Chùm thơ TRƯỜNG SA - Bùi Văn Bồng
TIẾNG NÓI VIỆT NAM
Ở TRƯỜNG SA
“Đây là Tiếng nói Việt Nam…”
Biết mấy tự hào âm thanh ấy
Nắng Trường Sa, gió cát Trường
Sa
Nỗi nhớ quê nhà xôn xao sóng
vỗ
Loa phóng thanh trên cành
phong ba
Đài bán dẫn đặt bên công sự
Bình yên đảo xa chiều lộng
gió
Lính trẻ quây quần nghe Tiếng nói Việt Nam...
Ôi! Tiếng của quê hương, Tổ
quốc
Bốn ngàn năm vang đến cõi bờ
xa
Tiếng gươm giáo thuở nào đi
giữ nước
Tiếng gió đồng dào dạt khúc
dân ca
Nghe xạc xào bờ lau bãi sậy
Tiếng võng trưa kẽo kẹt dưới
tre làng
Tiếng thoi đưa nhịp nhàng
trong xưởng máy
Tiếng trống trường mỗi sáng mặt
trời lên
Nghe tha thiết tiếng suối rừng
cuộn chảy
Sáo diều ru mướt gió chiều hè
Tiếng ve ngân dìu dặt hàng me
Nhịp hò khoan xóm chài trăng
bát ngát…
Nơi Trường Sa đêm ngày sóng
hát
Cứ ngân vang Tiếng nói Việt Nam…
Thao thức đồng quê mùa gieo hạt
Cành san hô đảo đá bỗng xanh
mầm
Thiêng liêng tiếng quê hương,
Tổ quốc
Hải đảo thân yêu như ngõ xóm
đường làng
Mỗi buổi sáng lại vang lên
thân thuộc
“Đây là Tiếng nói Việt Nam…”
CÂY PHONG BA
Lá
xanh in giữa màu mây
Cành cây như những cánh tay vươn dài
Vững
như dáng đứng thời trai
Xanh che công sự trạm đài Trường Sa
Mùa
khô gió cát tràn qua
Mùa mưa bão tố phong ba chẳng sờn
Nắng
nung cháy đỏ hoàng hôn
Sạm đen những tấm lưng trần dẻo dai
Mưa
tuôn gió quất liên hồi
Đá xây công sự vỡ rồi lại xây
Cây
phong ba vẫn dạn dày
Xanh gan góc với trời mây thủy triều
Những
trang thư của người yêu
Gửi ra đảo tím trong chiều nhớ thương
Cây
phong ba thành tấm gương
Nhìn cây bỗng thấy đời thường rõ hơn
Trước
bình minh
Trước
hoàng hôn
Lá xanh có mặt trời tròn kết hoa
Mặt
trời thức với đảo xa
Phong ba ru khúc ngân nga tháng ngày
Bầy
chim biển tụ về đây
Bình yên ngủ dưới bóng cây mát lành
Bão
giông càng mọc thêm cành
Vượt lên nắng lửa tươi xanh với đời
Đứng
bên thềm đảo chơi vơi
Vẹn nguyên sắc lá cho người tin yêu
Sóng
lay chân đảo sớm chiều
San hô mặn chát
đất nghèo phù sa
Cây
phong ba trong phong ba
Rễ vươn bám đá
xanh ra biển trời.
TẦM NHÌN CÂY ĐÈN BIỂN
Đèn thức thâu đêm
Đêm đầy trời trăng sao
Đêm mịt mùng bão tố
Đêm mưa giông xối xả
Vẫn hướng ra biển cả
Mắt của đất liền
Cây đèn biển
Chớp sáng
Bền bỉ như kim đồng hồ
Không nghỉ
Ánh sao tỏa ra đại dương mênh
mông
Những đoàn tàu khơi xa dõi
trông
Cây đèn nhận ra sức dẻo dai
ngư phủ
Mùa tiếp vụ
Cá đầy khoang
Hơi thở phả lên gió mặn vội
vàng
Hơi thở dồn vào mắt lưới
Cây đèn bền lòng thức đợi
Con tàu về bến bình yên
Cây đèn biển soi đường biên
Đường biên trên biển không cột
mốc
Lãnh hải không vẽ ngang kẻ dọc
Nhưng rất thiêng liêng
Chủ quyền
Cây đèn biển nhận ra loài cướp
biển
Chúng cướp của và xâm chiếm
tài nguyên
Cái “lưỡi bò” của lòng tham
liếm những lớp sóng hiền
Rồi nhả ra bão giông và sấm
chớp
Cái “lưỡi bò” của lòng tham
chực chờ đớp
như con
cá mập đói săn mồi
Ôi, thói đời
Lòng tham thường nhân đôi
Tầm nhìn cây đèn biển khắp
trùng khơi
Trông đợi
Những con tàu về bến
Neo bình yên bên thềm cát quê
nhà.
GIÓ CÁT TRƯỜNG SA
Lạ kỳ cái gió Trường Sa
Cuộn lên nỗi nhớ quê nhà nôn
nao
Nhìn chân sóng nhớ bờ ao
Gặp san hô nhớ ngọt ngào giếng
khơi
Mây bay làm nhớ khoảng trời
Nhìn doi cát trắng nhớ lời của
em
Gió khơi ném cát qua rèm
Vô hồi kỳ trận gió trên mái
nhà
Cũng nhà, nào khác quê ta
Gió không như gió đồng xa thổi
về
Nơi đây gió lộng bốn bề
Hất tung chậu cảnh vừa kê trước
thềm
Lạnh lùng là gió nửa đêm
Nóng ran là gió ngang triền đảo
trưa
Héo quăn ngọn muống đọt dưa
Là mùa gió cát kéo cưa lưng
trời
Bi đông nước ngọt dần vơi
Sóng gom đá mặn về nơi mặt trời
Một ly nước ngọt nhỏ thôi
Đủ ta uống cạn bầu trời nhớ
thương
Mầm xanh làm biếc đại dương
Dấu chân làm nhớ nẻo đường mới
qua
Gió vô tư, gió thật thà
Ném thêm cát giữa chén trà
còn vơi
Trần lưng mà cõng nắng trời
Tóc xanh dựng ngược mồ hôi
đóng phèn
Bên này con nước triều lên
Bên kia sóng cạn phơi nền san
hô
Vẫn cơn gió nóng xô bờ
Dưới chân trắng xoá bụi mờ
cát bay
Những người lính trẻ nơi đây
Vượt trên gió cát níu mây cuối
trời.
--------------
LỜI RU GỬI SÓNG
Ngủ
ngon, anh hãy ngủ yên
Mai cùng cây súng đi trên cát
vàng
Con
tàu lướt sóng hiên ngang
Sức trai lính đảo vượt ngàn
bão giông
Trong
mơ thơm ngát lúa đồng
Cánh cò vẫy nắng sang sông cuối
chiều
Trong
mơ có dáng người yêu
Áo xanh như sắc thủy triều biển
xanh
Ngủ
đi hương bưởi hương chanh
Tóc em mướt gió trưa lành đường
quê
Trống
trường vương gió ven đê
Lời ru gọi ánh trăng về ngõ
quen
Ngủ
đi anh, sóng ru êm
Em làm ngọn gió bên thềm đảo
xa
Dặt
dìu theo khúc dân ca
Cánh chim về tổ, tiếng gà
sang canh
Bãi
bờ in dấu chân anh
Sông quê soi bóng trời xanh
xuôi dòng
Biển
khơi sáng mặt trời hồng
Có anh sóng vỗ mênh mông yên
bình
Ngủ
đi anh, ngủ đi mình
Tâm tư lính đảo nặng tình quê
hương
Từ
trong giấc mộng bình thường
Vững thêm ý chí kiên cường đảo
xa.
TÌNH YÊU LÍNH ĐẢO
Lính đảo nói rằng lính đảo
yêu
Lòng nhớ nôn nao sóng thủy
triều
Nay đã xa nhà ra gác đảo
Vấn vương một dáng nét yêu
kiều
Lính đảo nói rằng lính đảo
thương
Một cô bạn học buổi tan trường
Mắt như tiên nữ sa trần thế
Mái tóc vương mềm thơm thoảng
hương
Lính đảo nói rằng lính đảo
say
Mơ gặp người thương để giãi
bày
Khung trời tuổi mộng năm nao ấy
Ai đã rụt rè cho nắm tay…
Bây giờ da dẻ hồng tươi nắng
Nhớ nón nghiêng che một chiều
xa
Nhìn cây bàng nhớ xưa hò hẹn
Tán lá xanh êm đến thật thà
Nỗi nhớ đất liền bao vấn
vương
Yêu lá thư hồng của hậu
phương
Yêu thơ, mê hát, yêu con sóng
Thềm đảo chao nghiêng buổi
triều cường
Và say, lính đảo thường say đắm
Ngắm cánh hải âu sáng chân trời
Như cánh cò xưa trên đồng biếc
Yêu những vầng mây giữa trùng
khơi
Lính đảo yêu thế, thương là
thế
Ai gửi tâm tình hẹn nhớ
thương
Không mạng, chẳng game và đừng
chat
Xin một con tem với thư thường
BVB
3/2012





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét