|
VIỆT NAM TRƯỚC DIỄN BIẾN MỚI
CỦA KHU VỰC
Lê Ngọc Thống
ASEAN, tổ chức có nội gián
Ít nhất, Trung Quốc là nước đã chứng minh tính đúng đắn một nguyên
lý của Chủ nghĩa Mác-Lênin, đó là “Tập trung dân chủ”.
“Tập trung” là danh từ, “dân chủ” là tính từ. Dân chủ bổ nghĩa cho Tập trung.
Tập trung dân chủ, theo Mác như “cái bì đựng khoai tây”. Cái bì là
TT còn DC là như củ khoai tây. Không có cái bì thì củ khoai tây mỗi
củ lăn mỗi đường.
Đòn hiểm của Trung Quốc bắt đầu từ cơ sở lý luận này đã làm cho
ASEAN như những củ khoai tây không bao bì. “Sự đồng thuận” hay “dân
chủ” trong ASEAN đã nguy cơ phá vỡ khối. ASEAN nguy cơ sẽ phân hủy
để biến đổi từ chất này sang chất khác.
Trung Quốc đã biến ASEAN thành một khối “hữu danh vô thực”, Trung
Quốc hỷ hả với chiến thắng này là không thể phủ nhận.
Tuy nhiên, Trung Quốc có vui mừng quá sớm chăng khi mà chính “chiến thắng” này của Trung Quốc là nguyên nhân để cho trong khu vực Đông Nam Á này sẽ hình thành nên một tổ chức mới, với cơ cấu, thành phần, nguyên tắc hoạt động mới để có một sức mạnh mới, thực chất?
Chỉ tội cho Campuchia, Trung Quốc biến Campuchia như một kẻ chỉ điểm
và vì lợi ích của mình, Trung Quốc lại buộc Campuchia lộ nguyên hình
mà không nghĩ đoái hoài đến số phận “chỉ điểm viên” của mình sống ra
sao khi bị lộ?
Ơi Campuchia thân mến và khốn khổ, ơi Campuchia ít đọc sách Tàu!
Campuchia không biết Trung Quốc là con cháu của Tào Tháo mà Tào Tháo
thì luôn diệt kẻ phản bội khi đã dùng xong bởi một nguyên tắc: “Hắn
phản bội người người thân thiết của nó được thì ta nó tha gì” hay
sao?
Thương thay cho người dân Campuchia, bị diệt 3 triệu người rồi, giờ
biết còn bị nữa không? Hay ông Hun-Xen có kế thượng sách?
Vậy là, chiến lược bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông của Việt Nam nói
riêng và các quốc gia ven biển Đông Nam Á nói chung, thông qua kênh
ASEAN, từ DOC đến COC là viễn vong, ảo tưởng.
Việt Nam, Philipines thất vọng khi Hội nghị bộ trưởng NG khối ASEAN
lần đầu tiên sau 45 năm không ra được thông cáo chung. Đương nhiên,
Mỹ cũng không thể vui khi Trung Quốc ghi bàn, không thể vui khi ảnh
hưởng của Mỹ ở khu vực Đông Nam Á này bị Trung Quốc thách thức.
Dư luận cho rằng, Trung Quốc thắng keo vừa rồi chỉ ở cấp độ chiến
thuật.
Đúng vậy, bởi vì đây chỉ là nguyên nhân gây ra sai lầm chiến lược
của Trung Quốc.
Nếu như Trung Quốc chỉ hạn chế được COC (không đáng sợ cho Trung
Quốc vì chỉ có ASEAN và Trung Quốc mà thôi) thì cũng chính Trung
Quốc mở lối, tạo áp lực, thúc đẩy các quốc gia có tranh chấp quyết
tâm hơn trong việc quốc tế hóa khu vực tranh chấp, mà đối tượng lúc
này là những đối thủ không mấy dễ chịu cho Trung Quốc như Mỹ, Nga,
Nhật, Ấn…và với công cụ hữu hiệu là UNCLOS mà Trung Quốc không ưa.
Về quân sự, Mỹ và không ai trong các cường quốc bậc trung như Nga,
Nhật, Ấn… muốn Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông vì hậu quả khôn
lường.
Vì thế, hỗ trợ và tăng cường sức mạnh cho các quốc gia ven biển Đông
Nam Á để kiềm chế Trung Quốc là sách lược đúng đắn, đôi bên cùng có
lợi mà các cường quốc bậc trung hướng tới. Và, chưa biết chừng một
NATO của Đông Nam Á đang phôi thai bắt đầu từ sự hung hăng, hiếu
chiến của Trung Quốc khi họ không còn chỗ để lùi.
Như vậy, tình hình ở khu vực Đông Nam Á, điều mà Inđônêxia, Singapo
lo sợ đã xảy ra là: “Trong ASEAN bắt buộc phải có sự lựa chọn khắc
nghiệt giữa Mỹ và Trung Quốc”.
Việt Nam, đêm trước của cuộc chiến tranh?
Mũi nhọn tranh chấp trên Biển Đông mà Trung Quốc hướng tới là Việt
Nam.
Nếu như giữa hòa bình và chiến tranh có một ranh giới tiếp giáp, thì
có thể nói Trung Quốc đã đi hết ranh giới này với Việt Nam. Chỉ cần
Trung Quốc hành động dấn thêm một bước là xung đột sẽ xảy ra, chiến
tranh sẽ xảy ra mà không cần thời gian tạo cớ.
Diễn biến gần đây cho thấy nguy cơ đó là không thể coi thường và do
vậy phải cảnh giác cao độ.
Việc mời thầu quốc tế trong EEZ của Việt Nam chẳng hạn, sự ngang
ngược được coi như “rao bán nhà hàng xóm”.
Điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc hành động cho giàn khoan xuống khai
thác trong 09 lô dầu khí này của Việt Nam?
Tiếp theo, Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá xuống Trường Sa.
Điều gì sẽ xảy ra nếu 30 tàu cá dả dạng đó tràn vào EEZ của Việt
Nam?
Tất cả đó là những điều mà coi như Trung Quốc đã dồn Việt Nam đến
đường cùng. Việt Nam đời nào ngồi yên nhìn chủ quyền lãnh hải bị
cướp trắng trợn. Vì thế chắc chắn xung đột, chiến tranh xảy ra là
không tránh khỏi.
Nếu như chỉ là thách thức, khiêu khích bình thường đúng nghĩa của 2
từ đó thì sự kiên nhẫn sẽ là đối trọng. Nhưng thách thức trắng trợn,
khiêu khích ngang ngược thì thực chất đó là hành động chiến tranh,
tấn công trước vào đối phương, buộc đối phương không đánh lại không
được.
Có thể đây chỉ là hành động của các nhóm lợi ích có thế lực lớn
trong nội bộ Trung Quốc mà Bắc Kinh trục lợi, thông qua “đám âm
binh” đó, Trung Quốc chơi bài ngửa, không thèm che đậy ý đồ, dọa dẫm
gây sức ép.
Nhưng dù sao đây là hành động hết sức nguy hiểm bởi nạn binh đao có
thể bắt đầu từ “đám âm binh” thiếu kiểm soát này.
Trung Quốc đã đem chiến tranh đến trước cửa nhà Việt Nam. Việt Nam đang như ở đêm trước của cuộc chiến tranh.
Sự lựa chọn nào cho Việt Nam?
Đương nhiên, đã đến nước này nếu chọn Trung Quốc, “xin hòa hiếu” với
Trung Quốc, nói thẳng toẹt ra là đầu hàng, thì…chắc chắn Việt Nam
không bao giờ chọn cách này.
Ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc?
Ở
thời điểm hiện nay, đây là một bí ẩn mà dư luận rất quan tâm. Điều
chắc chắn là ngả theo Mỹ hay không còn tùy thuộc vào Trung Quốc.
Lâu nay, chính sách quốc phòng của Việt Nam chủ trương không liên
minh với ai để chống nước thứ 3. Vì thế Việt Nam không ngả theo Mỹ
để chống Trung Quốc và lại càng không ngây thơ theo Trung Quốc để
chống Mỹ. Nhưng khi Trung Quốc liều lĩnh, tham lam cướp đảo, cướp
biển của Việt Nam thì…trẻ con nó vẫn hiểu được.
Có điều không phải muốn ngả theo Mỹ là được ngay.
Nếu như với Bắc Triều Tiên, điều kiện tiên quyết để thỏa thuận hòa
bình là Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên phải ngừng ngay chế tạo vũ khí hạt
nhân, thì với Việt Nam, Mỹ cũng hành xử như vậy về nhân quyền để bãi
bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam là sai lầm.
Mỹ chưa hiểu Việt Nam đấy thôi. Mỹ quan trọng lý do nhân quyền theo
kiểu Mỹ, nhưng với Việt Nam lý do đó không quan trọng, vì đường nào
Việt Nam cũng đang từng bước tiếp cận nền dân chủ mà trong bản Tuyên
ngôn độc lập Việt Nam đã trân trọng ghi.
Thả người này, người kia, thậm chí thả cả hàng nghìn người như ông
tiến sỹ vớ vẫn nào đó cũng chẳng là gì với Việt Nam. Việt Nam không
quan trọng chuyện đó. Việt Nam quan trọng là vấn đề lòng tin.
Mỹ chỉ có thể gây hại cho Việt Nam chứ không đời nào Việt Nam đủ sức
gây hại cho Mỹ. Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam nhưng nếu Việt Nam chưa
có dấu hiệu đáp ứng sự tử tế của Mỹ thì cấm vận lại, Mỹ có quyền nói
được, làm được cơ mà.
Thế hệ 5X đã ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, chẳng ai căm thù
Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế
giới, Mỹ sợ cái gì?.
Điều này chứng tỏ Mỹ và Việt Nam thiếu lòng tin nhau; Mỹ chưa hiểu
Việt Nam, còn thù hận Việt Nam… trong khi lẽ ra phải ngược lại.
Trong chuyện này có lẽ ông TNS McCain là hiểu Việt Nam nhất, ông
nói: “Chúng tôi mong đợi sự tiến bộ (nhân quyền) chứ không phải là
sự thay đổi tức thì”.
Đúng vậy, cái gì cũng phải có thời gian. Thời gian sẽ làm cho 2 nền
văn hóa tiếp cận nhau hơn, các hệ thống giá trị về đạo đức trở nên
gần gũi hơn.
Việt Nam mong chờ ở Mỹ sự tử tế để khiến Việt Nam tin cậy. Mỹ tử tế
với Việt Nam, có lẽ đó là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất, hiệu quả thu
được tuyệt vời nhất mà B52, tàu chiến hay cấm vận…không thể làm
được.
Thực tế cho thấy, với Việt Nam, Nhật đã giúp Việt Nam tăng cường an
ninh trên biển sau chuyến thăm của Ngoại trưởng Việt Nam. Chắc chắn
việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam là vấn đề thời
gian vì đó còn là lợi ích của Mỹ, việc đó, tuy chưa phải là nhu cầu
bức thiết của Việt Nam nhưng là biểu tượng cho sự gần gũi nhau hơn,
dễ dàng lựa chọn, tiếp cận các bước đi tiếp cho tương lai gần.
Tuy nhiên, nếu ai đó cho rằng Việt Nam ngả theo Mỹ là Việt Nam yên
bình, không sợ gì ông Trung Quốc là nhầm lớn. Mỹ có quyền lợi của
Mỹ. Mỹ và Trung Quốc có thể mặc cả trên lưng Việt Nam (nỗi đau còn
đó khi Mỹ bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc)
chứ không đời nào Mỹ đánh Trung Quốc cho Việt Nam.
Đành rằng “Khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân chúng sẽ bị giẫm
nát”. Nhưng khi cỏ dưới chân 2 con voi đó có “tổ kiến lửa” thì…ngu
gì mà rủ nhau đến đó làm tình.
Cho nên, Việt Nam phải tự mình làm lấy việc đó bằng sức mạnh tinh
thần và vật chất. Việt Nam phải là một nhân tố quan trọng, có quyền
“ra giá” cho sự mặc cả của họ nếu như có sự mặc cả.
Và, đó chính là sự lựa chọn duy nhất đúng cho Việt Nam trong tình
hình hiện nay.
Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng
lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một
làn sóng nhấn chìm quân xâm lược? Nếu như bọn tham nhũng, “lợi ích
nhóm” đã làm chao đảo kinh tế và lòng tin thì chúng chẳng ngại ngần
gì bán nước để yên vị, hưởng lợi, vậy làm gì để diệt bọn
chúng?...Câu trả lời dành cho lãnh đạo Việt Nam.
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 21-7-12
http://www.viet-studies.info/kinhte/LeNgocThong_VNTruocDienBienMoi.htm
|
21 tháng bảy 2012
VIỆT NAM TRƯỚC DIỄN BIẾN MỚI CỦA KHU VỰC
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét