Quốc nạn loạn chức danh, học vị và danh hiệu ở Việt nam
Nhạc
sĩ Đặng Hữu Phúc
Tôi xin được bắt đầu bài viết này bằng một câu
chuyện có thật xảy ra ở TP Hồ Chí Minh vào năm 1995. Chuyện như sau: Trong một
chuyến đi bằng đường hàng không, do trục trặc, nghệ sỹ Piano lớn của thời đại
chúng ta là Vladimir Ashkenazy đã phải dừng lại ở TP HCM hai ngày.
Tất nhiên một nghệ sỹ lớn như Ashkenazy khó lòng mà
không bị phát hiện ra trong thế giới nhiều thông tin này. Và ông đã được mời tổ
chức một buổi hoà nhạc nho nhỏ cho những người hâm mộ. Với sự khiêm tốn vốn có
ở những người vĩ đại, ông chỉ muốn biểu diễn ở phòng nhỏ trong Nhạc viện TPHCM
và chủ yếu dành cho một công chúng hẹp, trong giới nhà nghề .Việc này tất nhiên
được nhạc viện TP chú ý ngay và họ muốn biến chuyến thăm bất đắc dĩ này quảng
cáo thêm cho uy tín của nhạc viện.
Người lãnh đạo nhạc viện lúc đó là một Giáo sư, Tiến
sỹ, nghệ sỹ Nhân dân đã dẫn đầu một nhóm giáo sư, tiến sỹ của nhạc viện TPHCM
đón tiếp Ashkenazy.
Trong buổi tiếp, sau khi trân trọng giới thiệu với
Ashkenazy từng thành viên của ta với đầy đủ chức danh, học vị, thì việc mà phía
ta muốn hỏi ông ta, để đưa vào Programe (tờ in chương trình) và giới thiệu khi
biểu diễn là : Ashkenazy là gì ? Thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư hay là gì gì hơn thế
nữa ? Và câu trả lời là : Tôi chỉ là Ashkenazy.
Tưởng khách không hiểu. Chủ lại hỏi lại và gợi ý
thêm cho dễ hiểu hơn : chắc một nghệ sỹ lớn như ông thì phải có tham gia giảng
dạy, vậy khi đó chức danh và học vị của ông là gì? Câu trả lời vẫn không thay
đổi : Tôi chỉ là Ashkenazy.
Ô hay! lạ cái ông này, cỡ như ông ta ít nhất cũng phải
có một chức danh gì chứ? hay ông ta giấu? Và cuộc gặng hỏi vẫn tiếp tục. Tuy
vậy, truy mãi, cuối cùng, dù đông người, ta đã phải chịu thua một mình ông, vì
câu trả lời vẫn chỉ có thế, dù đã được pha thêm chút khó chịu :
Tôi chỉ là Ashkenazy!
2. Một cuộc chạy đua chức danh trên toàn quốc
Ta tự hào về chế độ ưu việt Xã hội chủ nghĩa
(mà hiện nay chỉ có người dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu
ba, Lào và Trung Quốc) mọi người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta
đang dựa theo chức quyền để phân chia đẳng cấp, quyền lợi, tất nhiên chức càng
cao, bổng lộc càng lớn. Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có
tiêu chuẩn dựa theo chức tước. Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn
có chức quyền thì cần có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta
có thể tiến thân, có thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà
không cần phải có thực lực. Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc
nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ
không đua tài năng. Bởi đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn
nhiều, dễ lộ chân tướng và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc
đáng ra để tập trung làm chuyên môm, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc
đua tranh lấy bằng cấp. Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện
nay ở nước ta đã bị biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại
ngùng và muốn lánh xa.
Bản thân bằng cấp và chức danh chân chính, lương
thiện thì rất có ích cho xã hội. Trước kia, số giáo sư, tiến sĩ ở ta không
nhiều, nhưng đó là những tên tuổi như: Đào Duy Anh, Tôn Thất Tùng, Nguyễn Mạnh
Tường… Còn ngày nay thì đúng là “Ta tự hào đi lên. Ôi Việt Nam” giáo sư
nhiều đến mức có thể “Ra ngõ gặp giáo sư”. Với thực trạng này thì nền học thuật
của nước nhà có nguy cơ trở thành Hữu danh, Vô thực.
Trong lĩnh vực biểu diễn âm nhạc chuyên nghiệp, để
chơi đàn, hát, làm được concert thì khó quá, muốn thế phải rèn luyện hàng ngày,
phải hy sinh rất nhiều mà lại không oai bằng rẽ ngang đi làm tiến sỹ, đơn giản
hơn, chóng được thăng chức với nhiều bổng lộc hơn. Kết quả là: mục đích cuối
cùng và duy nhất của âm nhạc là tiếng đàn, tiếng hát, những buổi concert và
viết những tác phẩm âm nhạc chuyên nghiệp thì dần dần không còn ai làm, thay vào
đó là rất nhiều Tiến sỹ âm nhạc ra đời. Có được cái bằng Tiến sỹ, phần lớn
không ai chơi đàn và hát nữa. Tiền của nhân dân bỏ ra đào tạo họ để mang lại
tiếng đàn tiếng hát cho đời đã trở thành vô ích vì sai mục đích. Trồng lúa thì
lại thu hoạch khoai
3. Các danh hiệu, giải thưởng, câu chuyện cười ra
nước mắt
Định kỳ một hai năm gì đó, ta có những đợt
phong tặng danh hiệu Nghệ sỹ ưu tú, Nghệ sỹ Nhân dân và trao tặng các giải
thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Việc này
không phải do người Việt Nam
ta nghĩ ra, mà do chúng ta học tập từ Liên Xô cũ. Họ phong nghệ sỹ Công Huân,
nghệ sỹ Nhân dân, giải Xtalin, giải Lê nin về văn học nghệ thuật ( ví dụ Giao
Hưởng số 11 của Shotstakovich được giải Xtalin năm 1953 vv…). Sau khi Liên Xô
tan vỡ, họ đã bỏ thói quen đã có từ hàng chục năm này. Rất nhiều cách tổ chức
dập theo kiểu Liên Xô cũ như : nền kinh tế có kế hoạch, hành chính bao cấp,
phân phối theo tem phiếu v.v… ta đã bỏ. Nhưng không hiểu vì sao cái thói quen
trao những danh hiệu và giải thưởng văn học nghệ thuật học từ họ thì ta lại vẫn
duy trì, bởi nó là một phần đồng bộ trong tư duy cấu thành chế độ bao cấp, cơ
chế xin cho??? Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh bằng máu và nước mắt một quy
luật là : những chính sách dập khuôn theo ngoại bang sớm muộn rồi cũng gây
những hậu quả xấu, thậm chí là những thảm hoạ dân tộc.
Về việc phong danh hiệu nghệ sỹ, hãy để chính những
nghệ sỹ, bằng tài năng, họ làm nên tên tuổi riêng của mình (như Ashkenazy) thì
nó mới có giá trị thực, bền lâu và duy nhất. Không ai có thể ghen tỵ với ai
được, vì không ai giống ai. Hàng ngàn nghệ sỹ tài năng, thì sẽ có hàng ngàn cái
tên khác nhau, có giá trị khác nhau, giống như vườn hoa với muôn hoa, muôn màu
khoe sắc, chứ không phải chỉ có 2 loại hoa Ưu tú và Nhân dân. Mà muốn được
hưởng các danh hiệu này, phải làm đơn xin, cùng sự “vận động” để được phong
(ban) tặng từ trên xuống. Trong hoàn cảnh đất nước ta tệ nạn xã hội tràn lan.
Khó có thể tránh khỏi nhiều sự tiêu cực trong sự ban tặng danh hiệu, nếu vẫn
giữ kiểu cơ chế ban phát như cũ.
Về việc trao giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ
Chí Minh về VHNT, đây cũng là một kiểu cơ chế xin cho với những thành phần Ban
giám khảo hoàn toàn được chỉ định từ trên, với những tiêu chí chấm giải tuỳ
hứng. Người xin trao giải cũng phải làm đơn và “vận động”. Riêng trong ngành
nhạc đã xảy ra những câu chuyện cười ra nước mắt xung quanh việc trao giải
thưởng này. Điển hình là trong đợt đua tranh phong tặng năm 2006 (đây nên là
đợt phong tặng cuối cùng) cả nước đều biết tới những chuyện “đồng nghiệp tương
tàn” mà báo chí gọi là “cơn điạ chấn trong làng nhạc”. Nếu ta lại cứ tiếp tục
trao giải thì không ai có thể khẳng định rằng những cơn “địa chấn” sẽ không trở
thành “động đất”!
Nói tóm lại: Nhà nước ta nên bỏ lối tư duy kiểu dập
theo Liên Xô cũ này!
4.Kết
Hãy để cho mọi người đánh giá tài năng và giá
trị con người qua công việc. Dù anh có độn vào trước cái tên của anh hàng trăm
danh vị đi nữa mà sản phẩm anh làm ra cho xã hội không có, hoặc tồi, hoặc có
hại, thì khác nào gỗ mục được sơn son thếp vàng? Một xã hội lành mạnh và có
tương lai, là một xã hội biết tôn trọng những tài năng và những giá trị thực,
bất kể họ có hay không có bằng cấp danh vị cao, tiền của nhiều, chức tước lớn.
Đối với người làm nghề nhạc chuyên nghiệp, thì đó là
tiếng đàn, tiếng hát của người biểu diễn và tác phẩm của người sáng tác. Anh
hãy tự hào về điều đó, và hãy gắn nó với cái tên cha sinh mẹ đẻ, chứ không phải
là những thứ bằng cấp, danh hiệu (mà ở nước ta hiện nay của rởm nhiều hơn thật)
và chức vụ quản lý anh đang có, đó chỉ là những thứ son phấn nhất thời. Bảng
giá trị tưởng như là chân lý đơn giản và hiển nhiên này lại đang bị lật ngược.
Nguyên nhân chủ yếu là do bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp, trọng chức
quyền. Nó đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một trong ba
loại giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói, đó là:
Giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm? Với tiềm năng trí tuệ thế này, rồi dân tộc
Việt nam ta sẽ đi đến đâu? “Một dân tộc dốt, là một dân tộc yếu” (Hồ Chí Minh)
Là một người hoạt động trong nghề nhạc, tôi thấy cần
phải viết bài này chỉ vì trách nhiệm công dân, với mong muốn nền học thuật nước
nhà -nhất là âm nhạc- ngày càng trở nên lành mạnh và thực chất hơn. Tôi không
nhằm vào bất cứ ai và cũng mong đừng ai giật mình bởi tôi luôn luôn kính trọng
sâu sắc những Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ chân chính. Tuy không nhiều, nhưng họ
có lương tri và trình độ chuyên môn thực sự. Tôi chắc rằng những người này sẽ
ủng hộ những ý kiến trên của tôi.
Vì chúng ta đã nói dối quá nhiều và quá lâu rồi, nên
những lời nói tử tế bây giờ lại trở nên hài hước. Tuy vậy -dù chỉ nhỏ bé như
con Dã Tràng- tôi vẫn muốn nói rằng : Đừng sợ thay đổi vì chỉ nghĩ tới quyền
lợi của bản thân, hãy nghĩ tới một tương lai tốt hơn cho tất cả. Đừng sợ ánh
sáng, sợ thuốc đắng và sự thật.
Để kết bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều của :
[Giáo sư, tiến sỹ] Nguyễn Du (xin tạ tội với bậc tiền nhân vì sự xúc phạm này)
: “Mượn màu son phấn đánh lừa con đen”*
Que Choa Blog
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét