24 tháng 12 2012

Một cái tát vào mặt các nhà nghiên cứu Sử học VN và cả Ban Tuyên Giáo?

 “ĐẾ QUỐC MỸ XÂM LƯỢC
 
Sunday, December 23rd, 2012

THƯ GỬI CÔ GIÁO

SV năm thứ 2 Khoa học Xã hội Nhân Văn Sài Gòn


Kính thưa Cô,
Đến tận bây giờ, gõ những dòng E-mail trần tình này gửi đến Cô, em vẫn còn trách ông trời, phải chi cuối tiết “Lịch Sử” hôm ấy trời đừng mưa to thì giảng đường Đại Học không ai còn ngồi lại và Cô cũng đâu có thời gian trò chuyện khuyến khích sinh viên mình… Và, hôm nay, em cũng không phải gõ email này gửi Cô mà em biết khi đọc Cô sẽ không vui…
 
Em còn nhớ hôm ấy lời Cô nói: “Lịch sử là những gì diễn ra trong quá khứ, được tái hiện lại, trong hôm nay và ngày mai, phải trung thực, chân  thật nhằm cho người sau biết và lấy đó làm kinh nghiệm, xấu xa sai trái  thì tránh nếu tốt đẹp có ích thì tự hào để nhân bản thêm lên, vì vậy đề  tài bài tham luận: ’37 mùa xuân Đại Thắng’ nói về ‘chiến công thần thánh’ của quân dân ta chống ‘đế quốc Mỹ xâm lược, cứu nước’ của mỗi bạn, cần phải gọt giũa đánh giá cho xứng tầm vĩ đại của dân tộc, trong khi chờ mưa tạnh, chúng ta cùng nói chuyện bên lề ngoài tiết học, các
bạn còn điều gì lấn cấn chưa rỏ ở chiều sâu và rộng của bài tham luận mà mỗi bạn sẽ phải hoàn thành, thì cứ hỏi Cô, xem như bạn bè thoải mái bày tỏ quan điểm khách quan và thắc mắc của mình để chúng ta rộng đường suy luận mà viết bài cho sắc sảo có tính thuyết phục cao, ở đây có nhiều bạn theo khoa ‘báo chí’ mà! Nào mời các Phóng Viên tương lai nói chuyện chuyên đề, chờ mưa tạnh…”.

Và Cô cười, nụ cười giao lưu rất thoải mái.

Em cũng nhớ, mình là người thứ tư, sau các bạn, vô tư ngập ngừng cười, nói với Cô: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì không phải – thưa Cô! Em nghĩ như vậy…”
 Sau lời nói, thoáng nhiên giảng đường im phăng phắc làm em chột dạ bối rối thấy mình tự nhiên như đông cứng lại tại chỗ ngồi… Em nhớ, nghe xong lời em Cô quay nhanh bước ra gần cửa sổ ngóng màn mưa ngoài trời một thoáng rồi trở lại. Cô nhìn em trong ánh mắt tuồng như rất giống ánh mắt mẹ em khi đi chợ nhìn người bán hàng trước khi trả giá mua. Cô nói với riêng em một câu ngắn gọn nhỏ thôi đủ cho em nghe: “Hình như bạn đùa không phải lúc…” rồi bình thản cô quay lên bục giảng lấy áo mưa, chần chừ chờ giảng đường thưa người, Cô ra về sau cùng. Không mang theo áo ưa nên em ngồi nán lại. Đi ngang qua, Cô dừng chân, như thầy giáo nhắc bài học trò, cô nói với em: “Bạn cần phải lên thư viện nhiều hơn, tìm trong sách, ở đó có nhiều câu trả lời cho vấn đề của bạn vừa nêu ra, tôi nghĩ, không khéo danh hiệu Đoàn viên Thanh niên CS/HCM ưu tú, xuất sắc, đối tượng của đảng nơi bạn sẽ lung lay…”

Thưa Cô,
Email này của em chắc chắn không phải là chất liệu để em trông đợi giữ cho chặt lại cái danh hiệu “ưu tú-xuất sắc” ấy, mà đơn giản em muốn chứng minh thông điệp – lời cô nói – lịch sử rất cần sự “trung thực, chân thật”.
Thưa Cô! Không phải vui đùa đâu ạ, mà em nói thật lòng: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì… không phải vậy…” Xin phép cô, cho em giữ nguyên nhận định này của mình dù em biết có những di luỵ nhất định không mong đợi… Bởi vì có rất nhiều dẫn chứng để “ai đó có thể lừa dối một số người trong một lúc, và lừa dối hết mọi người trong vài lúc, nhưng không thể mãi mãi lừa dối được tất cả mọi người.” (Abraham Lincoln). Nói lên điều này em biết Cô sẽ phiền lòng. Nhưng…Thưa Cô! Em tìm thấy trong tác phẩm dịch từ nguyên tác Nhật Bản “12 người làm nên nước Nhật” của Giáo sư Tiến sĩ Đặng Lương Mô (có thể Cô cũng biết!) Viện sĩ Hàn Lâm Viện Khoa học New York, năm 1992. Uỷ Ban Nhân Dân TP. HCM khen thưởng kiều bào có công với đất nước, năm 2003.

Trong danh sách “12 nhân vật mà người dân Nhật Bản tôn vinh” – 12 người đã lập nên một nước Nhật hùng mạnh ngày nay, chúng ta lưu ý đến người mang số 10 không phải là người Nhật:

(1) Thái tử: Shotoku,
(2) Chính khách: Hikaru Genji,
(3) Lý Thuyết Gia: Minamoto Yoritomo,
(4) Anh Hùng: Oda Nobunaga,
(5) Kỹ sư: Ishida Mitsunari,
(6) Nhà cải cách: Tokugawa Yeyasu,
(7) Triết Gia: Ishida Baigan,
(8) Chính Khách: Okubo Toshimichi,
(9) Nhà tư bản học: Shibusawa Ei-ichi,
(10) Thống Tướng Hoa kỳ: Douglas MacArthur,
(11) Giáo Sư lý thuyết gia: Ikeda Hayato,
(12) Doanh Nhân: Matsushita Konosuke.

Ông ta, chính xác là Thống Tướng quân đội Mỹ. Thật không hề dễ dàng chút nào cho gần hai trăm triệu con cháu “Thái Dương thần nữ” phải nhìn nhận một Tướng Lãnh khét tiếng của Mỹ, kẻ thù không đội chung trời của họ trong Đệ II Thế chiến trên Thái Bình Dương và khắp các mặt trận Châu Á, là Tư lệnh quân đội Mỹ chuẩn thuận văn bản đầu hàng của chính phủ Nhật Bản sau đó đại diện cho LHQ và chính phủ Mỹ chiếm đóng Nhật Bản… trở thành một Anh Hùng, ân nhân của Nhật Bản sau 2 quả bom nguyên tử của Mỹ cũng rơi trên lãnh thổ nước này gây nên nhiều tang thương.

Phải là người có nhiều công trạng thực tiễn mang lại một thành quả lớn lao mà giá trị của nó bao hàm đặc tính rõ rệt của chân, thiện, mỹ trong một nhân cách mà người Nhật ví như Anh Hùng (Anh hùng là bậc Chính Nhân Quân Tử) để nhân dân Nhật công nhận, tri ân sánh ngang hàng với Thái Tử và 11 người con cháu ưu tú của “Thần Nữ Thái Dương”.

“Nhân vô thập toàn” Thưa Cô! Tướng Mỹ Douglas MacArthur và quân đội của họ không phải là không có nhược điểm, nhưng bù lại họ tạo ra rất nhiều ưu điểm đôi khi vượt lên trên tập quán thông thường mà nhân danh những người chiến thắng đã xử sự với kẻ chiến bại, khiến những nhược hay điểm yếu không còn là đáng kể.

Cuối Đệ II Thế chiến, ở Đông Nam Châu Á, đạo quân Mỹ hùng mạnh do Tướng MacArthur chỉ huy đã đánh bại và quét sạch quân phiệt Nhật khỏi Indonesia, giải phóng Philippines, hỗ trợ bảo
vệ cho Trung Hoa Dân Quốc tại đảo Đài Loan, rồi thay mặt LHQ giải giới vũ khí chiếm đóng Nhật Bản, Sau đó từ Nhật lại tiến qua giải phóng Cao Ly cứu Nam Hàn sắp bị Cộng Sản Bắc Hàn nuốt chửng. Nhưng thưa Cô! Quân Mỹ đổ máu xương giải phóng (đúng nghĩa giải phóng) các quốc gia này nhưng hoàn toàn không có tham vọng 1 cm2 đất đai nào từ các lãnh thổ ấy.
Vì sao vậy? Còn bên kia bán cầu, cũng đạo quân Mỹ (xâm lược?) phối hợp với 2 (cựu đế quốc thực dân) Pháp và Anh chiếm đóng, giải giới, quân phát xít Đức, toàn quyền định đoạt số phận một nửa quốc gia Đức, nhưng sao họ không cùng nhau chia phần xâu xé Tây Đức, mà ngược lại, bảo trợ toàn diện (kẻ thù của họ ở đầu hôm) phát triển vững mạnh trên cái nền tự do dân chủ đến nỗi cảm hoá được phần phía Đông, giả từ CNXH thống nhất quốc gia trong yên bình êm ái?

Tại Nhật Bản, Tướng MacArthur và quân đội Mỹ đã áp dụng một chính sách chưa có tiền lệ trong lịch sử thế giới với Nhật Bản “quốc gia tù binh” của họ. Ông tôn trọng Thiên Hoàng
Nhật Bản, không ép buộc thoái vị (dù LHQ và chính phủ Hoa Kỳ không cấm ông truất phế).

Chưa được Quốc Hội Mỹ chính thức phê chuẩn, nhưng trên cái nền Kế hoạch Marshall (Marshall Plan tên của Ngoại trưởng Mỹ George Marshall người đã khởi xướng) nhằm viện trợ tái thiết một nền móng kinh tế chính trị vững chắc hơn cho các quốc gia Tây Âu nâng cao mức sống và kiến thức của người dân để đẩy lui chủ nghĩa cộng sản sau Thế chiến II. Trong vòng 2 thập kỷ, nhiều quốc gia ở Tây Âu đạt được mức tăng trưởng và phồn vinh chưa từng có nhờ kế hoạch Marshall này.

Chính phủ Mỹ thông qua tướng MacArthur cũng có chủ trương tương tự với Nhật Bản, bên cạnh còn cải tổ hệ thống chính quyền, lãnh đạo, từ chính trị, kinh tế, tới sửa đổi hiến pháp, nghi lễ của hoàng gia, nhất thiết mỗi việc đều do một tay MacArthur quyết đoán, ông chỉ ra những khiếm
khuyết trong thời chiến tranh mà giới lãnh đạo Nhật Bản đã có những sai lầm, ông đoan chắc cùng nhân dân Nhật khi Nhật Bản trở thành một nước dân chủ, quản lý một nền công nghiệp chiến tranh chuyển đổi qua thời bình một cách khoa học thì sẽ sớm giàu mạnh, không thua gì nước Mỹ, ông không ngần ngại nói với người dân Nhật rằng, Nhật Bản đã thua Mỹ vì kém
về mặt vật chất kinh tế tài chính chứ không phải là tinh thần vì họ đã chiến đấu rất dũng cảm mà vẫn thua, nên đa số dân Nhật thuyết phục bởi sự cải tổ ấy. Ông chủ trương phá bỏ chủ nghĩa quốc gia dân tộc và chế độ phụ thuộc quá nhiều vào ảnh hưởng của Hoàng Gia, để Nhật Hoàng chỉ còn là biểu tượng. Nhật Bản cũng có một nền văn hoá tự do coi trọng sự lựa chọn của cá nhân như nước Mỹ, Thủ tướng và nghị viện do người dân trực tiếp chọn lựa qua lá phiếu của mình. Một vài chính khách Nhật còn hoài cổ nặng chủ nghĩa cực đoan dân tộc cho rằng Tướng MacArthur là một chính trị gia độc tài áp đặt, nhưng đại đa số người Nhật cho là sự độc tài ấy
để cho một nước Nhật hùng mạnh chứ không là nước Mỹ. Rất ngẫu nhiên cái cách mà người Mỹ, tướng MacArthur đã thể hiện trong cuộc chấn hưng nước Nhật sau chiến tranh nó rất gần với tính cách tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật (nhân ái, bao dung thay thù hận) nên mang lại ảnh hưởng mãnh liệt trong xã hội Nhật Bản ngày nay. Ở Châu Âu người ta ví von nước Mỹ
có công khi biến Nhật Bản thành một Thuỵ Sĩ Viễn Đông! Vì vậy, Douglas MacArthur đã được mọi thành phần, khuynh hướng, chính đảng, từ Hoàng Gia đến thứ dân đều chọn làm người thứ mười trong “12 người lập ra nước Nhật” hùng mạnh từ trong điêu tàn đổ nát chiến tranh. Đây là người ngoại quốc duy nhất được chọn trong lịch sử nước Nhật.

Thưa cô!
Lại càng không thể nào đó là bản chất của đế quốc xâm lược thực dân (dù kiểu cũ hay mới) chỉ 6 năm (2/9/1945 – 28/4/1952) sau khi chiếm đóng, nước Mỹ đã trả lại sự độc lập hoàn toàn cho Nhật Bản sớm hơn thời gian trù bị, ngoài sự kỳ vọng của toàn dân Nhật và không hợp logic chút nào khi hiện nay, 2012, chính phủ và người dân Nhật vẫn còn đài thọ mọi chi phí cho gần 40.000 binh sĩ Mỹ hiện diện trên đất nước mình vì sự an toàn cho nền an ninh quốc gia, không ai vui vẻ trả tiền cho một đạo quân có bản chất “xâm lược” ăn ngủ hơn 2/3 thế kỷ trên đất nước mình! Và đạo quân “xâm lược” này chỉ đặt chân lên miền Nam VN, sau 20 năm có mặt tại Hàn và Nhật Bản, hai quốc gia nhờ họ mà “màu mỡ” về kinh tế hơn hẳn VN nhiều lần. Nhưng điều đáng để người VN suy ngẫm là quân Mỹ có mặt nơi đó mà không màng đến “xâm lược” thì họ xâm lăng một VN nghèo khó sau Pháp thuộc để làm gì, ngoài ý định cũng thông qua kế hoạch Marshall giúp VN, cụ thể là miền Nam VN phát triển giàu mạnh ổn định như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đài Loan?

Thưa Cô!
Làm sao biện minh? 45.000 quân “xâm lược” Mỹ vẫn hiện diện trên đất Hàn Quốc, một quốc gia khủng hoảng lương thực trầm trọng không đủ cơm gạo cho dân sau chiến tranh Nam Bắc nhưng
hôm nay thì: nhiều báo chí ở Việt Nam nói về đất nước này hay thường gọi là Kỳ tích sông Hàn hay Huyền thoại sông Hàn.

Hàn Quốc từ đống tro tàn của cuộc nội chiến Bắc Nam đã vươn lên thành một quốc gia phát
triển hùng mạnh thịnh vượng hơn hẳn nửa kia ở phía Bắc nghèo nàn lạc hậu. GDP cán mốc 1.000 tỷ USD/năm cũng như nhiều tập đoàn lớn nổi tiếng như SamSung, LG, Hyundai, Kia, Daewoo… Nhưng, thành tựu đó họ có được là do đâu? Ngoài sự lãnh đạo sáng suốt của các nguyên thủ Hàn Quốc, thì sự hỗ trợ nhiệt tình như là một đồng minh của Mỹ trên tinh thần kế hoạch Marshall là yếu tố quyết định.

Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng, từ một trong những
nước nghèo nhất thế giới (hạ tầng cơ sở, thiên nhiên, thổ nhưỡng kém xa Việt Nam) trở thành một trong những nước giàu nhất. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. GDP (PPP) bình quân đầu người của đất nước đã nhảy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỷ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn Quốc như là “Huyền thoại sông Hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục.

Với Đài Loan và Phillipines: năm 1950,
Không Đoàn 13 của Không quân Mỹ đã từng đóng tại Đài Loan. Tháng 12-1954, Mỹ và Đài Loan ký “Hiệp ước phòng thủ chung”, đặt Đài Loan vào sự bảo hộ của Mỹ. Cũng nằm trong quỹ đạo của kế hoạch Marshall, Đài Loan được hưởng nhiều quy chế ưu đãi thương mại từ nước Mỹ trong một thời gian dài, đưa nền kinh tế nhanh chóng phát triển ngoạn mục thành một con
“Rồng” Châu Á mà ngay chính Trung Quốc cũng phải kiêng dè. Tại Phillipines, quân đội Mỹ cũng từng hiện diện trong một thời gian dài. Hạm Đội 7 Thái Bình Dương chọn vịnh Subíc là nơi đóng quân, và trước đó, năm 1935, Douglas MacArthur, được Tổng thống Phillipines Manuel
L.Quezon yêu cầu giám sát việc thành lập quân đội Philippines. Ông được phong hàm Thống tướng trong Quân đội Philippines (Field Marshal of the Philippine Army). Ông là sĩ quan cao cấp có tên trên danh sách của Quân đội Philippines ngày nay. Ông cũng là sĩ quan quân sự Mỹ duy nhất giữ cấp bậc thống tướng trong quân đội Philippines. Sau đó, tôn trọng quyết định của nhân dân Phillipines vì sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ, quân đội Mỹ đã rút khỏi vịnh SuBíc. Nhưng ngày nay (2012), vì an ninh lãnh thổ đe doạ, Phillipines yêu cầu, quân đội Mỹ vẫn quay lại thể hiện sự trách nhiệm trong hiệp ước hỗ tương…

Thưa Cô!
Với những gì thuộc thế giới quan mà kiến thức em tích luỹ được, thì dù rất muốn hãnh diện về “chiến công thần thánh” của quân dân ta chống “đế quốc Mỹ xâm lược cứu nước” nhưng: Lịch sử rất cần sự “trung thực” đến “chân thật” (lời Cô nói). Nên: Em cũng muốn tin – nhưng không thể, thưa Cô!

Em cám ơn Cô đọc email trần tình này và mong có lời chỉ giáo thêm của Cô.

Em kính chào Cô.
  http://webwarper.net/ww/www.ndanghung.com/bai-viet/2012/12/23/mot-bai-van-phan-ung-cua-sinh-vien-viet-nam-ngay-nay-ve-bai-giang-lich-su-de-quoc-my-xam-luoc.html/

NLG: 
Đang giữa lúc có nhiều ngày l kỉ niệm về cuộc chiến đấu chống Mỹ năm xưa, ngạc nhiên thay lại xuất hiện một bài viết "phđịnh" như một cái tát vào những nhà sử học và cả hàng triệu người đã ngã xuống hay còn mang trên mình những vết thương chiến tranh...trong cuộc chiến đấu ác liệt này tuy nhiên "thư gửi cô giáo" không có tên tác giả, và đã được đăng trên Blog của GS Nguyễn Đăng Hưng xin đăng lại  để bạn đọc tham khảo.


28 nhận xét:

  1. Lê Thanh(TPHCM) nói:

    Tôi là cựu chiến binh, Đại tá về hưu, có con gái đầu lòng năm nay cháu vừa tròn 37 tuổi là nạn nhân chất độc da cam sống trong tật nguyền đến ngày hôm nay. Mẹ cháu là cán bộ ngành y, chúng tôi gặp nhau trong rừng khi tôi bị trúng bom trên đường hành quân và thành thân vào năm cuối của cuộc chiến. Đọc thư gửi cho cô giáo nầy mà lòng chúng tôi nặng trĩu...thật buồn khi thế hệ trẻ nhận thức cuộc chiến rất khác với chúng tôi thời đó. Trách nhiệm của những "nhận thức" đáng tiếc như thế thuộc về ai ? Đau lắm !
    Tôi rất đồng tình với NLG với lời "dẫn" nhẹ nhàng nhưng đó là tất cả những điều tôi muốn nói.Xin cảm ơn.

    LT

    Trả lờiXóa

  2. Vũ Tùng(Hà Nội) nói:

    Hậu quả của lối tuyên truyền nói lấy được đấy BT Phạm Vũ Luận và Đồng chí Đinh Thế Huynh ạ !

    Trả lờiXóa
  3. Huỳnh Tỷ(TPHCM) nói:

    Nguy quá các nhà sử học ơi ! Phải xem lại cách giảng dạy lịch sử cận-hiện đại của thế giới và VN của Bộ GD & ĐT. Một điểm này thôi: sự hiện diện của quân đội Mỹ sau thế chiến ở NB và Hàn Quốc là dựa trên hiệp định song phương giữa Mỹ và các trong thời kì chiến tranh lạnh...khác với sự hiện diện/tham chiến của quân đội Mỹ ở miền Nam VN. Cần phải làm rõ, chớ nên giải thích lịch sử hàm hồ theo kiểu đại tá-NGƯT-TS Trần Đăng Thanh(tuy bản chất nhận thức của em SV và ông Thanh rất khác nhau) !

    Trả lờiXóa
  4. Lưu Văn Kế(Hà Nội) nói:

    Bí thư Đoàn Thanh Niên CS HCM đâu rồi, hãy lên tiếng "phản biện đi, đừng im lặng nữa nhé và xin chớ qui tội cho người sinh viên trẻ này và cũng tránh giáo điều, Mong các bạn hãy học tập và cùng nhau vận động phong trào "ôn lại lịch sử" nước nhà .

    Trả lờiXóa
  5. Mai Vũ Thắng(Hà Nội) nói:

    Bạn trẻ ơi, bạn cần hiểu thêm lịch sử nước Nhật, tại sao Tổng chỉ huy quân đội đồng minh tướng Mc Arthur phải trú đóng tại Nhật và tại sao Mỹ lại chọn cách chi phối nước Nhật , cho phép Thiên Hoàng tại vị đồng thời giải tán quân đội phát xít, đưa một số tướng lĩnh NB ra toà án binh quốc tế ? Không nên chộp được chi tiết nào nghe "thuận chiều cho "lý luận" của mình thì ghép vào một cách tuỳ tiện như bạn đã viết. Sách của TS Đặng Lương Mô bị bạn sử dụng không đúng với mục đích của Ông Mô !

    Trả lờiXóa
  6. Nguyễn Phong Toàn(Đà Nẵng) nói:

    Anh bạn trẻ mến, bạn có biết "chiến tranh lạnh giữa hai khối Đông-Tây và hoà bình kiểu Mỹ "Pax Americana" sau thế chiến thứ 2 không ? Lý do Mỹ can thiệp vào Đông dương là gì...Bạn nên bình tĩnh học thêm, chớ bắt chước Đại Tá Thanh ăn nói huyên thuyên như ông Huỳnh Tỷ(TPHCM) nhắc nhở.

    Trả lờiXóa
  7. Trần Văn Văn(Thanh Hoá) nói:
    Bài viết "vô danh" đăng trên Blog của thầy Hưng trước khi bị phát hiện là của Hoàng Thanh Trúc trên Dân Làm Báo ? Tại sao ông Hưng lại đổi tiêu đề ? Mục đích của việc làm này vẫn còn là một dấu hỏi to tướng !

    Trả lờiXóa
  8. Lưu Thế Tài(Cần Thơ) nói:

    Tại sao bác Hưng lại đăng bài khôngcó tên tác giả nhỉ ? Sợ liên luỵ chăng.

    Trả lờiXóa
  9. Nguyễn Hoài Linh(Hà Nội) nói:

    Tui cũng thắc mắc là tại sao thầy Hưng lại viết tiêu đề "ác" như thế, không lẽ thầy chỉ cao hứng hay muốn chứng tỏ...khó hiểu quá. À mà tại sao trong thư xin lỗi của thầy Hưng thì lại không xin lỗi Dân Làm Báo nhỉ ? Thầy vì tự ái hay sợ bị liên lụy vì Dân Làm Báo đã bị thủ tướng chỉ mặt ? Đúng là "trí thức" phức tạp thật !

    Trả lờiXóa
  10. Phan Hiếu(TPHCM) nói:

    Xin hỏi đặt đề lại như thế này:

    Một bài văn phản ứng của sinh viên Việt Nam ngày nay về bài giảng lịch sử:
    “ĐẾ QUỐC MỸ XÂM LƯỢC”

    là phủ nhận cuộc đấu tranh chống Mỹ vậy thì ông Hưng đã "sám hối" hay yêu nước giả hiệu ?

    Trả lờiXóa
  11. Lâm Giang(Hà Nội) nói:

    Ông Hưng đăng bài này với tựa đề độc địa là phủ nhận mình là một GS-TS mà chỉ là một người chống Cộng xoàng xĩnh, dưới cả cây bút "phóng tác' Hoàng Thanh Trúc, một tay quá khích cực đoan, kêu gào đòi lật đổ chế độ ! Đúng là "trao duyên lầm tướng cướp" rồi thầy Hưng ạ. Đã trên 70 tuổi rồi vậy mà còn xí xọn làm chi để rồi mắt ăn mất ngủ. Nghĩ mà tội, có oan không ?

    Trả lờiXóa
  12. Vũ Hà(Hà Nội) nói:

    Xin mọi người thông cảm cho GS Hưng. chỉ là "tình ngay lý gian" thôi mà !

    Trả lờiXóa
  13. Nguyễn Trần Cao Minh(TPHCM) nói:

    Ông bà ta có câu "Hoa nhài cắm ở bãi cứt trâu" nhưng tôi muốn sửa là "anh hùng chết ở bãi cứt trâu" thì đúng với trường hợp này hơn.

    Trả lờiXóa
  14. Dương Thụy(Đồng Nai) nói:

    Nghe nói GS NĐ Hưng còn đóng vai còm sĩ "HCMJK(HCM dê cụ)", "Tran. Đình Xu"(đại tá liệt sĩ) để "gửi" bài lên blog của GS Hưng tung hứng, chửi bởi ông Thọ, chủ blog NLG , Ông Hưng như đỉa phải vôi, la lối ghê quá không sợ mang tiếng xấu cho VK ?

    Trả lờiXóa
  15. Lê Văn Hùng(TPHCM) nói:

    Đã sai mà còn chửi bậy, HCMJK là cái gì chứ ? Ông đăng trên Blog của ông sờ sờ thế kia chỉ vì không có cách trả thù nào sạch sẽ hơn ? Còn từ nào thích hợp với ông nếu không muốn nói là láo xược ?

    Trả lờiXóa
  16. Phạm Linh (Hà Giang) nói:

    Nguyễn Đăng Hưng đã rơi mặt nạ "yêu nước", lộ bản chất chống Cộng rồi !

    Trả lờiXóa
  17. Lưu Quang(Hà Nội) nói:

    Gửi GS Hưng,

    Chí Phèo đã sang tận bên Bỉ rồi sao ? Trong còm của bác HCMJK, chửi mấy chục(hay mấy trăm) trí thức thuộc nhóm "ghen ăn tức ở" chưa đủ đâu, phải đem cả làng Vũ Đại ra mắng mới sướng !

    Trả lờiXóa
  18. Lương Đình Thanh(Hà Nội) nói:

    Tớ mới phát hiện trên NLG có bài liên quan "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" của bác Tám Tàng , rất thú vị, ở đây nè, vui quá:
    http://nguoilotgach.blogspot.com/2013/01/bai-oc-cuoi-tuan-nguu-tam-nguu-ma-tam_5.html
    còm của Trâu Vàng và HCM jk rất kinh khủng !

    Ủa mà sao các vị TS này im thin thít, câm như hến vậy nè ?

    Trả lờiXóa
  19. Lê Xuân Mai(TPHCM) nói:

    Chống Cộng gì cũng không thành vấn đề, nhưng chống Cộng bằng cách gọi HCM là "JK"(dê cụ) thì quá chợ búa, có phải là người có ăn học, GS-TS như ông Nguyễn Đăng Hưng ? Tôi không tin HCMJK là ông Hưng nhưng đọc còm thì không tránh khỏi cảm nghĩ này. Lại thêm còm sĩ "Trần Đình Xu" nữa chứ. Thế là thế nào hở ông Nguyễn Đăng Hưng ? Tui thấy Tám Tàng nói đúng đấy, "đi ra đi vô cũng thằng cha khi nãy" dù có thay áo, đánh phấn,thoa son...dấu đầu lòi đuôi, phô quá !

    Trả lờiXóa
  20. Cao Linh(Hà Nội) nói:

    Người ta nói "khôn ba năm dại một giờ" . Blog Nguyễn Đăng Hưng đã vấy bẩn rồi, than ôi, "thời
    oanh liệt nay còn đâu"(!). Kim trong bọc cũng lòi ra huống hồ tính háo danh vĩ cuồng !

    Trả lờiXóa
  21. Lý Huy Thành(Cần Thơ) nói;

    Ông Hưng còn "chiêu" nào hữu hiệu hơn chiêu này:

    "Ông Nguyễn Đăng Hưng "hiếu hoà" hay đặt điều bôi nhọ trí thức, nhân sĩ"
    http://nguoilotgach.blogspot.com/2013/01/ong-nguyen-ang-hung-hieu-hoa-hay-at-ieu.html

    Trả lờiXóa
  22. Trung Kiên(Đức) nói:

    Trong giới VK yêu nước hải ngoại, ông Hưng nổi tiếng là người tài hoa bậc nhất: Thi sĩ, ca sĩ,nhạc sĩ, văn sĩ, hiệp sĩ, "báo" sĩ,"dịch" sĩ...nay thêm collection "sĩ" này là tước mới: "còm sĩ" ngoài cái bằng tiến sĩ cơ khí. Ông Hưng còn là "doanh nhân tài hoa", ghi thiếu là ông sẽ đi kiện đấy! Người ta gọi tắt là "Phố đăng hưng"(vì nhiều "nhà" quá, tướng Hữu Ước TBT báo CAND còn kém xa). Chúc thầy luôn khoẻ, chiến đấu với mọi thế lực thù địch như lời dặn của Tướng Tuấn(chính uỷ mà ông từng bá vai "tỏ ra thân thiết" ở hội nghị VK)

    Trả lờiXóa
  23. Như Phong(Huế) nói:

    Trung Kiên nói hay quá khà khà khà..."phố đương hăng" ? Ổ kiến lửa đó, đụng phải là nhảy nhỏm...nên tránh xa là tốt nhất nghe bà con !

    Trả lờiXóa
  24. H. Hamburg(Đức) nói:

    "Phố đương hăng"...là nick name của thầy do VK Đức sắc phong đấy ạ, không được "chôm" như thẩy nghe!

    Trả lờiXóa
  25. H. Hamburg giới thiệu cho ai chưa biết mặt "thẩy":

    Xem ảnh "thẩy" ở đây,một còm sĩ rất "hùng biện":
    http://phunutoday.vn/dataimages/201211/original/images790285_NDH.jpg

    Trả lờiXóa
  26. Trần Nguyên Phương(TPHCM) nói:

    Kính gửi NLG,
    Tui cho rằng "Blog GS Nguyễn Đăng Hưng" là một blog mạo nhận tên tuổi của GS-TS Hưng để bôi nhọ GS. Thiết nghĩ đường đường là một vị GS-TS có uy tín và yêu nước như thầy Hưng thì không dại gì đăng bài chống chế độ ta như bài "Phản ứng của Sinh Viên VN ngày nay" phủ nhận công cuộc chiến đấu chống Mỹ trước đây và sử dụng các "còm sĩ" như" HCMJK" hay "Người Quan sát"(Trần đình Xu) để mạt sát, chơi xấu NLG và qui chụp trí thức thậm tệ và bỉ ổi đến như vậy. Một điều tui thắc mắc là TS Nguyễn Xuân Diện, một người có uy tín trong làng Blog ở VN cũng tham gia vào đây để tiếp sức cho Blog Nguyễn Đăng Hưng để làm gì, phải chăng TS Diện cũng khg phát hiện được đây là một blog mạo danh GS Hưng ? Mong rằng GS Hưng sẽ lên tiếng chính thức để những người yêu mến GS hiểu được thực hư chứ như thế này thì không thể chịu được !. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay TBT Nguyễn Phú Trọng...còn bị bọn blogger nào đó dựng lên blog mang tên lãnh đạo để xuyên tạc thì việc lập ra Blog Nguyễn Đăng Hưng giả mạo có gì là khó ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trả lời của NLG:

      Thưa bạn Trần Nguyên Phương(TPHCM):

      Trong trường hợp GS Nguyễn Đăng Hưng(Bỉ) lên tiếng chính thức xác nhận Blog "GS Nguyễn Đăng Hưng" đang hiện hữu trên mạng là blog mạo nhận tên tuổi của GS-TS Nguyễn Đăng Hưng thì NLG sẽ phải:
      -có thư chính thức thông báo đến bạn đọc gần xa sự thật này.
      -có lời xin lỗi và tạ tội với GS Hưng đồng thời sẽ đóng Blog NLG trong 1 tháng như một hành động nghiêm túc nhận lỗi với bạn đọc.
      -sẽ rút toàn bộ những bài viết/ý kiến của các bạn liên quan đến vụ việc này ra khỏi blog NLG.

      Trân trọng
      NLG


      Xóa
  27. Hoàng Văn Phú(Hà Nội) nói:

    Bác Phương nói đúng, chỉ có cách này mới cứu vãn danh dự cho GS Nguyễn Đăng Hưng, rất mong GS sớm lên tiếng !

    Trả lờiXóa