Bauxite Tân Rai,
đôi điều chất vấn và kiến nghị
Vũ Ngọc Tiến
Ngày 18/2/2013,
trao đổi với báo Sài Gòn Tiếp Thị (SGTT), ông Trần Văn Chiều, Phó
tổng giám đốc Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV)
cho biết: “Trong 6 tháng đầu năm 2013 thì nhà máy bô xít Tân Rai sẽ
vận hành ổn định. Trước đó, vào cuối tháng 12/2012 thì nhà máy đã
cho ra lò mẻ alumin đầu tiên sau khi hoàn tất công đoạn ủ mầm
hydrat, một công đoạn quan trọng cho việc sản xuất alumin. Dự kiến
cả năm 2013 sẽ sản xuất được 300.000 tấn alumin, trong đó chủ yếu
dành cho xuất khẩu mà nhiều nhất là xuất sang Trung Quốc, Malaysia
và một số nước khác.” Tuy nhiên, ông Chiều chỉ nói lấp lửng rằng,
với giá xuất khẩu 340 đô la Mỹ/tấn theo kết quả đàm phán mới đây thì
TKV vẫn chưa có lời, nếu điều kiện thuận lợi thì sang năm 2014 việc
xuất khẩu alumin mới bắt đầu có lãi (?) Điều đó có nghĩa là giá
thành alumin của các vị đến cảng Gò Dầu (Đồng Nai) để xuất theo giá
FOB cho khách ông Chiều giấu nhẹm, hay thực lỗ bao nhiêu trong năm
2013 này có lẽ cũng còn trong cái gọi là “bí mật quốc gia”!...
Chất vấn 1-
Giá bán alumin:
Là người thường xuyên theo dõi, cập nhật tin tức về Bauxite Tây
Nguyên, tôi đã có nhiều bài học kinh nghiệm trước cách đưa tin lấp
lửng, tiền hậu bất nhất của các vị đại diện cho Bộ Công Thương và
Tập đoàn TKV. Vì vậy tôi không tin vào giá bán 340 đô la Mỹ/tấn mà
TKV đã công bố. Ngân hàng Thế giới (WB) vừa công bố số liệu giá bán
nhôm tháng 1/2013 tại thị trường chung của thế giới là 2.037,61
USD/tấn (giảm 2,35% so với tháng 12/2012 và có thể còn giảm nữa
trong năm tài khóa 2013). Còn số liệu của thị trường Tây Âu -London
Metal Exchange (LME) cho thấy giá bán nhôm (tiền mặt trả ngay) ngày
14/2 là 2.114 USD/tấn, giá trả sau kỳ hạn 3 tháng là 2.159 USD/tấn.
Như vậy theo thông lệ, giá
alumin kỳ hạn và giá alumin giao hàng ngay trả tiền mặt thường được
so sánh với giá nhôm LME 3 tháng trên thị trường giao dịch kim loại
Luân Đôn (LME 3-month price), dao động từ khoảng 9% – 19% và có giá
trị trung bình bằng khoảng 13% giá nhôm LME trung bình 3 tháng. Vậy theo đó mà tính, giá bán alumin FOB tại cảng Gò Dầu
năm 2013 không thể vượt quá 264,89 USD/tấn (tính theo WB
1/2013) hoặc là 280,67 USD/tấn
(tính theo LME 14/2/2013). Trung Quốc và Việt Nam đều là thành viên
chính thức của WTO, không thể không tuân theo quy luật giá cả chung
trên thị trường thế giới. Cái gọi là giá bán trên trời 340 USD/tấn
alumin (giá FOB tại cảng Gò Dầu) do ông Trần Văn Chiều nói khống lên
hay lại là một chiêu lừa đảo mới của khách hàng Trung Quốc? Người
đặt chất vấn chợt lục lại trong ghi chép cá nhân về tài phù phép giá
thành và giá bán của các vị trong Bộ Công Thương và TKV trong hai
lần công bố năm 2009 và 2010: Năm 2009, tại cuộc Hội thảo do Bộ Công
Thương và Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) tổ
chức, ông Trưởng ban Bauxite của TKV Nguyễn Thanh Liêm công bố giá
thành alumin tính đầy đủ và chính xác của dự án Tân Rai là 223
USD/tấn, và của dự án Nhân Cơ là 241 USD/tấn; còn giá bán qua điều
tra (ông Liêm cho biết TKV phải mua thông tin nước ngoài
tốn hàng trăm triệu!) alumin của dự án Tân Rai là 362 USD/tấn và
alumin của dự án Nhân Cơ là 310 USD/tấn. Thế nhưng chỉ 1 năm sau vẫn
công nghệ ấy, tình hình thị trường không có gì biến động mạnh, tại
cuộc tọa đàm trực tuyến ngày 28/10 trên VnExpress, ông Liêm đại diện
cho phía chủ đầu tư (TKV) cùng vị đại diện của cơ quan thẩm định (Bộ
Công Thương) đưa ra những con số khác với lần hội thảo trước một
trời một vực: giá thành alumin lúc đó được công bố của dự án Tân Rai
là 265 USD/tấn và của dự án Nhân Cơ là 287 USD/tấn; còn giá bán
alumin của dự án Tân Rai là 315 USD/tấn và của dự án Nhân Cơ là 330
USD/tấn. Các số liệu này chắc cũng đã được Bộ Công Thương một lần
nữa thẩm tra cẩn thận và chẳng ai thấy ngượng vì sự tiền hậu bất
nhất đối với hiệu quả kinh tế của một dự án trọng điểm quốc gia.
Phải chăng lần này cũng vậy, khi công luận đưa ra con số giá thành
của alumin Tân Rai do TS Nguyễn Thanh Sơn tính toán 12/2012 là không
dưới 375 USD/tấn nên ông Chiều mới vội vàng công bố trên báo SGTT
cái giá bán cực kỳ vô lý của alumin Tân Rai sắp xuất khẩu năm 2013
là 340 USD/tấn để trấn an dư luận, còn giá thành thì ông giấu nhẹm
bởi nó chắc chắn lớn hơn nhiều so với hai lần công bố vừa nêu?...
Chất vấn 2- Vận chuyển alumin ra cảng Gò Dầu:
Theo công bố gần đây nhất của chính phủ, Dự án xây dựng cảng Kê Gà
đã bị bãi bỏ. Như vậy để xuất khẩu 300.000 tấn alumin trong năm 2013
chỉ có thể vận chuyển bằng ô tô và theo kết luận của ông Phó thủ
tướng Hoàng Trung Hải (2012) có hai cung đường ra cảng Gò Dầu (Đồng
Nai) hoặc cảng Cam Ranh (Khánh Hòa). Người viết nhận thấy cung đường
ra cảng Cam Ranh (đi từ TL725 - QL 20 - QL27 - QL1
)
xem ra khó khả thi vì đoạn QL27 địa hình rất phức tạp; còn các đoạn
QL20, QL1 ảnh hưởng không nhỏ đến ngành du lịch của hai tỉnh Lâm
Đồng và Khánh Hòa. Cung đường ra cảng Gò Dầu (đi từ TL725- QL20-
TL769- QL51) khả thi hơn, nhưng người viết lục lại trong sổ ghi chép
chợt thấy có nhiều điểm cần chất vấn cho rõ. Tuyến đường cao tốc Dầu
Giây- Đà Lạt dài 227,9 Km (QL20) phục vụ khai thác tiềm năng du lịch
của tỉnh Lâm Đồng được Chính phủ ôm ấp và chỉ đạo từ lâu, nhưng đến
nay vẫn chỉ là trên giấy với 3 lần thay đổi dự toán: Năm 2003, báo
Tuổi Trẻ đưa tin ngày 27/8 ông Hoàng Trung Hải làm việc với tỉnh Lâm
Đồng dự toán đầu tư 3000- 3500 tỷ đồng. Năm 2010, báo Vietnamnet
ngày 22/6 đưa tin, cũng ông Hoàng Trung Hải làm việc với tỉnh Lâm
Đồng, đưa con số dự toán lên 1 tỷ USD. Năm 2012, nguồn tin TTXVN
ngày 23/12 cho biết Bộ GTVT bóp nhỏ dự toán chỉ còn 7648 tỷ đồng…
Chỉ nhìn vào ba lần thay đổi dự toán đến chóng mặt vừa nêu cũng đủ
thấy Chính phủ lúng túng trong Dự án đầu tư QL20 biết chừng nào. Nay
trong lòng Dự án QL20 phục vụ du lịch lại bao chứa một tiểu Dự án
123 Km QL20 từ Dầu Giây đến ngã ba Lộc Sơn (thành phố Bảo Lộc) phục
vụ vận chuyển alumin xuất khẩu trong năm 2013 với chi phí 4.467 tỷ
đồng. Sự nhập nhằng trong đầu tư như trên chắc chắn sẽ phá vỡ quy
hoạch tổng thể của hơn một nửa tuyến đường cao tốc Dầu Giây- Đà Lạt
phục vụ du lịch dài 227,9 Km ai chịu trách nhiệm? Một dự án 10 năm
còn nằm trên giấy, nay chỉ trong năm 2013 vừa thi công vừa vận
chuyển alumin trên nửa chiều dài Dự án với lưu lượng và trọng tải
lớn, liệu có an toàn và đảm bảo chất lượng hay vừa xây vừa phá? Lại
nói về các đoạn tuyến còn lại gồm TL725 (thuộc Lâm Đồng) và
TL769, QL51 (thuộc Đồng Nai) đều có mặt đường nhỏ, chất lượng xấu,
hàng chục cây cầu không chịu được tải trọng của loại xe 30- 40 tấn
thì thử hỏi trong năm 2013 khắc phục bằng cách nào để đảm bảo vận
chuyển xuất khẩu 300.000 tấn alumin thành phẩm chiều đi và cỡ ngần
ấy tấn nguyên liệu (than cám, vôi, xút, dầu) chiều về?...
Kiến nghị:
Từ những nghi ngờ và chất vấn trên, người viết thấy rằng, không chỉ
dừng ngay nhà máy Nhân Cơ (Đắc Nông) mà ngay cả nhà máy Tân Rai (Lâm
Đồng) cũng nên dừng lại. Có người sẽ hỏi lại: “Đã lỡ đầu tư nay kiến
nghị dừng cả 2 nhà máy thì lãng phí tiền dân hay sao?” Thưa rằng,
không dừng còn thiệt hại khủng khiếp gấp nhiều lần hơn thế. Mặt
khác, người viết trong nhiều bài viết trước đây từng gợi ý có thể
qua vài năm, thậm chí 10 năm sau, nếu điều kiện cho phép ta vẫn có
thể chuyển toàn bộ dây chuyền thiết bị từ Tây Nguyên ra Bắc xây dựng
nhà máy ở Tam Lung – Lạng Sơn vì những lẽ sau:
- Công nghệ và thiết bị đã nhập từ Trung Quốc chỉ thích hợp cho loại
quặng có nguồn gốc trầm tích ở Lạng Sơn, Cao Bằng, không thích hợp
với loại quặng có nguồn gốc phong hóa ở Tây Nguyên.
- Quặng ở Lạng Sơn, Cao Bằng có hàm lượng cao (50- 60%) nên không
phải qua giai đoạn sơ tuyển như quặng ở Tây Nguyên đang phải nâng
hàm lượng từ 39- 40% lên 49- 50% mới đưa vào dây chuyền tinh tuyển.
- Trữ lượng quặng ở phía Bắc đạt 91 triệu tấn nên đủ cho một đời
hoạt động của 2 nhà máy đã mua và lắp đặt ở Tân Rai và Nhân Cơ ít
nhất là 50 năm.
- Trên thực tế, từ những năm 70 của thế kỷ trước, Nhà nước đã có chủ
trương khai thác và tinh tuyển quặng Bauxite ở Tam Lung- Lạng Sơn.
Hồi đó, đoàn địa chất 49 với sự giúp đỡ của chuyên gia Hung Ga Ri đã
thăm dò tỉ mỉ phục vụ khai thác, tính toán đến cả góc dốc của công
trường khai quặng và phác thảo quy trình công nghệ theo hình mẫu
Hung Ga Ri. Ngày nay ta thừa sức đưa vào công nghệ còn tốt hơn nước
bạn hồi đó.
- Vấn đề vận chuyển cho nhà máy đặt ở Tam Lung- Lạng Sơn không cần
đặt ra vì ngay tại đó đã sẵn có ga xe lửa Tam Lung, chỉ cần nâng cấp
là có thể theo đường sắt xuất qua Trung Quốc hoặc đưa về cảng Hải
Phòng xuất cho các nước khác. Làm như vậy, ta hoàn toàn chủ động,
không bị khách hàng Trung Quốc ép giá.
- Vấn đề môi trường vẫn cần đặt ra, nhưng nhẹ hơn nhiều vì mạng lưới
sông suối vùng Tam Lung đổ ra sông Kỳ Cùng sẽ không chảy về thành
phố Lạng Sơn mà chảy ngược lên phía Bắc nên có rất ít ruộng
canh tác, cư dân thưa thớt…
Hà Nội ngày 22/2/2013
VNT
http://www.viet-studies.info/VNTien/VNTien_BauxitTanRai.htm đọc thêm(TTXVH) - KHAI THÁC BAUXITE TÂY NGUYÊN: “CĂN BỆNH HÀ LAN” HAY LÀ “LỜI NGUYỀN RỦA MANG TÊN TÂY NGUYÊN” (Phạm Nguyên Trường). – Khai thác bauxite tại Tây Nguyên – Trách nhiệm thuộc về ai? (Mẹ Nấm). - NGUYÊN PHÓ CHỦ TỊCH UBND TỈNH BÌNH THUẬN: “Tôi đã nhiều lần phản đối xây cảng Kê Gà” (PLTP). – Dừng cảng Kê Gà: Vinacomin sẽ bồi thường thiệt hại (TP). - Ngổn ngang dự án bauxite (NLĐ). - Tiền dân bay theo bụi đỏ tây nguyên (RFA). Thầy giáo Đỗ Việt Khoa: “Không hiểu quan trí ở Việt Nam, trình độ nhận thức của cán bộ các cấp như thế nào, hình như họ không có bằng cấp, trình độ chuyên môn để quản lý kinh tế, quản lý tài nguyên và đặc biệt là họ thiếu một thứ là tính dân tộc. Tôi cho rằng những kẻ tham gia việc này là những kẻ cơ hội phá hại đất nước. Nếu pháp luật có nghiêm minh thì nên lôi cổ họ ra để xử lý”. |
22 tháng hai 2013
Bauxite Tân Rai, đôi điều chất vấn và kiến nghị
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét