
MỘT LOẠI HÌNH MỚI :
KHỦNG BỐ MỀM TẠI GIA.
Hạ Đình Nguyên
Một loại hình khủng bố đặc biệt đối với công dân đã hình thành chính thức và triển khai đồng loạt tại TP nầy, biểu hiện rõ nhất vào ngày 9 và 16-12-2012.
Một loại hình khủng bố đặc biệt đối với công dân đã hình thành chính thức và triển khai đồng loạt tại TP nầy, biểu hiện rõ nhất vào ngày 9 và 16-12-2012.
Thật ra, hình thái khủng bố
mới nầy manh nha từ tháng 6-2011, khi
bắt đầu có những đợt biểu tình chống TQ, vì sự kiện tàu Bình Minh 2 bị cắt cáp
lần thứ nhất. Kế hoạch trấn áp biểu tình với phương thức bắt nóng bằng bạo lực
và thô bạo, là xông vào bắt, bẻ tay, bóp cổ, vác khiêng chạy, kẹp trên môtô,
hoặc cưỡng chế ép dồn lên ôtô, đem về đồn Công an, uy hiếp tâm lý, tư tưởng, đe dọa ghép
tội, rồi thả về trong ngày, trong đêm, hoặc vài ngày sau; có trường hợp là đánh
đập, hoặc đưa vào trại phục hồi nhân phẩm. Chuyện nầy đã xảy ra ở Thủ đô Hà nội
và Sài gòn trong suốt năm qua.
Tất nhiên, người dân, với tư
cách người dân lương thiện, ai cũng sợ bạo lực, ai cũng quý thân thể mình và không muốn bị hành hạ đau
đớn. Thế nhưng nổi sợ ấy ngày càng vơi, theo áp lực ngày càng lớn của bành
trướng Bắc kinh. Nổi sợ nhỏ lại dần khi lòng sự quả cảm lớn lên. Xét cho cùng, thân
mạng con người cũng không dễ chết, mà họa hoằng nếu có xảy ra, thì cái chết đó
sẽ đem lại hậu quả khó lường cho đất nước, như lịch sử đã từng chứng minh. Thay vì
sợ hãi, sự căm phẩn đối với Bắc kinh ngày càng lan tỏa vào chiều sâu trong các
tầng lớp dân chúng. Nhà nước chắc chắn hiểu điều nầy ?

Nếu Chủ tịch Hồ Chí Minh, nếu
các vị tiền bối Cách mạng đã là gương sáng về tinh thần yêu nước, đã từng được
giáo dục thấm nhuần trong thanh niên, thì thanh niên ngày nay, cũng với tinh
thần ấy, quyết chống lại kẻ thù mới hôm nay, đó là Bắc kinh, không cần phải suy
đoán dông dài hay mơ hồ diễn giải.
Trong tình thế đó, nhà nước
VN thường xuyên đưa ra sự chỉ trỏ mơ hồ là “thế lực thù địch”, không tên tuổi,
không địa chỉ, người dân không biết đâu để cùng góp sức với nhà nước, lại chỉ
thấy mình có thể là đối tượng thù địch mà nhà nước ám chỉ chăng, khi có thái độ
chống hành vi xâm lược của Bắc kinh, hay bất cứ hành động nào không đồng tình
với nhà nước, như đấu tranh vấn đề đất đai, vấn đề tham ô nhũng nhiễu, và các
quyền tự do hợp pháp khác của công dân bị xâm phạm mà chính bản thân nhà cầm quyền
đã phải tự thừa nhận phẩm chất của một bộ phận không nhỏ của Đảng, cũng là Nhà nước, đang suy thoái
nghiêm trọng, về mọi phương diện : tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống mà NQ
TƯ 4 đã khẳng định! Đã thế, các vị lãnh đạo lại luôn dặn dò nhân
dân là phải xây dựng quan hệ hữu nghị lâu bền thắm thiết với Bắc kinh. Lại nói như
mỉa mai rằng, tình hữu nghị đó là tài sản quý báu vô giá do Chủ tịch HCM và Chủ
tịch Mao Trạch Đông gây dựng nên. Bao thế hệ đã không từng đau khổ với Mao và
các hậu duệ của họ đó sao ? Lời “tự chế” ấy không có được một ý nghĩa nào trong
lúc nầy đối với nhân dân. Một thực tế phủ phàng trước mắt, lại đem lời hoa mỹ
ra che ! Lấy “ân nghĩa” của quá khứ biện hộ cho sự bất chính của đối phương hôm
nay, đồng thời là sự bất cập của chính mình là điều rất khó có thể cảm thông !
Chỉ có chủ trương đàn áp.!
Đàn áp đối với bất cứ ai công
khai bày tỏ ý chí chống xâm lược Bắc kinh. Những người lãnh đạo núp trong tấm
màng, đẩy hàng ngủ trẻ ra dùng bạo lực đối phó, trấn áp nhân dân, kể cả những
hành vi "đánh lén", tạo ra xung đột không bình thường. Đàn áp, có thể sinh ra máu đổ. Kẻ chỉ huy làm chết
người sẽ phải trả giá trước công lý. Điều đó chỉ đem lại tai họa, là kích hoạt sự đối kháng của nhân dân lên cao.
Vì thế người biểu tình sẽ không sợ chết. Cú đạp vào mặt người biểu tình Chí Đức
của anh Công an nọ đã tự khép lại ý nghĩa sư nghiệp của đời anh.
“Khủng bố mềm tại gia.”
Vì thế mà chiến thuật “khủng
bố mềm tại gia” xuất hiện, ngoài nhiều
ngành nghề “tại gia” rất thân thiện đã có lâu nay.
Nhưng đây là khái niệm mới, chỉ
nội dung một hình thái khủng bố mới, tất
nhiên là không thân thiện rồi. Thật ra, đối với các chế độ
XHCN, như Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, mô hình bao vây, cô lập, giam lỏng
nầy không
phải là mới, cả với miền Bắc VN XHCN trước đây cũng không mới. Nhưng đối
với
nhân dân miền Nam là mới, đối với thế giới văn minh của các nước phát
triển thì
hoàn toàn mới, là vì chưa từng có như thế, với tư cách là nhà nước ở vai
trò
chủ thể hành động. Ở đó, nhà nước hành động theo luật pháp, tôn trọng
quyển bất
khả xâm phạm đối với công dân theo quy định. Nếu có hành động vi phạm
quyền
công dân như thế, thì không khác loại hành động khủng bố của bọn xã hội
đen ở Mỹ hoặc thời quốc xã bên Đức. Và
đội ngũ nhân viên đó, hẳn nhiên thuộc bộ máy công quyền, liệu sẽ thi
hành luật pháp một cách nghiêm túc được không, sau khi đã có thói quen
về cách
hành xử bất chính ? Nhân dân thì nghĩ như thế nào về một nhà nước vẫn
đang tự nói
là một nhà nước pháp quyền ?
Ngày 9 và ngày 16- 12 vừa
qua, chủ trương khủng bố mềm tại gia” đã được thực hiện đồng loạt : hầu hết
tại nhà của 42 công dân đều có an ninh mặc thường phục đến canh giữ, không cho
ra khỏi nhà. Không nhân danh một luật pháp nào cả, hay bất cứ lý do gì. Nếu cương
quyết ra khỏi nhà, họ sẽ tông vào xe cho té ngả, chủ động gây tai nạn giao
thông, biến thành sự cố dân sự, hoặc cưỡng chế thô bạo, tống lên xe, chở về
phường, rồi mời ăn bánh uống nước trà ! (trường hợp GS Tương Lai). Họ thật là tử
tế, thơn thớt nói cười, sau khi chỉ đạo một bộ phận khác sử dụng các thủ đoạn
bằng cơ bắp, bủa vây như săn bắt cướp. Có người bị buộc phải ngồi cà phê cùng
họ suốt buổi. Có trường hợp không thấy đối tượng đâu, họ xông vào nhà khám xét,
lùng kiếm. (trường hợp BS Huỳnh Tấn Mẫm), Có người đành phải quay vào nhà mà
nằm, mà nghiền ngẫm quyền công dân của một đất nước có “dân chủ gấp vạn lần”(số
đông). Mọi chuyện thật là khôi hài, như đùa, như thật, quyền công dân tối thiểu
được nhân viên công quyền, xử sự như một trò đùa dai không có thể lệ, giữa
công dân và nhà nước không có một khế ước nào được tôn trọng. Ổn định bằng bạo
lực có thể thực hiện được, nhưng việc kêu gọi lòng dân đoàn kết tin vào nhà
nước trở thành lời phù phiếm. Những người ăn lương trong ngành tuyên truyền,
tuyên huấn, tuyên giáo đang làm gì, sao không đối thoại ? Đối thoại sẽ đem lại
tiếng nói thống nhất, là cách để đi đến đoàn kết, sao cho đối thoại sẽ trở
thành đối lập ? Mà đối lập văn minh hiểu biết, có trách nhiệm với đất nước, thì
hà tất trở thành đối kháng một mất một còn ? Chắc chắn nó sẽ có kết quả tốt hơn
là con đường trấn áp, bạo lực, khủng bố. Chủ trương mới đây của Thủ Tướng
Nguyễn Tấn Dũng đang dấn tới trên bước đường nào, lẽ nào bù đắp cho sự thất bại
kinh tế do mình gây ra, bằng cách dùng bạo lực với dân chúng ?



Một cuộc đối thoại khôi hài
Ngày 9/12 vừa qua tôi kiên quyết nói rằng hôm nay tôi có công việc về lễ cưới, khẳng định không đi tham gia biểu tình chống Trung quốc xâm lược. Họ không tin, không cho tôi đi. Tôi cố lý giải : Chúng nó xâm lược từ từ, thư thả, chứ không chỉ hôm nay, và cũng chưa tiến quân tới đây đâu (quận Thủ đức, TP HCM), nên tôi phải đi đưa dâu cho kịp giờ. Họ nhất định cản đầu xe, không cho đi, rồi quay sang uy hiếp tài xế. Tài xế hỏi, sao các anh không cho tôi hành nghề chở khách ?. Giằng co, chẳng ra sao. Tôi đưa họ xem tờ chương trình đám cưới : địa chỉ đám cưới, giờ đón đàng trai, giờ làm lễ, giờ đưa dâu, đây nè ! Họ quay sang điện thoại cho sếp. Sếp vẫn không tin. Thế là họ vẫn kiên quyết không cho đi. Tôi thầm nghĩ, nhà nước nầy họ nghi ngờ tất cả nhân dân, đều thuộc về “thế lực” thù địch, còn đối với “kẻ” địch thật sự thì họ có vẻ như đưa lưng ra che chắn. Tôi nói các ông lên xe tôi luôn, đi đưa dâu luôn, có được không ? Lại điện thoại cho sếp. Tôi nghĩ là hai anh đang lung túng, họ hội ý nhau. Cuối cùng thì cũng đạt được thỏa thuận : họ đi theo bằng xe gắn máy. Nhưng anh ta lại tiếp tục cẩn thận : xe hơi chạy nhanh, tôi sao theo kịp ?.Tôi nói lại, cái phố xá nầy chật cứng, lô cốt của ông Giao thông tùm lum, ngược lại thì có. Thế rồi anh thỏa thuận chạy xe theo đến chỗ đám cưới. Đến nơi, tôi trân trọng mời vào, nhưng anh kiên quyết nói không, kiên định ngồi trên gắn máy cách nhà cưới 30 thước. Canh.! Lễ lạc lằng nhằng đến 2 giờ chiều, mệt nhừ, tôi không biết các anh ấy biến đi tự lúc nào. Chủ nhật tuần sau, 16-12, tôi tự nguyện không ra khỏi nhà, 10 anh tổ chức một bàn lẩu cá kèo ngay trước hẻm, đến 2 giờ chiều mới rút quân. Một ngày chủ nhật bình yên đi qua ngoài cửa. Tôi nghĩ đến một câu nói : “Khi chỉ có cái búa trên tay, người ta nghĩ đến mọi vật đều có hình dạng cây đinh”.
![]() |
| CA chìm ngồi canh trong góc khuất |
Đội ngũ bạo lực nầy chắc sẽ được
chiêu mộ, tổ chức ngày càng đông. Ông Bộ trưởng
Công an tuyên bố sắp tăng cường thêm cho thành phố nầy mấy trung đoàn đoàn an
ninh nữa,…để trấn áp các loại tội phạm, trong đó hẳn phải có “bọn” chống xâm
lược Bắc kinh. Đội
hình “Khủng bố mềm tại gia” trong tình hình mới, nhiệm vụ mới, có thể thay cho
vai trò “Đội cải cách ruộng đất” trước đây chăng ?. Thế là có ổn định chắc rồi,
vì chỉ có một loại bạo lực hoành hành. ?

Có lẽ phải in thêm tiền, hoặc
là vay của nước bạn, trong tình thế kinh tế cả nước đang lao xuống dốc.
Chiến dịch đã được ra quân
đồng loạt, được xem là rất nhuần nhuyễn với tay nghề cao! Tôi nghĩ quẫn : có lẽ nào
Việt Nam đang bước đầu quay trở lại một mô hình quản lý thời chiến, như miền Bắc
VN XHCN trước đây, hoặc đang tiến tới như một Bắc Triều Tiên hôm nay ? Nếu như
thế, sau vài thập niên nữa, ắt sẽ có việc bắn phi thuyền lên không gian, nếu
không, dân Việt Nam biết lấy gì làm tự hào, ngoài cái việc hô khẩu hiệu chúc
mừng Lãnh Tụ vĩ đại ?
Thí dụ : Đồng chí Tổng Bí Thư vạn vạn tuế ! Đội “khủng bố mềm tại gia” muôn năm !
Thí dụ : Đồng chí Tổng Bí Thư vạn vạn tuế ! Đội “khủng bố mềm tại gia” muôn năm !
HĐN
17-12-2012
(bản gốc của tác giả)
17-12-2012
(bản gốc của tác giả)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét