Xuân Tân Mão

Xuân Tân Mão
Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia (TTg NT Dũng).

05 tháng 1 2013

Biểu tình chống Trung Quốc tại sao lại không nên? & Chùm tin liên quan

Biểu tình chống Trung Quốc tại sao lại không nên?

2013-01-04
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định “biểu tình chống Trung Quốc là không nên, hoàn toàn không có lợi mà trái lại làm cho Trung Quốc viện cớ để xuyên tạc thiện chí của Việt Nam, xuyên tạc chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình của Việt Nam”.
AFP photo
Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội hôm 09/12/2012


Trong ngày đầu năm 2013, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh trả lời trên báo Tuổi Trẻ khẳng định rằng người biểu tình có nhiều loại, nhưng yêu nước hay không đều bất lợi đối với chính sách hòa bình trên Biển Đông của Việt Nam. Ông Vịnh cho rằng với những ai có dã tâm độc chiếm biển Đông thì họ sẽ viện cớ biểu tình để xuyên tạc thiện chí của Việt Nam, xuyên tạc chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình của Việt Nam. Vậy thì ai đang chờ biểu tình và biểu tình có lợi cho ai?”
Lý cớ ông Vịnh nêu ra trong bài báo không được dư luận chấp nhận vì suy cho cặn kẽ thì Trung Quốc chưa bao giờ có chính sách hòa hoãn đối với Việt Nam khi vấn đề tranh chấp nổ ra.

Không thuyết phục được ai

Thạc sĩ Đào Tiến Thi, người có nhiều bài viết về người biểu tình cho biết ý kiến của ông về lập luận của thứ trưởng Vịnh:
Chả hiểu ông Nguyễn Chí Vịnh ông ấy nghĩ như thế nào bởi vì kẻ xấu nó sợ mình xuyên tạc thì mình nói thế nào nó cũng cho là xuyên tạc. Nếu chỉ sợ nó xuyên tạc mà mình không dám làm thì chả còn làm được gì nữa cả.
Từ năm 1974 Trung Quốc đã lợi dụng tình đồng chí của Hà Nội trong chiến tranh Việt Nam để miền Bắc thừa nhận một cách gián tiếp hành động xâm lược quần đảo Hoàng Sa khi ấy do miền Nam kiểm soát. Năm 1988, lợi dụng tiếp sự mất máu của Hà Nội sau chiến tranh biên giới, Trung Quốc tiếp tục đánh chiếm đảo Gạc Ma và từ đó đến nay chưa lúc nào Bắc Kinh ngừng lại các động tác xâm lấn trên vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam để cuối cùng cái tên thành phố Tam Sa chính thức nằm trên bản đồ hành chánh của Bắc Kinh.
Bao nhiêu đó cũng chưa đủ cho Hà Nội tin rằng tình đồng chí không là gì cả đối với cơn khát dầu của người bạn phương Bắc.
Khi các cuộc đàn áp biểu tình nổ ra trùng hợp với làn sóng cách mạng từ Trung Đông và Bắc Phi khiến người dân hiểu ngầm rằng nhà nước lo ngại một cuộc lật đổ chính quyền nên ngăn cấm biểu tình. Thế nhưng khi làn sóng ấy tắt hẳn thì những cuộc đàn áp người biểu tình cũng không được nới tay. Lúc này người dân hiểu ra rằng chính sách nối liền hai Đảng Cộng Sản đã khiến Việt Nam mạnh tay đàn áp biểu tình. Chính sách ấy bị Bắc Kinh lợi dụng và ra tay áp đặt, khống chế thậm chí gài bẫy để đạt được mục đích.

Biểu tình có làm mất ổn định?

Có phải người biểu tình làm cho xã hội mất ổn định như lời của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh hay không? Thạc sĩ Đào Tiến Thi nhận xét thái độ của người biểu tình như sau:
Người biểu tình ở Việt Nam rất ôn hòa tuy rằng người dân rất bức xúc, rất căm phẫn đối với hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam, thế nhưng người Việt Nam đi biểu tình rất ôn hòa, những khẩu hiệu cũng không có gì kích động. Người biểu tình cũng rất trật tự, đàng hoàng. Nếu công an không đàn áp thì những buổi biểu tình rất đẹp vừa cổ vũ được tinh thần yêu nước, đánh thức trách nhiệm đối với đất nước của mỗi người, nó vừa thể hiện tinh thần đoàn kết quyết tâm chống giặc của người Việt Nam, rất tốt cho công cuộc phòng vệ đất nước.
Thế nhưng ông Nguyễn Chí Vịnh lại bảo là gây bất ổn thì điều đó không chấp nhận được vì không đúng sự thật.
Nếu công an không đàn áp thì những buổi biểu tình rất đẹp vừa cổ vũ được tinh thần yêu nước, đánh thức trách nhiệm đối với đất nước của mỗi người, rất tốt cho công cuộc phòng vệ đất nước.
Thạc sĩ Đào Tiến Thi
Các giới chức cao cấp Việt Nam viếng thăm Bắc Kinh, trong đó có Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cứ mỗi lần về lại Hà Nội thì chừng như đều tuyên bố một văn bản như nhau: ca tụng chính sách hòa hiếu của hai đảng mà họ vừa ký kết với Bắc kinh. Nhưng đồng thời chỉ sau đó vài ngày, ngư dân Việt Nam bị bắt, bị tịch thu tài sản lại xảy ra.
Bắc Kinh đã rất thành công trong công tác tuyên vận: làm cho lãnh đạo Việt Nam mất uy tín trong mắt người dân khi vẫn tươi cười trên bàn tiệc ngoại giao nhưng lại lạnh lùng như không hề biết có sự bắt bớ, giam cầm hay cướp bóc của lực lượng bán quân sự Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam.

Đâu là sự thật

000_Hkg7552575-200.jpg
Một người dân cầm poster phản đối Trung Quốc trong cuộc biểu tình hôm 08/7/2012 tại Hà Nội. AFP photo
 
Sự thật của hai chữ hòa hiếu này được lập lại trong ngày đầu năm 2013: ngay sau khi bài báo trả lời của Tướng Nguyễn Chí Vịnh được phổ biến, Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc loan báo đưa hai tàu hải giám 75 và 84 có sự hỗ trợ của máy bay trinh sát tới tuần tra gần ngay Vịnh Bắc Bộ, tại khu vực mà tháng trước Việt Nam tố cáo Trung Quốc làm đứt cáp tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02.
Chưa hết, hai ngày sau khi ông Vịnh lên tiếng không nên biểu tình vì sợ Trung Quốc sẽ lợi dụng để chống Việt Nam, tờ báo China Times của Đài Loan đưa tin tàu chiến Liễu Châu được tăng cường cho hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Quốc. Tàu Liễu Châu được trang bị công nghệ tiên tiến hàng đầu với một hệ thống phi đạn phòng không tầm trung có khả năng tiêu diệt các mục tiêu trên không ở khoảng cách tới 50 cây số. Hạm đội này được xem là mạnh nhất đang hoạt động nhằm khống chế Biển Đông.
Những sự thật đắng chát này phủ nhận hoàn toàn chính sách nhịn nhục mà ông Vịnh tuyên bố với báo chí như một người phát ngôn chính thức của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Không phải bây giờ ông Vịnh mới chứng tỏ mình là người được quyền phát ngôn, nhưng từ nhiều lần công du Trung Quốc trước đây ông đã tuyên bố như vậy và lâu dần, báo chí Việt Nam hình như mặc nhiên công nhận tính chính danh của ông trong những phát ngôn này.
Giáo sư Ngô Đức Thọ nhận định việc phát ngôn của ông thứ trưởng quốc phòng như sau:
Vai trò của ông Nguyễn Chí Vịnh càng ngày càng rõ ra. Ông ấy hầu như được giao trách nhiệm phát ngôn đối ngoại, mà đặc điểm này thì hơi lạ của chính quyền hiện nay. Vai trò ông ấy gần như kiêm luôn Bộ trưởng Ngoại giao. Từ ngày có câu chuyện với Trung Quốc thì vai trò Bộ trưởng Ngoại giao gần như là vắng bóng, mờ bóng.
Tiếng nói của ông Vịnh lần này đối với phía Đảng Cộng sản Việt Nam coi như đại diện. Công việc của ông ấy bấy lâu nay được phân công theo dõi hẳn những quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, Việt Nam-Hoa Kỳ. Đi đối thoại quốc phòng Việt Mỹ cũng là ông ấy.
Thạc sĩ Đào Tiến Thi nhận xét việc phát ngôn này như một sự tiếm danh và rất bất thường trong hệ thống chính trị của một nước, ông nói:
Ông Nguyễn Chí Vịnh nói về biểu tình nó còn gây bức xúc ở chỗ nó vượt quá cái quyền hạn làm như mình là đại diện của quốc gia để nói chuyện với Trung Quốc về những vấn đề này. Những vấn đề thuộc về chính trị, thuộc về ngoại giao rõ ràng không phải thuộc thẩm quyền của một ông tướng, một Thứ trưởng Quốc phòng như vậy.
Việc ông nói đáng lẽ là việc của Bộ trưởng Quốc phòng. Có những việc phải là nguyên thủ quốc gia là Chủ tịch nước hay Thủ tướng mới có quyền nói. Nhưng ông ấy nói như là đại diện của dân tộc Việt Nam thì không được.
Những trái khuấy ấy liên tục xảy ra khiến dư luận không thể tránh khỏi những đồn đoán rất xấu cho chính quyền. Mỗi ngày lời đồn thêm cao, mỗi ngày bức xúc càng nhiều và hố sâu giữa chính quyền và người dân càng lan nhanh. Sự uất ức Trung Quốc cộng với cách hành xử của chính quyền càng làm mồi lửa biểu tình chống Trung Quốc có lý do bùng lên.
Có những việc phải là nguyên thủ quốc gia là Chủ tịch nước hay Thủ tướng mới có quyền nói. Nhưng ông ấy nói như là đại diện của dân tộc Việt Nam thì không được.
Thạc sĩ Đào Tiến Thi
Hành động đàn áp mạnh mẽ của chính quyền tuy thành công bề mặt nhưng phía sau nó là những tiềm ẩn khó đối phó hơn khi người dân tiếp cận được với thông tin dân chủ và cảm thấy biểu tình là quyền, là ý thức của dân chúng trước mọi vấn đề đang xảy ra trong đời sống xã hội, quốc gia nhất là vấn đề ấy liên quan đến vận mệnh đất nước.
Bao nhiêu năm đã qua với bao đời Tổng bí thư, chưa thấy ai có viễn kiến đối phó với làn sóng đỏ tràn xuống Biển Đông. Vòng quay hòa hiếu tiếp nối sau mỗi nhiệm kỳ và người dân lại tiếp tục sống trong im lặng.
Nhà nước tận dụng sự im lặng ấy và không khó nhận ra Trung Quốc rất đồng tình cùng với Hà Nội. Kẻ mất trắng vẫn là người dân và không ai hướng dẫn cho một số rất đông dân chúng thấy rằng sự im lặng không thể là giải pháp.
Vậy thì tại sao không chọn biểu tình như một phương pháp đánh động sự chú ý của dư luận thế giới? Câu hỏi này có lẽ còn rất lâu mới được giải mã.

Theo dòng thời sự:

 
 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/anti-cn-emonstrate-wh-not-vh-01042013134655.html
 
 đọc thêm:
 H1
 <= Tứ lựu đạn” – Thanh, Vịnh “nổ” Bình, Bình. – “Búa Liềm” không làm nên thầy tu (DLB).  Vậy là 4 ông Tứ Lựu Đạn này còn có tên: Thanh, Vịnh nổ Bình Bình. – Hoang Lan Moc Chau: MẤY LỜI CHẤT VẤN TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH: Biểu tình chống TQ mà ‘gây bất ổn’ à ? Tổ cha nó!  –  Trùm Chăn: Biểu tình chống TQ mà ‘gây bất ổn’ à ? Tổ cha nó! (DĐCN). - Chiến lược chống quân xâm lược Bắc Kinh của đảng và nhà nước (DLB).  – Nguyễn Hưng Quốc: Chủ nghĩa đầu hàng (VOA’s blog). Trung Quốc ức hiếp họ đến mấy, họ vẫn cứ nhịn. Trung Quốc chửi: họ nhịn. Trung Quốc đánh: họ nhịn. Tàu Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam, bắt ngư dân Việt Nam, họ cũng không dám gọi tên. Chỉ nói bâng quơ: ‘tàu lạ’. Tàu Trung Quốc cắt dây cáp thăm dò dầu khí Việt Nam, họ cũng không dám lên tiếng; hơn nữa, còn biện hộ giùm cho Trung Quốc: vì Trung Quốc ‘vô tình’. Họ phân bua: Không phải họ hèn mà vì họ muốn tránh chiến tranh”.(TTXVH)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét