NGỤY LÝ “PHÁO HẠM” CỦA HỌ CHU

Trên trang web
http://www.philstar.com, ngày 6-7, có
đăng bài: “Học giả Trung Quốc: Chính phủ cần bỏ chính sách ngoại giao pháo hạm”
(Chinese scholar urges China
to abandon gunboat policy của Jaime Laude Home từ Bắc Kinh gửi về). Và ngay sau đó, trang blog "Điểm tin & tư liệu"
(Người Lót Gạch –NLG) đã đăng lại bài này bằng song ngữ Anh-Việt. Cuối bài,
NLG đã có lời bình như sau: “Một bài viết của ông Chu rất thâm hiểm trong việc
chia rẽ Phi-Việt với ASEAN đồng thời không đẩy ASEAN nghiêng về phía Mỹ để tìm
kiếm một sự đối trọng trước sức ép bằng pháo hạm của TQ, kêu gọi nhà nước
TQ nên có sách lược hòa dịu với ASEAN không có nghĩa là kêu gọi TQ
từ bỏ yêu sách phi lý về chủ quyền ở biển Đông mà ngược lại, đồng thời tạo ấn
tượng tốt rằng TQ nên tập trung vào “quyền lực mềm” duy trì nền tảng đạo lý,
tăng cường lòng tin của các nước láng giềng để họ tin rằng sự nổi lên của Trung
Quốc là hòa bình và xây dựng uy thế của Trung Quốc… Đây là một cách lừa bịp,
ông Chu Hao quả là quá ngây ngô và vụng về, ngỡ rằng "vải thưa có che được
mắt thánh " chăng ?!”.
Đúng vậy, đọc bài viết mới nhận
diện ra chính học giả Chu Hao, (chuyên
gia quan hệ quốc tế, Học viện Quan hệ quốc tế hiện đại ở Bắc Kinh), mới là một
thứ “pháo hạm” cần phải cảnh giác, bởi vì những lời lẽ của ông Chu có qúa nhiều
ngụy lý để nịnh bợ thêm cho chính sách “giải pháp mềm”, cái trò “cây gậy và củ
cà rốt” của nhà cầm quyền Bắc Kinh, đồng thời khuấy đục, đánh lộn sòng chính-tà gây ngộ nhận cho dư luận về chính sách cực kì hiếu chiến cuả TQ trên Biển Đông. Với bài viết này, ông Chu đã
mượn kế hai mặt, vừa như “khuyên nhủ” các nhà lãnh đạo Bắc Kinh rằng: “Đừng cố
uốn gãy tre, già néo đứt dây”, mà phải đi theo sách của Lưu Bị “lạt mềm buộc
chặt”. Đàng sau đó, ông Chu cũng đánh tiếng với các nước ASEAN nhân sắp có Hội
nghị Ngoại trưởng ASEAN(AMM-45) lần thứ 45 và các Hội nghị liên quan (PMC/EAS, ARF-19) từ 8 đến 13-7 tại Campuchia, rằng: Hãy ủng hộ Trung Quốc, đừng ủng hộ Mỹ và các
cường quốc khác, vì Trung Quốc rất tốt, rất hữu hảo, muốn “cùng khai thác Biền
Đông” với các nước láng giềng, Trung Quốc không hề có ý định xâm lấn, xâm lược…Và
cùng qua đây khiến người ta nhận ra rằng cái cách trở bàn tay “giải pháp mềm”
của Trung Quốc hô hào, trong khi vẫn đe dọa, tráo trở và lật lọng những gì đã cam kết trên Biển
Đông là do cái thứ học giả, chuyên gia, như ông Chu tham vấn.
![]() |
| Hạm đội Nam Hải của TQ |
Trong bài viết
này, học giả Trung Quốc (Trung Quốc ) Chu Hao đã đề nghị Chính phủ Trung Quốc
từ bỏ chính sách “ngoại giao pháo hạm” để giải quyết hàng loạt các xung đột và
tranh chấp trên biển Đông (biển "Tây Philippines" theo cách gọi của Philippines) với các nước láng giềng.
Ông Chu cũng
thừa nhận rằng: Kể từ năm 2010, tranh chấp lãnh thổ trên biển Đông đã ảnh hưởng
đến hình ảnh của Trung Quốc ở Đông Nam
Á. Và, cho rằng việc Trung Quốc sử dụng vũ lực chống Việt Nam và Philippines chỉ đẩy hai
nước này - và có thể tất cả các thành viên ASEAN – vào vòng tay của phương Tây,
và làm cho những nỗ lực ngoại giao của họ đạt được nhiều thập kỷ qua ở Đông Nam Á trở
thành "số không.”
Ông Chu tỏ ra lo ngại
“hình ảnh khó khăn mới tao dựng được của Trung Quốc như là một cường quốc có
trách nhiệm ở Đông Nam Á đã đối mặt với sự khủng hoảng lòng tin do các tranh
chấp lãnh thổ trong khu vực. Theo ông Chu, các nước liên quan đến tranh chấp
lãnh thổ ở biển Đông lo ngại việc Trung Quốc hiện đại hóa quân sự cùng với tình cảm dân
tộc chủ nghĩa hẹp hòi đang gia tăng có thể khiến Trung Quốc giải quyết tranh chấp bằng vũ
lực hoặc đe dọa dùng vũ lực. Và điều này, khiến các nước có yêu sách chủ quyền
phải chủ động tìm kiếm để đa phương hóa tranh chấp với sự tham gia của ASEAN và Mỹ”.
Trong bài viết
này, ít nhất các “đại học giả” kiểu như ông Chu cũng nhận biết một quy luật
tất yếu: Chính sự gia tăng các hoạt động và các tuyên bố lấn chiếm biển Đông, lộ
rõ mưu đồ bành trướng, coi Biển Đông là “cái ao nhà của Bắc Kinh”, đã đưa tới
sự tái “kết nối”, lập lại và tăng cường thêm các mối quan hệ hợp tác về quân sự cũng như kinh tế của các nước ASEAN với
Mỹ và các siêu cường ngoài khu vực. Nhưng ngay sau đó, cái lối trở ngòi bút “dụ
khị” và chơi ngang của ông Chu lại lộ ra ý đồ chia rẽ các nước ASEAN, rằng “với
việc Mỹ quay trở lại đến châu Á và ủng hộ các đồng minh, Việt Nam và
Philippines đang cố gắng để thể hiện yêu sách của mình về lãnh thổ của Trung
Quốc ở Biển Đông như là tranh chấp giữa Trung Quốc và ASEAN, Biển Đông đã trở
thành tâm điểm của quan hệ giữa Trung
Quốc với các nước trong khu vực” (?!).
![]() |
| Đội tàu ngầm ở căn cứ đảo Hải Nam |
Sau những ngụy
lý hai mặt như động tác giấu đuôi của con sói, ông Chu vừa rung dọa, vừa kêu
gọi, khích lệ: “Làn sóng dư luận ở Trung Quốc tin rằng tình hình Biển Đông là
nghiệt ngã, trong khi một số tiếng nói cực đoan lại kêu gọi sử dụng vũ lực và
từ bỏ hợp tác với ASEAN. Các nước ASEAN như một khối toàn thể, đánh giá cao
chiến lược phát triển hòa bình của Trung Quốc và về cơ bản chấp thuận nguyên
tắc của Trung Quốc "gác tranh chấp và tìm kiếm phát triển chung"
trong vùng biển Nam Trung Hoa. Nhìn chung, hợp tác vẫn là dòng chính trong quan
hệ Trung Quốc-ASEAN, và hầu hết các nước thành viên ASEAN khá tích cực trước sự
nổi lên của Trung Quốc”."Gác tranh chấp cùng khái thác" là một luận điệu cũ rích của Đặng Tiểu Bình dùng để chiêu "dụ" Nhật Bản khi bình thường hóa quan hệ Trung -Nhật trước đây !
Hãy
thôi đi cái lối nói một đường làm một nẻo, cái bài “tự khoe, tự khen, tự mãn và
rất tự kiêu” vốn là bản chất của "quân tử Tàu" mà cả thế giới đều biết. Bây giờ, không riêng
Việt Nam, Philippines mà tất cả các nước ASEAN đều không lạ gì cái “bó lạt mềm”
mà Trung Quốc tung ra. Ông Chu đừng đưa ra cái ngụy lý đánh lận con đen, đâm bị
thóc chọc bị gạo hòng chia các nước Đông Nam Á để trị. Cái chiến lược “Ba bước
lấn tới” của Trung Quốc trong mưu đồ chiếm hữu toàn bộ Biển Đông ai còn lạ gì?
Nói khác đi chính học giả Chu Hao mới chính là lối ngụy lý “pháo hạm” cần phải cảnh giác !
Bùi Văn Bồng
7/2012
(bản gốc của tác giả)
xem thêm:


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét