ĐỘC
LẬP PHẢI ĐI LIỀN VỚI TỰ CHỦ
![]() |
| Lính TQ tràn sang biên giới 1979 |
Nhìn lại lịch sử từ ngày 2-9-1945 đến nay, đã 67 năm
rồi, dù đã Tuyên ngôn độc lập, nhưng Việt Nam ta chưa hề có độc lập dân tộc
thực sự theo đúng nghĩa của từ này. Đến tận thời điểm này, đất nước Việt Nam
đâu đã được yên. Mới giành độc lập được 20 ngày thì ngày 23-9-1945, thực dân
Pháp (vớiđồng minh Anh-Ấn, cùng Tàu Tưởng, Nhật) đã quay trở lại xâm lược nước
ta.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, đế quốc Mỹ lại
nhảy vào can thiệp rồi xâm lược Việt Nam,
cả dân tộc lại phải dồn hết tâm sức suốt 15 năm mới giải phóng được miền Nam, thông nhất
đất nước. Nhưng tiếp đến, tưởng được như lời tuyên bố mừng rỡ của cố TBT Lê
Duẩn “đất nước ta từ nay vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược”, thì ngay sau đó
lại chiến tranh biên giới Tây Nam, con em người dân Việt lại phải đổ biết bao
máu xương làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia, rồi nổ ra chiến tranh biên giới
phía Bắc, lại rối tình bởi tranh chấp biển Đông và tình trạng người Trung Quốc
thâm nhập, tung hoành khắp mọi miền đất nước.
![]() |
| Lính TQ bị bắt tại mặt trận biên giới |
Từ khi nước ta giành được độc lập dân tộc, Trung Quốc
luôn luôn rình rập cứ thấy “hở cơ” là đánh chiếm Hoàng Sa. Năm 1946, quân Tàu
Tưởng đánh chiếm một số đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, vì sợ Pháp lại không dám
đánh tiếp. Năm 1956, Pháp vừa rút khỏi Đông Dương, Trung Quốc đã cho quân xâm
chiếm một số đảo phía Đông của Hoàng Sa. Mỹ nhảy vào miến Nam, Trung Quốc thấy mất thời cơ,
đành co lại. Năm 1973, Mỹ vừa rút quân khỏi Viêt nam thì ngày 19-1-1974, Trung
Quốc đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa. Để đánh Việt Nam từ phía Tây Nam,
Trung Quốc đã dựng lên chế độ diệt chủng Polpot, mượn tay Polpot đánh dọc toàn
tuyến biên giới Tây Nam, lại có kế hoạch diệt hết người Khmer để đưa người
Trung Quốc vào chiếm luôn Campuchia. Ngày 17-2-1979, Trung Quốc xua quân xâm
lược toàn tuyến 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Trên biển Đông, năm 1988, Trung Quốc
đánh chiếm một phần quần đảo Trường Sa.
![]() |
| CT TQ Giang Trạch Dân nắm tay TBT Nguyễn Văn Linh tại Thành Đô(1990) |
Năm 1989, toàn bộ quân tình nguyện Việt Nam
rút về nước. Năm 1990, thấy “trên đà thắng lợi”, Trung Quốc bày ra ‘cái bẫy’
Hội nghị Thành Đô, và Đảng CSVN bị vướng bẫy. Có thể nói việc đi dự hội nghị
Thành Đô(TQ) là một sự ngoan ngoãn tự băng bó vết thương để sang hầu nghe kẻ
thù tiếp tục bóp nghẹt, chặt chém theo kiểu mới. Thực chất Hội nghị Thành Đô
1990 là cách chạy tội của Trung Quốc khi đã là chủ mưu gây ra nạn diệt chủng ở
Campuchia và gây ra chiến tranh biên giới phía Bắc, xâm chiếm Hoàng Sa trước
đây và Trường Sa sau này. Nhưng chủ đích của Hội nghị của lãnh đạo TQ là vừa
xoa dịu, vừa cài “cài bẫy” dùng lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ Việt Nan để thực hiện
“chiến lược xâm lược mềm”, “trỗi dậy hòa bình”, phá vỡ sự nghiệp đổi mới của
Việt Nam, từng bước làm suy yếu Việt Nam để đạt mục đích cuối cùng là xâm lược
nước ta lần nữa. Đã quá thừa minh chứng để nhận diện bộ mặt thật của Trung
Quốc. Cũng cần chỉ thẳng ra rằng, thủ phạm của “diễn biến hòa bình”, “thế lực
thù địch” không ai khác mà chính là Trung Quốc.
Suốt hơn 20 năm, cái mồi câu “16 chữ vàng” và “4 tốt” cứ
nhúc nhắc nhử dần để chi phối Việt Nam về mọi mặt, từ chính trị đến kinh tế, ngoại
giao và cả an ninh trật tự, văn hóa xã hội. với mưu đồ bành trướng, bá quyền, Trung
Quốc muốn chiếm Việt Nam và cả Đông Dương để thực hiện mục đích thành lập tỉnh
Quàng Nam, đã chi phối Việt Nam suốt hơn nửa thế kỷ qua. Nhưng cho đến nay, từ
lâu Trung Quốc đã có tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, còn tình Quảng Nam đầy mưu mô
và tham vọng vẫn còn để dành, vẫn bỏ ngỏ để rồi “hãy đợi đấy!”.
Khổ một nỗi là Đảng ta mải miết bám theo “đoàn kết,
hữu nghị, anh em, cùng lý tưởng cộng sản” mà từ kháng chiến chống Pháp đến
chống Mỹ rồi cho đến nay vẫn chưa thoát ra được kịch bản, đạo diễn của Trung
Quốc về những lĩnh vực trọng yếu và những tình huống mang tính bước ngoặt lịch
sử. Tại sao mỗi lần nghe theo Trung Quốc là một lần thất bại, kể cả can thiệp
về nhân sự, loại bỏ những người trong nguồn quy hoạch lãnh đạo có đức có tài,
có chính kiến, đã nhiều lần bị trả giá quá đắt, mà cái tư tưởng “phủ phục thiên
triều” vẫn chưa dứt ra được?
Không nhận diện ra tốt-xấu, phải-trái, không đánh giá
được đâu là bạn, đâu là thù, không phân biệt đâu là mưu mô và đâu là“sự giúp đỡ
chí tình”, hàm ơn vô lý, chính là sự tự sát. Không nhận diện đâu là cộng sản
chân chính, đâu là vỏ bọc, giả hiệu thì còn “chạy việt dã vô cự ly”đến hết hơi
rồi chịu gục ngã. Một nước đã Tuyên bố độc lập, thế nhưng do thiếu tính tự chủ,
tin vào thứ Chủ nghĩa xã hội trá hình kiểu Tàu, trở thành con bài của Mao-ít,
để rồi cung cúc đi theo, nghe xúi giục làm theo, trả giá biết bao lần mà nay
chưa kiên quyết thể hiện tự chủ của một nước độc lập, cuối cùng chỉ chuốc lấy
sự trì trệ và những mất mát, tang thương không lường hết được.
Đến lúc này mà còn ráng sức bơi ngược dòng, trung
thành với những cam kết hoàn toàn do sự áp đặt, cài bẫy của Trung Quốc từ hơn
20 năm trước, rõ ràng là nguy cơ đưa đất nước vào kết cục bi thảm. Độc lập mà
không biết tự chủ thì coi như độc lập chẳng có nghĩa lý gì! Cái gậy thủ sẵn từ
lâu của Trung Quốc nay đã to hơn, chắc hơn, không cần giấu sau lưng nữa, đã
công khai huơ lên mấy lần đòi đập chết “con mồi”, mà củ cà rốt nay đã thối,
chẳng lẽ ta cứ bài cũ mà làm theo?
Bùi
Văn Bồng



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét