt muối bỏ biển vì mới có khoảng 3% lao động nông thôn được dạy nghề, còn lại khoảng 97% lao động nông thôn không được hướng dẫn nghề nghiệp"(4). Theo Hội Nông Dân VN, khu vực nông thôn ( KV NT) còn 34 triệu LĐ, chiếm trên 75% lực lượng LĐ toàn XH, 81% số LĐ NT chưa qua đào tạo, mỗi năm có trên 1 triệu LĐ đến tuổi học nghề và cần việc làm(5).Một số liệu khác cũng cho biết thêm trong số hơn 30 triệu lao động lĩnh vực nông nghiệp mới chỉ có 17% được đào tạo (chủ yếu thông qua các lớp tập huấn khuyến nông sơ sài). Còn trong số hơn 16,5 triệu thanh niên nông thôn, chỉ có 12% tốt nghiệp THPT, 3% có trình độ chuyên môn kỹ thuật từ trung cấp trở lên. Con số này thấp hơn bốn lần so với thanh niên đô thị(6),đặc biệt tại các vùng núi Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ, chỉ có khoảng 0,5% lực lượng lao động trong lĩnh vực nông nghiệp có trình độ kỹ thuật (7). .Đây là một thực tế đáng lo, ảnh hưởng lớn đến sự phát triển bền vững trong những năm tới trên con đường hiện đại hóa, công nghiệp hóa. Lẽ ra vấn đề nầy phải sớm được nghiên cứu để hai bộ tìm cách kết hợp giải quyết trong đó xác định bộ nào chịu trách nhiệm chủ yếu(cầm chịch) trong những chính sách dạy nghề, giải quyết nhu cầu lao động, chẳng nên để trái banh "dạy nghề" được trao qua, đá lại như hiện nay(8). Điều nầy chẳng khác gì bộ trưởng Y tế Nguyễn Quốc Triệu đã lúng túng không giải trình được cụ thể, xác định ai chịu "trách nhiệm chính" trong việc đảm bảo vệ sinh, an toàn thực phẩm trong đời sống của người dân !(9)

Những câu hỏi tại phiên họp quốc hội của các vị đại biểu sẽ nhanh chóng đi qua, cuối cùng phần trả lời vẫn "lửng lơ" và trở thành "vấn đề của quá khứ" cho dù mọi hiện tượng tiêu cực trong cuộc sống vẫn còn đó như một sự thách thức. Xin chớ nghĩ "để lâu cứt trâu hóa bùn" những vấn đề ảnh hưởng đến toàn xã hội, đang gây bức xúc trong nhân dân. Chính phủ phải dứt khoát trong chủ trương, chính sách và biện pháp bảo vệ môi trường ngay từ hôm nay mới may ra có thể xây dựng một đất nước "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn", càng để lâu, chần chừ bao nhiêu thì khối u ô nhiễm càng khó trị bấy nhiêu nếu không nói là không thể nào chữa chạy khi biến thành một căn bệnh mạn tính.

Như ý kiến của nhiều vị đại biểu(10) từ chất vấn tại quốc hội, mọi người muốn biết những chính sách, biện pháp và lộ trình cụ thể để giải quyết những vấn đề đã được đặt ra của cuộc sống từ bộ liên quan chứ không phải buộc nghe những lời giải thích mang tính trình bày, phân bua dài dòng , bao biện, tránh né trách nhiệm bằng cách ném vào "quá khứ" của lịch sử.

Hồng lê Thọ


Chú thích:

(1)Cung cấp nhiều thông tin nhưng chưa trả lời trực diện


(2)Chất vấn Bộ trưởng TN&MT:"Ô nhiễm môi trường nghiêm trọng do lịch sử để lại"


(3)"Các KCX-KCN thiếu hụt lao động"-N.Huỳnh


(4) "Dạy nghề cho nông dân: Vừa yếu, vừa thiếu"


(5)"Hội thảo quốc gia đào tạo nhân lực chế biến nông - lâm - thuỷ sản theo nhu cầu xã hội" được tổ chức ngày 5.11 tại Hà Nội.


(6)"Đào tạo nghề cho nông dân" http://vieclamnd.qbinh.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=27

(7)"Sẽ có chính sách thu hút SV học ngành nông lâm ngư nghiệp" http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=286549&ChannelID=13

(8) xem thêm "Lao động có kỹ năng: Lỗ hổng nghiêm trọng trong phát triển ở Việt Nam"
Vietsciences free.fr

(9)"An toàn thực phẩm: Bộ Y tế chỉ gác mâm cơm"


(10) TS. Cao Sĩ Kiêm: "Đã có chất vấn nhưng còn bên "phê", bên "trốn"

Cử tri mong đợi chỉ rõ được nguyên nhân, địa chỉ, ai chịu trách nhiệm, giải pháp khắc phục... lại chưa được đáp ứng. Các bộ trưởng đâu đó còn vòng vo. Thủ tướng thì có nhận nhưng chưa chỉ vào ai. Có lẽ đại biểu - người giám sát và các bộ trưởng - người làm chưa gặp nhau. Thế nên một bên cứ phê, bên kia cứ... "trốn". (Theo báoPhápLuậtTPHCM/18/11/2008)

            ©  http://vietsciences.free.frr  và http://vietsciences.org   Hồng lê Thọ


411 tỉ to hay nhỏ?

411 tỉ to hay nhỏ?


Nguyễn Quang Lập | 30.09.2011

Trả lời về kinh phí 411 tỉ tạc tượng mẹ Việt Nam anh hùng (MVNAH) ở Quảng Nam là to hay nhỏ, họa sĩ Lương Xuân Đoàn đã  rất có lý khi nói “đồng tiền nào cũng quý, nhưng những việc cần làm thì chúng ta vẫn phải làm.” Đúng vậy, sự hy sinh của mẹ Thứ và 50 ngàn MVNAH là vô cùng to lớn, là vô giá. Theo đó thì 411 tỉ không thể gọi là to. Dù đất nước còn nghèo nhưng nếu cần ta có thể bỏ ra 4 ngàn tỉ cũng không tiếc.
            Nhưng thử đặt câu hỏi ngược lại, rằng liệu có thể tạc tượng MVNAH với kinh phí 4 tỉ, thậm chí 400 triệu mà giá trị nhân văn và ý nghĩa của nó không hề thua kém việc tạc tượng 411tỉ được hay không? Nói như nhà văn Nguyên Ngọc “ vĩ đại không đồng nghĩa với khổng lồ”, liệu có cần phải có một bức tượng to bằng trái núi mới chứng tỏ được sự vĩ đại của MVNAH?
            Họa sĩ Lương Xuân Đoàn  nói :“ vấn đề bây giờ không phải là thu nhỏ tượng đài, bớt số tiền 410 tỷ này để làm việc khác. Nếu cứ nghĩ mãi thế thì lúc nào mới có thể làm được công trình thực sự của tương lai, tồn tại vài thập kỷ?” Ô hay, té ra chỉ có bà mẹ khổng lồ mới được coi là “công trình thực sự của tương lai, tồn tại vài thập kỷ?” Nếu có tượng đài về sợi tóc của mẹ, chiếc khăn răn hay đơn giản chỉ là giọt nước mắt của mẹ thì sao? Không  lẽ chỉ tồn tại vài ngày?


Đến đây phải nói đến giá trị nghệ thuật của bức tượng. Nếu đó là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, có lẽ không ai kêu 411 tỉ là to. Người ta sẽ xuýt xoa khen tạc một bức tượng như thế mà chỉ có 411 tỉ thôi à, quá rẻ. Tiếc thay giá trị thẩm mỹ của bức tượng lại rất có vấn đề. Nhiều ý kiến cho rằng “tượng mẹ mà thô nặng, một tượng bán thân ( bust ) gắn với rặng đá lớn, hình ảnh xa lạ, thậm chí hơi dữ, không phù hợp”. Nhà văn Nguyên Ngọc đã nói thẳng: “Tượng đài là cả một quả đồi lớn, cái đầu người (người mẹ) sẽ nhô lên thành một khối cao to đến hơn chục mét, tôi xin lỗi, cho tôi nói thật, tôi rất lo sẽ gây ra cảm giác không phải vĩ đại, mà là dị hợm, trẻ con nhìn thấy ắt sẽ hoảng sợ, người lớn đi qua đó ban đêm thanh vắng cũng có thể run… Tượng tròn, nhỏ, thì thỉnh thoảng ta mới đến nhìn ngắm trong bảo tàng hay ở một nơi trưng bày nào đó với mục đích thưởng thức nghệ thuật, còn cái đầu khổng lồ kia thì sẽ mãi mãi trở thành một bộ phận không thể tách rời của không gian sống hằng ngày quanh ta, cạnh ta. Nên chăng?”
            Điều đáng nói là bức tượng phảng phất khối tượng bán thân đồ sộ của bốn tổng thống Mỹ George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt, Abraham Lincoln,  gọi là tượng núi Rushmore. Không dám nói có sự sao chép nhưng phong cách và ngôn ngữ khá giống nhau. Một nhà thơ danh tiếng, vốn làm công tác quản lý văn hóa lâu năm, người mà họa sĩ Lương Xuân Đoàn rất gần gũi và quí mến, đã tâm sự với tác giả viết bài này: “Phong cách Mỹ, tượng bán thân ( bust ) tạc vào rặng núi đá đã trở thành ngôn ngữ ” có bản quyền” rồi. Ta không nên chép lại cho “bà mẹ quê” của ta, hơn nữa đó là bà mẹ anh hùng trong chống Mỹ.”
            Đến đây thì mọi người có thể hiểu 411 tỉ là nhỏ hay to.