THĂM TÁT MA HAN
Tôi đến thăm lâu đài đá Tat Ma Han,
Đọc những trang văn trên nền đá trắng.
Đá vẫn vậy! Như suốt đời câm lặng,
Tôi bồi hồi nghe bao chuyện buồn vui,
đá truyền đi tiếng vọng những kiếp người....
Tat Ma Han sừng sững giữa trời,
Pho sử đá ghi cảnh đời nghịch lý.
Vua khóc vợ, xây đền đài kỳ vĩ.
Tôi khóc người thợ đá. Đá ơi!
Và sông Hằng nước mắt cứ đầy vơi...
(trích từ mail của TVT)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét