|
BẮC KINH ĐỔI MÀU VĂN HÓA
Tống Văn Công
Từ cuối thế kỷ 20, dư luận quốc tế bắt đầu quan
tâm đến một “nước Trung Hoa- công xưởng của thế giới”, “Trung Quốc
sẽ trở thành siêu cường trong thế kỷ 21”. Bắc Kinh trấn an dư luận
rằng họ đang “trỗi dậy hòa bình”, rằng “Giấc mơ đẹp của người Trung
Quốc không phải là cơn ác mộng của người Mỹ”. Họ thực hiện lời dạy
“thao quang dưỡng hối” của Đặng Tiểu Bình, nghĩa là che giấu ánh
sáng, nuôi dưỡng bóng tối, giấu kín thực lực, giả ngu giả dại chờ
đợi thời cơ. Một cách hành xử hoàn toàn trái với đòi hỏi của thế
giới văn minh là mọi việc phải công khai minh bạch. Vì vậy mà nhà
báo Ý Francesco Sisci khi tìm hiểu Trung Quốc đã phải kêu lên: “Một
quốc gia bí hiểm còn hơn sao Hỏa!”
Giáo sư giám đốc Viện nghiên cứu xây dựng quân
đội Đại học quốc phòng Trung Quốc, đại tá Lưu Minh Phúc viết quyển
sách “Giấc Mơ Trung Quốc - Tư duy nước lớn và định vị chiến lược
trong thời đại hậu Mỹ”, có lẽ cũng nằm trong chiến lược “thao quang
dưỡng hối”nhằm trưng ra thế giới nền văn hóa hiếu hòa của Trung
Quốc. Tác giả cho rằng Trung Quốc muốn trở thành quốc gia “dẫn dắt
thế giới” thì phải chứng tỏ mô hình phát triển, các giá trị ưu việt,
sức thu hút của tính cách không coi bá đạo, bành trướng là quốc
sách, mà luôn luôn trọng đạo nghĩa, đặt “vương đạo” là bản sắc văn
hóa không bao giờ đổi màu. Đặc biệt, ở “Chương VI – Thiên tính Hoa
Hạ “tìm về cội nguồn sâu xa”, tác giả phân tích:
Tuy nhiên, dư luận thế giới vẫn ngày càng lo
ngại khi phát hiện dần chủ nghĩa dân tộc cực đoan ẩn giấu trong
những lời hoa mỹ của Bắc Kinh. Nhà báo Philip Bowring nhận ra “chủ
nghĩa bài ngoại được nhà nước Trung Quốc ủng hộ.” Bắc Kinh triển
khai sức mạnh mềm thao túng các nước nhỏ láng giềng như Việt Nam,
Lào, Miến Điện, Campuchia. Họ trúng thầu hầu hết các dự án xây dựng
ở Việt Nam, ký hiệp định khai thác bô xit trên vùng chíến lược về an
ninh quốc phòng ở Tây Nguyên, xuất siêu hàng tiêu dùng giá rẻ, chất
lượng kém tràn ngập. Họ ký nhiều hiệp định với chính phủ Myanma nhằm
biến nước này thành đồng minh địa chính trị chiến lược, dòm ngó các
nguồn dự trữ dầu hỏa, khí đốt của nước này, và mưu toan mở con đường
bộ từ Vân Nam thông ra Ấn Độ Dương
Tuy nhiên vấn đề lớn nhất là Trung Quốc âm thầm
chuẩn bị một chiến lược xâm chiếm hơn 3 triệu km2 mặt biển! Họ chọn
Việt Nam làm nơi thí điểm thực hiện chiến lược này trên con đường
bành trướng xuống Đông Nam Á. Năm 2007, họ bắt đầu chống ngư dân
Việt Nam, chỉ riêng tháng 8 năm 2007 chúng bắnchết và bị thương
nhiều người, bắt giữ 126 ngư dân, 9 tàu cá, đòi tiền chuộc 100 triệu
đồng mỗi tàu.
Trung Quốc cho rằng đã đến lúc dùng phép thử đối
với Mỹ .Ngày 8-3-2009, họ cho 5 chiến hạm vây tàu Impeccable của Mỹ
trên biển Đông, với lý do xâm phạm vùng biển của Trung Quốc. Phía Mỹ
phản ứng ôn hòa. Trung Quốc cho rằng phép thử đã có lời giải: Mỹ suy
yếu, đã không còn sức để giữ quyền lực ở châu Á. Hơn một tháng sau,
ngày 23-4 2009 Trung Quốc tổ chức lễ kỷ niệm hải quân tại thành phố
cảng Thanh Đảo, chiếu phim đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam và
trưng bày các tàu hải quân đánh thắng trận này. Nửa tháng sau, ngày
6- 5-2009 Trung Quốc trình bản đồ 9 đoạn, hình lưỡi bò liếm gần trọn
Biển Đông lên LHQ. Nhiều học giả nổi tiếng của Trung Quốc lên tiếng
không đồng tình, giáo sư Trương Tự Quang, Đại học Tứ Xuyên gọi đây
là “kiểu hành xử chính trị quốc tế theo luật rừng”. Dư luận quốc tế
cho rằng căng thẳng Biển Đông bắt đầu và sẽ trở thành biểu tượng bất
an tập thể của cả Đông Nam Á.
Chính những hành động bành trướng hung hăng của
Trung Quốc đã kích thích và tạo điều kiện cho Mỹ tuyên bố “trở lại
châu Á” vào cuối năm 2009. Vùng Đông Bắc Á, các hiệp ước an ninh
Mỹ-Hàn , Mỹ-Nhật hồi thập niên trước đã có bước lùi nay được phục
hồi và tăng cường, từ chỗ quan hệ song phương có xu hướng tiến tới
phối hợp 3 bên. Mỹ tuyên bố có trách nhiệm với Nhật về chủ quyền ở
Sakaku. Mới đây Mỹ cảnh cáo Trung Quốc không được xâm phạm hiện
trạng Sakacu đang được quản lý. Sau hai cuộc bầu cử tháng 12 -2012 ở
Nhật và Hàn cho thấy triển vọng sẽ thắt chặt hơn nữa sự hợp tác 3
nước Mỹ - Nhật- Hàn nhằm đối phó với “tinh thần dân tộc nước lớn”
của ban lãnh đạo mới Trung Quốc. Ngày 21-12 Trung Quốc cho 3 tàu
tuần tra áp sát Senkaku nắn gân tân Thủ tướng Shinzo Abe của Đảng
Dân chủ Tự do Nhật. Ngày 22- 12, ông S. Abe đã hồi đáp: Tôi sẽ đưa
mối quan hệ Nhật – Trung trở lại bước khởi đầu của quan hệ hai bên
cùng có lợi, nhưng sẽ không có thay đổi nào về quần đảo Senkaku.
Ở Đông Nam Á, Mỹ khẳng định Biển Đông liên quan
đến lợi ích của Mỹ, sau đó lần lượt tham gia cơ chế đa phương khu
vực một cách toàn diện và có ý xây dựng tiến trình hợp tác khu vực
do Mỹ nắm vai chủ đạo.Chiến lược lớn là Mỹ tham gia đàm phán Hiệp
định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), gồm 9
thành viên, trong đó có Việt Nam. Australia thỏa thuận với Mỹ cho
2500 thủy quân lục chiến đồn trú ở căn cứ Darwin, sử dụng sân bay
quân sự cho máy bay hiện đại có khả năng kiểm soát tàu chiến và máy
bay di chuyển trong vùng Biển Đông. Philippines đã mời Mỹ trở lại
cảng chiến lược Subic, hâm nóng lại liên minh quân sự giữa hai nước.
Mới đây Philippines đã đưa đơn kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Mỹ
đã mời Myanma tham gia cuộc tập trận ở Thái Lan năm 2013 và mới đây
tuyên bố sẽ “khởi đầu mối quan hệ quân sự Mỹ-Myanma”. Đây là thất
bại lớn của Trung Quốc. Sau cuộc bầu cử dân chủ, lãnh đạo mới của
Myanma nhận thức mối nguy hiểm đe dọa chủ quyền đất nước đã thay đổi
quỹ đạo chính trị, bắt đầu bằng việc hủy bỏ dự án thủy điện Myitsone
do Trung Quốc đầu tư 3,6 tỉ USD. Ngày 21- 12, tại New Delhi gặp gỡ
với 10 nhà lãnh đạo ASEAN, Thủ tướng Ấn Độ M.Singh nói:”Ấn Độ và
ASEAN là một khối thống nhất trên đất liền và biển cả”, “Thúc đẩy
việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử trên Biển Đông (DOC) và tiến tới
xây dựng Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC). Ấn Độ đã nhiều lần
tuyên bố khi cần sẽ sẵn sàng cử tàu chiến ra Biển Đông để bảo vệ lợi
ích khai thác vùng biển.
Hiện nay tình hình biển Đông Bắc và Biển Đông
đang vô cùng căng thẳng bởi các hành vi khiêu khích bất chấp luật
pháp quốc tế của Trung Quốc. Nhiều nhà bình luận gọi Trung Quốc là
một “nước Phổ mới”. Cách gọi ẩn dụ này là sự báo trước thất bại hiển
nhiên nếu Trung Quốc theo vết xe đổ của các thế lực xâm lược châm
ngọn lửa chiến tranh xâm lược. Nếu cuộc chiến đó xảy ra thì cục diện
sẽ là thế này:
Bên ngoài,Trung Quốc bị bao vây bởi các liên
minh quân sự của các quốc gia dân chủ, đường tiếp tế nhiên liệu và
xuất khẩu hàng hóa bị tắc ở eo Malacca. Bên trong, theo giáo sư Lưu
Minh Phúc, nước này đang chứa 3 mâu thuẩn lớn: Một là mâu thuẩn với
thiên nhiên, gây tai họa môi trường không chỉ cho Trung Quốc mà cho
cả toàn cầu; Hai là khoảng cách giàu nghèo rất lớn, gây căng thẳng
giữa nhân dân với Đảng và Chính phủ tới mức cao nhất kể từ ngày lập
quốc. Mỗi năm có khoảng 100000 cuộc bạo động nông dân và các vùng
Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông; Ba là mâu thuẩn giữa Trung Quốc với
thế giới. Nếu chiến tranh xâm lược nổ ra, nền kinh tế xuất khẩu bị
đình trệ, sẽ kích thích ba mẩu thuẩn nói trên bùng phát.
Nhân dân Việt Nam mong muốn nhà cầm quyền Bắc
Kinh từ bỏ tham vọng bá quyền, tôn trọng “16 chữ vàng” đã cam kết
với Việt Nam để giữ vững tình hữu nghị giữa hai dân tộc. Tuy nhiên
nếu như buộc phải đối đầu với kẻ xâm lược để bảo vệ chủ quyền thiêng
liêng của Tổ quốc thì chúng ta hoàn toàn tự tin sẽ giành được thắng
lợi, bởi chính nghĩa thuộc về chúng ta, nhân dân ASEAN và Thế giới
đứng về phía chúng ta. Việt Nam nhất định thắng. Bọn phát xít mới
Bắc Kinh nhất định thất bại.
Tác giả gởi cho viet-studies ngày 21-2-13
http://www.viet-studies.info/culture.htm
|
22 tháng hai 2013
BẮC KINH ĐỔI MÀU VĂN HÓA
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét