Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

02 tháng 1 2013

2012, các bộ mặt của chuyên chính

2012


Một phiên toà vô đạo khép lại một năm đất nước lún sâu trong khủng hoảng, mà nổi bật là chính trị thối nát, tham nhũng, kinh tế bế tắc, đạo lý xã hội tan hoang. Vài nét "chấm phá" về một năm đàn áp nhân dân của ĐCSVN


2012, các bộ mặt của chuyên chính


Hoà Vân


Một phiên toà vô đạo khép lại một năm đất nước lún sâu trong khủng hoảng, mà nổi bật là chính trị thối nát, tham nhũng, kinh tế bế tắc1, đạo lý xã hội tan hoang. Đó có thể coi là một vài nét « chấm phá » tóm tắt tình hình năm qua. Nét chung của chúng là đưa ra các bộ mặt của nền chuyên chính đang tàn phá đất nước.
Phiên toà ngày 28/12/2012, xử phúc thẩm ba blogger thuộc Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, với các bản án 12 năm tù đối với ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày và 10 năm tù đối với blogger Tạ Phong Tần. Còn ông Phan Thanh Hải, tức blogger Anhbasaigon, người duy nhất nhận tội, thì được giảm án từ 4 năm xuống còn 3 năm tù. Gia đình, người thân của các bị cáo bị ngăn chặn không được vào dự phiên toà. Nhiều blogger bị công an bắt giữ chung quanh toà án, và một blogger nữ còn bị làm nhục ở đồn công an2
Mười, mười hai năm tù về tội viết trên blog những bài viết đòi tự do dân chủ, tố cáo các vụ vi phạm nhân quyền, nạn tham nhũng hay các chính sách bành trướng của anh láng giềng « 16 chữ vàng ». Theo toà, đó là « Tuyên truyền chống Nhà nước », chiếu theo điều 88 Luật Hình sự.
Để so sánh : Ngày 21 tháng 3 năm 1926, Chủ bút tờ Tiếng chuông rè (« La Cloche Fêlée ») Nguyễn An Ninh diễn thuyết trước ba ngàn người nghe, kêu gọi chống chủ nghĩa thực dân. Ba hôm sau, ông bị nhà cầm quyền Pháp bắt kết án 18 tháng tù, nhưng chỉ bị giam 10 tháng thì được ân xá.
Ba blogger bị kết án nặng nề ngày 28.12 không phải là đối tượng duy nhất của bộ máy đàn áp của đảng CS và Nhà nước VN trong năm qua, nhân danh điều « hai chiếc còng số 8 » của đạo luật hình sự. Tới mức mà nhiều nhân sĩ trong và ngoài nước đã phải đưa ra một Lời kêu gọi thực thi quyền con người theo Hiến Pháp tại Việt Nam, đòi huỷ bỏ nó vì « Điều 88 BLHS quy định một cách mù mờ về tội danh tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam, thực chất là bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận đã được Hiến pháp Việt Nam và Công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị ghi nhận và bảo đảm. ». Hơn bảy trăm người đã tham gia ký chỉ trong vài ngày cuối năm3.
Nhưng đó không phải là công cụ đàn áp duy nhất của chế độ, và cũng may là không phải ai lên tiếng phê phán chính quyền trên blog hay internet cũng bị đưa ra toà (sợ không đủ chỗ trong các nhà tù !). Không phải tù nhưng chắc nhiều người không quên những ngày bị bắt đưa vào trại « cải tạo », trại « phục hồi nhân phẩm » chỉ vì tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc, hoặc nếu không (chưa ?) bị bắt thì cũng được vài chục công an đến canh trước nhà một buổi sáng chủ nhật để không thể tham gia một cuộc mít tinh tố cáo những hành động bành trướng của tên láng giềng đế quốc đang « trỗi dậy không hoà bình » kia. Không phải không có lý, những người đặt câu hỏi về sự cấu kết quyền lợi với giặc ngoại xâm của những người cầm quyền hiện nay, khi một bộ máy công an khổng lồ được sử dụng để trấn áp không cho người dân tổ chức bất kỳ một cuộc biểu dương lòng yêu nước nào trước nạn ngoại xâm. Bên cạnh đó, là bộ máy tuyên giáo, tất nhiên là được công an hỗ trợ (vụ án nhà báo Hoàng Khương, được xử phúc thẩm ngày 27.12.2012, cho thấy một khía cạnh của sự hỗ trợ, « hợp tác » không bình đẳng ấy giữa hai bộ máy4) để đủ sức đe nẹt, khiến cho mấy trăm tờ báo phải ngoảnh mặt làm ngơ không nhìn, không nghe thấy những cuộc « tụ họp đông người » ở hai thành phố lớn...
Tất nhiên, sự biết điều của các « nhà báo » chính thống là một cột trụ khác của chuyên chính (chắc chẳng ai còn dám nói « vô sản » nữa, khi đứng đầu bộ máy chuyên chính đó là những « nhóm lợi ích » cũng là chủ nhân của những tài sản hàng tỉ đô la !).
Nhờ sự biết điều đó mà những phi vụ bất chính hàng trăm nghìn tỉ đồng, ngay cả khi đổ bể cũng không hề được điều tra tới nơi tới chốn (khi các phi vụ đó dính tới các doanh nghiệp nước ngoài, báo và cơ quan điều tra của nước ngoài có vào cuộc thì các phương tiện « truyền thông » của ta vẫn... bình chân như vại !). Mà « nhân vật ấn tượng nhất của năm » theo một blogger5, người dân oan giữ đất, dù đã được « kích hoạt » với quả bom Đoàn Văn Vươn, với các cuộc xuống đường giữ đất mạnh mẽ ở Văn Giang v.v., vẫn không nhận được bao nhiêu bài viết huy động dư luận hỗ trợ để đòi thực thi công lý. Những tiếng nói đòi thay đổi cơ bản luật đất đai vẫn chỉ có mặt chủ yếu trên các trang báo « lề trái », còn thì rất yếu ớt trên báo chí chính thống – nhất là từ khi ông tổng bí thư đã tuyên bố sẽ không thay đổi nguyên tắc « sở hữu toàn dân ».  
Bởi khi Đảng phán là còn hơn Trời phán. Toà án, công an, báo chí chỉ là những công cụ để đảng thực thi chuyên chính của mình trên toàn dân – dĩ nhiên không loại trừ các giai cấp công nhân và nông dân, lực lượng chủ lực của đảng... trên danh nghĩa !
Năm 2012 cũng là năm những người hiện nắm quyền sinh sát của cái còn gọi là đảng cộng sản ấy6 cùng diễn một vở hài kịch cực dở nhưng lại để lộ như chưa từng thấy cái dã tâm tư hữu hoá đất nước của họ, chia nhau bóc lột người dân đến xương tuỷ dù phải tạm thời bắt tay nhau (trong khi vẫn trù tính những « cú » đánh hiểm để hạ địch thủ). Vở kịch « trung ương 6 », với các màn « một đồng chí trong bộ chính trị », « tập đoàn sâu », rồi « đồng chí X »..., đã quá nổi tiếng để khỏi cần nhắc lại tại đây, mới chính là màn chót của năm, mà phiên toà vô đạo ngày 28.12 chỉ là một cảnh phụ. Khi những thoả thuận trong hậu trường đã tạm ổn thì có sá gì đám sĩ phu chẳng có vũ khí gì hơn ngòi bút ?
Những con tính không một chút tình người, mà những tên độc tài trên khắp thế giới luôn luôn nghĩ rằng có thể thực hành thắng lợi, bất chấp những bài học của lịch sử !
Bài học đơn giản, mang tên « tức nước vỡ bờ », một kịch bản vốn chẳng ai đoán trước được thời điểm xảy ra nhưng không vì thế mà thiếu phần hiện thực.

H.V.


1 Chỉ xin lấy một ví dụ, theo website http://www.economist.com/content/global_debt_clock, ngày 31.12.2012 nợ công của Việt Nam là $70,200,000,000, bình quân đầu người $784.00. Các mục kia chắc chẳng cần nhắc lại !
4 Hoàng Khương, nhà báo báo Tuổi Trẻ bị 4 năm tù vì tội « đưa hối lộ » khi tổ chức đưa tiền cho một cảnh sát giao thông để lấy bằng chứng tố cáo cảnh sát ăn tiền của dân.

http://www.diendan.org/viet-nam/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét