12 tháng 2 2012

Chùm thơ về Tiên Lãng--TIÊN LÃNG THI TỨ(Bùi Văn Bồng)




 TIÊN LÃNG THI TỨ
    Bùi Văn Bồng
Đại tá, nhà thơ Bùi Văn Bồng



   TRĂM NĂM TRONG CÕI ĐẤT ĐAI


Chắp tay lạy cụ Nguyễn Du
Mượn câu Kiều chửi: “Tổ sư gian tà!”

          ***            
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ quyền, chữ chức khéo là hợp nhau
          Đất đai chiếm dụng nát nhàu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng


Sinh ra nhiều nỗi bất công
Quan trên, quan dưới đồng lòng vung tay
Lọc lừa đủ kế phơi bày
Cũng từ bụng dạ chất đầy gian tham


Mượn tay bộ đội công an
Ủi nhà dân mặc kêu oan não lòng
Lạ gì bỉ sắc tư phong
Quan tham quen thói đem còng dọa dân

Mặc cho trời đất xoay vần
Có quyền ông chẳng phân vân chút nào
Xua quân, hét lính ầm ào
Như phường “nách thước tay dao” kém gì

Hung hăng mặc tiếng thị phì
Đất ngon chưa chiếm ông thì chẳng tha
Trăm năm trong cõi người ta
Ông thần Tham Nhũng quả là rất oai

Không cần xem xét trong ngoài
Mặc cho chân lý mệt nhoài kêu ca
Tham lam là việc của ta
Đứa nào đụng đến ra tòa như chơi

Ông ôm quyền lực thay trời
Thứ dân bay chớ mà moi móc nhiều
Nếu như có đứa sinh liều
Chống người công vụ thì tiêu đời mày


Đồng tiền đã sẵn trong tay
Thì cho cả lũ chúng mày vào gông
Dân bay dẫu một chữ “Đồng”
Làm sao sánh được với ông quyền hành

Khôn hồn thì cứ giao nhanh
Đất, nhà ông chiếm bay thành cu li
Cu li thì có quyền gì
Ông đương chức vụ, ông thì dẹp ngay

Mặc trời cao, mặc đất dày
Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham
Vì tiền tao thẳng tay làm
Tiền, vàng là thứ tao ham nhất đời

Phen này bay có kêu trời
“Trời là tao” xét chi lời chúng bay
          Mặc bay van lạy suốt ngày
Bịt tai như điếc, bắt ngay họ Đoàn
          Tiền đâu mà dám kêu oan
Cho dù đá có nát gan, kệ đời.



*****

CÁI CHẾT CỦA UY QUYỀN



Uy quyền tưởng lớn, uy quyền chết
Uy quyền tưởng mạnh, uy quyền tiêu
Dân không liều
Kẻ có uy quyền ngang nhiên, liều lĩnh
Dùng uy quyền mệnh lệnh ức hiếp dân
Ủi nhà dân hòng chiếm đât
Cái quy luật ăn ở bất nhân
Chọc vào lòng dân như tự đâm thuyền cho thủng
Sóng dâng trào chìm khuất đáy sông

Uy quyền - sinh bất công
Uy quyền - đồng hành tội ác
Đồng Nọc Nạn năm xưa mọc đầy năn lác
Dân khai hoang xơ xác thoát nghèo
Máu, mồ hôi, nước mắt
Ai ngang nhiên chiếm đoạt và hò reo

Nay Tiên Lãng quê nghèo
Người dân lấp hoang lầy chống đói
Đất trở nên mỡ màu
Ai xoi mói
Những kẻ tham còn đói miếng mồi thơm
Coi dân như rác như rơm
Thằng Bờm tay trắng
Nơi có chất tanh là nơi đặc dày ruồi nhặng
Nơi có miếng ăn chảy dãi quan tham
Mang tên xã Vinh Quang
                               Ai cho vinh quang?
Những cái chết không oan
Chỉ có dân oan ức

Uy quyền nghênh ngang áp bức
Cưỡng chế cũng bất lực
Tiếng mìn đánh thức
Những quan tham quen hành động uy quyền
Áp bức dân - uy quyền hết
Cướp của dân - uy quyền chết.



*****



LÝ MƯỜI KHINH Ở CỐNG RỘC



Một khinh ông mượn chức quyền
Đất đai chiếm dụng nhiều tiền ăn chơi
Hai khinh ông hứa nuốt lời
Dân vừa lui bước ông thời tới luôn


Ba khinh ông biết bán buôn
Hết chui cửa trước lại luồn cửa sau
Đất ngon, ông hỏi: “Đâu đâu?”
Nghe như tiếng chó sủa đầu ngõ kia


Bốn khinh ông biết ăn chia
Đât đai, dự án, ao đìa chiếm ngay
Tiền nhiều ông sẽ vung tay
Chạy quyền chạy chức có ngày leo cao


Năm khinh ông khéo xé rào
Trở ngang pháp luật ào ào xua quân
Phen này quyết bắt họ Đoàn
Giam rồi đâu dễ kêu oan trong tù


Đất đầm chiếm đoạt êm ru
Miếng ngon như thế chần chừ làm chi?
Sáu khinh ông giỏi quăng chì
Cá tôm cũng hốt huống chi mạng người


Nhà dân san phẳng như chơi
Mặt bằng giải tỏa bay thời ở đâu?
Bảy khinh ông giỏi bắc cầu
Đại gia toàn những kẻ giàu bao che


Lại thêm có cấp trên nghe
“Báo đài lên tiếng tao đè xuống ngay!”
Tám khinh ông dám thẳng tay
Cả trăm cảnh sát ban ngày hung hăng


Có quyền ông lệnh thẳng băng
Khác nào đánh trận xem thằng nào thua
Chín khinh ăn bậy nói bừa
Ông quen cái thói đánh lừa trắng-đen


Mười khinh ông có tên Hiền
Ông Hiền như thể chó điên cắn càn. 

*****


THAM QUAN Ô LẠI



Mặc cho dư luận rầm rầm
Ông ăn nhậu chán, ông nằm khểnh chân
Mặc cho oan khốc của dân
Ông như “Nghị Quế” chẳng cần đến ai


Không đọc báo, chẳng nghe đài
Báo đài mặc kệ bịt tai ngán gì
Ông lè nhè giọng khinh khi
Bất cần công luận, thị phi kệ đời


Quan liêu đến thế ông ơi
Ai giao cái ghế ông ngồi nghênh ngang
Vểnh râu ngồi giữa cửa quan
Ông ăn bổng lộc nhậu tràn cung mây


Không động chân, chẳng động tay
Sao ông vô cảm như cây gỗ già
Mặc cho thiên hạ kêu la
Ông lo vinh hiển phì gia, kệ đời

Mau mà rời ghế đi thôi
Mau mau ông cút khỏi nơi cửa quyền
Để cho thiên hạ được yên
Đừng làm dân chúng phát điên cả đầu


Chánh Văn phòng huyện mặt ngầu
Quan liêu đến mức nát nhàu lương tâm
Cửa quyền thêm với lòng tham
Làm dân khốn đốn, làm phiền cấp trên.


*****


HỌ ĐOÀN AI OÁN KHÚC



Chị nhặt nhạnh từng mảnh gạnh vỡ
Xếp lại góc lều làm bàn thờ
Nhà họ Đoàn đã nát
Tan tành lư hương, đĩa bát
Ông bà ơi về chứng giám
Ông bà tạm về chia sẻ với khói hương
Vài gói mì tôm
Lọ nước
Cúng Tết mồng Một
Con rồng trên mặt đầm ngủ buồn thiu

Nghèo
Anh em họ Đoàn chắt chiu
Tên anh là Vươn, phải không ngừng vươn tới
Tên chị là Thương
                 thương nước mắt rơi đẫm gian lều
Các chú Sinh, Quý, Vệ
Vùng hoang vừa Sinh lợi thành đất Quý
Người ta rình chụp giật, phải bảo Vệ thôi
Những cái tên như trời đặt sẵn
Phải gian nan chưa dễ mưu sinh

Máu, mồ hôi, nước mắt
Gần hai mươi năm chiu chắt
Gần hai mươi năm dồn tâm sức
Gần hai mươi năm nợ ngân hàng tiền tỉ
Tưởng nay đến mùa gặt hái
Tưởng nay thoát được cảnh nghèo
Ngờ đâu đời nhiều ngang trái
Cống Rộc rụng rời
“Tiếng oan dậy đất oán ngờ lòa mây”
Lầm lũi nhà nông cố vươn lên thoát nghèo
Chống chọi thiên tai
Chống chọi quan tham ô lại
Mặt đầm muốn cồn lên ngàn lớp sóng
Đất đai đau quặn trước lòng tham

Nay anh được trở về
Mang theo cái án đè vai gầy đau đớn
Chị mừng rơn
Vái trời tri ân công lý.

*****
  

ANH HÙNG CỦA NHÂN DÂN


                                      
Anh từng là người lính
Mạnh khí chất, vững niềm tin bộ đội Cụ Hồ
Xuất ngũ, lộn ngược ba lô
Tìm đất khai hoang vượt nghèo khó
Biển Hải Phòng sóng vỗ
Đất Tiên Lãng gọi người
Tên anh đã mạnh sức VƯƠN với đời
Họ ĐOÀN, anh em cùng hợp sức.

Vay vốn ngân hàng
Ngày đêm tận lực
Đầm phá hoang vu đê lấn biển VƯƠN dài
Xanh tin cậy hàng cây chắn sóng
Thao thức cùng ước mơ cháy bỏng
Anh nhìn trời cao rộng
Bao gian nan, tia hy vọng sáng bừng

Nhưng anh chưa kịp mừng
Kẻ gian tham đã rập rình cướp đất
Khi lòng tham đè lên trên pháp luật
Chúng nghênh ngang coi Trời, Phật như thừa
Vì máu tham hối thúc chúng làm bừa
Nhóm lợi ích cùng vào hùa gian ác
Dễ gì chúng bỏ qua “mâm thịt nạc”
Miếng mồi ngon chia chác lũ quan quyền
Vì lòng tham nhuốm bùn nhơ quan điểm
NGƯỜI bỗng thành CON mưu mô xuất hiện
Chúng bất chấp nhân luân hung hãn tranh mồi
Công vụ hay phi vụ?
Máu cường hào làm ô danh Cộng sản!
Lòng anh căm phẫn sục sôi
Không thể bình tâm soi lường pháp luật
Anh thành tội nhân bởi lũ tanh hôi
Dáng cây thông VƯƠN thẳng giữa đời
Người anh hùng đứng lên đòi đất

Đất đai – một đời mơ ước
Đất đai – mồ hôi, nước mắt
Đất đai – dồn sức lo toan
Đất đai – hy vọng dâng tràn
Đất đai – VƯƠN lên cao QUÝ (*)



Trước nỗi oan khiên
Trước lũ cường quyền
Người linh năm xưa xung trận
Bị dồn đến chân tường uất hận
Người nông dân hiền lành chăm chỉ
Người  cựu chiến binh bền chí
Buộc phải dùng vũ khí
Chống bất công, gian ác, cường quyền
Máu trộn mồ hôi và nước mắt
Ai ép buộc anh điên máu lên?


Anh không điên
Đoàn Văn Vươn, anh hùng thời đổi mới
Anh hùng lao động
Anh hùng của nhân dân
Anh hùng vì công lý
Đánh thẳng vào quan tham
Đập tan thói hung hăng còn sót lại
Tàn dư thời phong kiến lộng hành
Tàn dư thời quan lại gian manh
Chúng mượn danh Cộng sản
Nhưng nói với dân bằng súng đạn
Phải chết ư?
Giam cầm ư?
Anh không nản
Đấu tranh cho lẽ phải, công bằng
Có nề chi quyền lực với xiềng gông


Anh như ngọn đuốc sống
Xua bóng đêm soi ánh rạng chân trời
Con Rồng quẫy lên rồi
Chí khí anh gọi đời thêm mạnh bước
Trong đổi mới anh VƯƠN lên phía trước. 
 

              Chùm thơ về vụ Tiên Lãng
                   của Bùi Văn Bồng-2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét