Thứ tư, ngày 02 tháng năm năm 2012
Phản cách mạng đã rõ ràng!
| Bà Lê Hiền Đức |
Vụ
cưỡng chế, thu hồi đất đai ngày 10-1-2012 đối với gia đình ông Đoàn Văn
Vươn ở huyện Tiên Lãng – TP Hải Phòng, qua các tin bài trên phương tiện
thông tin đại chúng và lời kể của nhân chứng, tôi hình dung còn ghê gớm
hơn cảnh đánh bắt, cướp bóc nhà viên ngoại họ Vương mà đại thi hào
Nguyễn Du tả trong Truyện Kiều: lũ sai nha đầu trâu mặt ngựa, nách
thước, tay đao biến thành mấy chục bộ đội, công an với đầy đủ súng ống,
đạn dược, xe chiến đấu, đằng đằng sát khí; chúng chẳng những vơ vét, đập
phá hết đồ đạc, của cải mà còn vứt bỏ bàn thờ, san bằng ngôi nhà gạch 2
tầng kiên cố của gia chủ; dây vô lại thì buộc chặt 6-7 thâm tình, đủ cả
nam phụ lão ấu chứ không chỉ một lão một trai...
Tới
vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ngày 24-4-2012 đối với 166 hộ nông dân ở
huyện Văn Giang – tỉnh Hưng Yên, tôi tận mắt thấy hàng ngàn cảnh sát trẻ
khoẻ, trang bị đến tận răng cùng nhiều lực lượng "tinh nhuệ", nhiều
phương tiện hiện đại khác của chính quyền xông vào đàn áp mấy trăm dân
quê hiền lành, chất phác mà quá nửa là ông già bà cả, phụ nữ, trẻ em.
Những ngày qua, chắc vì tập trung thực hiện nhiệm vụ chính trị trung tâm
là đưa tin bài về quan hệ "tốt đẹp" với Trung Cộng, về đời sống tình
ái, sinh hoạt, thú chơi của các mĩ nữ, đại gia, về các chuyện cướp –
giết – hiếp... mà 6-7 trăm toà báo ở Việt Nam hầu như không có tin bài
về vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đang làm chấn động dư luận này. Tôi thì
tay run run lần mò gõ bàn phím máy tính mà trong đầu vẫn hiện rõ mồn
một cảnh hàng chục cảnh sát chân đi giày đinh, đầu đội mũ sắt, người mặc
áo giáp, tay cầm mộc, tay cầm dùi cui lao vào đánh túi bụi một anh trai
làng tay không tuy anh ấy chẳng hề chửi bới, khiêu khích gì chúng.
Đã
sống qua thời Việt Nam còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ
của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem
phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ
chính quyền "của dân, do dân, vì dân" cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà
cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa song tôi
chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với
quy mô lớn như thế.
Tại
sao những năm gần đây ở Việt Nam, số vụ khiếu nại, tố cáo của người dân
về việc họ bị cướp đoạt đất đai và số vụ chính quyền cưỡng chế, thu hồi
đất đai đối với người dân cứ liên tục gia tăng với tốc độ chóng mặt?
Theo tôi, có nhiều lí do nhưng cơ bản nhất là Nhà nước đã tước đoạt
quyền sở hữu đất đai của mỗi người dân. Hiện trên thế giới, số quốc gia
mà ở đó cá nhân người dân không được quyền sở hữu đất đai chỉ đếm trên
đầu ngón tay. Chẳng nói đâu xa, ngay tại Việt Nam, dưới thời Pháp thuộc
và dưới chế độ Việt Nam cộng hoà, cá nhân người dân cũng đã có quyền sở
hữu đất đai. Chỉ dưới chế độ Dân chủ cộng hoà, nay là chế độ Cộng hoà xã
hội chủ nghĩa, cái quyền ấy của cá nhân người dân mới bị tước đoạt.
Đảng cộng sản và Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam thừa nhận ở
Việt Nam, hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về đất đai rất chồng
chéo, rắc rối, có nhiều thiếu sót và mâu thuẫn nhau. Nhưng ai là tác giả
của chúng? Chính là họ. Ai được hưởng lợi từ chúng? Cũng chính là họ.
Ngoài
quyền sở hữu đất đai, người dân Việt Nam còn đã và đang bị tước đoạt,
xâm phạm một số quyền lợi rất cơ bản khác, trong đó có cả những quyền
hiến định như sở hữu tài sản, tự do cư trú, tự do báo chí, tự do ngôn
luận, tự do lập hội, tự do hội họp, biểu tình... Thêm nữa, họ đã và đang
bị bóp nặn ghê gớm thông qua các loại thuế, phí, lệ phí. Nhiều năm nay,
Việt Nam luôn ở tốp đầu của khu vực, thậm chí của cả thế giới về tỉ lệ
thu ngân sách. Nếu đọc lại bài thơ "Á tế á ca" từng có trong sách giáo
khoa phổ thông mấy chục năm, chúng ta sẽ thấy xét về nhiều mặt, tình
cảnh người dân Việt Nam hiện nay còn kém cả thời chịu ách cai trị của
phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít. Có lẽ đó là lí do bài "Á
tế á ca" bị loại ra khỏi sách giáo khoa.
Quay
trở lại chủ đề chính của bài viết này – chủ đề đất đai. Nếu như trước
kia, việc Đảng cộng sản dùng những câu "Ruộng đất về tay dân cày",
"Người cày có ruộng" để phất cờ hiệu triệu, lôi kéo đông đảo nông dân
tham gia cuộc đấu tranh đánh đổ thực dân, phong kiến được coi là cách
mạng thì ngày nay, việc cưỡng chế, ăn cướp bờ xôi ruộng mật của nông dân
để trao vào tay các đại gia không thể gọi bằng cái tên nào khác ngoài
"phản cách mạng". Nói cách khác, cuộc cách mạng mà lớp người chúng tôi
đã tham gia 60-70 năm trước nay đã bị phản bội một cách trắng trợn,
triệt để. Công hữu, sở hữu toàn dân chỉ là chiêu bài để tư hữu hoá, tư
nhân hoá, biến của chung thành của riêng.
Năm ngoái, khi đọc bài "Người bạn Ai Cập" của nhà báo Huy Đức, tôi rất tâm đắc với câu kết: "Những
chiếc xe tăng của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc khi nghiến nát
nhân dân vào đêm 3-6-1989 ở Thiên An Môn cũng đã nghiến nát hai từ "nhân
dân" trong cái tên của nó". Nay, mượn ý ông Huy Đức, tôi cho rằng
qua việc "tích cực", "hăng hái" tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất
đai đối với người dân, những lực lượng mang danh "Uỷ ban nhân dân",
"Công an nhân dân", "Quân đội nhân dân", "Viện kiểm sát nhân dân", "Toà
án nhân dân"... ở Việt Nam đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ "nhân
dân" trong cái tên của chúng.
Nhưng
chúng chỉ thủ tiêu được chữ "nhân dân" trong cái tên chúng mang mà thôi
còn nhân dân thì đời đời bất diệt. Chẳng kẻ nào có thể chống lại ý chí
và nguyện vọng của nhân dân. Các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ở Tiên
Lãng và ở Văn Giang cho thấy tại Việt Nam, mâu thuẫn giữa người dân với
kẻ rắp tâm ăn cướp đất đai, tài sản của họ đã lên tới đỉnh điểm, đã tới
mức không thể dung hoà. Trong cuộc đấu tranh giữ lấy đất, giành lại đất,
có thể nhân dân phải tạm lui bước vào lúc này, lúc khác, tại nơi này,
nơi khác song chắc chắn họ sẽ thắng, như bao đời nay vẫn thế.
Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ – thuyền bị lật mới biết sức dân như nước. Cứ cái đà này thì ngày ấy chẳng còn xa...
http://lhdtt.blogspot.com/2012/05/phan-cach-mang-ro-rang.html
đọc thêm:
Giương đông kích tây (Trần Nhương).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét