30 tháng 9 2012

Bản tin thời sự 19 giờ VTV --chủ nhật v/v Blog xấu và độc hại

Tin lên án nghiêm khắc các Blog xấu và độc hại(khoảng 50 blog) chống phá nhà nước CHXHCNVN
có ý kiến của ông Nguyễn Bắc Son(Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông), Lê Phúc Nguyên(TBT báo QĐND) 


Đám cưới Hà Nội giống đám ma Bình Dương ở chỗ nào?

Thứ Bảy, 29/09/2012

Đám cưới Hà Nội giống đám ma Bình Dương ở chỗ nào?

(Trái hay Phải) – Trong khi Hà Nội dự thảo quy định cán bộ tổ chức đám cưới không được quá 50 mâm, không làm tại nơi sang trọng, thì Bình Dương ban hành quy định mới về vòng hoa đám ma. Mà hai quy định lại có nét tương đồng mới thú, quý vị ạ.
Chơi bài quẹt nhọ nồi. - Nguồn ảnh: Facebook
Chơi bài quẹt nhọ nồi. - Nguồn ảnh: Facebook
Nhiều tờ báo ngày 28/9 cho biết, Hà Nội vừa  thảo luận về dự thảo Chỉ thị tiếp tục thực hiện nếp sống văn minh trong việc cưới trên địa bàn thành phố. Theo đó, cán bộ, đảng viên, nhất là lãnh đạo, quản lý các cấp phải gương mẫu, đi đầu trong tổ chức đám cưới cho người thân, gia đình, số lượng khách mời không quá 300 người, tương đương 50 mâm cỗ. Ngoài ra, không tổ chức cưới nhiều lần, nhiều ngày và ăn uống ở những nơi sang trọng, tốn kém như khách sạn 5 sao, khu du lịch cao cấp…
Trước tiên, phải nói rằng đa số độc giả đều vô cùng hoan nghênh việc lãnh đạo Hà Nội bỏ thời gian vàng ngọc ra để bàn đến vấn đề này. Chẳng nói thì ai cũng biết, dựng vợ gả chồng là chuyện hệ trọng của cả một đời người, thành ra nếu Hà Nội có dành chút ít thời gian cho chủ đề này cũng là chuyện bình thường, kể cả trong bối cảnh CPI của thành phố vừa vọt tăng đột biến. Mà có khi chính vì giá cả tăng vùn vụt như thế nên người ta mới đặt ra vấn đề tiết kiệm trong cưới xin, lại càng hợp tình hợp cảnh hợp thời lắm lắm.
Cũng cần phải khẳng định một điều, có lẽ các vị lãnh đạo của Hà Nội muốn thông qua cái chỉ thị này mà chấn chỉnh lại những nét còn xộc xệch, chưa đẹp mắt, thậm chí kể cả những tiêu cực trá hình trong đám cưới. Riêng về cái này thì bấy lâu nay, người ta đã coi nó như chuyện bình thường ở huyện, với những ví von quen thuộc như khổ chủ thì “kinh doanh cỗ”, các vị khách đáng trọng thì “đi ăn cơm bụi giá cao”… Nhưng, ta cũng cứ thử mạnh dạn tư duy một tẹo xem lý lẽ của người Hà Nội ra sao.
Lý do đầu tiên, theo như lời ông Chánh Văn phòng Thành ủy được VnExpress trích dẫn, việc tổ chức tại các khách sạn 5 sao sang trọng là không phù hợp tí nào với thu nhập chung của công chức. Đây quả nhiên là một lập luận chặt chẽ, khúc triết, vì nếu theo đúng như bảng lương chính thức, giấy trắng mực đen, thì các cán bộ, công chức nhà ta nghèo khó lắm! Hẳn quý vị còn nhớ có vị Thứ trưởng nọ đã từng ngậm ngùi thú nhận lương bộ trưởng 40 năm mới đủ tiền mua nhà thu nhập thấp kia mà. Chỉ mỗi tội, hình như ông Chánh Văn phòng đặt vấn đề hơi ngược, vì trên đời chắc không có kẻ nào điên rồ tới mức nghèo rớt mồng tơi mà lại hiên ngang tổ chức cưới ở khách sạn 5 sao hết.
Vả chăng, giả sử như các công chức có phung phí tiền của chính họ, thì đấy cũng là một cái quyền, vì hình như chưa thấy có quy định nào cấm công dân lãng phí tài sản của họ cả. Ấy là chưa kể nếu cưới ở khách sạn 5 sao là lãng phí thì không lẽ chúng ta xây khách sạn 5 sao chỉ nhằm mục đích nuôi chuột và gián hay sao? Thay vì soi xét xem người ta tiêu tiền như thế nào, ta hãy cứ để cho các vị “đầy tớ nhân dân” thoải mái tự do làm đám cưới linh đình, làm 1.000 mâm cỗ ở khách sạng 5 sao cũng cứ được đi, nhưng hãy ngay lập tức điều tra làm rõ họ lấy đâu ra tiền mà sang trọng? Người viết dám cá rằng với giải pháp này, tổ chức đám cưới ở các quán cơm bụi bình dân sẽ trở thành mốt mới trong cộng đồng đày tớ nhân dân.
Lập luận thứ hai do một vị lãnh đạo khác của Hà Nội đưa ra: Đám cưới phải tổ chức ở những nơi bình dân, phù hợp với mức thu nhập chung của mọi người, vì sẽ có cả người thu nhập thấp, thu nhập trung bình đi ăn cưới. Nếu tổ chức ở khách sạn 5 sao, những người này sẽ băn khoăn đưa bao nhiêu tiền mừng cưới, nếu đưa ít thì sau này sẽ nghĩ ngợi!
Nghe những lời lẽ hết sức thống thiết này, những người nghèo hẳn sẽ phải rơi nước mắt. Các cán bộ của chúng ta phải nói là bận trăm công nghìn việc, ấy vậy mà vẫn có thời gian để nghĩ tới chuyện người nghèo khổ tâm làm sao khi đi ăn cưới nhà giàu. Trên thực tế, tình huống này không phải không có, dù như các cụ nhà ta đã nói ngưu tầm ngưu mà mã tầm mã, một anh chàng khố rách áo ôm được đại gia mời đi ăn cưới kể cũng là hiếm gặp.
Cũng như chuyện nhà giàu có quyền xa hoa, thì người nghèo cũng có một cái quyền đối ứng: Ấy là nghiến răng nghiến lợi, bóp mồm bóp miệng để đi mừng đám cưới nhà giàu. Dĩ nhiên, trong mối quan hệ hết sức bất đối xứng này, giả sử như cái đám nhà giàu có lòng tử tế, coi nhẹ đồng tiền, họ cũng có toàn quyền từ chối nhận phong bì của người nghèo theo những phong cách hào sảng nhất, kiểu như sự có mặt của anh chị là niềm vinh hạnh của chúng tôi, các bác cứ đến uống rượu chung vui với chúng em là quý hóa lắm rồi, bày vẽ phong bì làm gì?
Vòng đi vòng lại, đến đây ta có thể nói huỵch toẹt ra điều mà có lẽ người soạn thảo chỉ thị muốn đề cập đến: Nhiều đám cưới đã trở thành nơi kinh doanh cỗ, là dịp để người ta hối lộ trá hình bằng những cái phong bì nho nhỏ xinh xinh nhưng lại dày dặn, múp míp. Và cái logic của tư duy là như thế này: Càng nhiều mâm, càng nhiều người, khách sạn càng sang trọng, thì phong bì sẽ càng nhiều, càng lắm, càng dày, nên muốn hạn chế thì tốt nhất là ta giới hạn lại.
Chẳng biết quý vị độc giả nghĩ sao về giải pháp chống tiêu cực này, nhưng người viết bài, đã sống qua mấy mươi năm cuộc đời với một chút ít hiểu biết về nhân tình thế thái, cũng đã từng dăm lần đi đám cưới với một động cơ không trong sáng lắm, thì thấy cần phải chúc mừng một số đối tượng coi đám cưới là cơ hội kiếm lời. Lý do là với quy định mới này, người ta có thể tốn một lượng cỗ ít nhất, rẻ nhất mà nguồn thu về không hề giảm đi, vì sẽ có vô khối người không được ăn cỗ nhưng vẫn phải gửi tiền mừng. Thật đúng là lợi đơn lợi kép!
Cộng đồng mạng cũng đang xôn xao về một đám cưới ở Vĩnh Phúc, nghe nói là của một cán bộ quèn cấp xã thôi. Theo thông tin trên báo Pháp luật&Xã hội, thì đám cưới này tuyệt nhiên không tổ chức tại khách sạn 5 sao hay khu du lịch cao cấp nào. Thay vào đó, đám cưới được tổ chức rất linh đình nhưng lại diễn ra tại... trường học và toàn bộ học sinh đã phải nghỉ học để dành chỗ cho đám cưới. Đã có ý kiến cho rằng, đây là một gợi ý hết sức bổ ích cho các cán bộ, công chức tại Hà Nội, nếu chỉ thị về việc cưới xin nói trên chính thức được ban hành.
Trong khi ấy thì, từ ngày 27/9, văn bản quy định cấm viên chức, công chức mang vòng hoa đến đám tang chính thức có hiệu lực tại Bình Dương. Văn bản rất dài và nội dung đề cập đến chuyện tang tóc đau thương, nhưng kể ra cũng có ít nhất một nét tương đồng với chuyện đám cưới 50 mâm đang gây xôn xao đất Kẻ Chợ.
Nét tương đồng ấy được báo Thanh Niên thể hiện trong đúng một câu gọn lỏn: Riêng về tiền phúng điếu thì văn bản không đề cập. Tức là, không cấm!

Tam Thái
 
 http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201209/dam-cuoi-Ha-Noi-giong-dam-ma-Binh-duong-o-cho-nao-2187963/

"Giáo dục đang đi lạc đường!"


Thứ Bảy, 29/09/2012
"Giáo dục đang đi lạc đường!"

TTO - “Giáo dục đang đi lạc đường!” là ý kiến của GS Hoàng Tụy tại hội thảo góp ý đổi mới giáo dục do Liên hiệp hội khoa học kỹ thuật Hà Nội tổ chức ngày 29-9 tại thủ đô Hà Nội.
Nhiều chuyên gia giáo dục, nhà khoa học đã có ý kiến phản biện và kiến nghị về nhiều vấn đề của giáo dục trong bối cảnh Bộ GD-ĐT và Ban Tuyên giáo T.Ư đang xây dựng đề án “Đổi mới giáo dục căn bản và toàn diện”.
                        Các chuyên gia tại hội thảo

Hơn 20 tham luận và nhiều ý kiến trực tiếp tại hội thảo trên tiếp tục phân tích và tranh luận về nhiều vấn đề của giáo dục hiện nay. GS Hoàng Tụy, một trong những cây đại thụ của ngành giáo dục VN, cho rằng giáo dục đang lạc đường khi “triết lý giáo dục bao cấp” được hiển hiện ở tất cả các khâu của giáo dục hiện nay: chương trình, phương pháp giảng dạy, cách thức thi cử đến tổ chức giáo dục, chính sách tuyển chọn, bồi dưỡng, sử dụng cán bộ…
Cần Ủy ban cải cách giáo dục quốc gia
GS Chu Hảo điểm lại nhiều ý kiến đề xuất của các nhóm trí thức trong và ngoài nước kêu gọi cải cách giáo dục, từ ý kiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến kiến nghị của 24 nhà khoa học do GS Hoàng Tụy chủ biên. Nhiều kiến nghị khác đến từ các nhà khoa học VN ở nước ngoài, các nhà khoa học thuộc Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật VN, nhóm các nhà giáo dục do nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đại diện.
GS Hảo cho rằng cần có một cuộc tổng điều tra để có thể biết rõ nền giáo dục chúng ta yếu kém nhất ở những khâu nào, yếu kém đến mức độ nào bởi "nếu không có một cuộc tổng điều tra đó thì mọi kiến nghị cải cách chỉ mang tính gợi ý chứ không thể tạo ra các chương trình hành động khả thi”.
GS Phạm Thị Trân Châu nêu ý kiến cần phải nghiên cứu và làm rõ về những tác động tiêu cực của xã hội hiện nay đến giáo dục như tình trạng “chạy tiền để mua việc trong vấn đề tuyển dụng nhân lực” và rất nhiều tiêu cực khác đang trở nên phổ biến.
Trong khi đó, GS Nguyễn Minh Đường liệt kê tới sáu cái “không thực hiện” của nền giáo dục hiện nay, trong đó có vấn đề phân luồng sau THCS và THPT, liên thông giữa các trình độ đào tạo, ngành nghề, chuẩn hóa hệ thống đào tạo và xây dựng mạng lưới cơ sở đào tạo hợp lý.
Theo các chuyên gia giáo dục, với thực trạng giáo dục “nhìn đâu cũng thấy bất ổn” như hiện nay thì cần phải thành lập một Ủy ban giáo dục quốc gia thật sự có quyền lực giúp Đảng và Chính phủ điều phối toàn bộ công cuộc đổi mới nền giáo dục. Một vài ý kiến cho rằng nên thành lập Ủy ban cải cách giáo dục vì “Ủy ban giáo dục quốc gia đã từng được thành lập nhưng trên thực tế tiếng nói không được coi trọng”.
Đầu tư nhân lực
PGS Khổng Doãn Điền khẳng định: “Phải đi từ yếu tố con người, đó là xây dựng lại tiêu chuẩn đạo đức của lớp thầy cô giáo sao cho bằng được ngày xưa. Chỉ khi xây dựng được đội ngũ nhà giáo có tâm huyết, có lương tâm trong sạch mới nên nghĩ đến việc làm các bước tiếp theo".
GS Nguyễn Xuân Hãn cho biết "lương giáo viên hiện nay quá thấp là một nguyên do khiến giáo viên không yên tâm với nghề và người giỏi không chọn ngành sư phạm”. PGS Khổng Doãn Điền lại cho rằng: “Giáo viên không gắn bó với nghề không hẳn do đãi ngộ mà là “đãi ngộ như thế đã công bằng chưa?”.
Có chung quan điểm trong việc đầu tư số 1 cho “con người”, nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đề xuất từ năm học 2013-2014 nên chấm dứt tuyển sinh đào tạo giáo viên phổ thông trình độ trung cấp và cao đẳng, tính toán cân đối giữa đào tạo và tuyển dụng giáo viên đáp ứng yêu cầu giáo dục phổ thông sau năm 2015. Bà Bình cho biết theo điều tra mới nhất, có một tỉ lệ khá lớn giáo viên phổ thông không đáp ứng được yêu cầu của chương trình - sách giáo khoa hiện hành. Bà cho rằng phải đặc biệt chú trọng phát triển phẩm chất nhà giáo và năng lực giảng dạy. Đồng thời có chính sách thu hút người giỏi vào ngành sư phạm.
GS Vũ Hoan, chủ tịch Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật Hà Nội, kiến nghị tách lương giáo viên ra khỏi hệ thống lương hành chính sự nghiệp trong việc cải cách lương sắp tới. Trước mắt, phải cho giáo viên nghỉ hưu trước ngày 1-1-1994 đến 1-5-2011 được hưởng phụ cấp thâm niên để công bằng.
“Dạy chữ” hay “dạy người” trước?
GS Hoàng Tụy cho rằng “nền giáo dục của ta phải đề cao tính nhân văn, rèn luyện nhân cách, phẩm chất trí tuệ, năng lực cảm thụ, ý thức cộng đồng”. Nói một cách khác, phải có định hướng lại cách dạy cho thanh thiếu niên VN thành người như thế nào chứ không chỉ nhồi nhét kiến thức để chạy theo các kỳ thi, chạy theo bằng cấp để rồi thiếu hụt những kỹ năng cần thiết cho công việc và cho cuộc sống.
GS Phạm Minh Hạc cho rằng bên cạnh việc dành ưu tiên cho việc dạy trẻ con kỹ năng sống cần thiết và những phẩm chất cần có để bước vào cuộc sống, nội dung giáo dục phải có tính phân luồng mạnh hơn và hiệu quả hơn.
Hội thảo không có đại diện Bộ GD-ĐT đến dự.

VĨNH HÀ

http://tuoitre.vn/Giao-duc/513748/Giao-duc-dang-di-lac-duong.html 

bài liên quan:

Why China Should Devote Energy Into Regional Security

(South China) Sea of Problems: A Question of Energy Security

Why China Should Devote Energy Into Regional Security

by Hemant Sreeraman

August 22, 2012

Apart from the overlapping lines drawn on the map, contours of confrontation are beginning to appear in the territorial disputes in the South China Sea (“SCS”). The dispute, careening towards a military flashpoint that potentially threatens to destabilize the region, revolves around considerations of energy security overlapped on China’s longer-term aspirations of playing a larger role in regional geopolitics.
The Energy Angle, SCS Hydrocarbons in Context
To appreciate the importance of the issue of energy security, it would be useful to briefly direct attention at the region through the lens of energy considerations. According to BP’s Statistical Energy Review, the Asia-Pacific region accounted for a meager 2.5% of global proved reserves of oil in 2011, but accounted for a little over a third of global consumption. On the natural gas front, Asia-Pacific made up 8% of global proved reserves and accounted for c.18% of global consumption. The Asia-Pacific region is the world’s largest energy consumer, accounting for nearly 40% of global consumption. Since 2001, Asia-Pacific’s oil and natural gas consumption has grown at over twice the growth rate for total world consumption. BP forecasts Asia-Pacific’s consumption to continue to grow at over twice the world consumption growth rate, through 2030. China is a far bigger player and a massive guzzler of oil and natural gas (charts, below).

The economic stakes are high. As Asia guzzles ever-increasing amounts of oil and natural gas, securing steady sources of energy supplies will assume critical importance. Energy security would reduce dependence on sources from distant geographies, often muddled in strife of their own, and confer significant geopolitical leverage upon the endowed.
Believed to be lying below the waters are deposits of natural gas and oil. Reserve estimates vary widely from a low of 28 billion barrels to a high of 213 billion barrels; the latter, if true, would catapult the SCS to third in the global league tables of proved oil reserves, behind Saudi Arabia. There is a 50% chance that the waters hold 3.8 trillion cubic meters of natural gas, which is a shade under a quarter of Asia-Pacific’s present proved natural gas reserves. The SCS serves as an important transit pathway for natural gas and oil movements in the region. The value of the ship borne trade is estimated at US$5 trillion annually.
China: Dialogue Over Arsenal
For China, the SCS is a matter of sovereignty. Overlapped on economic considerations, China’s keenness in exercising influence is comprehensible. The SCS could provide succor to the energy parched economic behemoth, which is a net importer of oil and natural gas, and afford it an opportunity to project its authority on the region. The hydrocarbon angle also holds interest to two other net importers of oil claiming overlapping interests in the region, Vietnam and the Philippines. Brunei and Malaysia, the other players in the fray, are net exporters of oil and natural gas.
This is China’s opportunity to project strategic leadership and raise its influence to a higher plane, within the region and more broadly, among the world. A slovenly attitude bordering on belligerence at this critical juncture would severely undermine credibility, not only among regional peers but also global geopolitical rivals. In order to emerge as a responsible participant in the global sphere, it is imperative for China to choose dialogue over arsenal.
Prospects of a collective resolution to the problem, possibly moderated by the ASEAN, appear dim, given the historical deadlock among regional stakeholders. The failure of the July 2012 ASEAN Foreign Ministers’ Meeting in putting out a Joint Communiqué, for the first time in forty-five years, should have come as no surprise, as the realistic probability of eking out a consensus on the South China Sea issue was slim. The only statement released, the Six-Point Principles on the South China Sea, made two explicit references to the United Nation Convention on the Law of the Sea (UNCLOS). A point that China contends does not apply to the present situation, which it claims revolves around historical sovereignty.
China’s preference for bilateral talks over multilateral consensus building is understandable, as it proffers greater negotiating leverage over individual smaller nations, thanks to its superior economic positioning. Whether bilateral talks would be aimed at achieving multilateral accord, remains draped in speculation. China is likely to continue to use bilateral diplomacy to win support among smaller non-claimant nations, combined with covert displays of understated aggression, to guide its policy posture in the situation.
China’s sense of timing in escalating the issue, amid the backdrop of upcoming elections in the USA, bears traces of opportunism. It would, however, have to balance this with the high-level leadership transition at home, which carries with it its own interest-group idiosyncrasies. It is in China’s interest to keep USA from intervening in the situation. A belligerent posture towards the ASEAN bloc is likely to exacerbate the situation, by driving smaller nations into USA’s arms. Consequently, China will deem it appropriate to adopt, or at least convey, a temperate stance. There is much at stake, should skirmishes lead to all-out confrontation; which, while low probability, could potentially be a high-impact event with severe repercussions for China and the region. It is difficult to see China pushing this to the region’s pain point. The military and strategic costs would be too high.
USA: The Vigilant Observer
The USA’s National Security Strategy explicitly recognized China’s emergence as a geopolitical influence to be reckoned with, in addition to its emergence as an economic power. USA’s “pivot” to Asia signals its concerns in managing China’s rapid emergence in the global power rivalry. Washington faces pressing multiple escalation/de-escalation questions heading into election period. The FDR era isolationism/interventionism debate may re-emerge on the ‘East Questions’ – Israel-Iran, Syria in the Middle East and the South China Sea in the Far East. It seems likely that the USA may feel obliged to intervene on the premise of protecting its interests, ostensibly commercial but also geopolitical, in the region.
Having played a pivotal role on the international sphere for nearly a century, the USA would be wary of instigating actions that cede control to rivals, particularly China. USA intervention could potentially imperil the bilateral relationship between the USA and China, where a degree of nervousness lurks below a layer of harmony, threatening to lead to a cataclysmic rift. Areas of disagreement abound on both sides, with China being suspicious of USA’s attempts at stymieing its military and economic ascendancy. Beijing’s recent rejoinder in response to Washington’s statement on the issue, where the latter took umbrage to the establishment of a military garrison in the city of Sansha, is indicative of China’s rather dismissive posture towards covert USA participation.
Consequently, continued military brinkmanship by China would play into USA’s hands. This would give the latter an excuse to project itself on the situation, on the side of the smaller nations in the ASEAN bloc. As long as China projects a conciliatory stance towards its neighbors, the USA would be hard pressed to clothe its participation in diplomatically palatable terms, whether internationally or at home. Domestic electoral politics notwithstanding, the USA would do well to assume the role of a vigilant observer in the conflict, and let regional stakeholders eke out a peaceful solution.
Vietnam & the Philippines: Few Alternatives
Vietnam and the Philippines have few alternatives. In its strong condemnation over the non-issuance of the Joint Communiqué, Philippines referred to China as the ‘northern neighbor’ and plainly spelt out the need for multilateral resolution over bilateral discussions, a route which China prefers strongly. The troika’s tit-for-tat actions, which witnessed them extending invitations to oil companies in June/July 2012 to explore in contested overlapping waters in the SCS, further added fuel to simmering differences. The smaller nations are justifiably worried about shifting balance of powers in the region. Their attempt at internationalizing the problem is at loggerheads with China’s efforts at regionalizing the issue. This impasse could swiftly escalate in the absence of proactive dialogue.
Vietnam and the Philippines’ trade dependence on China confer upon these nations weaker negotiating leverage relative to China, on the economic sphere. Moreover, they lack the individual military might to take China head-on in an armed confrontation. They have little to gain and much to lose by adopting this course of action. Given the power differential, the optimal path ahead for the smaller neighbors would be to pursue a course of constructive multilateral dialogue. In several ways, the smaller nations have a hedge in the USA, should China opt to escalate confrontational rhetoric. Given the potential of this development, China ought to reconsider overplaying its hand.
Leadership At A Critical Juncture: China Should Devote Energy Into Regional Security
Troubles, meanwhile, are brewing between China and Japan over the Senkaku Islands (Diaoyu Islands) in the East China Sea. The intensity of statements, from China, risks another territorial dispute between the two historically edgy neighbors spiraling out of control. Chinese activists made their way to the Islands and the Chinese media promptly seized the situation to fan nationalist sentiments. When Japan activists reciprocated, anti-Japan protests erupted in China. Territorial questions tend to easily stoke nationalistic feelings among citizens, which becomes a cagey issue for governments to handle beyond a tipping point.
On one hand China claims this is a question of sovereignty, and thus outside the purview of UNCLOS; on the other hand it demonstrates an earnestness to assert its territorial claims in the region, so it has a hedge under the aegis of the UNCLOS. China should resist the urge to escalate military maritime forcefulness and devote energy into regional security. Its assertiveness would be welcome, if directed at achieving a multilateral solution to the issue and within the purview of the basic tenets of international law.
Some form of equitable distribution and joint development of hydrocarbon resources appears the best mode of action available to regional participants, who must mutually work towards peaceable resolution of festering discord. This, in turn, is somewhat predicated on resolution of the claimants’ territorial disputes, a prospect that appears mired in deadlock. There are no easy solutions. Dithering increases the risk of armed conflict, accidental or otherwise. International arbitration, presided over by the USA, would dent China’s image as an emerging responsible leader on the global scale.
At a broader level, the issue could signal a subtle, albeit gradual, shift of influence; from the West to the East. The South China Sea could potentially be a key moment of transition in the relations between USA and China. The geopolitical epicenter shift from the West to the East, already underway in the economic sphere, might further gain traction. Battle lines might be drawn but the probability of a full-scale armed conflict appears slim, so far, at least. This is one opportunity of leadership that China should be loath to squander away.


Hemant Sreeraman is an investor with a special interest in finance and international relations. For his Masters at London School of Economics, his areas of focus were Economic History and International Relations. He harbors interests in writing and geopolitics, with a specific focus on Asia. Read more articles by .

http://www.foreignpolicyjournal.com/2012/08/22/south-china-sea-of-problems-a-question-of-energy-security/

Cử tri kiến nghị... 'hủy Thủy điện Sông Tranh 2' & Chùm tin liên quan

Cử tri kiến nghị... 'hủy Thủy điện Sông Tranh 2'
  30/09/2012
 
(ĐVO) Tính an toàn Thủy điện Sông Tranh 2 khiến cuộc tiếp xúc cử tri của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Nam tại huyện Bắc Trà My ngày 30/9 "nóng rực".
Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc chia sẻ những lo lắng, những tổn thất vừa qua của nhân dân huyện Bắc Trà My. “Chính chủ luôn đặt tính mạng, an toàn của nười dân lên trên hết, vì vậy đã có chỉ đạo không tích nước Thủy điện Sông Tranh 2 nếu không an toàn để tiếp tục theo dõi tình hình. Khẳng định đập Thủy điện Sông Tranh 2 an toàn, ổn định”, Phó Thủ tướng nhấn mạnh.
Phó Thủ tướng lưu ý, các bộ, ngành liên quan tiếp tục theo dõi động đất tại huyện Bắc Trà My, thực hiện các giải pháp đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân là việc làm cần thiết. Khẩn trương triển khai các trạm quan trắc động đất tại Thủy điện Sông Tranh 2 và các xã lân cận, đồng thời cử nhiều cán bộ khoa học đến hiện trường theo dõi kể cả vào mùa mưa; có phương án phòng chống lụt bão, kể cả phương án phòng chống sự cố vỡ đập thủy điện...
Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc kiểm tra ngoài thân đập Thủy điện Sông Tranh 2.
“Không để xảy ra thảm họa rồi mới ân hận”

Ông Lê Phước Thanh, Chủ tịch UBND tỉnh kiêm Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Nam nhấn mạnh, sự cố rò rỉ nước và động đất liên quan đến Thủy điện Sông Tranh 2 trong thời gian qua làm cho nhân dân hết sức lo lắng và quan tâm. Chính phủ sẽ không cho Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước trong mùa mưa lũ năm nay để đảm bảo an toàn cho nhân dân. Về phía địa phương, ông Đặng Phong, Chủ tịch UBND huyện Bắc Trà My cho biết, hiện đã có hơn 250 nhà dân, cùng hàng chục công trình khác bị rạn nứt, gây sự hoan mang lo lắng trong nhân dân, làm ảnh đến đời sống sản xuất, sinh hoạt của đông đảo người nhân huyện Bắc Trà My. Người dân đang lo lắng việc Thủy điện Sông Tranh 2 không có cửa xả đáy nên khó thoát lũ, mực nước luôn đạt 140m đến mùa lũ  là161m, tương đương với 60 mét nước chiều sâu là 460 triệu m3 nước.
Ông Huỳnh Tấn Sâm, nguyên Tỉnh ủy viên, nguyên Bí Thư Huyện ủy Bắc Trà My, đại diện cử tri phát biểu: “Động đất xảy ra vừa rồi ở Thủy điện Sông Tranh 2 làm cho nhân dân huyện Bắc Trà My hoang mang, lo lắng nhiều lắm, đặc biệt là giáo viên, các cháu học sinh đang ngồi trong lớp không yên tâm khi động đất xảy ra. Một số hộ gia đình đã có ý định bán nhà, chuyển chỗ ở đi nơi khác”.
Chưa hết, ông Sâm tỏ ra lo lắng về thảm họa thiên nhiên có thể xảy ra bất cứ lúc nào: “Đập Thủy điện Sông Tranh 2 được thiết kế không có cửa xả đáy nên đây là vấn đề hết sức lo lắng cho nhân dân. Vì tính mạng hàng ngàn người dân Quảng Nam, chúng tôi kiến nghị Trung ương phải thuê các chuyên gia giỏi của nước ngoài để vào cuộc cần có đánh giá chính xác về động đất lâu dài có đảm bảo an toàn cho Thủy điện Sông Tranh 2 không. Không nên để thảm họa xảy ra rồi ngồi đó mới tính, rồi ân hận! Các nhà khoa học phải nói rõ chuyện này với nhân dân để nhân dân yên tâm. Chứ các nhà khoa học có nhiều ý kiến trái ngược nhau về vấn đề này quá!”.
Đập thủy điện rò, dân lo, nhà khoa học bảo đừng, Chính phủ quyết định dừng tích nước.
“Phải hủy bỏ Thủy điện Sông Tranh 2” Ông Hồ Văn Lợi, Chủ tịch UBND xã Trà Đốc bức xúc: “Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước đến nay làm cho động đất liên tục xảy ra làm cho nhân dân hết sức lo lắng, hoang mang. Đề nghị Ban Quản lý dự án thủy điện 3 phải có nhiệm vụ hỗ trợ lo lắng cho người dân, chứ không được đùn đẩy trách nhiệm, đặc biệt các khu tái định cư cho người dân xuống cấp và do động đất gây ra”.
Đại diện cử tri xã Trà Bui, huyện Bắc Trà My, ông Hồ Văn Tiến, Chủ tịch UBND xã Trà Bui nêu ý kiến: “Từ khi Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước đến nay đã xảy ra rất nhiều trận động đất. Không ai đọc được chữ “ngờ” về do thiên tai hết. Thứ nhất là không cho Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước và  thứ hai là phải hủy bỏ Thủy điện Sông Tranh 2”.
Ngoài ra, cử tri cũng hoài nghi về chất lượng xây dựng đối với Thủy điện Sông Tranh 2. Ông Nguyễn Duy Khánh, Bí thư Đảng ủy xã Trà Tân, huyện Bắc Trà My nói: “Xây dựng Thủy điện Sông Tranh 2 thấm nước như vậy là xây quá kém. Đề nghị Chính phủ xem lại chất lượng công trình này có vấn đề gì trong đó hay không”.
Trả lời ý kiến của cử tri, TS Lê Huy Minh, Viện phó Viện Vật lý địa cầu cho rằng: “Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước vào ngày 29/11/2010, hiện tượng có nước thấm xuống, nước lòng hồ tăng lên nên sinh ra từ trường và sinh ra động đất sớm hơn”.
Cam đoan Sông Tranh 2 an toàn
Ông Lê Quang Hùng, Cục trưởng Cục giám định Nhà nước về các công trình xây dựng nói: “Thủy điện Sông Tranh 2 khẳng định là an toàn! Chịu được động đất cực đại gia tốc nền là 5,5 richter so với thiết kế là như vậy. Thậm chí chịu được cao hơn, tương đương động đất cấp 6”.
Thay mặt Bộ Công thương, ông Hoàng Quốc Vượng, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Điện lực Việt Nam nhận trách nhiệm trước nhân dân về sự cố đã xảy ra với Thủy điện Sông Tranh 2: “Tại buổi tiếp xúc cử tri hôm nay ở huyện Bắc Trà My, thay mặt Bộ Công thương và Tập đoàn Điện lực Việt Nam tôi xin trách nhiệm trước bà con nhân dân về sự việc xảy ra vừa rồi đối với Thủy điện Sông Tranh 2. Động đất kích thích xảy ra vừa qua là do tích nước hồ chứa Thủy điện Sông Tranh 2. Tập đoàn Điện lực Việt Nam sẽ bồi thường cho bà con tái định cư bị thiệt hại nhà cửa do động đất gây ra. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho nhân dân Chính phủ quyết định không cho Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước vào mùa lũ này, đồng thời xây dựng phương án phòng chống lụt bão cho hạ du và diễn tập ứng phó động đất tại huyện Bắc Trà My”.
Ông Lê Đình Tiến, Thứ trưởng Bộ KH-CN nói: “Đây là trách nhiệm rất là lớn của cơ quan Nhà nước đối với công trình lớn này. Các cơ quan báo chí phối hợp với các nhà khoa học để đưa ra những thông tin xác thực có cơ sở khoa học giúp cho người dân yên tâm hơn. Bộ KH-CN sẽ tích cực hơn nữa để có những nghiên cứu chính xác để đảm bảo công trình và đảm bảo an toàn cho người dân”.
         
ĐANG ĐỌC NHIỀU:
>> Văn Quyến méo mặt vì nhà đất
>> Những phát ngôn 'ẩu' nhất Việt Nam (p.1)
>> Làng ăn… thịt sống
>> Đàn ông Việt - những cảnh khó tưởng tượng ra (p.5)
>> Vũ sư nổi tiếng đất Cảng quay clip sex khống chế nhiều học trò
>> Thiếu nữ bị cướp, hiếp dâm tập thể trong nhà hoang
>> Thi công thủy điện Sông Tranh 2 ‘có vấn đề’?
>> Tiết lộ nguyên nhân chìm tàu Vinalines Queen
>> Thủ tướng: 'Không có vùng cấm xử tội phạm NH'
>> Tư liệu: Ông Trần Xuân Giá, 'để khi thích hợp mình sẽ nói'
>> Tư liệu: Ông Trần Xuân Giá, 'Doanh nghiệp nhà nước kéo lùi tăng trưởng'
>> Tư liệu: Cựu bộ trưởng Trần Xuân Giá, 'Ngồi ghế nào hành xử theo ghế đó'
Hồng Sơn
http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Cu-tri-kien-nghi-huy-Thuy-dien-Song-Tranh-2/20129/236418.datviet
 
 
Chùm tin liên quan

Tin & Bài trên BBC--ngày 30/09/2012--CN(tối)


Lãnh đạo Miến Điện nói sẽ chấp nhận bà Aung San Suu Kyi ở cương vị Tổng thống nếu bà được dân bầu chọn vào năm 2015.
Thein Sein có chuyến thăm Mỹ lịch sử
 
Bà Suu Kyi được Quốc hội Mỹ vinh danh

Hai chính khách đối lập bị sát hại trong khi chỉ còn một tuần nữa là tới ngày bầu cử tổng thống ở Venezuela.
Ông Chavez "xạ trị ung thư thành công"
 
Chavez đón Ahmadinejad, chọc tức Mỹ

CCTV cho biết Trung Quốc đã tập trận để ‘kiểm tra năng lực và chiến thuật tấn công đảo’ trên Biển Hoa Đông.

Lũ lụt gây chết người ở Tây Ban Nha

Obama chặn dự án điện Trung Quốc
Ông Bạc Hy Lai sắp mất ghế quốc hội

Thời sự Việt Nam



Chủ tịch nước Trương Tấn Sang giám sát và nêu 'các vấn đề' trong phiên kiểm điểm của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.


Công ty TNHH và Giải trí Đồng Dao khẳng định đã được cấp giấy phép và đang lên chương trình biểu diễn cho ca sĩ Khánh Ly tại VN.

Chính trị Việt Nam



Trang tổng hợp các bài về tranh chấp phe phái và các nhóm đặc quyền đặc lợi ở Việt Nam.
Ông Trần Xuân Giá 'từ nhiệm vì sức khỏe'
 
Đại biểu QH 'cầu cứu' Bộ Chính trị

Diễn đàn


Về các phiên tòa 'công khai' ở Việt NamBên ngoài tòa xử ba blogger thuộc Câu lạc bộ Nhà báo Tự do tại TP HCM

Diễn đàn


Đỗ Trung Quân viết về Khánh LyCa sĩ Khánh Ly và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Xem thêm tin khác


Thế giới



Tổng thống Vaclav Klaus bị xây xát nhẹ sau khi bị bắn bằng súng giả tấn công ở cự ly gần.
Trung Quốc nói Nhật 'đánh cắp' đảo
 
Vợ Bạc Hy Lai và vụ giết người đáng ngờ

Việt Nam



Chủ tịch UBND Hà Nội nói mặc áo màu quốc kỳ đi khiếu kiện 'làm xấu hình ảnh Thủ đô'.
Cựu đại biểu QH cũng 'kêu cứu'
 
Cây vợt tennis Anh bị mất cắp tiền ở VN

Kinh tế



Tim Cook xin lỗi chính thức sau khi ứng dụng bản đồ mới trên hệ điều hành iO6 bị chỉ trích.
Moody's hạ bậc tín nhiệm Việt Nam

 GDP Việt Nam trượt mốc chỉ tiêu

Văn hóa - Xã hội



Nghi phạm 'bắt cóc' nữ sinh 15 tuổi người Anh không chống lệnh dẫn độ về nước.
Tòa bác đơn kiện John Travolta
 
'Khách sạn ma' Ryugyong ở Bắc Hàn

 

Điểm nhấn

Tương lai Vân Phong, một bằng chứng nữa về quản lý yếu kém?
Đại biểu QH Đặng Thành Tâm bị báo trong nước gọi là "Bố già".
Phản ứng sau khi Moody’s hạ bậc tín nhiệm của Việt Nam.
Mùi Cỏ Cháy tham dự giải Oscar cho phim tiếng nước ngoài.
Dalai Lama nói không nên xây chùa để khẳng định chủ quyền.

Hình ảnh



Người Hong Kong thu hút khách du lịch mùa Tết Trung thu với nhiều đèn lồng sặc sỡ sắc màu ngoạn mục.


Chủ tịch VN dự kiểm điểm Ngân hàng NN TQ tập chiếm đảo ở Biển Hoa Đông Mưu sát trước bầu cử ở Venezuela Đại biểu Quốc hội bị gọi là "Bố già" Tiếp tục xây cảng Vân Phong sau 2015

Quảng Nam: Gần ngàn người dân bao vây nhà máy thép

Quảng Nam: Gần ngàn người dân bao vây nhà máy thép

Chủ Nhật, 30/09/2012 16:52

(NLĐO) - Hàng ngàn người dân đã tự ý dựng rào phong tỏa mọi con đường ra vào Công ty TNHH Thép Việt Pháp vì cho rằng sản xuất thép gây ô nhiễm môi trường.

Ngày 30-9, cả ngàn người dân ở thôn 7A (xã Điện Nam Đông, huyện Điện Bàn-Quảng Nam) bao vây trước cổng Công ty TNHH Thép Việt Pháp (Cụm công nghiệp - dịch vụ Thương Tín 1) để phản đối nhà máy gây ô nhiễm môi trường.
             
 
 
 
 
 
Ông Trần Thành cho rằng nhà máy khiến ông bị bệnh nặng hơn
Cụ bà Lê Thị H. bày tỏ bức xúc vì nhà máy gây ô nhiễm

 
Trước đó, vào ngày 24-9 cho rằng công ty này sản xuất gây ô nhiễm, các hộ dân ở thôn 7A đã mang cây cối, gạch đá dừng thành rào chắn 2 đầu đường tiến vào công ty thép. Hàng chục hộ dân đã dựng lều, thay phiên nhau canh giữ 24/24 giờ với phương châm “nội bất xuất, ngoại bất nhập”.
 
Trước tình hình đó, đại diện của công ty Thép Việt Pháp đã gửi đơn cầu cứu các cơ quan chức năng. Chính quyền xã cũng nhiều lần xuống thuyết phục người dân nhưng người dân không chịu dời đi.
 
Chiều 30-9, được sự chỉ đạo của UBND huyện Điện Bàn, xã Điện Nam Đông phối hợp với các cơ quan công an, cảnh sát giao thông đến tháo dỡ hàng rào của người dân nhằm đảm bảo tình hình an ninh trật tự.
 
Tuy nhiên, khi dỡ bỏ được một nửa thì cả hàng ngàn người dân bao vây phản đối việc làm của cơ quan chức năng. Trước sự phản ứng quyết liệt của người dân, đại diện chính quyền đã phải ra về.
 
Trao đổi với PV Báo Người Lao Động, ông Thân Câu, Chủ tịch UBND xã Điện Nam Đông, cho biết: “Trước mắt, chúng tôi động viên người dân tự dỡ bỏ các rào chắn vì làm thế là vi phạm pháp luật. UBND xã đã gửi giấy mời đến các hộ dân sáng ngày mai 1-10, đến hội trường của xã để giải quyết vụ việc dưới sự chỉ đạo của cán bộ tỉnh Quảng Nam".
 
Tin-ảnh: Tr. Thường
 http://nld.com.vn/20120930045228916p0c1002/quang-nam-gan-ngan-nguoi-dan-bao-vay-nha-may-thep.htm

Âm nhạc kiểu "Geisha"--độc đáo---délire!!Orchestre totalement à poil !!drole de concert!!

xem ở đây


NLG:
Tui ở Nhật cũng tương đối lâu, thích âm nhạc từ khi...học ôn thi vậy mà cũng chưa thấy cảnh này bao giờ ! Quái chiêu...thật đấy. Không thấy "hấp dẫn" trong cái thế thổi kèn trần truồng như nhộng thế này...đêm Trung Thu, xin gửi đến quí người lớn trong làng xem cho biết...văn hóa thổi kèn ở xứ Phù tang !
(của một bạn đọc gửi  đến blog trưa nay)

Không có gì quý hơn tự do

30/09/2012 

                           Không có gì quý hơn tự do

Nguyễn Duy Vinh

Khi ông Trung tá Công an Vũ Văn Hiển vừa đẩy anh Nguyễn Trí Dũng – con trai của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, vừa quát tháo xối xả vào mặt anh Dũng và văng tục thật lớn “Tự Do Cái Con C.ặ.c” sau khi nhìn thấy những chữ in đậm trên chiếc áo t-shirt ngắn tay anh Dũng đang mặc phô bày rõ ràng hàng chữ Tự do cho Người Yêu Nước Điếu Cày-Tạ Phong Tần-Anh BaSG , câu nóicủa viên chức công an cao cấp Việt Nam này đã được nhiều blog trên mạng lập tức ghi lại và truyền đi nhanh chóng khắp hoàn cầu.

Tôi vô cùng xúc động khi nhìn thấy tấm hình dưới đây đăng trên nhiều blog trên mạng. Qua tấm hình này, tôi thấycái nhìn của anh Dũng biểu lộ một sự điềm tĩnh và cương nghị nhưng tôi vẫn thấy xót xa làm sao; nửa người anh trần trùng trục vì áo T-Shirt của anh đã bị công an thành phố lột mất. Bên cạnh là bà Dương Thị Tân, vợ cũ blogger Điếu Cày (chiếc áo bà không bị công an lột mặc dù họ được lệnh lột); tay bà nắm nhẹ cánh tay đứa con yêu quý, gương mặt bà có đôi chút ngỡ ngàng, đôi chút ngạc nhiên thoáng đượm nét lo âu và sợ hãi.
Một tấm ảnh thật sống động khi người ta biết câu chuyện đã xảy ra trước đó. Câu chuyện công an thành phố Hồ Chí Minh đàn áp người dân vô tội và hiền lành này xảy ra ngay buổi sáng lúc ba blogger cùng là nhà báo tự do bị đưa ra trước tòa. Cả ba đã bị kết tội âm mưu sách động chống đối nhà nước Việt Nam với những bản án vô cùng nghiệt ngã (xin xem phóng sự trên BBC-Việt). Ba nhà báo blogger yêu nước đó là anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, cô Tạ Phong Tần (mà mẹ là bà Đặng Thị Kim Liêng vừa qua đã chết thiêu một cách tức tưởi trong một hoàn cảnh thương tâm, cái chết của bà đến nay vẫn còn chứa đầy uẩn khúc và chắc sẽ không bao giờ được làm sáng tỏ) và anh Phan Thanh Hải tức blogger AnhBaSG.
Câu chửi thề của Trung tá Vũ Văn Hiển (VVH), được văng ra từ chính mồm một viên chức cao cấp ngành công an Việt Nam làm tôi giật mình. Từ hôm đó tôi cứ bị câu này ám ảnh như một công án thiền. Viên Trung tá công an VVH ngụ ý gì khi nói một câu trâng tráo và vô cùng lỗ mãng như thế với một nam sinh tuổi đáng con mình, trong một ngày vô cùng trọng đại đối với người thanh niên trẻ tuổi đang lo lắng muôn vàn cho thân phận của người bố thân yêu đang sắp bị xử án nặng?
Tôi chỉ nghĩ ra được hai điều từ hôm đó đến nay.
Thứ nhất, có thể ông Trung tá công an VVH coi sự Tự Do, mà những người thân của blogger Điếu Cày đang khao khát nài nỉ kêu van trước Tòa án nhà nước Việt Nam cho những người bị xử ngày hôm đó,không bằng con C_C của ông và thứ hai, có thể ông Trung tá công an VVH coi những người mặc chiếc áo đó không có quyền mặc vì những hàng chữ in trên áo có tính cách thách đố, khiêu khích và khinh miệt (theo cái nhìn của ông) nền pháp trị độc quyền của Nhà nước Việt Nam (mà ông Trung tá công an đang hết lòng phụngsự) và những hàng chữ này đã làm ông điên tiết thét lên “ Tự Do Cái Con C_c ”.
Chính vì đây là một vụ xử án trọng đại dưới mắt của rất nhiều người mà câu nói này chắc chắn sẽ đi vào lịch sử. Lịch sử của một sự đàn áp trắng trợnvà cũng là lịch sử của sự chà đạp quyền làm người trên lãnh thổ Việt Nam.
Để tìm hiểu câu nói của ông VVH, chúng ta phải quay về với văn chươngbình dân Việt Nam. Theo văn chương này, việc sử dụng từ con c_c biểu hiệu cho sự coi thường bộ phận sinh dục của con người, dù đó là của đàn ông hay đàn bà. Khi người Việt Nam bình thường, lớn lên trong một xóm lao động, so sánh bất cứ điều gì hay người nào với bộ phận sinh dục của mình và sử dụng từ ngữ như ông Trung tá VVH, người đó ngụ ý rõ ràng coi thường điều hoặc con người đang bị so sánh. Ở đây ta có thể tung ra một định đề : con c_c trong văn chương bình dân Việt Nam là biểu tượng của sự khinh bỉ và thường được coi như một thành phần xấu xí, một yếu tố tồi tệ của con người.
Ông Trung tá VVH đã khẳng định qua câu phát ngôn rất bình dân của mình với thế đứng của ông, cũng có thể là thế đứng của nhà nước: cái tự do mà các anh đòi hỏi đó nó xấu xa, tồi tệ và tôi, Trung tá công an VVH, xin dõng dạc bảo với các anh (và tất cả những người đòi quyền tự do căn bản hay quyền được làm người yêu nước, được bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, trong xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay) là khát vọng về quyền làm người căn bản nhất (của các anh) không có chỗ đứng trong xã hội này.
Và đây là thảm cảnh của dân tộc Việt Nam. Một dân tộc đang bị đày đọa bởi những người cầm quyền độc đoán. Pháp luật không có, nói chi đến pháp quyền hay pháp trị. Người ta lột áo anh như người ta đá những con chó. Người ta lên án anh một cách khắc nghiệt như người ta đạp lên những con giun đang quằn quại tuyệt vọng tìm đường sống. Một xã hội bất công và nhâng nháo với đủ thứ phi lý hiện hình bằng xương bằng thịt. Một tình trạng tham nhũng quá sức trầm trọng hoành hành công nhiên khắp mọi nơi. Một thực trạng hiện tồn chỉ mang đến nỗi lo sợ và bất an nơi người dân. Công an không để bảo vệ dân mà để bắt nạt dân, đe dọa dân, đánh đập dân, giết dân, đàn áp những người yếu thế. Công an Việt Nam dùng những phương cách hành xử không đẹp và không coi pháp luật vào đâu!
Chỉ một câu nói của một viên chức cao cấp đủ để nói lên thái độ và tư cách của những người cầm quyền Việt Nam. Một câu nói để đời. Tự Do Cái Con C_c . Người cha đẻ của câu nói “không có gì quý hơn độc lập tự do” không biết sẽ phản ứng như thế nào khi nghe câu nói này. Nhưng điều chắc chắn là những đảng viên như vị Trung tá công an, chắc chắn hiểu rõ ông cha mình muốn nói gì, vì họ đang tìm mọi cách làm cho cái tự do ấy ngày càng quý hơn. Quý vì không dễ có, quý vì không dễ đạt được. Chỉ cần nhìn chiếc lưng trần của anh Nguyễn Trí Dũng sau khi bị lột áo để thấy tự do ấy quý biết nhường nào. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ngơ ngác của bà Dương Thị Tân để thấy xót thương cho thân phận người Việt Nam.
 
NDV
(Cựu học sinh Nguyễn Trãi Sài Gòn)

http://www.boxitvn.net/bai/41646

Mao Trạch Đông và hàng ngàn thê thiếp (1 & 2)

Chủ nhật, ngày 30 tháng chín năm 2012

      Mao Trạch Đông và hàng ngàn thê thiếp (2)

Ảnh chân dung mới của Mao Trạch Đông được treo lên Thiên An Môn ngày 28/09/2012.

Nếu làm tình là thú tiêu khiển hàng đầu đối với Mao, thì ngược lại ông ta không yêu mến ai cả. Mao không có khả năng yêu thương lẫn cảm tình. Cũng có thể do ông ta đã chứng kiến quá nhiều thảm kịch và cái chết trong đời. Người vợ thứ hai, Dương Khai Tuệ bị Quốc dân đảng xử bắn, cũng như hai người em trai của ông. Nhiều người con của Mao đã chết trong cuộc Trường Chinh. Tất cả những bi kịch này làm Mao Trạch Đông trở nên sắt đá.

Trong thâm tâm, Mao hài lòng đã sống sót được qua nhiều nghịch cảnh, mà theo ông ta đó là dấu hiệu cho thấy mình sẽ trường thọ. Ông đã chứng tỏ trái tim sắt thép qua tất cả những hành động trong đời sống thường ngày, theo gương những hoàng đế Trung Hoa tồi tệ nhất. Chẳng hạn như Trụ vương đời nhà Thương, vị hôn quân thích trưng bày cái xác bị tùng xẻo của các nạn nhân, đổ đầy rượu vào hồ bơi, có hàng ngàn nàng hầu vây quanh. Hoặc Tùy Dạng Đế (Sui Yangdi), một trong những bạo chúa tệ hại nhất trong lịch sử Trung Hoa, đã bắt những cô gái trẻ đẹp phải kéo thuyền rồng đi ngược gió bằng những dải lụa.

Một bằng chứng cho sự tàn bạo của Mao Trạch Đông, lịch sử đặc biệt ghi nhận câu trả lời của ông ta trước Nehru :

- Chúng tôi chẳng việc gì phải sợ bom nguyên tử cả. Nếu ai tấn công tôi bằng bom nguyên tử, thì tôi có thể trả đũa tương tự. Mười triệu hay hai chục triệu người chết cũng chẳng ăn nhằm gì đối với chúng tôi !

Nehru không phải từ bi hỉ xả gì, nhưng cũng phải dựng tóc gáy khi nghe câu nói của Mao coi mạng người như ngóe.

Không một điều gì có thể làm Mao xúc động. Trong chiến dịch Đại nhảy vọt, nhiều triệu người dân nông thôn đã chết đói, nhưng ông ta vẫn ăn ngon ngủ yên. Ngay cả đối với người thân trong gia đình cũng thế. Chỉ cần kể ra đây thái độ đối với chính người con trai lớn của Mao.

Mao Ngạn Anh (Mao An Ying) tử nạn ngày 25/11/1950, trong cuộc chiến tranh Triều Tiên đã làm cho khoảng 400 ngàn người Trung Quốc thiệt mạng. Ngạn Anh đã lấy vợ trước đó một năm và vợ anh, Lưu Tư Tề (Liu Xi Qi), từ vài năm qua vẫn được xem như là con gái nuôi của Mao Trạch Đông. Ông ta thích cô đến nỗi tỏ ra vô cùng giận dữ khi nghe tin Ngạn Anh và Tư Tề đính hôn. Sự thực đằng sau cơn thịnh nộ này là: Lưu Tư Tề hết sức xinh đẹp, và Mao ghen với người con trai sẽ được ngủ với cô. Ông ta cản trở việc tổ chức đám cưới với những cái cớ kỳ lạ, chẳng hạn như phải chờ đến lúc tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc ngày 01/10/1949…Khi nghe tin con trai mình tử thương, Mao phát biểu câu này thay cho lời ai điếu :

- Đã là chiến tranh làm sao không có người chết cho được ?

Ông ta không tỏ ra buồn phiền một chút nào, không hề nhỏ một giọt nước mắt. Tư Tề suốt một thời gian dài vẫn không hay biết về cái chết của chồng, và cuối cùng khi cô chất vấn Mao Trạch Đông về vấn đề này, ông ta trả lời là Ngạn Anh đã chết. Lưu Tư Tề kề cận cha chồng gần như hàng ngày trong suốt hai năm rưỡi trời, nhưng chưa bao giờ thấy Mao tỏ vẻ u sầu. Thậm chí ông ta còn nói đùa với cô về Ngạn Anh, như là con trai vẫn còn sống…

Lưu Tư Tề và Mao Ngạn Anh
Kể từ năm 1958, trong cơn say Đại nhảy vọt, Mao trở nên ít kín đáo hơn trong cuộc sống riêng tư. Cho đến nỗi nhiều người đều biết về cách sống xa hoa, phóng đãng của ông ta, về những tòa biệt thự nằm rải rác khắp đất nước Trung Quốc, và về việc cung cấp gái đẹp mà chính Mao gọi là « tuyển lựa cung phi ». Các nữ nghệ sĩ trẻ của các đội văn công tham gia các buổi dạ vũ, cạnh tranh với nhau để làm đẹp lòng Mao, và kết thúc bằng việc qua đêm với ông ta. Các cô ganh tị lẫn nhau, cô nào được Mao nắm tay dẫn vào phòng ngủ trở thành mục tiêu bị các cô khác thù ghét.

Một hôm – và đây là lần duy nhất trong đời – Giang Thanh đã làm ầm ĩ lên với Mao. Ông ta phản ứng bằng cách cấp tốc ra khỏi phòng. Giang Thanh nhanh chóng hối hận vì cơn nóng giận này, và gởi đến Mao lời xin lỗi. Ông ta chỉ nhún vai. Có nghĩa lý gì, vài cô hầu thiếp dành cho con người quyền lực nhất, nhà sáng lập nước Trung Hoa cộng sản ?

Từ đó Mao hoàn toàn yên ổn, không hề bị bà vợ chua ngoa chỉ trích. Ông ta cũng không còn giấu diếm việc đi lại thường xuyên với các cô gần như là gái gọi hạng sang. Thỉnh thoảng lại có một trong số những cô gái này, nhờ quyến rũ hơn, đã được nâng cấp : thay vì là người tình một đêm, được ân sủng trở thành quý phi.

Người đầu tiên giành được vị trí ưu tiên này là một nữ nhân viên trẻ của Cơ mật viện - một cô gái tuyệt đẹp có làn da trắng như tuyết, đôi mắt sáng và cặp chân mày xinh như vẽ. Cô ta không thèm giấu diếm gì với Giang Thanh, và còn tìm cách làm thân với bà. Giang Thanh, được nịnh hót và vẫn còn áy náy vì mới đây đã nổi nóng với Mao, vui vẻ chấp nhận sự hiện diện của cô ta. Bà tự hứa với chính mình là sẽ không gây sự với chồng vì chuyện các cô bồ của ông ta nữa.

Mao Trạch Đông và Giang Thanh, năm 1949
Những người thân tín của Mao luôn tìm cách làm vui lòng ông ta. Ban đầu mỗi tuần chỉ có một đêm dạ vũ, nhưng sau đó họ nhanh chóng thấy rằng để chiều lòng chủ tịch thì như thế chưa đủ. Thế là từ một buổi dạ vũ trở thành hai buổi mỗi tuần, có nghĩa là số cung phi dành cho Mao phải tăng gấp đôi. Tất cả các đoàn văn công đều phải đóng góp vào. Sự chăm sóc này không phải là quá đáng, vì chủ tịch càng cao tuổi thì ham muốn tình dục lại tăng lên. Năm đó Mao đã 67 tuổi.

Khi phải nhận lãnh những ngón đòn chính trị và bực tức trước những lãnh đạo cao cấp khác của Đảng, Mao nằm lì suốt nhiều ngày và chỉ ra khỏi giường để dự dạ vũ. Ông ta thường xuyên nhảy nhót cho đến hai giờ sáng, rồi sang phòng bên cạnh « nghỉ ngơi » với các « đối tác ». Không một tiếng động nào lọt ra khỏi căn phòng có cánh cửa bọc vải dày. Những cô gái được chọn lựa không hề phàn nàn, mà hoàn toàn ngược lại.

Chưa bao giờ, ngay cả trong những giấc mơ điên rồ nhất, các cô có thể tưởng tượng ra có ngày lại được phục vụ cho thú vui nhục cảm của vị thượng đế được hàng trăm triệu người tôn sùng. Rất ít người từ chối đề nghị của chúa tể Trung Quốc. Có thể chỉ có vài cô y tá hay phụ nữ hơi cứng tuổi. Cô y tá nào từ chối thì đó là vì đạo đức nghề nghiệp không cho phép lẫn lộn vai trò, còn phụ nữ lớn tuổi thì do mắc cỡ khi phải gia nhập hậu cung gồm toàn các thiếu nữ tuổi xuân hơ hớ. Còn tất cả những cô gái khác đều phát cuồng vì Mao, và sẵn sàng thỏa mãn những đòi hỏi dù có quá quắt của ông ta.

Hầu hết là những cô gái rất nghèo khó. Chẳng hạn cô Lưu từng đi ăn xin trên đường phố cùng với mẹ, cô Chu là trẻ mồ côi. Thường thì cha mẹ các cô này, đã qua đời, được xem là « liệt sĩ cách mạng ». Nhiều cô không được học hành gì cả, và trở thành diễn viên múa nhờ có Đảng. Các đoàn văn công đầy dẫy những thiếu nữ loại này, được tuyển mộ nhờ ngoại hình chuẩn, để giúp người của các cán bộ cao cấp trong Đảng giải trí.

Các cô được lên giường với Mao là « hàng tuyển trong số hàng tuyển », cho dù chỉ vài tiếng đồng hồ. Điều này chỉ có thể hiểu được nếu chúng ta nhớ lại nạn thần thánh hóa Mao Trạch Đông. Sự xuất hiện của Mao trong những dịp lễ lạc trang trọng, oai vệ như một bức tượng đại đế tại quảng trường Thiên An Môn, là một kỷ niệm không thể quên đối với mỗi người tham dự. Chưa nói đến những người được đặc ân có một không hai là bắt tay với Mao, họ không rửa ráy trong nhiều tuần lễ để giữ trên người loại « nước thánh ». Có thể nói, Mao gần như một huyền thoại, và còn được yêu mến và kính trọng hơn cả các đại đế Trung Hoa.

Làm thế nào trong điều kiện đó, các cô gái trẻ dốt nát lại không cảm thấy hãnh diện khi được vinh dự ngủ vài tiếng đồng hồ bên cạnh vị thánh sống ? Việc này cũng như một lễ hiến tế tối thượng, và các cô sẵn sàng làm tất cả để xứng đáng với niềm vinh hạnh lớn lao như thế. Tất cả những cô gái này đều chưa chồng, vừa mới tròn hai mươi, hai mươi hai tuổi, và một khi đã bị Mao chán chê thì cũng phải đợi đến khi chủ tịch cho phép mới được lập gia đình.

Mời đọc lại:
 
http://thuymyrfi.blogspot.fr/2012/09/mao-trach-ong-va-hang-ngan-thiep-2.html