24 tháng 1 2012

Chùm thơ mùa xuân đất nước (Thơ Bùi Văn Bồng)



Chùm thơ mùa xuân đất nước 



Đại tá Bùi Văn Bồng


        
  NGŨ SẮC HỘI CÒN     



Rượu cần ngấm chậm lâu say
Để trong giấc ngủ mơ bay về rừng
          Để rồi dải lụa thắt lưng
Cùng em qua suối vui chung Hội Còn(*)

        Trái còn như trái bưởi non
Tua  rua ngũ sắc gió vờn nắng xuân
          Xứ Mường vui suốt mấy tuần
Riêng anh dù chỉ một lần khó quên

     Áo em thổ cẩm thêu ren
Em như hoa núi nở bên suối  ngàn
      Chiều xuân rực nắng cành ban
Hội Còn lưng núi trắng làn mây bông

       Hội còn buổi ấy đang đông
Anh cùng em lại ra sông gọi đò
         Chiều êm vàng nắng đôi bờ
Em làm thao thức mộng mơ sông Đà

        Bao năm đi khắp miền xa
Heo may gợi nhớ mùa hoa xứ Mường.

                                                                                       
(*) Hội thi ném còn, quả cầu bằng vải tua rua ngũ sắc của người dân tộc Mường vùng Thanh Hóa và Tây Bắc.


XUÂN MIỆT VƯỜN

Chớm một non tơ trên cành
Vương chút gió đông lành lạnh
Màn sương giăng từ năm ngoái
Vắt ngang tấm lụa quê xanh

Mai vàng ôm khung trời nắng
Trái cây chở khẳm ghe xuồng
Miệt vườn trời mây bình lặng
Dọc ngang kênh rạch sắc hương

Trái dưa bên đòn bánh tét
Lá xanh ruột đỏ giao hòa
Chợ hoa cuối chiều đông nghẹt
Tiếng cười nhẹ rung cánh hoa

Tươi rói mận Bình Hòa Phước
Vàng mọng quýt hồng Lai Vung
Trái cây miệt vườn thơm thảo
Lời quê mời mọc khắp vùng


Thơm thoảng nhang trầm ngõ trúc
Người xưa còn sáng nụ cười
Chạm ly thấy trời nghiêng xuống
Một dòng sông hẹn bến quen

Một dòng thơ tràn ánh lửa
Lặng đem hơi ấm nhen lòng
Phút thôi, ngoái nhìn năm cũ
Tươi nguyên cành biếc nụ hồng.





HOA ĐẢO XA

Đảo xa mặt trời thường lên sớm
Cát vàng hẹn lối dấu chân quen
Con sóng nhuộm mây trời ửng đỏ
Cánh buồm vượt sóng cuối trời xa

Ở đảo ít loài hoa
Đá trắng
           cát vàng
                   mây nước
Nhớ vườn quê tím hồng thược dược
Hoa sim rực nắng triền đồi

Màu hoa sim chỉ màu hoa vậy thôi
Khắp đảo tiền tiêu này chẳng có
Lời riêng nói cùng ngọn gió
Nhờ gió hái những chùm hoa

Gió hái những chùm hoa quê nhà
Vẹn nguyên màu thược dược
Hoa mướp vàng
                   tương tư hoa cúc
Hoa đào, hoa mận nhớ thương

Đảo xa
Chum nước dần vơi
Không đủ tưới bồn hoa bên công sự
Mùa khô đi qua
                    lá vàng rơi lối nhớ
Con chuồn chuồn cánh đỏ nép bờ lau

Thiếu vắng mùa hoa trên đảo xa
Cùng đồng đội đón mặt trời nhìn hoa sóng
Khẩu súng ngược chiều gió lộng
Đem về san hô đá
                           làm hoa.

----------------

LỘC XUÂN

Cây nuôi lộc chiều đông sương giá
Gió ngủ yên trên mắt lá mơ màng
Nhựa thời gian kéo lên cành hối hả
Nắng tươi hồng ửng chín chân mây

Lộc xuân ủ nụ mầm trong kẽ lá
Như em chờ hình bóng người thương
Cứ da diết những bồn chồn mới lạ
Búp chồi non gợi nhớ vấn vương

Xuân nảy lộc phút giao thừa gõ cửa
Bao thiêng liêng đêm trừ tịch giao mùa
Hương đất ấm cho cây đời dâng nhựa
Chén quỳnh hoa trời đất bật mầm tơ

Vạt nắng mới, xuân ấm lòng phơi phới
Nghe lộc xuân tí tách giục cành xanh
Lộc xuân thắm suốt Giêng Hai chờ đợi
Hẹn mùa vui trái chín ngọt lành

Em thở nhẹ như lộc xuân tươi trẻ
Để tình anh xao xuyến đến nao lòng
Em lộc xuân suốt đời anh gặt hái
Lửa tình yêu cháy sáng mãi niềm tin

Nhịp thời gian theo mùa đi lại đến
Riêng tình yêu giữ lại nét xuân thì
Làn môi thắm, mắt em nhìn trìu mến
Là lộc xuân hiển hiện suốt thời xanh.



MƯA TẦM XUÂN

      Rưng rưng hoa thắm bên thềm
Mưa bay lất phất hoa thêm tím chiều
      Lời xưa chưa kịp trao yêu
Sắc hoa tím ngắt bao điều chờ mong

       Mưa Thu níu ngọn gió Đông
Sáng Xuân ai đứng bên sông thẫn thờ
      Tầm xuân mộng, tầm xuân mơ
Giọt buồn xa xót nghiêng bờ đợi trông

      Lá xanh phơ phất gió đồng
Một người lặng lẽ nhớ mong một người
       Cánh hoa loáng ướt đơn côi
Một thời say đắm, một thời ngả nghiêng

       Để rồi ôm nỗi buồn riêng
Gửi vào hoa tím bên thềm tầm xuân
       Lời yêu chưa ngỏ một lần
Lời thương theo bóng tầm xuân suốt đời

       Mưa đừng nặng hạt mưa ơi
Cứ lay phay rắc tím trời tầm xuân.



HOA HỒNG

      Nhặt ra từ nắng giọt hồng
Tụ dồn bao nỗi chờ mong gọi mùa
      Dụm dành cả những hạt mưa
Ngậm thêm sương sớm đung đưa đầu cành
      Để rồi bên lá non xanh
Nụ hồng hé nở long lanh sắc màu

      Rễ vươn thầm lặng đất nâu
Kiếm tìm chắt lọc mỡ màu phù sa
      Tìm trong thớ đá gan gà
Len trong cát sỏi làm ra nụ đời
      Rực lên với nắng hồng tươi
Bông hoa như đóa mặt trời vườn quê

      Nhọn gai chọc kẻ vụng về
Hái hoa đừng rắc bùa mê lên cành
      Yêu đời vào ảnh lên tranh
Giữ nguyên đường nét trong lành ban mai
      Sắc hương như có hình hài
Để cho ai lại nhớ ai nao lòng

      Diệu kỳ thay những đóa hồng
Yêu nhau nên vợ nên chồng tặng hoa
      Hiếu ân chúc thọ ông bà
Đem mùa xuân đến mọi nhà yên vui
      Lặng thầm hương sắc cho đời
Ngắm hoa nhớ mãi làn môi em cười.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét