12 tháng 2 2012

Chùm thơ VIỆT PHƯƠNG



TƯƠNG LAI

ANH VIỆT PHƯƠNG GỬI CHO TÔI 34 BÀI THƠ , TÔI NGHĨ LÀ CHUYỂN ĐẾN BẠN ĐỌC CỦA "ĐIỂM TIN” CÙNG CHIA SẺ CŨNG LÀ VIỆC NÊN LÀM :

nhà thơ Việt Phương
 
BIỂN

 Biển dịu dàng mơn từng hạt cát
 Bỗng gầm dập nát mọi mầm tươi
 Đời cũng vậy thôi đang cười cợt
 Chợt xoay trở mặt hãm hại  người

                     Biển lồng hung dữ xô tan vỡ
                     Bỗng thầm thong thả thở thanh thơi
                     Đời cũng vậy thôi qua trăn trở
                     Chợt bừng tươi nở đón tình người




CHÀO

Phải đâu bến lú bờ mê
Mà sao rác rưởi tung hê giữa đời

Thì ta tin cậy ở người
Chào người mở rộng chân trời vị tha

Chào người chắp mối giao hòa
Chào người mang lại nhà nhà niềm vui

Chào người quét rác liên hồi
Chào người gom góp tiếng cười lạc quan

Chào người giải những nỗi oan
Chào người đến với thế gian khổ nghèo

Chào người đi hiến tình yêu
Chào người lãng mạn phiêu diêu cõi trần

Chào người quyết liệt dấn thân
Chào người nhẹ thả bước chân trên đường



SỐNG

Chờ ai và đợi gì
Chờ người đợi tất cả

Thời gian giải mật mã
Không gian mở bất kỳ

Rong rêu thôi vật vã
Bùn đất đứng lên đi

Mùa xuân về giục giã
Dòng đời đang hồi quy

Chân trời bao mới lạ
Vô tận vờn hàng mi

Thời thế dồn hối hả
Lá liễu non dậy thì



NHẬN

Một sớm cuối đông rét ngọt buốt tim
Đón một tương lai giữa nghìn lẽ phải

Có một cánh chim thân quen chấp chới
Có một nẻo đường mê mải đi tìm

Mơ ước chập chờn nổi chìm thành bại
Vòm lá trước nhà quằn quại mỉm cười

Gieo trồng miệt mài rồi người gặt hái
Giữa trời đặc mây sao băng đổi ngôi

Tương lai trong tay đừng lầm xa ngái
Một niềm xanh bay sâu mãi vào trời


GIỮA

Giữa bao đồi bại xấu xa
Xum xuê vòm lá chan hòa màu xanh

Giữa bao mưu mẹo gian manh
Trong veo một tiếng chim thanh cuối vườn

Giữa bao tàn bạo dọc đường
Khiêm nhường dâng hiến tình thương hết lòng

Giữa bao vùi dập bất công
Thiết tha gửi trọn cảm thông đến người

Vui buồn sướng khổ trong đời
Thôi thì dẫu chỉ thế thôi cũng vừa

Bây giờ cho đến bao giờ
Trẻ thơ còn mãi ngây thơ nụ cười



BỤI

Mờ đục âm u mà thật xuân
Hạt bụi cứ xoay vần vậy đấy

Trời đất có chút gì cựa quậy
Lòng người thức dậy một bâng khuâng

Lúng liếng Ba Đình lâng lâng gió
Sương phủ Hồ Tây ủ bao đời

Mong một mảnh trời xanh màu cỏ
Dinh đào nở rộ những xa xôi

Một chặng đường đời về muôn thuở
Ngày mai đang ở giữa tay người


NẮNG

Xuân như một thoảng niềm vui
Nắng lên xóa những bùi ngùi lòng ai
Đời nay qua suốt bao đời
Người vui xin được cùng người vui chung



ĐÓN

Mùa xuân năm hai nghìn mười hai
Đã cũ lắm vẫn còn rất mới
Xuân già thế mà xuân hôi hổi
Nắng miền Nam ngời ngợi hoa mai

Náo loạn năm châu chuyển tin vui
Trên tầng mây đặc tràn suối nắng
Khẩn khoản lời mời trong im lặng
Sau đêm mưa lá sạch như chùi

Hồng dịu dàng đào phai Nhật Tân
Thơm ngan ngát măng khô xứ núi
Cặp bánh chưng nặng lòng muốn gửi
Đến mái nghèo thui thủi không xuân

Con chim gáy sáng nay gáy sớm
Xôi vỉa hè chào đón người mua
Tan tác những dối lừa bịp bợm
Hồ Gươm rung sóng lượn thay mùa

Cuộc cờ người không được không thua



SANG

Giữa cơn rét hại xuân về
Mưa phùn sương tỏa não nề ngày đêm

Mầm tơ lộc nõn nhú lên
Xác xơ tàn lụi cỏ mềm lại xanh

Trời mang một dáng sinh thành
Đất nhen một sắc thiên thanh ngập ngừng

Người nghe lòng bỗng rưng rưng
Có ai gọi ở lưng chừng nào đây

Từ lâu vun vén một ngày
Mới giao mùa đã sắp đầy giấc mơ



TÌM

Sang xuân mờ mịt trăng sao
Vững bền một cánh hoa đào mỏng manh

Thấu xương làn gió trong lành
Hiếm hoi tia nắng long lanh cả trời

Mênh mông chiếc lá nhỏ nhoi
Thân thương vọng một tiếng người không quen

Giữa trưa bật sáng ngọn đèn
Vẩn vơ thương xót những đêm hãi hùng

Xin theo bạn đến tận cùng
Tìm nơi được thỏa muôn trùng khát khao




GẶP

Thâu đêm chờ gặp ban mai
Sáng ra hứng được một vài giọt xuân

Giữ gìn trọn vẹn nghĩa nhân
Hàng năm lại được quây quần bên nhau

Tình thân như thuở ban đầu
Nhìn nhau tóc đã bạc màu thời gian

Dẫu còn trùng điệp gian nan
Màu xanh nhen tự sắc vàng cuối đông

Niềm tin ấp ủ trong lòng
Đời quay đủ bấy nhiêu vòng thêm vui


NHẮN

Người vui cốt ở đời vui
Lút trong gian khổ mỉm cười nhẹ tênh

Giữa bao lên thác xuống ghềnh
Ngập đầy rác rưởi còn mình còn ta

Quét cho sạch sẽ cửa nhà
Đời vui nước mắt cũng là lệ vui

Thời nay dân dã lên ngôi
Mời nhau một chén rươu mùi đón xuân

Giao thừa không chút phân vân
Niềm vui đủ để chia phần khắp nơi

Người ơi xin quý yêu người



HỢP

Nhìn chiếc lá nghe lời chim
Đội bóng mấy hứng mưa bụi

Sờ rễ cây si già đón nhận hương hồng nhung
Ngắm cánh tay trần cô gái trẻ

Giọng trầm rao bánh khúc đêm đông
Trăng lưỡi liềm nơi đâu xanh biếc

Vị húng lìu lạc rang Bà Vân phố Mai Hắc Đế
Dải Ngân Hà 10 tỷ hành tinh có quỹ đạo sống được

Nước
Một li ti ẩm ướt bay về


NIỀM

Cuối cùng thì nắng cũng lên
Hình như nắng để đáp đền cho ai

Bao ngày mây đặc đầy trời
Chuốt từng tia nắng vàng tươi phớt hồng

Phố phường mỗi phút mỗi đông
Bỗng nhiên nhớ quá tiếng cồng Tây Nguyên

Nhớ thời chiến trận liên miên
Nhớ cô gái dẫn đoàn thuyền qua sông

Nắm rau rừng đỡ đói lòng
Cỏ non xanh khắp ruộng đồng tan hoang

Bây giờ sống cảnh nghèo sang
Nắng lên ngời sáng muôn vàn lẽ vui


TẬP

Chẳng lẽ không phê phán người cầm quyền
Dẫu quyền cao chất đầy bao thách thức
Cái tầm thấp còn có cơ vươn lên
Cái tâm bẩn dễ lao đầu xuống vực

Chẳng lẽ không phê phán chúng ta
Người là chủ mà để nhà nhiều rác
Chỉ bàng quan thoái thác trước gian tà
Đủ nhục nhã như vào hùa hưởng lạc

Dọc đường phố tiếng rao hàng như hát
Hoa đang chờ từng hạt nắng ban mai
Chọn đường thẳng mà hình như đi lạc
Cửa đóng thì mở khóa tự bên ngoài


MẬT

Mỹ Âu Á Phi Úc là những gì
Có công nghệ làm sạch sông Tô Lịch
Hoa Kỳ làm chi Trung Quốc làm chi
Mục đích ấy chưa phải là mục đích

Hư vô đầy những hạt và phản hạt
Nắng rụt rè khe khẽ hát giữa trưa
Một con kiến mà quá chừng tổng quát
Đã ôm trùm tất cả vẫn dư thừa

Lá nõn mang lục diệp từ đâu đến
Trái đất này nào ai hẹn gì ai
Ai là ai trong và ngoài vỏ hến
Ở nơi đâu lưu luyến có hình hài

Siêu vũ trụ nhỏ nhoi như hạt bụi
Những thiên hà cắm cúi tạo hố đen
Đến phản đời cho đời thêm gần gũi
Mắt em nhìn đắm đưối cả hão huyền


HẸN

Không cái gì là cái gì cả
Tết đến rồi thời giá không lên
Đón phúc đức xua tan tai họa
Đời mở ra một thuở vững bền

Cái gì cũng là cái gì thật
Chai rượu vang hộp mứt làm quà
Bình yên lắm tháng này củ mật
Có một người vừa mới đi qua

Cứ toàn cầu đừng cầu toàn nhé
Bước ung dung thở nhẹ nhàng thôi
Không chọn chẵn cũng không chọn lẻ
Ẩm ướt đây có lẽ xuân rồi

Tưởng bâng quơ mà nghiêm túc đấy
Giữa đường làng chín mẩy bội thu
Gửi mỗi người một niềm tin cậy
Cỏ hồi sinh biết mấy đền bù


ĐỢI

Cuộc đời đang tắm tất niên
Bụi mưa nương nhẹ ngoài hiên bay vào

Sương mù lãng đãng lên cao
Tiếng chân ngoài phố dạt dào tình xuân

Hàng xôi rộng lượng quây quần
Vui buồn quyện lại cũng ngần ấy thôi

Vô biên là cái phận người
Hoa đào bình thản mỉm cười vô tư

Rồi đây ai cộng ai trừ
Nén hương thơm thảo trầm tư gọi mùa


NHỚ

Một giấc mơ đen một ác mộng hồng
Ngày tối âm u đêm tưng bừng nắng
Bóng mây diễn thuyết trẻ em im lặng
Nước cống trong lành chùa vắng người đông

Thế nào là ngược thế nào là xuôi
Đi đến cuối trời gặp đầu phố cũ
Tỉnh thức rõ ràng mà say sưa ngủ
Sáu bạn đồng hành vừa đủ một đôi

Ngắn như một đời dài như một giây
Con bò biết bay cái cây biết múa
Gà què lấy mật về cho ong chúa
Trời ho sặc sụa trăng thoát vòng vây

Biển mặc quần tây núi choàng áo ta
Đảo lộn thế mà vẫn là sự sống
Chiều ngang xoay xoay chuyển thành chiều rộng
Một chiều bất ngờ mong ngóng ai về

Húp xong cháo sáng vừa đến bờ mê



MÙA

Cỏ non cảm ứng xuân
Màn sương nhuần nhị mỏng
Giữa gió lạnh phân vân
Mùa chuyên cần hy vọng

Chút nồng nàn xao động
Mơ hồ lan trong mây
Lòng hồ nâng niu sóng
Một tiếng chim mở ngày


GIAO

Đầu phố cây bàng vỡ toác gần chết lại hồi sinh
Anh bạn rầu rĩ nhà bên thình lình tươi tỉnh hẳn

Cô gái tầng ba ngập ngừng chưa chia tay người tình
Con dế ngoài sân bớt một mình than nỗi hận

Cái chung cư lận đận như sau đại hồng thủy
Gốc lan xù xì tải nhựa lên tuần hoa trắng ngần

Gió sẽ sàng lay rèm gửi lời mời thủ thỉ
Và đất trời nhuần nhị chuyển vào xuân



THỬ

Xa ra đủ để mong thấy đời
Kính cẩn ơn bàn tay gieo hạt
Gần lại đủ để mong hiểu người
Khiêm nhường biết phận mình hạt cát

Bao tai nạn giao thông ngày Tết
Người rừng hai mươi năm về quê
Giấc mơ yêu xem chừng đã mệt
Thì chia tay xin chớ bội thề

Từ mười độ đến mười lăm độ
Rét cả tuần buốt giữa thủ đô
Mùa xuân muốn thử gì ai đó
Ngã tư đang ngỏ một nghi ngờ

Mưa lưa thưa vừa mưa vừa mơ





LÁ

Mùa xuân đi tìm giai điệu mới
Bần bật trời run mây xuýt xoa
Mầm tơ nhú giữa cơn rét hại
Sẽ đến một hôm nắng vỡ òa



THỎA

Mong mà không ngóng
Đợi mà không chờ
Kín mà không đóng
Mộng mà không mơ

Một niềm hy vọng
Xuân về giăng tơ


CÙNG

Xuân hứa nở bừng xuân hứa mới
Xuân chờ xuân đợi xuân bao dung
Người ở giữa đường còn đang hỏi
Đời đang lướt tới hãy đi cùng


NỐI

Cũng thật bất ngờ lại mùa xuân
Thì ra trời đất vẫn xoay vần
Dẫu đời dịu ngọt hay cay đắng
Cỏ lại xanh rờn chẳng phân vân





NIỆM

Một thường dân là vị vua
Không gian Yên Tử chuông chùa vọng ngân
Một vị vua là thường dân
Thời gian Yên Tử trong ngần hồn thơ

Bẩy trăm năm trước bây giờ
Anh minh giữ mở cơ đồ Việt Nam
Một lời Di Chúc muôn vàn
Đất thiêng từng tấc vững vàng của ta

Lòng thiền từ buổi xuất gia
Cư trần lạc đạo nhà nhà bình an
Mùa xuân buổi sớm sương tan
Trúc Lâm bướm trắng giữa ngàn hoa bay

Đức nhân từ ở đời này
Tấm gương muôn thuở ngày nay sáng ngời


ĐỀU

Thầm bắt mạch ngầm những trời xa
Đón làn gió ngược thuở băng hà
Nguyên Tiêu Hà Nội mưa hay nắng
Ồn ào lẳng lặng đến rồi qua


NGƯỢC

Năm ngoái quất đào không bán được
Năm nay đào quất vắng người mua
Kẻ nào tham nhũng tiền như nước
Dân nghèo cơ cực mất giao thừa


TỰ

Cái kiếp làm người ngang trái thế
Lẽ đời càng thấm lại càng đau
Giữa bao dơ bẩn bao tồi tệ
Chân trời góc bể ở nơi đâu

Tay sờ lên gáy nhơ nhớp quá
Ngập trong cặn bã chính là ta
Bạt ngàn khổ cực và tai họa
Dửng dưng thư thả ngắm nhìn hoa

Nào thơ nào nhạc nào triết lý
Vỗ về mộng mị để vinh thân
Nuôi tự kiêu ngầm mình cao quý
Mặc ai thiếu đói mặc nhân quần

Năm mới chào xuân mơ ước mới
Quét quang rác rưởi sach nhà hơn
Xóm nghèo đỡ bớt phần tăm tối
Đời thêm nhiều chị Lành anh Vươn

Lòng mình tự cứu khỏi ươn hèn


KHẮP

Bao nhiêu lời không nói
Một câu hỏi đi tìm
Không có gì trọn gói
Đập bình thường nhịp tim


CẦU

Sự sống hư vô và tất cả
Họa mi biến hóa tạo thành mây
Con người tinh tấn và bát nhã
Một mai rồi sẽ thỏa vơi đầy


LẶNG

Tọa đàm hội nghị và hội thảo
Nói nói nghe nghe nói nói nghe
Bảo ban hướng dẫn và chỉ đạo
Ghi ghi chép chép rồi ra về

Tất cả nằm tròn trong hành động
Cương lĩnh xin là cuộc sống dân
Chiến lược chiều sâu và chiều rộng
Con cháu hãy theo lời tiền nhân

Bát cơm manh áo gian nhà nhỏ
Giàu mạnh dần lên giữa đời này
Phơi phới lòng nhân lồng lộng gió
Thương người thương đất nước cỏ cây

Một vạt cỏ may thung lũng vắng
Thả vào im lặng những mê say
Từ đã bao lâu người đợi nắng
Bát nước vơi chăng rót cho đầy

Tóc bạc trắng đầu vẫn mơ bay



VÀO

Người luật sư suốt đời trong pháp luật và công lý
từ nước Úc về thăm quê
Từ nơi chị thấy lòng trắc ẩn như không khí
hàng ngày dân chúng thở
Con người được quý trọng yêu thương chăm sóc
đến từng chi tiết nhỏ
Gặp bên bãi biển Nha Trang sự hách dịch vòi vĩnh
trắng trợn gian manh
của những người công chức nhầy nhụa đến ê chề


Một ngày đầu xuân năm Rồng mưa phùn lất phất bay
giữa trời ảm đạm
Trên đất quê hương những cao cả từ cháu bé lên ba
đến cụ già chín mươi tuổi chẳng hiếm gì
Niềm tin tưởng niềm tự hào niềm an ủi không làm bớt
nỗi đau trong tâm khảm
Nỗi đau cứu rỗi người giữa ngã năm ngang dọc
nẻo đường đi


Cầm tay em từng ngón tay bẩy mươi chín năm quét dọn
lau chùi chắt chiu vun đắp
giữa muôn trùng sức kìm lực cản
Cần một chút lý một chút tình và rất nhiều dũng cảm


Mỗi sớm tinh mơ thức dậy vào đời
như vào giữa trường thi


 12/02/2012

1 nhận xét: