Thứ Năm, 23/08/2012
Sách lược "không đánh mà thắng" hay tối hậu thư Biển Đông?
(Quốc phòng)
- Sách lược “Không đánh mà thắng” của Trung Quốc trên biển Đông là tạo
ra một thế trận với một áp lực cực lớn, cố ép đối phương triệt tiêu ý
chí phản kháng, nếu phản kháng là sẽ đối đầu quân sự, mà đối đầu quân sự
thì... kẻ nào dám?
| Ảnh độc súng bắn tỉa khủng Việt Nam làm Trung Quốc lo |
Một thực tế, cho đến bây giờ, khả năng Trung Quốc đối đầu quân sự với Mỹ, giành phần thắng để soán ngôi là không thể.
Trung Quốc chưa đủ lực, mà bất cứ điều
gì cũng phải có sự bắt đầu, cho nên, Trung Quốc bắt buộc phải “chọn trận
mà chơi, chọn sân mà đấu”.
Biển Đông là lựa chọn đầu tiên.
Đó là, chiếm trọn biển Đông mà không cần đánh.
Nấc thang cuối cùng của hành động tranh
chấp trong mưu đồ độc chiếm biển Đông, cụ thể hóa “đường lưỡi bò” của
Trung Quốc là thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” với đầy đủ cơ cấu
tổ chức chính quyền, quân đội nhằm “sẵn sàng bảo vệ chủ quyền” (đã, đang
và sẽ chiếm đoạt trên biển Đông).
Đồng thời tổ chức hàng ngàn tàu đánh cá
được sự “bảo kê” của lực lượng tàu bán quân sự, khiêu khích, tràn vào
khu vực EEZ của Việt Nam.
Lực lượng Hải quân với trang bị vũ khí hiện đại, vượt trội thì diễu võ, dương oai, hết cuộc tập trận này đến cuộc tập trận khác.
Báo chí truyền thông mở hết công suất
xuyên tạc, kích động chủ nghĩa dân tộc, đe dọa dùng vũ lực, quân khu
này, quân khu kia đợi lệnh…
Trung Quốc nhằm mục đích gì?
Trước hết, Trung Quốc đã cố tình dồn ép,
gây áp lực rất lớn vào Việt Nam, không cho Việt Nam “khoảng trống để xử
lý kỹ thuật”. Nghĩa là, các tình thế mà Trung Quốc bày ra như trên đã
dẫn thì bất kỳ hành động phản kháng nào của Việt Nam cũng đều là nguyên
nhân bắt đầu của sự xung đột.
Mà xung đột, chiến tranh trên biển nếu
xảy ra, thì với khả năng hiện tại của Trung Quốc, Việt Nam liệu có đủ
sức đương đầu hay không? Việt Nam có dám làm điều gì đó mà điều đó sẽ là
nguyên nhân gây ra xung đột quân sự hay không?
![]() |
| Việc Nga sẽ bàn giao tàu ngầm Kilo sớm hơn dự kiến cho Việt Nam khiến Trung Quốc phải để tâm. |
Không có gì ngạc nhiên khi có nhiều
chuyên gia quân sự nước ngoài vội vàng, lo lắng, khuyên Việt Nam cảnh
giác, không mắc mưu Trung Quốc, tránh gây cớ cho Trung Quốc sử dụng vũ
lực…
Chiến tranh trên biển Đông hay xung đột
quân sự với Trung Quốc như một vật nặng hàng ngàn cân được Trung Quốc
đem treo lơ lửng trên đầu dân tộc Việt Nam buộc Việt Nam chỉ có một sự
lựa chọn duy nhất, hoặc là phản kháng, tức là chấp nhận đối đầu về quân
sự với Trung Quốc, hoặc là im lặng, ngậm đắng chịu mất biển, mất đảo.
Đây chính là thông điệp mang tính “tối hậu thư” mà Trung Quốc gửi đến dân tộc Việt Nam.
Và trong cách nhìn nhận, phán đoán của
giới lãnh đạo hiếu chiến Trung Quốc thì Việt Nam chỉ có thể là thúc thủ.
Trung Quốc không cần “ra tay” cũng có cái mình cần.
Tại sao Trung Quốc thực hiện sách lược này? Có 2 lý do.
Lý do thứ nhất là: “Không đánh mà thắng”
là nghệ thuật quân sự siêu đẳng nhất, là chiến thắng tuyệt đối nhất
trong chiến tranh mà binh pháp Tôn Tử truyền dạy.
“Không đánh mà thắng” là nghệ thuật chủ
yếu dùng mưu lược, ngoại giao, sức mạnh để áp chế và thậm chí khi cần
sẵn sàng hy sinh một cái giá rẻ mạt để đạt mục tiêu chiến thắng.
![]() |
| Việt Nam chuẩn bị nhận thêm hai tàu pháo để củng cố thêm sức mạnh cho lực lượng Hải quân Việt Nam. |
Xem ra trên biển Đông, Trung Quốc có lợi
thế đó là sức mạnh Hải quân để áp chế và lực lượng ngư dân tàu cá để
thỏa sức hy sinh với giá rẻ mạt.
Lý do thứ hai là: Cái lợi lộc từ thế
“tọa sơn quan hổ đấu” không ai được nhiều và hiểu bằng Trung Quốc. Trung
Quốc được như hôm nay cũng nhờ Mỹ hết sa lầy ở Việt Nam rồi đến chiến
tranh vùng Vịnh, Irắc, Apganixtan…và Nga thì mới đứng vững sau tai họa
Liên Xô sụp đổ.
Muốn bá chủ thế giới thì trước hết phải
bá chủ khu vực. Nhưng khuất phục các nước nhỏ trong khu vực bằng quân sự
là điều kiêng kị, bởi lẽ, rốt cuộc Trung Quốc cũng chỉ là 1 trong 2
hoặc 3 con hổ đấu nhau cho các quốc gia khác “tọa sơn quan hổ đấu” mà
thôi.
Điều mà Trung Quốc không thể chấp nhận
là “mua vui” cho các đối thủ tiềm tàng khác như Nga, Ấn, Nhật…và càng
không thể chấp nhận khi các đối thủ đó lại hỗ trợ trang bị vũ khí cho
các nước nhỏ gây khó cho mình.
Đương nhiên là vậy, vì họ không thể chỉ
“tọa sơn quan…” khi mà lợi ích quốc gia của họ gắn chặt trong đó được,
họ còn hành động, thậm chí ráo riết.
Sa lầy để cho Nga, Nhật, Ấn…vượt lên là hạ sách, trong khi đối thủ nặng ký nhất là Mỹ nhởn nhơ là vỡ mộng bá chủ thế giới.
Bởi vậy, sách lược “không đánh mà thắng”
trên biển Đông là sáng suốt, là sự lựa chọn khả thi của Trung Quốc
trong tình hình hiện nay.
Nhà tư tưởng, quân sự Tôn Tử cũng dạy rằng: “Biết địch, biết ta trăm trận, trăm thắng”.
Nhưng “biết địch” bằng cách suy từ “ta”
ra, lấy “ta” làm mọi chuẩn mực là thiếu khoa học và khách quan tức là
hoàn toàn mang tính chủ quan, thì 5 ăn, 5 thua mà thôi. Đây là điều rất
nguy hiểm và mạo hiểm khi tiến hành các chiến dịch quân sự.
Thực chất cốt lõi của sách lược “Không
đánh mà thắng” là tạo ra một thế trận với một áp lực cực lớn, buộc đối
phương triệt tiêu ý chí phản kháng, nếu phản kháng là sẽ đối đầu quân
sự, mà đối đầu quân sự lthì...kẻ nào dám?.
Vậy, Trung Quốc có quá chủ quan hay không?
Giới quan sát và nhân dân Trung Quốc còn
nhớ đã có 3 lần “khủng hoảng eo biền Đài Loan”. Không rõ, việc giải
phóng Đài Loan, thống nhất Trung Hoa có là nguyện vọng thiết tha cháy
bỏng, cấp bách của Trung Quốc hay không, nhưng lần nào Mỹ can thiệp là y
như rằng Trung Quốc lùi bước.
Đặc biệt mới đây, lần “khủng hoảng” thứ 3
năm 1996. Trung Quốc tiến hành tập trận quanh đảo Đài Loan và phóng tên
lửa bay qua hòn đảo này. Lập tức Mỹ điều 2 nhóm tàu sân bay chiến đấu
đi vào eo biển Đài Loan khiến Trung Quốc lùi bước xuống thang để “tránh
xung đột với Mỹ”.
Với Việt Nam. 50 vạn quân Mỹ và phương
tiện chiến tranh hiện đại nhất thế kỷ 20 tràn vào miền Nam Việt Nam.
Trung Quốc can đừng đánh, đụng đến Mỹ anh chết, tôi chết lây. Việt Nam
vẫn quyết đánh.
Hai nhóm tàu sân bay chưa là gì, Mỹ,
ngoài hạm đội 7, còn điều gần nửa Hạm đội 6 sang Việt Nam tham chiến,
rồi trên trời B52 mà mới nghe tên thôi, nhiều quốc gia đã run như cầy
sấy, thì vần vũ…nhưng Việt Nam vẫn đánh.
Khi đất nước bị xâm lăng, hai miền chưa
thống nhất thì “chiến tranh có thể kéo dài, 5 năm, 10 năm, 20 năm, hoặc
lâu hơn nữa. Hà nội, Hải Phòng và một số thành phố khác có thể bị tàn
phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ…”
Xem ra Trung Quốc và Việt Nam quá khác
nhau về sự cảm giác sức mạnh, cảm giác về nỗi sợ và đặc biệt khác nhau
về quyết tâm thống nhất đất nước.
Xâm lược đến chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc là Việt Nam không sợ ai hết, dù kẻ đó có hùng mạnh đến đâu, đến như Mỹ là cùng.
Hành động của Trung Quốc trên biển Đông
gần đây là buộc Việt Nam phải triệt tiêu ý chí phản kháng vì sợ phải đối
đầu với lực lượng quân sự hùng mạnh là điều không thể, nhưng kích hoạt
tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam – một làn sóng vô cùng to lớn và
mạnh mẽ, sẵn sàng nhấn chìm bè lũ xâm lược trên biển Đông lại là điều
có thể.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét