Thứ tư, ngày 20 tháng hai năm 2013
Mộng bá vương với 6 CUỘC CHIẾN !
![]() |
* Nguyễn Nguyên Bình (st)
Đôi
lời thưa với bạn đọc:
Bà Nguyễn Nguyên Bình, con gái
của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người rất quen thuộc với giới Blogger Việt Nam,
từng là phóng viên báo QĐND, là chuyên gia về Trung Quốc; cuốn sách mà bà tặng
tôi có tựa đề “Thời đại anh hùng”, do bà dịch từ nguyên bản tiếng Trung, dày
hơn 1.000 trang, mà tôi đã có dịp giới thiệu với bạn đọc; qua đó để nói rằng
vốn tiếng Trung của bà là rất đáng nể.
Ngoài ra, bà nói và nghe tiếng
Trung rất tốt (trong chiến tranh biên giới 2/1979, bà là người được bên quân
đội cử đi phỏng vấn tù bình Trung cộng...). Bà vừa gửi cho tôi bài viết có
tựa đề như sau, được lấy từ TTXVN tại Bắc Kinh.
Đọc bài để thấy tham vọng của
người Trung Quốc, cuối bài báo là “ước mơ” ngông cuồng của hậu duệ đế quốc Đại
Hán:
Sau khi kết thúc sáu cuộc chiến
tranh, TQ trở thành cường quốc kinh tế và quân sự duy nhất trên thế giới, TQ
cùng với châu Âu, Mỹ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, châu Phi và Braxin thiết lập trật
tự thế giới mới do TQ chủ đạo.
Ngoài 6 cuộc chiến tranh, trong
đó có thu hồi các đảo tại biển Đông Việt Nam, người viết bài này còn nghĩ đến
Trung cộng cần phải chia Ấn Độ ra làm nhiều nước nhỏ để làm suy yếu Ấn Độ trước
khi gây cuộc chiến thu hồi Nam Tây Tạng v.v…
Xem ra, tham vọng của
bọn bành trướng Bắc Kinh là ghê gớm, sở dĩ tôi nhấn mạnh đoạn nói về Ấn Độ là
bởi vì, chính Trung cộng chứ không phải Ấn Độ sẽ bị chia thành nhiều nước nhỏ;
“tham thì thâm”, như chính câu nói xuất phát từ… Khựa!
Xin
giới thiệu đến bạn đọc và rất cảm ơn bà Nguyễn Nguyên Bình!
Sáu cuộc chiến tranh
trong 50 năm tới của Trung Quốc
Gần đây, trang “Tin tức Trung Quốc” đăng bài viết “Sáu cuộc
chiến tranh trong 50 năm tới của Trung Quốc” (không đề tên tác giả), có
nội dung như sau:
Trung Quốc (TQ) là một nước lớn chưa thống nhất, đây là nỗi
nhục của dân tộc Hoa Hạ, là nỗi hổ thẹn của con cháu Viêm Hoàng đế thống
nhất đất nước và sự tôn nghiêm của dân tộc, trong vòng 50 năm tới, TQ
cần phải tiến hành sáu cuộc chiến tranh.
Cuộc chiến tranh thứ nhất: Thống nhất Đài Loan (giai đoạn 2020 - 2025).
Mặc dù, quan hệ hai bờ hiện nay đang có xu hướng đi vào hòa
hoãn nhưng đừng hy vọng nhà đương cục Đài Loan (cho dù là Quốc dân đảng
hay Dân tiến đảng) muốn thống nhất hòa bình với TQ đại lục, vì điều này
không phù hợp với lợi ích tranh cử của đảng cầm quyền tại Đài Loan, cho
nên trong thời gian dài sẽ tiếp tục nêu chủ trương giữ nguyên hiện trạng
với TQ đại lục (như vậy đều có lợi cho hai đảng, Dân tiến đảng hung
hăng một chút, Quốc dân đảng hòa hoãn một chút, cả hai đều giành được
lợi ích chính trị trên chính trường Đài Loan), “độc lập” nhưng không
giám độc lập thật sự, chỉ có thể kích động dư luận để kiếm lợi, trong
khi đó “thống nhất” cũng sẽ là không thống nhất thật sự, chỉ có thể là
đề cập chung chung. Đài Loan không thống nhất, đây là một tổn thương lớn
nhất của TQ.
Cho nên trong 10 năm tới, tức trước năm 2020, TQ cần
phải nắm cho được phương châm chiến lược thống nhất, tuyên bố trước Đài
Loan về thời hạn cuối cùng để thống nhất đất nước là năm 2025, hoặc là
Đài Loan chấp nhận thống nhất hòa bình (đây là kết quả mà toàn thể người
Hoa trên khắp thế giới mong đợi), hoặc là phải sự dụng vũ lực để thống
nhất (đây là sự lựa chọn duy nhất mà TQ đại lục buộc phải làm). Để thống
nhất, TQ phải làm tốt công tác chuẩn bị từ 3 đến 5 năm (thời điểm này,
TQ hoàn toàn có ddr thực lực quân sự để thống nhất Đài Loan, như hàng
không mẫu hạm của TQ chính thức được đưa vào biên chế, máy bay chiến đấu
thế hệ thứ 4 được hoàn thiện…). khi thời điểm đến, cho dù là sự dụng
phương thức thống nhất như thế nào, TQ vẫn nhất định phải thống nhất,
đây là một sứ mệnh lịch sử của dân tộc Hoa Hạ.
Theo phân tích tình hình hiện nay, Đài Loan tất sẽ cự
tuyệt thống nhất, TQ đại lục duy nhất chỉ có con đường sử dụng vụ lực để
thống nhất. Cuộc chiến tranh thống nhất này là một cuộc chiến tranh
đích thực mang ý nghĩa hiện đại hóa kể từ sau khi nước CHND Trung Hoa
được thành lập, là một cuộc chiến tranh kiểm nghiệm toàn diện sức chiến
đấu hiện đại hóa của quân đội TQ. Trong cuộc chiến này, TQ có thể dễ
dàng giành chiến thắng, nhưng cũng có thể sẽ gian nan giành chiến thắng.
Tình hình này phụ thuộc vào quyết định tham chiến của Mỹ, Nhật Bản đối
với Đài Loan. Mỹ, Nhật Bản viện trợ cho Đài Loan, thậm chí xuất quan
phản công Đại lục, TQ buộc phải sử dụng tổng lực để đối kháng Mỹ, Nhật
Bản, như vậy sẽ trở thành cuộc đại chiến gian khổ và kéo dài. Nếu Mỹ,
Nhật Bản không giám đối kháng với TQ, để TQ đại lục thu hồi Đài Loan,
quân đội Đài Loan đương nhiên không thể chống đỡ, nhiều nhất là 3 tháng
là có thể kiểm soát hoàn toàn Đài Loan.
Mặc dù hiện nay ai cũng cho là TQ có đủ khả năng
chống lại các thế lực can thiệp, nhưng trước khi thu hồi Đài Loan, tốt
nhất là tiến hành bố trí thế cục, để Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không
dám tham chiến, như vậy TQ mới có thể thần tốc đánh chiến Đài Loan. Vậy
phải bố trí thế cục thế nào để Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không dám
tham chiến? Tốt nhất là gây ra một hoặc hai cuộc chiến tranh trước đó,
vi dụ như chiến tranh Itxraen – Iran, chiến tranh Nga – Nhật, chiến
tranh Ấn Độ - Pakitxtan, hay đối đầu giữa hai miền Triều Tiên, như vậy
Mỹ, Nhật khó có thể kịp thời hoặc không dám tham chiến.
Đương nhiên, cho dù Mỹ, Nhật Bản có tham chiến hay
không, cuối cùng TQ đều giành chiền thắng, đây là điều không phải nghi
ngờ. Nhưng khác biệt ở chỗ, nếu Mỹ, Nhật tham chiến, nguyên khí kinh tế
của TQ sẽ bị tổn thương nặng nề; nếu Mỹ, Nhật Bản không kịp hoặc không
tham chiến, kinh tế của TQ sẽ không bị tổn thất. Tuy nhiên, cho dù Mỹ,
Nhật có tham chiến hay không, về mặt quân sự, TQ sẽ có bước phát triển
mang tính nhảy vọt. Vì sau khi thống nhất Đài Loan, hợp nhất kỹ thuật
quân sự của Đài Loan, trong vòng từ 5 đến 10 năm, kỹ thuật quân sự của
TQ sẽ có bước phát triển vượt bậc.
Trong cuộc chiến tranh này, Mỹ không tham chiến còn
có thể giữ được địa vị độc bá của mình, một khi tham chiến, địa vị độc
bá tất bị lung lay. Sauk hi bị tổn thất nặng nề trong cuộc chiến này,
địa vị bá chủ thế giới của Mỹ sẽ bị các nước nghi ngờ, đặc biệt là các
nước nhỏ Đông Nam Á, đối diện với một TQ láng giềng hung mạnh, buộc các
nước này không thể không tính toán lại xem đi theo hướng nào, đi theo
ai. Mỹ không tham chiến còn có thể duy trì địa vị bá chủ thế giới khoảng
40 năm nữa, trong 40 năm này, TQ sẽ không có cớ thách thức bá quyền của
Mỹ, TQ chỉ có thể tiếp tục chuyên tâm vào sự nghiệp thống nhất đất
nước.
Điểm có lợi nhất của cuộc chiến thống nhất Đài Loan là TQ đã phá vỡ
chuỗi đảo bao vây thứ nhất của Mỹ để hướng ra Thái Bình Dương, như vậy
TQ từ đó có thể tiến quân ra đại dương, mở rộng lợi ích thiết thân của
TQ.
Cuộc chiến tranh thứ hai: Thu hồi các đảo tại biển Đông (giai đoạn 2025 - 2030).
Sau khi TQ thống nhất Đài Loan, nghỉ ngơi chỉnh đốn
nhiều nhất là 2 năm, trong khoảng thời gian này TQ tuyên bố với các
nước có tranh chấp tại biển Đông về thời hạn cuối cùng TQ sẽ sử dụng vũ
lực để thu hồi các đảo là năm 2028, tất cả các nước xâm chiếm đảo của TQ
tại biển Đông có thể đàm phán với TQ trong khoảng thời gian này, hoàn
trả các đảo xâm chiếm cho TQ. TQ sẽ xuất phát từ quan điểm láng giềng
hữu nghị và phong cách nước lớn, TQ còn có thể bảo đảm một phần lợi ích
kinh tế của các nước xung quanh đã đầu tư vào các đảo ở biển Đông, nếu
không TQ sẽ sử dụng vũ lực để thu hồi các đảo, đồng thời tịch thu toàn
bộ lợi ích kinh tế, cũng như các khoản đầu tư trên các đảo này.
Cuộc chiến tranh thứ ba: Thu hồi Nam Tây Tạng (giai đoạn 2035 - 2040).
Hai mươi năm sau, mặc dù thực lực quân sự của Ấn Độ
không bằng TQ, nhưng khi đó cũng là một trong số không nhiều nước lớn
trên thế giới, vì vậy “đá chọi với đá” chắc chắn sẽ chịu nhiều tổn thất,
cho nên tác giả cho rằng tốt nhất là ngay từ bây giờ TQ phải tìm mọi
cách khiến Ấn Độ bị chia cắt thành mấy nước nhỏ, để Ấn Độ không còn sức
đối kháng với TQ, tuy nhiên sách lược chia cẳ Ấn Độ không chắc chắn thực
hiện được, nhưng ở mức độ thấp nhất cũng phải làm cho bang Assam tiếp
giáp với Nam Tây Tạng (Ấn Độ gọi là bang Arunachal Pradesh) và Sikkim bị
Ấn Độ xâm chiếm được độc lập, làm suy yếu thực lực của Ấn Độ trong đối
kháng với TQ, như vậy mới là thượng sách.
Trung sách là chuyển thành một lượng lớn vũ khí quân
sự tiên tiến sang Pakixtan, trong khoảng thời gian năm 2035, ngầm giúp
Pakixtan tấn công khu vực Nam Casơmia của Ấn Độ, giúp đỡ Pakixtan hoàng
thành đại nghiệp thống nhất lãnh thổ. Tất nhiên, trong khí Ấn Độ và
Pakixtan chưa thể kết thúc chiến tranh, TQ thần tốc tấn công Ấn Độ thu
hồi khu vực Nam Tây Tạng đang bị chiến đóng. Ấn Độ sẽ không thể cùng lúc
tác chiến với hai cuộc chiến tranh, kết cục đều gặp thất bại, như vậy
TQ có thể dễ dàng lấy lại khu vực Nam Tây Tạng, Pakixtan cũng có thể
hoàn thành việc kiểm soát hoàn toàn Casơmia. Đây là trung sách, là một
biện pháp hay có thể thực hiện, TQ có thể tấn công trực diện Ấn Độ để
thu hồi Nam Tây Tạng.
Sau khi kết thúc cuộc chiến tranh thứ nhất và thứ
hai, TQ đã có thời gian khôi phục và tiếp tục phát triển trong vòng 10
năm, khi đó TQ đã là cương quốc mang tầm thế giới cả về kinh tế lẫn quân
sự, duy chỉ có Mỹ và châu Âu là có thể xếp trên TQ (thời điểm đó có thể
châu Âu sẽ hoàn thành nhất thể hóa). Vì vậy, sau khi thống nhất Đài
Loan và thu hồi các đảo tại biển Đông, kỹ thuật quân sự của TQ đã có
bước phát triển nhảy vọt, các trang thiết bị vũ khí hải, lục, không quân
và vũ trụ đều có bước tiến dài, nhiều kỹ thuật quân sự ở vào trình độ
dẫn đầu thế giới, khi đó sức mạnh quân sự của TQ chỉ có thể xếp sau Mỹ.
Với thực lực như vậy, trong cuộc chiến thu hồi Nam Tây Tạng, Ấn Độ chắc
chắn chịu một cuộc đại bại. Thứ nhất, sức mạnh tổng hợp của Ấn Độ yếu
hơn nhiều so với TQ, Ấn Độ không có khả năng nghiên cứu, phát triển cũng
như độc lập sản xuất các loại vũ khí mũi nhọn kỹ thuật cao. Năng lực
động viên kinh tế cho thời chiến của Ấn Độ không bằng 1/10 của TQ, cho
nên trong cuộc chiến với TQ, Ấn Độ không thể duy trì chiến tranh lâu
dài, trong khi đó khả năng chiến tranh thần tốc của Ấn Độ lại kém xa so
với TQ, vì vậy trong cuộc chiến tranh này, Ấn Độ thất bại là điều không
phải nghi ngờ. Thứ hai, trong cuộc chiến tranh này, tuyệt đối không có
quốc gia nào dám công khai giúp đỡ Ấn Độ. Khi đó, TQ đã là cường quốc
thế giới, không có nước nào (kể cả Mỹ) dám công khai coi TQ là kẻ thù,
nhiều khả năng nhất chỉ có 3 nước là Mỹ, Nga, Nhật Bản sẽ ngấm ngầm cung
cấp vũ khí cho Ấn Độ, nhưng động thái này sẽ không gây ra những vấn đề
lớn; ngược lại Pakixtan có thể nhân cơ hội này tấn công Ấn Độ. Thứ ba,
Ấn Độ không dám và không thể sử dụng vũ khí hạt nhân. Mặc dù nói Ấn Độ
đã có vũ khí hạt nhân, nhưng trong cuộc chiến này, Ấn Độ không dám sử
dụng vũ khí hạt, vì vũ khí hạt nhân của Ấn Độ không đủ để hủy diệt TQ;
đã không thể hủy diệt, một khi sử dụng, khả năng phản kích của TQ có thể
hủy diệt vĩnh viễn Ấn Độ. Sau khi thu hồi Nam Tây Tạng, TQ sẽ đóng
trọng binh tại đây, Ấn Độ sẽ không dám phản công, cuối cùng phải thừa
nhận là lãnh thổ của TQ, như vậy vẫn có thể bao toàn thực lực nước lớn
tại khu vực.
Cuộc chiến tranh thứ tư: Thu hồi đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu (giai đoạn 2040 - 2045).
Thời điểm đến giữa thế kỷ 21, TQ đã là cường quốc thế
giới thật sự, khi đó Nhật Bản, Nga suy yếu, Mỹ, Ấn Độ không phát triển,
TQ và châu Âu đồng thời nổi lên, là thời cơ tốt nhất để TQ thu hồi đảo
Diếu Ngư và Lưu Cầu (Nhật Bản gọi là Okinaoa) bị Nhật Bản chiếm đóng.
Nói tới đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu, có lẽ nhiều người
chỉ biết rằng đảo Điếu ngư là lãnh thổ vốn có của TQ, nhưng lại không
biết Nhật Bản đã xâm chiếm Lưu Cầu. Hiện nay bất luận là trong diễn đàn
nhân dân hay cấp trung ương, khi đề cập đến vấn đề Đông Hải giữa TQ và
Nhật Bản, đề cập đến cái gọi là “đường trung tuyến” do Nhật Bản hoạch
định, hay vấn đề Lưu Cầu đều bị Nhật Bản dẫn giải sai lầm về lịch sử và
chính trị - tức cho rằng Lưu Cầu là lãnh thổ của Nhật Bản.
Nhật Bản đã xâm chiếm đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu của TQ
nhiều năm qua, đánh cắp phi pháp nhiều tài nguyên tại Đông Hải của TQ,
vì vậy đây sẽ là thời điểm thích hợp để lấy lại từ tay Nhật Bản. Vì thời
điểm đó, Mỹ muốn can dự cũng khó, châu Âu càng không quan tâm đến vấn
đề này, trong khí đó Nga cũng chỉ có thể ngồi nhìn. Nhiều nhất là trong
vòng nửa năm, cuộc chiến có thể kết thúc, TQ đại thắng, Nhật Bản đành
phải thừa nhận kết cục thất bại – đảo Điếu Ngư và Lưu Cầu trở về vô điều
kiện với TQ. Đông Hải trở thành nội hải cùa TQ.
Cuộc chiến tranh thứ năm: Thống nhất Ngoại Mông (giai đoạn 2045 - 2050).
Mặc dù hiện nay có người cổ vũ Ngoại Mông (Mông Cổ) trở về TQ, nhưng điều này có hiện thực không?
TQ chỉ có thể sau khi thống nhất Đài Loan, lấy hiến
pháp và bản đồ Trung Hoa dân quốc làm căn cứ. Như vậy sẽ có người hỏi,
vì sao phải lấy hiến pháp và bản đồ Trung Hoa dân quốc làm căn cứ? Làm
như vậy khác nào nói CHND Trung Hoa bị Trung Hoa dân quốc thống nhất?
Nói như vậy không có gì vô nghĩa cả, CHNH Trung Hoa là TQ, Trung Hoa dân
quốc cũng là TQ, không cần quan tâm ai thống nhất ai, làm người TQ, chỉ
cần TQ thống nhất, không bị làm nhục là tốt nhất. Cũng phải biết rằng
hiện nay CHND Trung Hoa thừa nhận nề độc lập của Ngoại Mông, nếu lấy
hiến pháp và bản đồ của CHND Trung Hoa làm căn cứ để thống nhất Ngoại
Mông, thì rõ ràng đây là hành động đi xâm lược, cho nên chỉ có thể lấy
hiến pháp và bản đồ của Trung Hoa dân quốc làm căn cứ để tiến hành thống
nhất Ngoại Mông, như vậy xuất quân mới danh chính ngôn thuận. TQ cần đề
xuất đại cương thống nhất với Ngoại Mông, tạo dựng bầu không khí dư
luận xã hội Ngoại Mông trở về TQ, đồng thời tìm kiếm những tộc người tại
Ngoại Mông có mong muốn sáp nhập vào TQ để ra sức giúp đỡ, cố gắng để
họ có thể tiếp cận với tầng lớp có quyền quyết sách, nhằm chuẩn bị tốt
cho sự nghiệp thống nhất Ngoại Mông. Bên cạnh đó, sau khi thu hồi Nam
Tây Tạng (dự kiến vào năm 2040) TQ cũng phải tuyên bố với các nước trên
thế giới rằng Ngoại Mông là lợi ích cốt lõi của TQ.
Đương nhiên, Ngoại Mông có thể ra điều kiện để trở
về, như vậy là điều tốt nhất so với việc phải dung vũ lực để thống nhất.
Nếu thế lực bên ngoài can dự hoặc Ngoại Mông cự tuyệt thống nhất, TQ
cần phải làm tốt mọi sự chuẩn bị về trang bị vũ khí nhằng thống nhất
Ngoại Mông. Tài liệu cho rằng TQ vẫn có thể áp dụng mô hình như đã thống
nhất Đài Loan, đưa ra thời hạn cuối cùng để thống nhất là vào năm 2045,
để Ngoại Mông có thời gian mấy năm suy nghĩ, khi đến thời điểm nếu
không chủ động chấp nhận trở về, cuối cùng mới sử dụng vũ lực thống
nhất.
Tới thời điểm đó, bốn cuộc chiến tranh đã kết thúc,
TQ đã có đầy đủ thực lực về chính trị, quân sự và ngoại giao để thống
nhất Ngoại Mông, Mỹ, Nga suy yếu sẽ không dám tham chiến, chỉ có thể
tiến hành phản đối bằng ngoại giao, trong khi đó châu Âu sẽ giữ thái độ
nước đôi, Ấn Độ không lên tiếng. Không đến ba năm, TQ có thể hoàn thành
thống nhất mang tính tuyết đối đối với Ngoại Mông. Sau khi thống nhất
Ngoại Mông, tuyến đầu sẽ bố trí trọng binh nhằm ngăn chặn Nga, đồng thời
trong vòng 10 năm, ra sức tiến hành xây dựng mang tính nền tảng và
thiết bị quân sự, để chuẩn bị cho sau này tiến hành thu hồi lãnh thổ do
Nga xâm chiếm.
Cuộc chiến tranh thứ sáu: Thu hồi lãnh thổ bị Nga xâm chiếm (giai đoạn 2055 - 2060).
Hiện nay Trung – Nga được coi là láng giềng hữu nghị,
song chẳng qua là vì cớ cùng mục tiêu chống Mỹ, thực chất vẫn tồn tại
sóng ngầm và cảnh giác lẫn nhau.
Sau khi giành được thắng lợi trong năm cuộc chiến tranh
trước đó (khoảng năm 2050), TQ phải lên tiếng đòi Nga, phải trả lại lãnh
thổ đã xâm chiếm của TQ từ đời nhà Thanh, tạo dư luận trên toàn thế
giới có lợi cho TQ, nhưng tốt nhất là khiến Nga một lần nữa bị giải thể,
tách thành nhiều nước nhỏ.
Trước đây, Nga đã xâm chiếm tổng cộng khoảng 1,6 triệu km2 lãnh thổ của
TQ, tương đương 1/6 tổng diện tích lãnh thổ lục địa của TQ hiện nay, Nga
vẫn là kể thù truyền kiếp của dân tộc Trung Hoa, cho nên sau khi kết
thúc năm cuộc chiến tranh trước, sẽ là thời điểm thích hợp để lấy lại
lãnh thổ bị Nga xâm chiếm từ đời Thanh.
Mặc dù thời điểm này các phương diện về hải, lục, không
quân và vũ trụ của TQ đã vượt Nga, nhưng rõ rang đây là một cuộc chiến
tranh nhằm vào một cường quốc hạt nhân, cho nên lúc đó TQ phải huy động
mọi khả năng hạt nhân, như các loại vũ khí có khả năng đánh chặn hạt
nhân tầm xa, tầm trung và tầm ngắn. Khả năng Nga đánh trả khi tiếp cận
TQ là không thể, vì vào thời điểm này Nga đã không còn là đối thủ của
TQ, chỉ có thể chấp nhận trả lại phần lãnh thổ đã xâm chiếm của TQ, nếu
không cái giá phải trả là quá đắt.
Mộng bá vương đặc sệt máu đế quốc Đại Hán là: Sau khi
kết thúc sáu cuộc chiến tranh, TQ trở thành 'cường quốc kinh tế và quân
sự duy nhất trên thế giới' (!?), TQ cùng với châu Âu, Mỹ, Nga, Ấn Độ,
Nhật Bản, châu Phi và Braxin thiết lập trật tự thế giới mới do TQ chủ
đạo.
(Nguồn: Blog Nguyễn Hữu Quý)
http://bvbong.blogspot.com/2013/02/mong-ba-vuong-voi-6-cuoc-chien.html#more









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét